- Thơ
- Giữ lấy phần người - Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Giữ lấy phần người - Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Đinh Nho Tuấn là gương mặt đã nhiều lần được giới thiệu trên Văn chương TP.HCM, đồng thời liên tiếp ghi dấu tại các giải thưởng văn học trong những năm gần đây. Với chùm thơ mới, anh tiếp tục đi vào những câu hỏi cốt lõi về nhân cách, lương tâm, trái tim và phẩm giá của thi ca. Giọng thơ nhiều suy tư, có lúc quyết liệt, nhưng sau những đối cực sáng – tối vẫn là niềm tin vào phần người không dễ bị khuất lấp.
.jpg)
Nhà thơ ĐINH NHO TUẤN
NHÂN CÁCH
Mẹ cha cho nhân cách
Gạo khoai cho nhân cách
Dòng sông và biển cả cho nhân cách
Lời cho nhân cách
Đất nước cho nhân cách
Ta nhận về và mang ơn
Thành da thành thịt
Thành cách đứng, dáng ngồi
Thành nụ cười và bước đi giữa loài người
Thành máu và thành lệ
Ta nghĩ gì về nhân cách
Chắc chắn không phải hồ nước đầy
Bốc hơi ngày nắng nóng
Không phải bó rau để bán
Không thể là quà, không thứ đổi trao
Nhân cách đẹp
Chôn xuống đất đào lên vẫn sáng
Nhân cách tồi
Hoen gỉ từ cái bắt tay
Nhân cách mềm hơn lụa
Có thể cứng hơn hợp kim
Nhân cách đội lên đầu ta vòng nguyệt quế
Hay con dao nhọn giết chết chính mình
Ôi nhân cách!
Nói về ngươi ta không thốt thành lời
Thời cuộc đỏ đen người buôn kẻ bán
Giá lương tâm lên xuống bất thường
Người đứng thẳng sẽ gặp tai ương
Người cúi luồn trên ngai chảnh choẹ
Trong màn đêm, rừng nhân cách thu phục
Ta thấy lấp lánh những ánh đèn
Trái tim ta được sưởi ấm
Trước khi chìm vào bóng đêm.
Ta vẫn hiểu
Nhân cách rừng người
Tạo thành nhân cách dân tộc
Nhân cách dân tộc
Là số phận và tương lai.

Minh họa: AI.
TIM TA NHIỀU ĐẾN THẾ NÀY Ư
Ta đi qua những mùa thu đổ nát
Không kịp cúi xuống nhặt lá vàng
Màu xanh chân trời xanh thảng thốt
Nắm tay mình chẳng bắt nổi đêm hoang
Mùa đã qua, còn qua mải miết
Những rụng rơi ta ngắm lại chính mình
Trái tim ơ hờ, trái tim tha thiết
Trắc ẩn dội về có hành hạ con tim
Tội lỗi chi gõ đều trong lồng ngực
Những đắm say dòng máu thắm hiền hoà
Dang rộng vai vô tình vương ngày cũ
Quá khứ là dòng sông đã trôi xa
Chảy trong mỗi chúng ta
Ròng ròng mùa thu, mùa hạ
Ròng ròng mùa đông, mùa xuân
Vô tư xói mòn tất cả
Trong mỗi chúng ta
Chứa ẩn niềm tin, nghi hoặc
Một phần khôn ngoan, một phần dại dột
Cả tình yêu cũng trú ngụ trong ta
Đôi mắt cảnh báo cõi mù loà
Trái tim về niềm vui, phiền muộn
Những tháng năm ngủ im yên tiếng
Là gia tài là nỗi nhớ, trở trăn
Ôi thời gian là dao nhọn, vết đâm
Róc rỉa ta chẳng buông tha quên lãng
Em vẫn đó ư, nối chân ta chập choạng
Những áo cơm mà hoá ra mòn
Không trẻ thơ để quên lãng ngủ ngoan
Chưa quá già nên chưa miền mụ mị
Trong ngực ta vẫn những lời thủ thỉ
Tim ta nhiều đến thế này ư!
ĐỜI THƠ
Tôi từng đọc những vần thơ chao liệng
Bay trên núi cao cưỡi cánh đại bàng
Đó là những vần thơ cao thượng
Như nước nguồn tưới sa mạc khô khan
Tôi từng đọc những vần thơ mầm bệnh
Câu chữ rách tươm, câu chữ lạnh lùng
Đó là những vần thơ đau khổ
Rên rỉ, hoang tàn trước phút lâm chung
Tôi từng đọc những vần thơ cúi rạp
Con chữ rong rêu ăn bám cây cành
Đó là những vần thơ nô lệ
Không biết kêu đòi, mờ ảo, ma lanh
Các loại thơ, như người, đâu đâu tôi cũng gặp
Trên phố đông, biển rộng, sông dài
Trên nụ cười, hờn ghen, nước mắt
Trên nấm mồ, trên những bi ai
Thơ sống mãi theo con người sống mãi
Bay thanh cao, tinh khiết thánh thần
Người giữ lại những vần thơ người nhất
Trên vần thơ vang hai tiếng nhân dân
Còn cái chết dành vần thơ vô vị
Chết tủi hờn vào quên lãng, cô đơn
Thời gian chôn những vần thơ nô lệ
Cùng nhà thơ và danh dự trắng trơn.