TIN TỨC
  • Thơ
  • Lâm Xuân Thi, những câu thơ tình yêu

Lâm Xuân Thi, những câu thơ tình yêu

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2021-10-04 22:58:23
mail facebook google pos stwis
4740 lượt xem

NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Tôi bắt đầu đọc thơ Lâm Xuân Thi khi rời thành phố biển ở miền Trung để vào Sài Gòn trọ học. Ngay từng thuở ấy, câu thơ anh đã dễ dàng đi thẳng vào tâm hồn với những ý tưởng phiêu phóng, cách thể hiện mới mẻ, trẻ trung và tuyệt nhiên chẳng lập ngôn “thể nghiệm” tân hậu gì cả. "Thà để anh làm một kẻ vô danh/ Nếu em vẫn thích bày ra những trò đùa nổi tiếng/ Khi múa vội một đường gươm nguy hiểm/ Anh chỉ sợ mình thành kẻ sát nhân". Những câu thơ hay chắc sẽ nhiều người nhớ. Một thời thơ ca hồn nhiên đẹp đẽ dễ chịu như vậy! Sau này nhiều nhà thơ hiện đại lập thuyết, tung phá nhưng rõ ràng chẳng có thơ hay để nhớ. Nghĩ về họ cứ nhớ về những đường ray công nghiệp, gồ ghề, tội nghiệp và rát bỏng.

Lâm Xuân Thi là người sáng lập ra quỹ Tình thơ. Quỹ đã từng giúp đỡ cho nhiều văn nghệ sĩ đau ốm, già yếu, thân cô thế cô, tai bay vạ gió và hoạt động rất hiệu quả. Trên báo chí, anh đã từng cho biết: “Quỹ Tình thơ ra đời và duy trì hoạt động vì tôi cùng các cộng sự luôn nghĩ rằng: tâm hồn của các nhà thơ rất đẹp, tác phẩm của họ mang đến cho cuộc đời này nhiều giá trị, vậy tại sao cuộc sống của họ phải khổ?”.

Nhà thơ Lâm Xuân Thi

Câu hỏi mà Lâm Xuân Thi đặt ra có lẽ đã làm bằng tiếng kêu từ thời Hàn Mặc Tử khi lâm bệnh phong cùi, Bích Khê lao phổi, Bùi Giáng điên loạn… Phải chăng tâm hồn chữ nghĩa càng đẹp đẽ thì đời sống càng rách nát? Và tôi mượn ý thơ Huy Cận để mãi mãi còn chút vương vấn về thi sĩ và số phận bạc mệnh của họ. “Một câu hỏi lớn không lời đáp/ Mà đến muôn đời mặt vẫn chau”.

Nhưng thông tin mới nhất anh Lâm Xuân Thi vừa cho tôi biết, quỹ Tình thơ đã chính thức ngưng hoat động vì cạn kiệt. Thế đấy, cuộc đời bao giờ nỗi khổ đau vẫn lớn hơn lòng nhân ái! Và nhà thơ đích thực vẫn phải viết dưới giá treo cổ những câu thơ. 

Phụ bản: Tranh họa sĩ Nguyễn Trung (Sưu tập của nhà thơ Lâm Xuân Thi)

Gần đây, trên facebook, tôi lại đọc được nhiều bài thơ hay của thi sĩ thời sinh viên, áo trắng tôi. Thơ hay thế này cũng ít khi chạm được. Nó như một tiếng kêu thầm của một người trải đời. Nỗi niềm vẫn tươi nguyên. “Con rùa giả dạng hình nhân/ Con chim cú thấy cũng cần giả danh”.

Và riêng tư nhưng không của riêng ai: “Đường đời vạn nẻo phù vân/ Kể như tôi cũng muôn phần chúng sinh/ Trăm năm bắt bóng đuổi hình/ Con thiêu thân cứ tưởng mình thoát thân”.

Thật khó “thoát thân” khi đã lỡ vướng vào lưới thơ! Dù anh đã là một nhà kinh tế hay một thi sĩ!

Duyên Dáng Việt Nam giới thiệu chùm thơ mới nhất của nhà thơ Lâm Xuân Thi. 
 

LÂM XUÂN THI VÀ CHÙM THƠ “NGHE TRONG NHÂN THẾ”
 

Tự họa
 

Tướng không phải tướng kim tiền

Dáng không phải dáng một miền phong lưu

Thôi thì đời cũng phù du

Ta không phải nỗi niềm ưu khuyết mình...

 

 

Đừng
 

Đừng hỏi chiều nay là mấy tây

Ngàn sau anh vẫn nhớ xưa này

Vương làm chi mắt buồn kỷ niệm

Cuộc tình mình như gió như mây

 

Đừng nói chiều nay chẳng giống ai

Tình chia xa tình đã phơi bày

Rơi làm chi tóc sầu mấy sợi

Rụng xuống đời thêm mớ tàn phai

 

Đừng vẽ chiều nay xanh lá cây

Lá phong sương lá cũng hao gầy

Thêm làm chi mấy nhành hoa mới

Anh vẫn còn một đoá cỏ may

 

Đừng thả chiều nay bong bóng bay

Tình phôi pha tình vẫn trang đài

Tô làm chi một màu môi mới

Tím hay hường anh cũng chết lây...

 

Cô gái có vẻ buồn (Sưu tập của nhà thơ Lâm Xuân Thi)

Những bài rời bốn câu
 

1.

Hôm nào mình ra chợ hừng đông

Rủ ba hồn bảy vía đi cùng

Xin làm tên mở hàng buổi sớm

Để cho người khỏi đốt phong long…

2.

Ngày tâm linh, tối tâm linh
Lòng không nhớ đã cầu xin kiếp nào
Hay là tôi mộng kiếp sau 
Tôi mơ kiếp trước trừ hao kiếp này…

3.

Không nhìn trời, chẳng nhìn mây
Đôi khi tôi chỉ ngồi đây nhìn đời
Bên ly bia bọt với người 
Nghe trong nhân thế những lời ngược xuôi…

4.

Con rùa giả dạng hình nhân

Con chim cú thấy cũng cần giả danh

Con sâu giả bộ hiền lành

Tôi như con gái tập tành giả trai...

 

Thiếu nữ - tranh họa sĩ Nguyễn Trung (Sưu tập của nhà thơ Lâm Xuân Thi)

Một nửa
 

Một nửa trần gian là thế gian

Nửa vô vi kia cũng vô vàn

...

Mai mốt thêm em là một nửa

Một nửa nào anh cũng tâm can

 

Mỗi ngày
 

Sáng nào anh cũng dậy sớm hơn
Anh nghe tiếng chuông nhà thờ đổ
Nghe vài tiếng xe ngang qua phố
Và nghe im lặng của thinh không

 

Sáng nào trời cũng sáng chưa xong
Anh nghe tiếng mùa xuân thở nhẹ
Dịu dàng như nụ mai vừa hé
Anh nghe em trở giấc thiên thần...


 

Thanh xuân
 

Thanh xuân mất rồi

Ta còn nợ tinh khôi

Ta nợ thời xa vắng

Ta nợ thuở xa xôi

 

Thanh xuân mất rồi

Ta còn nợ lứa đôi

Ta nợ vòng tay ấm

Ta nợ một làn môi

 

Thanh xuân mất rồi

Ta còn nợ đơn côi

Ta nợ ngày hiu hắt

Ta nợ chiều lẻ loi

 

Thanh xuân mất rồi

Ta còn nợ sinh sôi

Ta nợ ngày mưa gió

Ta nợ chiều mây trôi...

Lâm Xuân Thi và "nàng Thơ " của anh

 

Bạn
 

Bạn đâu bạn chỉ quây quần

Bạn là bạn những khi gần khi xa

Bạn ngày trước với hôm qua

Thêm mai mốt cũng thành ra bạn hiền

 

Bạn không thánh, cũng không tiên

Không thiên sứ, cũng không thiền sư đâu

Bạn không ngôi thứ thấp cao

Bạn ta là những ngôi sao cùng thời...
 

L.X.T

Nguồn: https://duyendangvietnam.net.vn/

Bài viết liên quan

Xem thêm
Những hạt mầm trong gió tháng Sáu - Chùm thơ nhiều tác giả
Nhân Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6, những bài thơ nhỏ từ nhiều giọng viết khác nhau cùng gặp nhau ở một điểm chung: tình yêu dành cho tuổi thơ và niềm tin vào những hạt mầm đang lớn.
Xem thêm
Phố cũ, phố nhớ - Chùm thơ Lê Thanh Hùng
Con đường quen, vội vã bước chân hoang/ Reo cuốn quýt chồng lên nhau, từng lớp/ Bươn bả nắng, dòng xe trôi choáng ngợp/ Đường phố cũng oằn cong, nếp sống mòn...
Xem thêm
Chiều phố lất phất Xuân - Chùm thơ Nguyễn Nguyên Phượng
Nhành mộng rẩy run lệ đắngMùa rơi phía nhớ lay phayNíu nhau niềm nỗi rưng sầuĐọng môi mềm buổi chia tay
Xem thêm
“Ru lên thật thà” - Ca khúc của Hoàng Quý
“Ru lên thật thà” mang một nỗi buồn đẹp - nhẹ như lời tự sự, chậm như bước chân ký ức. Nghe rồi cứ thấy lòng mình dịu xuống, như vừa đi qua một miền gió cũ.
Xem thêm
Ở trọ non ngàn – Chùm thơ Trương Vu Giang
Trong dòng chảy của thi ca đương đại, tập thơ Ở Trọ Non Ngàn của bạn mang một sức nặng tự sự vừa khốc liệt, vừa bao dung. Đây không chỉ là tập hợp của những vần xoay chữ nghĩa, mà là bản đồ hành trình của một linh hồn tự vá víu những vết xước định mệnh để đi tìm bản ngã. Đọc xuyên suốt tập thơ, ta bắt gặp chân dung một gã lữ hành kỳ lạ: kẻ mang tên Được, nghĩa là “nhặt được” từ xó chợ khi chưa tròn ba tuổi, nhưng lớn lên lại chọn sống cuộc đời của một dòng sông Giang tự tại giữa đại ngàn.
Xem thêm
Dừng lại để rồi đi - Chùm thơ Châu Hoài Thanh
Chùm thơ Dừng lại để rồi đi có chất suy tưởng khá tự nhiên, không cố triết lý mà vẫn gợi được cảm giác một người từng trải đang tự đối thoại với mình.
Xem thêm
Những miền xanh ký ức - Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Đây có thể là một chùm có cá tính riêng, có chất đô thị – du ký – hoài niệm khá rõ, khác nhiều chùm dự thi thường gặp.
Xem thêm
Những điều thiêng liêng - Chùm thơ Minh Hương
Tổ Quốc là gì/ mà ai cũng vấn vương/ ăm ắp trong tim/ dạt dào nỗi nhớ
Xem thêm
Phố người ta – Chùm thơ Bình Địa Mộc
Giữa nhịp sống đô thị nhiều biến động, Bình Địa Mộc chọn nhìn Sài Gòn từ những điều rất nhỏ: ổ bánh mì, gác trọ nhập cư, lan can chung cư hay một con hẻm mùa triều cường. Chùm thơ mang giọng điệu bụi bặm, gần gũi và thấp thoáng nỗi niềm của những phận người đi tìm chỗ đứng giữa phố thị hôm nay.
Xem thêm
Giữa những đổi thay - Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Với giọng điệu chân thành, mềm mại và giàu cảm xúc vốn có, ở chùm thơ này, lão nhà thơ CCB Trần Ngọc Phượng viết về khát vọng về một “thành phố của tương lai”, những bâng khuâng rất đời thường, về hồi ức tháng Năm của một thế hệ đã đi qua chiến tranh và năm tháng học trò. Văn chương TPHCM trân trọng giới thiệu cùng độc giả.
Xem thêm
Đô thị mới rắc đầy sao sa – Chùm thơ Trần Thanh Bình
Bến Bạch Đằng tàu xuôi cửa biển/ Sáng mở mắt/ ngắm bãi Trước bãi Sau
Xem thêm
Nguyễn Trần Hoàng Viện và chùm thơ Ngọn gió đi qua
Bằng những lời thơ đẹp, được gọt giũa từ những âm thanh màu sắc của cảm xúc, tạo sức gợi của một đời sống mỏng manh, hư ảo, chập chờn vô thức như ngọn gió vô thường. Là bức tranh buồn vạn kỷ khi nhớ về bóng người xưa. Câu thơ đầy cảm thức khi liên tưởng về con người, cuộc đời, trần thế…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Trần Hoàng Viện – Ngọn gió đi qua.
Xem thêm
Hành trình yêu thương - Chùm thơ Phương Bình
Ngày mới phố vươn mình/ Nắng nghiêng qua khung cửa/ Phố ngắm phố bình minh/ Mà không cần chỉnh sửa.
Xem thêm
Nguyễn Đình Thái và chùm thơ Thơ tình người lính trẻ
Khi viết về những năm tháng chiến đấu và người lính, bằng sự rung động thật sự về tinh thần lạc quan, kiên cường của họ. Tác giả đã viết lên những dòng thơ giàu xúc cảm, mỗi bài thơ là một câu chuyện về các mối quan hệ giữa người với người, giữa người với thiên nhiên, những địa danh lịch sử, những năm tháng chiến tranh, được cảm nhận và kết nối với nhau một cách trực quan, sinh động. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Đình Thái – Thơ tình người lính trẻ.
Xem thêm
Ký ức phương Nam – Chùm thơ Trần Thế Vinh
Chùm thơ của Trần Thế Vinh cho thấy một giọng thơ đậm đặc căn tính Nam Bộ, đặc biệt là vùng đất An Giang – Thất Sơn – châu thổ Cửu Long. Đây không phải kiểu thơ “đô thị hóa” theo bề mặt hiện đại, mà là một nỗ lực đi sâu vào ký ức văn hóa, cội nguồn nhân nghĩa và đời sống nông dân miền Tây trong những biến động của thời cuộc.
Xem thêm
Bên đường Hồng Lĩnh – Thơ Nhật Chiêu
Hay tin nhà thơ Phạm Thiên Thư đã rời cõi tạm, là một bạn thơ tri âm, tiếc thương cho người thi sĩ tài hoa, đã có những năm tháng gắn bó cùng nhau qua nhiều nơi. Nhà thơ Nhật Chiêu đã cảm tác bài thơ “Bên đường Hồng Lĩnh” nhằm tưởng nhớ người bạn, nhà thơ Phạm Thiên Thư bằng tấm chân tình sâu sắc.
Xem thêm
Đóm nắng trong thành phố - Chùm thơ Đoàn Trọng Hải
Đoàn Trọng Hải tham gia cuộc thi không bằng những đại cảnh đô thị, mà từ các khoảng lặng rất đời: một ban công đầy bê tông, một khung cửa sổ, một người mẹ già ngồi trước hiên chiều…
Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm