TIN TỨC
  • Truyện
  • Hồi sinh | Kiều Xuân Quỳnh

Hồi sinh | Kiều Xuân Quỳnh

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-11-12 06:52:42
mail facebook google pos stwis
864 lượt xem

CUỘC THI TRUYỆN NGẮN HAY 2022

KIỀU XUÂN QUỲNH


Tiếng chim sẻ mớm mồi cho đàn chim non trên cành cây hoàng đàn đánh thức ta khi rừng đã về chiều. Ta chuốt lại những mũi tên trong ống nứa trước khi bắt đầu cuộc truy tìm.

Ba mùa lê kết trái ta lần theo dấu vết của con sói đầu đàn trong khu rừng dưới chân núi Pắc Tạ. Buổi chiều hôm ấy, khi đàn sói xuống dòng sông Gâm uống nước nếu dây cung của ta không bị đứt thì ta đã có thể trở về bên nàng. Ta nhớ những đêm cùng nàng vào rừng hái thuốc. Ánh trăng soi sáng dìu dịu làm ta thêm yêu nét thanh tú gương mặt nàng, môi hồng bên núm má khiến ta muốn ôm lấy nàng, quyện hoà trong cơ thể nàng. Nhưng ta sợ bờ môi, hơi thở, bàn tay, khao khát khiến nàng thêm thất vọng.

*

Bản Pù Loong Não trăm năm bình yên, dân bản sống bằng mùa nông vụ trên nương đồi và muông thú săn bắn trong núi rừng.

Cho đến một ngày, ánh đuốc sáng, vó ngựa giẫm đạp, gươm đao trộn mùi máu, tiếng người la hét khiến gia đình ta thức giấc. Ta hé vách liếp. Ngoài kia, đám người cưỡi trên lưng những con ngựa chiến vung cây giáo nhọn đâm thấu ngực dân bản. Chúng lùa gươm đao xé toạc những tà áo kiếm tìm trên bắp tay những người đàn ông. Ngọn lửa bùng lên manh áo chàm cháy vào thịt da khi ngọn đuốc không soi thấy điều chúng muốn.

Cha chẹn thêm thanh gỗ vào then cửa, mẹ bế ta vào chiếc bồ thóc rỗng không, rồi hai người lấy cả thân hình gầy guộc ghì chặt vào liếp cửa. Bên ngoài, tiếng hét cùng tiếng kim loại đập vào vách liếp như tiếng giã gạo. Một mũi đao lách qua vách liếp đâm thấu lưng mẹ. Mẹ khụy xuống, cha buông cánh cửa cởi tấm áo chàm đắp lên vết thương trên lưng mẹ. Cánh cửa bật tung, những tên lính tóc đuôi sam ập vào xả những nhát đao sắc lẹm xuống người cha mẹ ta.

Tên lính lật ngửa cơ thể cha bằng bàn chân vấy máu rồi nói với tên đang cầm thanh đại đao: “Thưa tướng quân, đây là căn nhà cuối bản vẫn không thấy tên giặc có xăm hình nhị long trên ngực và bắp tay trái”. Tên tướng nghiến răng lia mắt xung quanh rồi ra lệnh đám lính tiếp tục lục soát. Ánh đuốc kề sát như muốn đốt cháy chỏm tóc ta. Tên lính túm tóc lôi ta ra ngoài, đạp ta quỳ xuống gã cao lớn có vết sẹo trên má. Gã hét lên man rợ: “Ngươi là kẻ may mắn cuối cùng của bản được chết dưới tay ta”. Ta khóc nhưng chẳng hề run sợ. Ta nhắm mắt, bình thản đợi lưỡi đao của hắn đưa ta theo cha mẹ. Ta nghe một tiếng choang rất gần bên tai. Ta mở mắt, thì ra mũi thương của người đàn ông địu đứa bé trên lưng vừa cứu mạng ta. Cây thương trên tay người ấy vun vút khua, những tên lính ngã rạp. Thanh đao của gã tướng quân bất ngờ giáng xuống. Người đàn ông xoay người tránh né. Ông lùa mũi giáo hất đống lửa giữa nhà về phía tên tướng rồi kéo tay ta nhảy qua cửa sổ chạy vào màn đêm.

Ánh đuốc và tiếng binh khí đã đuổi đến rất gần khi ta, người đàn ông và đứa bé đang gào khóc bị dòng sông ngăn lại. Ông nhìn ta hỏi: “Con biết bơi không?" Ta khẽ gật đầu, ông nắm tay ta nhảy xuống dòng sông Gâm buốt lạnh. Ta và người đàn ông vừa bơi vừa thả trôi theo dòng nước đến khi dạt bờ. Người đàn ông bảo rằng nơi đây có thể an cư khi nhìn thấy dòng thác toả hơi sương phủ mờ ngọn núi.

*

Tám tuổi ta mồ côi, ta nhận người đàn ông bên kia biên giới làm cha nuôi bởi ơn cứu mạng. Ông kể rằng ông từng là vị tướng của một vương triều vừa diệt vong bởi tội phản nghịch triều đình. Sau khi thất bại quân triều đình, ông chạy thoát nhưng gia đình ông không còn ai sống sót. Triều đình và nhiều dòng họ khác đang muốn truy tìm ông bởi ông đang nắm giữ bí mật. Đó là những long mạch nếu được trấn yểm sẽ có được cơ đồ, giang sơn, ngôi báu.      

Hàng ngày, cha nuôi gọi ta thức dậy trước cả mặt trời, ông dạy ta võ. Hai con rồng giữ ngọc xăm trên cánh tay và vòm ngực như đang bay mỗi lần ông dạy ta những bài thương pháp. Thấy ta sử dùng những đòn thương đoạt mạng khi đâm vào cây chuối, ông căn dặn: “Võ đức cũng như y đức lấy nhân nghĩa làm trọng luôn dùng để giúp người.”   Khi trời hửng sáng, ta theo ông ngược theo dòng thác Pác Ban lên núi hái thuốc. Ta địu đứa bé có khuôn mặt thanh tú còn ông địu chiếc gùi đựng những lá thuốc hái về từ rừng sâu.

Đứa bé trên lưng cũng được ông cứu trong hoàn cảnh giống ta. Ông đặt tên nàng là Mơ bởi nhờ một giấc mơ có người chỉ đường mà ông chạy thoát.

Nàng Mơ lớn lên khi cha nuôi đã trở thành thầy lang nổi tiếng khắp vùng.  Cha nuôi truyền dạy hết võ nghệ cho ta rồi dạy ta bắn cung, y thuật, tướng số… Ngọn lửa báo thù vẫn âm ỉ cháy trong lòng nên ta chăm chỉ luyện võ mà chẳng thể nhớ hình dạng, công dụng, tỷ lệ của lá thuốc. Có lẽ hiểu nỗi lòng ta nên cha nuôi truyền dạy những bài thuốc quý trong cuốn sách cổ cho nàng. Mỗi lần truyền dạy một bài thuốc, cha nuôi thường nhắc lại với nàng: “Muốn học nghề thuốc tâm phải tịnh như đóa sen, trong lòng không được vương vấn hận thù.”

Có lần, cùng nàng đi hái thuốc. Trong cánh rừng ta kể cho nàng nghe về lần ta và cha nuôi bơi qua sông chạy thoát. Ta và nàng chung một kẻ thù, chung người cha nuôi nhưng không chung huyết thống. Từ hôm ấy, ta nhận ra có điều khác biệt trong đôi mắt nàng nhìn ta.

Một ngày, cha nuôi gọi ta và nàng đến, ông nói:

Ta sẽ tác hợp duyên phu thê cho hai con. Hàng đêm, ta vẫn chiêm tinh xem sao chiếu mệnh cho hai con.  Nếu hai con lấy nhau sẽ gặp hoạ sát thân. Nhưng ta sẽ dùng phép di căn đổi mệnh để hai con hạnh phúc bên nhau.

- Thưa cha đó là phép nghịch ý trời sẽ khiến cha tổn thọ.

Cha nuôi giơ bàn tay ra hiệu bảo nàng không được nói tiếp bởi ý ông đã quyết. Ta và nàng quỳ lạy cha nuôi ba lạy để tạ ơn cứu mạng, nuôi nấng dưỡng dục... Rồi giao bái với nhau thành nghĩa phu thê.

Hôm sau, cha nuôi cưỡi hạc bay về trời. Ta và nàng hoả táng cha nuôi rồi đem tro cốt rắc xuống dòng sông Gâm theo lời di thư ông để lại.

*

Đêm tân hôn, đôi môi ta miên man trên vầng trán cao, sống mũi dọc dừa, má lúm đồng tiền, đôi môi đỏ tươi. Bàn tay ta lướt trên cơ thể nàng, ta cảm giác như vừa hái xuống vầng trăng tròn khi chạm vào bầu ngực nàng. Hơi thở ta lần tìm, hít căng lồng ngực mùi hương lạ quen trên mái tóc và cơ thể nàng. Ta tập trung sức lực tư tưởng để cái sinh lực đàn ông trên cơ thể trỗi dậy cứng cáp. Ta tứa mồ hôi khi nhìn nàng đang nhắm mắt đợi chờ nhưng sinh lực đàn ông của ta vẫn mềm xìu, ủ rũ.

Ta chợt nhớ lần ta bị sốt cao, bên má sưng to, đầu đau như có đá núi rơi trúng. Cha nuôi đắp lá thuốc cho ta, ông bảo rằng đó là bệnh "hà ôn mô", điều trị bằng thuốc sẽ khỏi. Một thời gian sau, ta thấy đau hai hòn ngọc xá. Ta xấu hổ chẳng dám nói với cha nuôi cho đến khi hai hòn ngọc xá teo thành bé nhỏ. Ta vùng dậy chạy ra bờ giếng múc nước dội xuống rửa trôi đi những giọt nước mắt.

Đêm ấy và những đêm sau thềm giếng nước trong vẫn là nơi cho ta gột rửa những muộn phiền.

Một hôm, nàng bảo ta:

- Trong cuốn sách cổ cha nuôi để lại có viết về cách chữa về loại bệnh của chàng. Đó là những thứ lá rừng ngâm rượu hạ thổ cùng trái tim và hai hòn ngọc xá của con sói đầu đàn. Thiếp sẽ vào rừng hái lá.

- Ta sẽ vào rừng săn con sói đầu đàn để lấy trái tim và hai hòn ngọc xá.

*

Lần đầu, ta giáp mặt con sói đầu đàn có bộ lông trắng như bọt nước dòng Pác Ban khi nó xuống dòng sông Gâm uống nước. Ta giương cung đặt mũi tên hướng về phía con sói. Pật. Sợi dây cung đứt đôi bởi nắng núi, mưa rừng bào mòn. Tiếng chim rừng táo tác bay khiến đàn sói giật mình bỏ chạy. Ta đuổi theo nhưng mất dấu.

Lần thứ hai ta tìm thấy, khi đàn sói vừa cắn chết một con hươu. Ta lao đến đâm mũi thương về phía con sói. Một con sói lông xám lao đến chắn cho sói đầu đàn liền hứng trọn mũi thương của ta đâm thấu tim.

Ta rút mũi thương quật tiếp con sói đầu đàn, mũi thương trúng chân trước khiến nó nhảy những bước tập tễnh. Ta ngắm yết hầu nó đâm mũi thương kết liễu nhưng những con sói trong đàn đã vây lấy ta. Chúng lao vào ta tấn công. Một con sói nâu ngoạm vào bắp chân kéo ta ngã nhoài để một con sói khác đưa con sói đầu đàn bỏ chạy. Vết răng sói làm bàn tay ta rung lên, khuôn mặt nóng bừng khiến ta thấy những chiếc mũi sói giống với vết sẹo của kẻ đã giết chết cha mẹ ta.  Ta rút con dao găm bên hông chém đứt lìa cả bốn chân con sói nâu. Những con sói khác lao vào trúng ngay những đường lia sắc lẹm khiến chúng đứt lìa tứ chi rồi chết.  

Lần này, ta đã tìm thấy hang ổ của đàn sói. Nấp ở bụi cây bên ngoài cửa hang, ta nhận ra con sói từng dìu con đầu đàn bỏ chạy nhờ chiếc khoang đen trên lưng. Đàn sói mới sinh đang rúc đầu vào bụng sói mẹ lần tìm bầu sữa. Dưới ánh sáng trăng, ta thấy con sói đầu đàn đang tập tễnh tha mồi đến gần cửa hang. Ta nhảy ra giáng mạnh cây thương vào lưng khi nó vừa lướt qua bụi cây. Con sói buông miếng mồi nằm bẹp xuống. Ta rút con dao găm lại gần. Bất chợt, ta thấy hai giọt nước mắt rơi trên đôi mắt đang nhìn ta với sự van xin. Ta bảo “Mày hãy làm điều cuối cùng trước khi chết”. Như hiểu ý ta con sói tha con thỏ vừa săn lết về phía hang. Nó thả con thỏ xuống trước mặt sói mẹ rồi nằm rạp mình chờ đợi sự kết liễu của ta.

*

Đêm ấy, ta trở về. Ta sắp được gặp nàng người con gái ta từng bế địu, chăm bẵm bằng bát cháo nấu từ thóc gạo của dân bản mang đến trả ơn chữa bệnh của cha nuôi.

Ta soi mình dưới vũng nước đọng trong những ghềnh đá. Ba năm trầm mình trong sương muối rừng sâu, râu ta đã phủ kín khuôn mặt. Chẳng biết nàng có nhận ra ta, có chê ta già?

Thấp thoáng, những cột khói và những đống lửa đang bùng cháy trên những mái nhà sàn. Tim ta đập mạnh, chân ta bước nhanh về phía căn nhà có người phụ nữ ta thương yêu. Nhà ta giờ chỉ còn trơ lại những cột nhà cháy đen. Trên sân, những mẹt thuốc đổ xuống trộn màu máu đỏ. Ta lần theo vết máu ngược về phía dòng thác. Ta chạy đến vừa khi nhìn thấy gã cao lớn giắt cuốn sách cổ vào chiếc túi trên lưng ngựa. Gã vung thanh đao chém xuống rồi đạp nàng rơi xuống dòng thác.

Mũi thương của ta đâm về phía gã. Gã xoay lưỡi đao hất mũi thương ta chệch hướng. Gã nhìn ta cười mỉa mai. Gió thổi chòm râu bạc phất phơ bay làm lộ ra vết sẹo trên mặt của kẻ thù giết cha mẹ bản làng ta. Ta nhắc gã nhớ về đứa trẻ bình thản trước cái chết năm xưa và truy vấn gã về những cuộc thảm sát tanh mùi máu.

Gã nói trong điệu cười man rợ:

- Trước khi ngươi chết ta sẽ cho ngươi biết sự thật. Kẻ cứu ngươi là tên cầm đầu cuộc khởi nghĩa chống lại triều đình nên ta nhận lệnh phải đuổi cùng giết tận. Cuốn sách cổ mà tên phản nghịch truyền lại cho đứa con gái kia, ngoài những bài thuốc còn có tấm bản đồ cần giải mã về kho báu của một dòng họ lớn nhất vùng giáp biên. Dòng họ ấy mười đời làm thầy phong thuỷ nên trong tấm bản đồ ấy có những long mạch trấn yểm cho vương tộc đời đời thịnh trị. Mai sau dòng họ ta sẽ nối ngai vàng.

- Quyền lực, danh lợi, tiền bạc... và những tham vọng tầm thường đã trở thành ngọn lửa thiêu đốt lòng nhân hậu trong trái tim ngươi. Ta vừa tha chết cho một con sói bởi nó vẫn còn tình thương yêu đồng loại. Ta sẽ móc trái tim ngươi để nước dòng thác Pác Ban dập tắt ngọn lửa tham vọng của ngươi.

Ngọn lừa hận thù trong lòng ta bùng cháy, mũi thương trên tay ta vung lên, ta nhảy lên những mỏm đá cao để cây thương thêm uy lực giáng xuống. Tiếng đao thương va vào nhau lạnh lẽo.

Ta thấm mệt bởi những tháng ngày sống trong rừng hoang sương lạnh. Đòn thương không còn uy lực trước tên tướng già từng trải nhiều năm trận mạc. Gã chống thanh đao làm điểm tựa đạp vào chân trụ khiến ta ngã xuống dòng thác bằng cú đá xoay. Ta nén đau, gỡ chiếc cung trên lưng rồi nhúng mũi tên bằng ống thuốc độc mạnh trong túi áo. Mũi tên ngược dòng thác bay lên găm trúng ngực trái gã. Miệng gã sùi lên thứ bọt trắng dập tắt nụ cười đắc thắng.

Gã ngã xuống, dòng Pác Ban cuốn thân xác gã trôi đi.

*

Ta tựa lưng vào vách đá trên đỉnh thác nhìn theo dòng nước thanh trong miên man trên cơ thể nàng dưới hồ nước nơi tầng thác cuối cùng đổ xuống. Ta cảm thấy khiếm khuyết trên cơ thể như được hồi sinh bằng sự trỗi dậy cứng cáp cùng suy nghĩ không vẩn đục.

Ta gieo mình xuống ghềnh đá nơi nàng đang nằm. Ta thấy nàng đang đứng trên mỏm đá gọi ta.  Nàng xòe bàn tay kéo ta lên rồi dắt ta đi ngược dòng thác. Đôi môi nàng khẽ hát câu hát Then ta dạy nàng thủa nhỏ. Câu hát hoà trong tiếng thác reo, trong veo nơi thượng ngàn.                                     

Bài viết liên quan

Xem thêm
Đưa con về quê
Truyện ngắn của LÊ THANH HUỆ
Xem thêm
Chàng hoàng tử và cánh buồm nâu
Truyện ngắn của Đặng Đình Cung
Xem thêm
Con mèo đốm đen – Truyện ngắn Khuê Việt Trường
Chị gặp nó vào một buổi sáng, đêm hôm qua thành phố có cơn bão rớt, mưa suốt đêm, gió cứ gào qua phố làm chị không ngủ được.
Xem thêm
Hương Bánh Lọt Ngọt - Truyện ngắn Thúy Dung
Cho đến khi gần đất xa trời, ông Tám vẫn nhớ như in cái mùi của món bánh lọt ngọt. Màu xanh của lá dứa, màu nâu của đường mía, màu trắng của nước cốt dừa, khi ăn, nó ngọt thanh, hơi béo, trơn tuột vào đầu lưỡi, dai dai, nhai sơ sơ, nuốt một cái, ngon gì đâu. Đặc biệt là hoàn cảnh ông thưởng thức món ăn lúc đó, một kỷ niệm sâu dậm không bao giờ phai.
Xem thêm
Cha và con – Truyện ngắn của Kim Uyên
 Lão không muốn kéo dài sự cô đơn trong ngôi nhà của mình nữa. Nhưng quyết định rời khỏi căn nhà thân yêu quả là quá khó khăn. Vợ lão chết đã mấy năm nay, vài người hàng xóm khuất xa, bạn bè nhạt nhòa tin tức – lão chỉ một mình!
Xem thêm
Đêm nay anh ở đâu? | Truyện ngắn của Hoài Hương
Tác phẩm đăng Tạp chí Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh
Xem thêm
Đồng trăng – Truyện ngắn của T.Diên Lâm
Mặt trời nhả màu đỏ quạch lên mảnh đá đầu làng, tỏa màu huyết dụ, gã đưa tay nâng điếu tẩu cũ mèm, bám đầy những cợn bã thuốc lâu ngày không cọ rửa, làn khói vẩn đục cuộn trọn quanh mặt gã rồi tản lạc mờ dần, ánh mắt gã nhìn xa xăm, hiện qua làn khỏi mỏng, những mảng da sần sùi, thô nhám chi chít rổ, hằn một vết sẹo dài trông nặng đến khó nhìn.
Xem thêm
Con đò lặng lẽ - Truyện ngắn Lê Thị Việt Hà
Bao giờ cơn gió trở về, mùa mưa nặng hạt, những dòng mương ăm ắp phù sa, cho dòng sông thấp thoáng bóng con đò…
Xem thêm
Cá sấu báo thù – Truyện ngắn của Hồng Chiến
 Những cây gỗ hương cao lừng lững, đứng thành hàng như được xếp vào ô bàn cờ, trải dài trước mắt gần như vô tận. Ngửa mặt nhìn lên không thấy gì ngoài lá và cành cây. Dưới mặt đất chỉ có một con đường mòn dày đặc dấu chân trâu rừng đi giữa các hàng cây.
Xem thêm
Đứa con không về | Truyện ngắn của Bích Ngân
Người sung sướng nhất hẳn là nội tôi. Thoạt đầu bà không tin người đàn ông cao lớn, để ria, mang kính cận đang ôm chầm lấy bà lại chính là thằng Sang sún, người tròn như củ khoai đã rời bà lên tàu ra Bắc khi vừa lên tám.
Xem thêm
Cánh hoa mai | Truyện ngắn của Đặng Đình Cung
Một truyện ngắn thấm đẫm nhân văn về đề tài 30-4 và Thống nhất đất nước.
Xem thêm
Ký ức chiến tranh - Truyện ngắn Trần Thế Tuyển
Thế là lại lỡ một lần nữa. Cả tuần nay, Giang không ra sân được. Giang vào phòng thay đồ rồi vội bấm thang máy xuống phòng cấp cứu.
Xem thêm
Mẹ | Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Tác phẩm Giải thưởng Truyện ngắn Tạp chí Văn nghệ quân đội.
Xem thêm
Tiếng chuông muộn màng – Truyện ngắn của Trần Minh Ánh
Đêm đã khuya, mọi cảnh vật đã chìm vào giấc ngủ, tiếng điện thoại tôi đổ chuông, bên kia đầu dây là một giọng đàn ông tiếng Quảng Nam nhưng rất lạ: Alo có phải anh Minh không?
Xem thêm
Nguyễn An Bình - Chùm thơ dự thi (Chùm 2)
Buổi chiều cơn mưa nhỏ qua đâyMang theo cánh cò quay về chốn cũCầu Ba Son in bóngRực rỡ trong ánh chiều tàSoi từng nhịp yêu thươngNối khu đô thị mới Thủ Thiêm bao năm cách trởXanh lục bình vừa trôi vừa nởĐêm bừng lên ánh điệnLấp lóa dòng xe xuôi ngược.
Xem thêm
Nguyễn Đức - Chùm thơ dự thi
Tôi ngồi ngẫm lại đời tôiNợ bao ánh mắt nụ cười thân thươngNợ tóc mây bên kia đườngBồng bềnh theo gió, hương sang bên này
Xem thêm
Xuân bên cửa trời
Truyện đăng Văn nghệ Công An
Xem thêm
Tóc xanh, má thắm, môi hồng – Truyện ngắn Nguyễn Hải Yến
Người đàn bà kéo con vào lòng, che chiều gió hắt, hỏi Thụy chờ ai? Có phải cũng đợi chồng? Thụy cười, bảo không, em tìm thấy người yêu rồi, tận chiến trường miền Đông, cũng đã đón được anh ấy về… Em ở đây chờ một người. Khi bạn ấy về, em trả lại lời hứa mười tám tuổi…
Xem thêm
Mê muội - Truyện ngắn Nguyễn Thị Bích Vượng
Một hôm, trời về chiều, mưa bụi lây phây, vẫn như mọi ngày tan giờ làm việc, Lan qua chợ mua thức ăn, rồi hai vợ chồng cùng về, mới đến đầu ngõ, chị nhìn thấy bố chồng đang đứng ở cổng.
Xem thêm
Người đàn bà bên kia sông – Truyện ngắn của Văn Giá
Làng tôi nằm sát con sông Thương. Từ chân đê vào làng đi qua một con đường đất nhỏ, hai bên trồng phi lao, cắt qua cánh đồng. Khoảng cách từ làng ra sông không quá xa. Người lớn ở trên đê, mỗi khi có việc gì gấp, gọi vọng vào trong làng vẫn có thể nghe thấy, nhất là khi gặp gió xuôi thì rõ mồn một.
Xem thêm