TIN TỨC
  • Truyện
  • Hoàng hôn du dương || Truyện ngắn Lệ Hồng

Hoàng hôn du dương || Truyện ngắn Lệ Hồng

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng:
mail facebook google pos stwis
374 lượt xem

LỆ HỒNG

Tôi đang ngồi trong căn nhà kiểu Pháp hiện đại. Phòng khách ốp cửa kính nhìn ra sân vườn cỏ xanh múp. Dàn nho tím trái nhỏ xíu rũ từng chùm, cuống trái chen lá lòa xòa hai bên khung tường rất khiêu khích. Mắt tôi dán chặt vào đó thèm thuồng, miệng xuýt xoa.

- Hơi tiếc là nho chưa chín, không thì anh chị sẽ mê cho coi.

Loan chủ nhà, đẹp kiêu sa trong chiếc đầm giản dị màu oải hương, vai khoác hờ chiếc áo mỏng dài tay óng ánh. Cô vui mừng đón tiếp bốn tên chúng tôi, ríu rít ôm chầm mỗi đứa, áp má hôn ba cái.

Xong thủ tục chào hỏi cùng những nụ cười tươi rói, cả đám kéo ra vườn. Tiết trời tháng sáu lành lạnh, nắng dịu nhẹ, hai tay tôi ôm tách trà Verveine nóng thật sảng khoái.

Nhìn Loan đầy tâm trạng, biểu cảm thay đổi liên tục, mắt nhíu lại đăm chiêu. Tôi nghĩ cô ấy muốn nói gì đó. Có vẻ Loan cần được trải lòng với người mình tin tưởng, hoặc thật sự xa lạ. Kiểu tình cờ biết chúng tôi đi du lịch, đôi bên quen nhau qua một người bạn ở Pháp, thế là Loan khẩn thiết mời chúng tôi đến nhà chơi. Vậy nên, bọn tôi im lặng chờ.

Loan thở hắt, hai tay vuốt mặt rồi để yên trên má, người đong đưa nhẹ. Câu chuyện được kể khẽ khàng.

 

- Chín năm trước Loan là nữ hoàng của vũ trụ, cuộc sống quanh Loan chỉ toàn màu bạch kim. Chồng Loan người Pháp, một nha sĩ giỏi, thành đạt. Nên tụi Loan thường ngao du thế giới với trượt tuyết, nhảy dù và tàu lượn. Sẽ là hạnh phúc mãi mãi nếu Loan đừng về quê hương theo lời rủ rê của cô em họ.

Câu dạo đầu rõ ràng là một bi kịch. Tôi chồm người dựa hẳn vào chiếc bàn gỗ trắng, quên luôn tách trà đang kê ngay miệng. Loan ngắc ngứ khục khặc rồi tiếp.

- Loan thật ngốc, cứ nghĩ mọi thứ đơn giản. Ôm một gia tài trị giá bằng ba mạng người mà Loan không hề che chắn gì. Loan cứ thong dong lướt qua những ánh mắt thèm thuồng ganh tị, lướt qua luôn vài lần thấy chồng và em họ cười đùa. Rồi hai lần anh nói về Việt Nam làm thiện nguyện, Loan không nghi ngờ gì, cho đến lần thứ ba anh về với tờ ly hôn và nhanh chóng ra đi, Loan biết mình mất tất.

Cơn xúc động hiện lên bần bật, môi mím lại, cô gục mặt vào đôi tay thổn thức. Một khoảng lặng rất lâu, có thể nghe được tiếng lá khua lao xao. Loan vội kéo hai vành áo chéo qua trước người, tay quẹt nhẹ giọt nước mắt đang rơi.

- Anh ấy từng thề dưới cái đầu gối của Loan là sẽ yêu Loan trọn đời. Sẽ bảo vệ nâng niu Loan như cành hồng buổi sớm, vậy mà Joan chỉ vừa năm tuổi anh đã bỏ rơi hai mẹ con rồi. 

Giọng uất nghẹn, như thể lời thề tình yêu là thiêng liêng nhất, sao ai dám nuốt lời. Cô ngước lên nhìn chúng tôi, mi đọng nước.

- Loan giận lắm. Nhưng không phải cô ta. Cô ta đâu thề non hẹn biển với mình, là anh cơ! Ai cũng có quyền mưu cầu hạnh phúc, thậm chí giành giật, cướp bóc. Nhưng,, nhưng món đồ họ cướp có cảm xúc và muốn được cướp thì Loan kiện ai đây! 

Lại một khoảng lặng. Tôi hiểu nỗi đau này đã dồn nén quá lâu, Loan đang cố moi nó ra và quăng cho bay biến.

 

- Đó là lần cuối Loan gặp anh ấy. Mọi thủ tục đều qua luật sư, anh để lại nhà này cho hai mẹ con và chu cấp mỗi tháng cho Joan. Và nếu cuộc đời không lắc léo một tí thì không nghĩ mình còn gặp lại anh lần nào nữa. Loan ngừng vài giây cười mỉa.

- Thời gian đầu anh có đến đón con trai đi chơi, dù lần nào anh ta cũng ngồi trong xe. Joan chạy ra gọi pa pa đầy phấn khích. Nhưng cảnh tượng vui sướng đó trôi nhanh quá! Không lâu hơn một năm anh ta đi luôn cho đến khi nó được mười tuổi.

Câu chuyện đã dần tượng hình, giọng khàn khàn của Loan cứ du dương như khúc nhạc đồng quê.

- Một chiều hai mẹ con đang chơi trồng cây ở vườn sau nhà thì chuông cửa reo. Thằng bé nhanh nhẩu chạy ra xem. Khá lâu, tiếng chuông vẫn vang, nên Loan đi ra. Không thấy Joan đâu, nhìn qua lỗ cửa là khuôn mặt anh ta.

Tôi nghe được tiếng dội thình thịch, tay Loan ép lên ngực thở gấp.

- Loan..nghĩ mình sẽ không mở cửa, cứ để anh ta chán rồi đi, nhưng không. Loan tin chắc anh ta chẳng muốn quay về đây, theo lời vợ của bạn anh kể lại thì cô ta giữ anh rất chặt, đi đâu họ cũng có đôi.

Chúng tôi bị hút vào câu chuyện, đã đến hồi gây cấn. Tôi không nhớ mình có thở đều không, nhưng cảm giác nổi gai óc rất lạ. Những đôi mắt đang chăm chú vào khuôn mặt mộc xinh đẹp. Loan nhìn qua một lượt và bật cười khanh khách. Chúng tôi chợt thở khì rồi cười theo xa xả. Không gian vỡ ra.

- Anh ta đến đòi con.

Hả..! đồng loạt tiếng cạch cạch của tách trà đặt lên bàn. Loan lại quét mắt một lượt.

 

- Mất chồng là mất luôn bạn của chồng. Chỉ có những nụ cười hả hê còn để lại, cứ vài hôm họ gọi kể về cuộc sống của anh ta. Có lúc Loan nghĩ đến cái chết, rồi nhìn con lủi nhủi bên mẹ gọi Ma Ma tim Loan thắt lại. Khuôn mặt thiên thần đó sẽ thế nào nếu mất cả hai, mình là mẹ kiểu gì mà bỏ đi khi con đang cần mình nhất. Thế là nuốt nước mắt bình tĩnh lại, nghiền ngẫm đời mình sẽ bước đi thế nào. Lúc ấy, không một ai bên cạnh, niềm kiêu hãnh của một bà hoàng không cho phép Loan than vãn cầu xin ai. Nếu không mau chóng tìm việc làm biết đâu ngày nào đó anh ta quay về đòi con thì sao.

Chúng tôi gật gật đồng tình.

- Luật ở đây chỉ xét vào điều kiện chăm sóc trẻ chứ không cần biết nó sống với ai. Nên Loan quyết tâm đi học, lấy được chứng chỉ bất động sản và tự mình nuôi con không cần anh ta trợ cấp. Linh tính báo Loan biết anh ta sẽ mang điều chẳng lành. Đau khổ đã luyện cho Loan thành thép, tự nhủ mình không được yếu hèn, anh ta là người cầu xin không phải mình. Thật hài làm sao.

Khuôn mặt Loan hếch lên trời, cái cười thoát xác của cô nghe thật sướng tai. Chúng tôi thả lỏng.

- Vợ anh ta không sinh đẻ được gì, nhưng cũng tìm cách buộc dính anh bằng việc nhận hai đứa cháu làm con nuôi, và đưa chúng qua Pháp. Ôi! ‘trời bất dung gian’, hai đứa thì đã thành tre rồi, chúng đâu biết ba nuôi là ai. Há há! Lại nghe tiếng cười đểu.

- Anh ta thay đổi quá nhiều, không phải người Loan từng biết trước đây. Người nguyện hy sinh tất cả để mẹ con được hạnh phúc chứ không phải giành giật nó. Điều tuyệt nhất trong đời Loan là con trai, thế anh ta là loại gì mà lại làm vậy.

Ừ! Tôi nghĩ thầm không dám nói ra, đã bỏ vợ con được thì loại gì chả biến hình.

 

- Loan không còn là cô vợ ngu ngốc tin yêu và lệ thuộc chồng, đôi khi một cú ngã đau đến bật máu sẽ cho ta thêm sức mạnh. Anh ta có quyền đến thăm con nếu muốn và thằng bé muốn. Loan mừng mà run, nếu không nhanh tỉnh ra sẽ bị đạp lần hai đến chết thôi, sự tuyệt tình của ai đó đẩy ta đi dễ dàng. Bốn năm qua, đôi khi thấy xe anh đậu bên đường, mặc kệ đi.

Loan kết câu cuối thật hay. Tôi hỏi.

- Joan thì sao, Loan chưa kể tụi mình nghe vụ cu cậu biến mất.

Loan cười ngất. 

- Thằng nhỏ đúng là con Loan. Ma ma đã dạy là không mở cửa cho người lạ, anh chàng leo lên sô pha vén màn nhìn ra, thấy pa pa, thế là nhanh chân lặn mất tiêu. Có lẽ nó đã quên khuôn mặt đó, hoặc nó không cho phép anh ta làm tổn thương nó nữa.

Một cậu bé mười tuổi biết điều gì làm cơn đau trở lại sao! Tôi nhói.

 

Loan kể; “thời gian đầu không gặp pa pa nữa, thằng bé bị trầm cảm. Cô dẹp xấu hổ gọi cho anh ta nhưng lần nào máy cũng chỉ kêu bíp bíp. Đành nói dối con rằng pa pa đi công tác xa lâu lắm mới về. Dẫn con đi bác sĩ tâm lý cả năm thằng bé mới trở lại bình thường. Sau đó nó không hề nhắc tới pa pa lần nào nữa”

Tôi tin, những cuộc đời thế này có ở khắp nơi. Chỉ là mỗi văn hoá và môi trường khác nhau, người ta sẽ phải chiến đấu theo cách tốt nhất để sinh tồn. Có những vết thương cần phải cắt bỏ, hoặc nhẹ hơn thì vá lại rồi để sẹo. Luôn có cách đứng lên làm lại từ đầu, yêu bản thân cuộc sống vẫn tràn đầy. Bỗng tôi hỏi ngang. 

- Joan thích đi núi Mont Blanc không, giờ đi kịp tối về đó.

Cả đám đều hưởng ứng, mắt Loan sáng rực đầu lúc lắc, hai tay vỗ bộp bộp.

- Trời đất, lâu rồi mẹ con mình không trở lại đó, đi thôi. 

 

Loan chạy lên lầu gọi Joan, từ lúc vào đến giờ chúng tôi vẫn chưa thấy mặt hắn. Một phiên bản hiện đại hoàn mỹ của Alain Delon (diễn viên nổi tiếng của Pháp). Mười bốn tuổi, cậu chàng đã chạm ngưỡng mét tám, bảnh không tưởng.

Joan thật,,thật trầm tĩnh. Suốt đường đi, qua luôn hai lần cáp treo cậu vẫn không nói gì. Nhưng tôi đã bắt gặp vài lần ánh sáng long lanh từ đôi mắt xanh màu biển đó. Cho đến khi lên tới đỉnh núi, cậu chàng đã không thể nén lòng được nữa, cậu dang hai tay lên trời và hú hét. Chúng tôi giơ tay theo làm thành bản hợp âm của sói, thật sảng khoái làm sao!

Đây là hình ảnh đẹp nhất tôi từng thấy trong đời, giữa muôn trùng tuyết lấp lánh phủ đầy các mỏm núi lớn nhỏ, giữa cái rét căm ta thở ra làn sương trắng, cậu chàng đang nhe răng cười hết cỡ.

L.H
Nguồn: Tạp chí Văn nghệ TPHCM, số 70, ngày 20/4/ 2023.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Tiếng mõ trong ngõ cụt - Truyện ngắn Kim Uyên
Trước đây, vợ lão Nam thường tụng kinh gõ mõ hai lần trong tháng, vào sáng mồng một và ngày rằm. Đầu năm nay nhân ngày rằm tháng giêng mụ mời một thầy chùa về làm lễ lớn, sau ngày đó mụ Nhung chăm tụng kinh hơn. Việc này khiến mọi người trong khu ngõ cụt không hài lòng, đặc biệt là các nhà liền kề với nhà lão Nam vì tiếng gõ công cốc nổi lên lúc năm giờ sáng.
Xem thêm
Bài điếu văn của lão Tân - Truyện ngắn Kim Uyên
Lão Tân thấy nhà đám náo động thì đứng dậy thất thểu ra về. Vừa đi lão vừa suy nghĩ căng thẳng lắm, lão chưa biết viết thế nào để hoàn thành bài điếu văn về ông chủ tịch cho em trai đọc vào lúc di quan sáng mai.
Xem thêm
Chạm mặt voi rừng - Truyện ngắn của Hồng Chiến
Những cơn gió trong rừng già bao giờ cũng khác với cơn gió bình thường. Trước khi đưa bàn tay mát rượi mơn man lên làn da, mái tóc chúng ta, gió thể hiện vũ khúc của mình bằng tiếng reo ầm ĩ như có hằng trăm, hằng ngàn con nai cùng chạy, làm các cành cây nghiêng ngã, xô đập vào nhau rầm rầm.
Xem thêm
Hai người mẹ | Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Truyện hay về người mẹ Việt Nam
Xem thêm
Bắt cá trên cao nguyên - Truyện ngắn của Hồng Chiến
H’Lê làm lớp trưởng lớp 9A1, người dân tộc Êđê có nước da bánh mật, mặt trái xoan, tóc xoăn tự nhiên tạo nên một vẻ đẹp huyền bí. H’Lê học cùng lớp nhưng hơn Thanh một tuổi, người rắn chắc, khỏe mạnh ra dáng một thiếu nữ. Còn Thanh sinh ra, lớn lên ở ngoại ô thành phố, quanh năm nghe tiếng gầm của sóng biển.
Xem thêm
Bản năng kép - Truyện ngắn Phùng Phương Quý
Ta nắm tay đấm vào đầu để nhớ lại. Đuổi ngay cái dự án khu công nghiệp ra khỏi bộ nhớ. Mười phần trăm là cái gì. Mười lăm phần trăm cũng chả là cái gì. Lại hai mươi à? Cút xéo ngay cái phần trăm hoa hồng của chúng mày. Tao đếch cần! Tao thích bia hơi, thích tăng gô...
Xem thêm
Fukushima: Thảm họa vẫn còn tiếp diễn
Ba đang ngồi đọc lại những trang viết về cuộc trò chuyện của cha con mình từ bấy đến nay. Và ngẫm ngợi lại những gì đã xảy ra trong chuyến Đông Du định mệnh.
Xem thêm
Bóng chim tăm cá – Truyện ngắn Phùng Phương Qúy
Con đò cố lách qua đám lục bình rin rít, cố nhoi lên từng thước. Khói dầu máy phun mù mịt phía sau, khét lẹt. Hai Loan ngồi bên bao mì mót, lấm láp mủ, đất. Mái tóc rối bù, cần cổ vươn về cuối sông, sắp dài thành cổ cò. Vậy mà chiếc xuồng cũ của chồng không thấy xuất hiện.
Xem thêm
Người viết sử | Truyện ngắn của Nguyễn Trường
Nguồn: Văn nghệ số 35+36 (ngày 2/9/2023)
Xem thêm
Mộ tổ | Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Giải thưởng cuộc thi truyện ngắn của Tạp chí Sông Hương tổ chức năm 1994.
Xem thêm
Chè chốt Truyện ngắn của Lê Na  
Lần đầu tôi gặp em, một ngày chớm đông. Em mặc chiếc áo len cộc tay màu hoa mười giờ. Màu hoa ấm áp làm sao. Tôi như được trời cho duyên cớ ấy. Thỉnh thoảng hai cái xe đạp ngược chiều lại chạm nhau. Có lẽ chẳng bao giờ em để ý đến tôi, còn tôi thì ngóng đợi đến mỏi mòn. Dẫu chỉ lướt qua nhau, tôi vẫn bị hút hồn bởi đôi mắt ấy. Đôi mắt ngơ ngác, lung linh như được vẽ bằng sương mai. Màu áo len hắt ánh hồng lên má. Đâu có son phấn gì, một cô gái đậm chất quê. Bầu má mịn màng, non tơ. Tôi đã vô cớ nhớ em, một người dưng, giữa ngàn vạn người tôi gặp.
Xem thêm
Tình yêu cao thượng | Truyện ngắn của Nguyễn Thanh
Nguyễn Thanh, nguyên Tổng thơ ký Hội Văn nghệ Giải phóng TP. Cần Thơ
Xem thêm
Chờ đợi hóa thân | Truyện ngắn Đặng Chương Ngạn
Tác phẩm đăng Nhà văn & cuộc sống số 14
Xem thêm
Tu hú gọi bầy | Truyện ngắn Lệ Hồng
Truyện đăng Tạp chí Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh số 86 (ngày 10/8/23)
Xem thêm
Tâm “điếu văn” – Truyện ngắn Phùng Chí Cường
Sinh – Lão – Bệnh – Tử là quy luật của một đời người. Sinh thì có hạn nhưng tử thì bất kỳ không ai có thể định trước được. Có những người vừa mới cách đây không lâu vẫn còn cười phơ phớ, thế mà đùng cái lăn ra chết bất đắc kỳ tử.
Xem thêm
Thẻ nhà văn | Bích Ngân
Truyện đăng Tuổi Trẻ Cười
Xem thêm
Chó robot | Truyện ngắn Lê Thanh Huệ
Truyện đăng Văn nghệ quân đội
Xem thêm
Gấu Ngựa - Truyện ngắn của Hồng Chiến
Những chú Voọc có chiếc đuôi dài hơn thân mình, trắng muốt đưa hai tay bám lấy cành cây như người đánh đu, cất tiếng hú vang động cả bầu trời. Loài Voọc ở đây lạ lắm: mặt có lông màu trắng; đầu, lưng và tứ chi lông đen thui; vùng bụng lại có lông màu bạch kim. Chúng sống thành từng đàn năm bảy chục con, mỗi sáng sớm kéo nhau đi ăn, hoặc chiều về lại hò hét, gọi nhau inh ỏi. Chúng thích ăn lá cây khác với họ nhà khỉ chỉ thích ăn quả. Có lẽ bầy Voọc chưa bao giờ gặp người nên thấy H’Chi đi một mình chúng nhìn chằm chằm rồi đua nhau đuổi theo, quăng mình từ cành này sang cành khác như người làm xiếc.
Xem thêm
Thị trấn biết cười – Truyện ngắn của Tống Phước Bảo
Rừng nối đất. Cây nối gió. Mưa nối lạnh. Và cô đơn nối những con người chẳng biết cười gần với nhau.
Xem thêm
Cây mẫu đơn hoa đỏ – Truyện ngắn của Hồ Loan
Cơn ho sặc sụa của ông khiến bà bừng tỉnh. Cơn ho như thể lấy cả buồng phổi của ông ra ngoài. Đưa tay dụi vội hai mắt, bà lập cập tiến ngay lại, một tay vỗ lưng, một tay vuốt ngực cho ông:
Xem thêm