TIN TỨC

Ngoại tôi – Tản văn Nguyễn Đức Hải

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2026-08-15 15:20:44
mail facebook google pos stwis
18 lượt xem

(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) - Nhớ hồi nhỏ, ngoại và tụi bạn cùng trang lứa trong ấp lội đồng bắt cá, chân lấm tay bùn vô tư lắm. Bắt được con cá lóc, cả đám gom rơm rạ khô trui ngay bên bờ cỏ, da cá cháy xém, mùi thơm phức lan tỏa trong gió chiều. Cá chín được xé ra nóng hổi, chấm muối ớt cay xé lưỡi, đứa nào cũng hít hà, miệng mồm đen nhẻm. Những ký ức thời tuổi thơ ấy đã làm nên một tuổi trẻ thấm đẫm hồn quê miền Tây, vừa hồn hậu, vừa nguyên sơ. Ngoại mỉm cười, ánh mắt đong đầy bao hoài niệm của một thời đã xa. 

 

Trung tướng, PGS. TS Nguyễn Đức Hải

 

"Quê ngoại tận Long Xuyên lận…" Mỗi lần nghe ngoại kể, tôi như được trở về xứ sở miền Tây, nơi có dòng sông Hậu dập dềnh điệu lý. Khi mùa nước nổi tràn đồng, xuồng ghe rẽ sóng đưa những chuyến hàng đầy ắp cá linh, len lỏi giữa những cánh đồng mênh mông sóng nước, nơi sắc vàng rực rỡ của bông điên điển nhuộm thắm đôi bờ, và cây bần lặng lẽ soi mình xuống dòng kinh đục ngầu phù sa nặng trĩu ân tình. Quê nghèo, nhưng trong lời kể của ngoại bao giờ cũng đong đầy hoài niệm, phảng phất một vẻ đẹp hiền hòa, chân chất của một thời tuổi trẻ đã đi qua.

Ở cái xứ quê này, lũ nhỏ lọt lòng đã được người ta đặt cho mấy cái tên nghe mắc cười hết biết. Nào là thằng Đực, con Hẹ, thằng Tèo, thằng Đen... Người ta bảo đặt tên xấu để dễ nuôi, mau lớn. Giữa cái xóm nghèo thương khó ấy, ba má của ngoại lại đặt cho cô con gái cưng một cái tên thật đẹp: Ngọc Khanh, với tâm nguyện gửi gắm vào đó tất cả tình thương yêu và kỳ vọng. Lớn lên giữa miền châu thổ chín rồng, xa xa là dãy núi Thất Sơn mây trắng lượn lờ mờ ảo, ôm ấp lấy những cánh đồng lúa vàng rực trĩu bông và từng đàn sếu tung cánh thả mình vào khoảng không bao la; thiếu nữ Ngọc Khanh với làn da nhuộm màu nắng phương nam đậm đà, đôi má ửng hồng và ánh mắt trong veo theo tà áo dài trắng tinh khôi, thướt tha trên con đường đượm màu phù sa và hương đồng gió nội.

Nhớ hồi nhỏ, ngoại và tụi bạn cùng trang lứa trong ấp lội đồng bắt cá, chân lấm tay bùn vô tư lắm. Bắt được con cá lóc, cả đám gom rơm rạ khô trui ngay bên bờ cỏ, da cá cháy xém, mùi thơm phức lan tỏa trong gió chiều. Cá chín được xé ra nóng hổi, chấm muối ớt cay xé lưỡi, đứa nào cũng hít hà, miệng mồm đen nhẻm. Những ký ức thời tuổi thơ ấy đã làm nên một tuổi trẻ thấm đẫm hồn quê miền Tây, vừa hồn hậu, vừa nguyên sơ. Ngoại mỉm cười, ánh mắt đong đầy bao hoài niệm của một thời đã xa. Rồi tơ duyên đến như định mệnh. Hàng ngày, dọc con đường ven theo bờ kinh quen thuộc ấy, ngoại bất chợt gặp anh chàng trông rất tuấn tú (ông ngoại sau này) quê gốc Cần Thơ đang công tác tại Long Xuyên. Ban đầu chỉ là những ánh nhìn thoáng qua ngại ngùng, rồi vài câu hỏi thăm bâng quơ, một nụ cười sâu kín. Sau nhiều lần gặp gỡ, ổng ngỏ lời yêu thương, hồi đầu ngoại mắc cỡ lắm. Nhưng riết rồi trái tim ngoại thổn thức và cảm nhận được trong câu nói chân tình: "Anh yêu thương em và muốn lo cho em cả cuộc đời", đã đánh dấu phút khởi đầu cho một tình yêu bình dị và trọn vẹn suốt dặm trường trăm năm hạnh phúc.

Gánh nặng mưu sinh khi mười đứa con lần lượt ra đời khiến căn nhà nhỏ càng thêm chật chội. Hai vợ chồng cùng bươn chải sớm hôm để lo từng miếng cơm manh áo cho tụi nhỏ. Ngày ngày, trong căn nhà nhỏ ấy, tiếng ngoại điều hành con cái cứ răm rắp. Nào là: con Hai đâu? Qua phụ lượm rau coi! Con Ba ra lò kiếm ít củi, con Năm quét sân, mấy đứa lo ăn mà đi học, thằng Tám thằng Chín đem áo quần lại má vá cho. Để má lấy cái quần bảo hộ lao động, cắt ống may thêm cái áo cho đủ bộ để con Mười có đồ mà bận. Cứ thế, mỗi đứa một tay một chân lo chạy ngược chạy xuôi; ngoài buổi học lại đi làm thuê, bán vé số đặng kiếm tiền phụ má. Nhà nghèo khó chia nhau từng bát cháo, nhường nhau từng miếng ăn. Áo quần rách thì ngoại cặm cụi khâu vá lúc rãnh rỗi, thiếu tập vở thì ông bà tìm cách xoay sở. Những bữa cơm đạm bạc chẳng có gì ngoài tô canh tập tàng, khô cá mặn, vậy mà quanh mâm lúc nào cũng vang lên tiếng cười nói hồn nhiên trong trẻo. Ngẫm lại những tháng năm ấy, điều làm chúng tôi rơi nước mắt không phải là cái đói cái nghèo, mà là tình thương ngoại gánh trọn tất cả nhọc nhằn lên đôi vai gầy guộc của mình. Bữa con út ốm đau, ngoại thức trắng đêm ôm vào lòng, áp trán mình lên trán Út để đo từng cơn sốt, đôi tay run run đút từng muỗng cháo hành nóng mong sao con mau lành bệnh. Có đứa vấp ngã giữa đường đời, lòng ngoại xót xa, thấp thỏm không yên, rớt nước mắt tủi phận nhưng vẫn động viên con ngẩng cao đầu, vững bước vượt qua giông bão để vươn lên phía trước.

Rồi các con lần lượt trưởng thành, có nghề nghiệp ổn định, cưới vợ gả chồng, cháu nội cháu ngoại ngày càng đông đúc. Giờ đây ngoại không còn khỏe như trước nữa. Mỗi lần về thăm, đứa này ngoại lại nhớ tới đứa khác. Con cháu về quê, ngoại lại ôm vào lòng, gọi từng đứa: “Lại đây, ngoại coi coi…” thương cháu con tới đứt ruột. Ngày ổng bỏ ngoại đi, bầu trời trong mắt ngoại như sụp đổ. Nhìn di ảnh của người bạn đời từng cùng mình qua bao cay đắng ngọt bùi, ngoại nghẹn ngào thương xót: “Ông ơi...” Mấy tiếng ngắn ngủi mà nặng đứt cả một đời người. Người từng cùng ngoại đi qua những năm tháng đói nghèo, cùng dựng nên mái ấm, giờ bỏ ngoại lại giữa bơ vơ. Cổ họng nghẹn đắng, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt như muốn chực trào trên khóe mắt. Đôi môi mím chặt để không bật thành tiếng. Trong sâu thẳm, tôi nghe tiếng ngoại nấc lên. Ngoại cố kìm nén và gượng đứng dậy để gánh vác tiếp phần việc của ông, làm điểm tựa cho gia đình. Mái tóc ngoại ngày một bạc phơ, đôi tay gân guốc không còn mạnh như trước, nhưng tình thương con cháu chưa bao giờ vơi cạn. Có chiều trò chuyện cùng ngoại, tôi khẽ hỏi: "Ngoại ơi! Có lúc nào ngoại tiếc nuối điều gì cho riêng mình ngoại không...?" Ngoại khẽ lắc đầu, rồi nhẹ nhàng kéo tay tôi, hôn lên trán và nở nụ cười phúc hậu: “Không. Có tụi con, tụi cháu quây quần bên cạnh là ngoại mãn nguyện rồi.”

Ngoại đã giành trọn thanh xuân, sức lực và cả tâm hồn mình cho gia đình, giáo dưỡng con cháu đức tin, đạo lý, lẽ sống làm người: biết thương, biết nhẫn nhịn cho đi và biết gìn giữ những ân nghĩa của tình thân. Để rồi, mai này dẫu có đi đâu xa, mỗi lần trở về miền Tây quê ngoại, nhìn dòng sông Hậu vẫn miệt mài chảy xuôi về biển lớn, nhớ mùa nước nổi, nhớ bông lục bình tím biếc, nghe gió lay hàng cây trước ngõ, cháu con càng thêm yêu quý, tôn kính ngoại. Một con người nhân từ, phúc hậu, đảm đang, chịu thương chịu khó; suốt đời thầm lặng hy sinh để vun vén cho hạnh phúc gia đình tương lai của các thế hệ con cháu. Và chỉ cần mỗi lần nhắm mắt lại, dường như ta vẫn nghe văng vẳng bên tai tiếng gọi đầy yêu thương của ngoại: “Lại đây, ngoại coi coi…”

Ngoại ơi! Ngoại mãi là đóa sen ngát hương giữa cuộc đời, là nguồn yêu thương và ánh sáng dịu dàng dẫn lối con đi. Chúng con thương ngoại vô cùng, mong ngoại luôn vui khỏe và mãi là đóa sen đẹp nhất trong trái tim chúng con.

Sông sâu bến nước đò đầy

Ngoại gánh trọn cả những ngày gian truân

Nguyện cầu ngoại sống bình an

Vui cùng con cháu ngập tràn yêu thương./.

Hà Nội, 10.8.2026

N.Đ.H

Trung tướng, PGS. TS Nguyễn Đức Hải – Nguyên Viện trưởng Viện chiến lược Quốc phòng/ Bộ Quốc phòng.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Trái tim xanh của Bắc Kinh
Vào những ngày nóng nắng nhất đầu tháng 8, tôi cùng đoàn nhà văn TP.HCM hăm hở kéo va ly sang Bắc Kinh.
Xem thêm
Nhà văn Khuynh Diệp nằm hầm bí mật và tình yêu với TP Hồ Chí Minh
Cuộc thi “50 năm thành phố trong tôi” giúp nhà văn Khuynh Diệp lan tỏa ký ức, gửi gắm tình yêu dành cho TPHCM – nơi ông đã đi qua chiến tranh, trưởng thành trong nghề viết và gắn bó hơn nửa thế kỷ.
Xem thêm
Bát pin – Tùy bút Nguyễn Hồng Quang
Có những kỷ niệm tưởng đã lùi rất xa vào dĩ vãng, vậy mà chỉ cần một âm thanh quen thuộc bất chợt vang lên là tất cả lại hiện về rõ ràng như mới hôm qua. Với tôi, đó là tiếng nói ấm áp phát ra từ chiếc đài bán dẫn cũ – thứ âm thanh từng thắp sáng những ngày tháng gian khó nơi miền quê chưa có điện. Và mỗi lần nhớ về chiếc đài ấy, tôi lại nhớ đến “bát pin” – một sáng kiến vụng về nhưng chứa đựng biết bao niềm hy vọng của một thời thiếu thốn mà đầy khát khao.
Xem thêm
Dòng suối mát trong rừng Mạn Ngược – Tùy bút Phương Uyên
Quê hương tôi có thể chưa nổi tiếng trên những bản đồ du lịch, nhưng với tôi, dòng suối giữa đại ngàn luôn là món quà đẹp nhất mà thiên nhiên đã ban tặng. Đó là vẻ đẹp của sự giản dị, thuần khiết và bền bỉ, như chính tâm hồn của những con người miền núi luôn chân thành, mộc mạc mà nghĩa tình.
Xem thêm
Mồ hôi và nước mắt tìm kiếm liệt sĩ
Chiến tranh đã lùi vào quá khứ nửa thế kỷ, nhưng dư âm của những năm tháng máu trộn bùn non vẫn còn khắc sâu trên từng tấc đất quê hương, trong tâm trí của triệu triệu người con đất Việt. Những người lính Cụ Hồ, thanh niên xung phong, dân công hỏa tuyến, những chiến sĩ biệt động và dân quân du kích năm ấy, khi dấn thân ra trận, tuổi đời hãy còn rất trẻ; các anh, các chị mang theo những hoài bão thanh xuân mãnh liệt và cả những ước mơ còn dang dở. Rồi trong khói lửa đạn bom khắc nghiệt, các anh, các chị đã anh dũng ngã xuống, hóa thân thành hồn thiêng sông núi, trở thành một phần máu thịt của đất trời Tổ quốc. Hưởng ứng hành trình 500 ngày đêm tìm kiếm hài cốt và xác định danh tính liệt sĩ đang được triển khai sâu rộng trên toàn quốc, hàng triệu trái tim lại thổn thức, cùng hướng về một cuộc hành trình lặng thầm nhưng vô cùng cao cả: tìm kiếm, đón các anh, các chị về với đất mẹ, về với vòng tay ôm ấp của gia đình, người thân và quê hương xứ sở.
Xem thêm
Sắc tím bàng vuông - Tản văn Nguyễn Thu Hà SG
Tháng sáu, hoa bàng vuông nhà mình năm nay nở đặc bông. Thứ hoa chẳng được bày trưng bao giờ, cứ bung rực ra sắc tím tươi như những lời hẹn ước. Đôi khi em bắt gặp con đứng cạnh lồng chim và đăm đăm ngắm chùm hoa đang rộ. Tiếng con nhồng kêu lanh lảnh “ Cha về! Cha về!” làm thằng bé chợt giật mình…
Xem thêm
Cuộc gặp gỡ kỳ lạ - Bút ký của Vũ Minh Phúc
Năm ấy, tôi được cử lên Điện Biên Phủ để tường thuật về sự kiện 1.000 anh hùng thời đại Hồ Chí Minh. Những con người anh hùng nhất, dũng cảm nhất, hôm ấy giữa Hội trường khang trang rộng lớn, ai cũng thổn thức kể chuyện đời mình. Những tấm huân, huy chương lấp lánh và cao quý nhất trên ngực những người lính già, nó được dành để trao tặng cho những con người đã hy sinh cả cuộc đời mình cho sự nghiệp vĩ đại của Tổ quốc. Cuộc gặp gỡ qua đi, tôi về nhà, nhưng những câu chuyện ấy chẳng bao giờ qua đi, nó như cứ trở đi trở lại trong những giấc mơ.
Xem thêm
Nhà tù Sơn La và cây đào Tô Hiệu
Mỗi lần trở lại nhà tù Sơn La, gót chân tôi như bị níu chặt trước cây đào mang tên người chiến sĩ cộng sản Tô Hiệu. Giống như lần trước, tôi lại trông thấy rất nhiều người vây quanh và lặng yên chụp ảnh bên tấm biển nhỏ cắm ở dưới gốc cây đào. Cội đào cổ thụ kiêu hãnh bên nền móng cổ xưa như thể tựa mình vào vách đá của tù ngục; sừng sững ngay bên lối vào với cành lá tươi xanh, tán xoè rộng khắp như thể đang che chở cho những miền ký ức.
Xem thêm
Trên những nẻo đường tri ân - Ký của Nguyên Hùng
Dọc dải đất miền Trung, nơi từng rung chuyển bởi đạn bom và nước mắt, vẫn còn đó những địa danh đã đi vào tâm thức dân tộc: Trường Sơn, Khe Sanh, Thành cổ Quảng Trị, sông Thạch Hãn, địa đạo Vĩnh Mốc... Mỗi tấc đất, mỗi dòng sông là một trang sử được viết bằng máu của những người lính tuổi hai mươi.
Xem thêm
Em đợi anh về
Dòng sông Vàm Cỏ vẫn miệt mài chảy, nước vẫn trôi đi, thời gian vẫn luân hồi qua từng mùa lá rụng. Nhưng bên bờ sông ấy, có những nỗi nhớ đã hóa đá, có những tình yêu đã vượt thoát khỏi ranh giới của sự sống và cái chết, để trở thành một biểu tượng bất tử. Câu chuyện về người chiến sĩ - liệt sĩ Huỳnh Văn Quên và người con gái Nguyễn Thị Lệ là một minh chứng sâu sắc – một câu chuyện được viết bằng máu, nước mắt và tấm lòng sắt son của người phụ nữ Việt Nam trong khói lửa chiến tranh.
Xem thêm
Nghĩa tình với liệt sĩ
Những ngày này, cả nước cùng tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ, chúng ta lại càng thấm thía hơn về hai chữ “tri ân”. Tri ân không chỉ là những vòng hoa, những nén tâm hương thành kính dâng trên đài tưởng niệm, mà đôi khi còn là những câu chuyện lặng thầm, bền bỉ được thắp sáng từ nghĩa đồng bào, tình đồng đội sâu nặng giữa thời bình.
Xem thêm
Tiếng ghi - ta rung lên ngày ấy - Tản văn Văn Lê Tám
Có những chuyến đi là để trở về, nhưng cũng có những lần trở về chỉ để nhận ra mình đã vĩnh viễn đánh rơi một phần hồn ở lại. Ba mươi năm, một chớp mắt của đất trời, nhưng là hơn nửa đời người đối với nhóm bạn lớp 8A2 ngày ấy trên quê hương Minh Hải.
Xem thêm
Một đêm Bến Hải - Bút ký của Nguyễn Thị Việt Nga
Đặt trong bối cảnh quốc tế hôm nay, khi nhiều nơi trên thế giới vẫn còn tiếng súng, vẫn còn những dòng người rời bỏ quê hương, vẫn còn những đứa trẻ lớn lên giữa đổ vỡ, vẫn còn những đường biên bị biến thành vết thương, một đêm Bến Hải càng trở nên thấm thía. Từ một dòng sông từng là giới tuyến, Việt Nam gửi đi một lời nhắn không ồn ào nhưng bền bỉ: hòa bình không phải là một trạng thái tự nhiên, mà là thành quả của lương tri, của đối thoại, của sự kiềm chế, của lòng nhân ái và của trách nhiệm với tương lai.
Xem thêm
A Pa Chải, một lần đến cả đời thương nhớ
Chúng tôi muốn lưu lại với miền đất ba biên A Pa Chải lắm, nhưng để kịp cho hành trình trở về vào ngày hôm sau nên cũng đành phải chia tay với Sín Thầu trong những luyến tiếc. Tạm biệt “vùng đất bằng phẳng rộng lớn”, nghĩa của từ A Pa Chải theo tiếng địa phương của đồng bào Hà Nhì, chúng tôi khép lại một hành trình khám phá miền cực Tây thân thương của Tổ quốc và mang theo về cả một khoảng trời biên viễn cùng với tâm nguyện sẽ có một ngày được trở lại. Thế đấy, có những vùng đất, có những chuyến đi, dù chỉ một lần chạm mặt mà trong lòng đã thầm gửi lại cả một đời thương nhớ. Có lẽ từ đây, A Pa Chải trong tôi cũng vậy. Nó đã gieo vào lòng tôi những thanh âm bâng khuâng của một miền biên thuỳ, trong niềm thương bản quán chẳng thể nào quên.
Xem thêm
Rạng rỡ tên người
Không chỉ bởi hàng nghìn ánh đèn, những màn hình khổng lồ, những chùm pháo hoa sẽ bừng nở cuối chương trình, mà còn bởi một cái tên đã trở thành ánh sáng dẫn đường cho cả dân tộc suốt hơn một thế kỷ qua.
Xem thêm
Một kết nối nhân văn
Chiều ngày 26 tháng 6 năm 2026, tại Bộ Tư lệnh Thành phố Hồ Chí Minh diễn ra cuộc gặp mặt, giao lưu giữa lãnh đạo Quân đội với đội ngũ văn nghệ sĩ khu vực phía Nam.
Xem thêm
Nhà văn Sơn Nam: Người chép sử bằng hương rừng, mật đất
Sơn Nam, tên thật Phạm Minh Tài, sinh năm 1926 tại huyện An Biên, tỉnh Kiên Giang (nay là An Giang) – vùng đất Miệt Thứ với rừng tràm, bưng biền và sông rạch đan xen. Không gian khắc nghiệt ấy sớm hình thành trong ông cảm thức văn hóa đặc biệt về đất đai, lịch sử mở cõi và thân phận con người phương Nam.
Xem thêm
Đừng tiếc lời khen khi dạy trẻ nhỏ
Khi đời sống của mỗi gia đình ngày càng được nâng cao, nhiều gia đình có điều kiện chăm sóc và nuôi dạy con cái được tốt hơn. Giáo dục thời hội nhập hiện nay có nhiều cơ hội được tiếp cận, học hỏi phương pháp giáo dục tiên tiến, khoa học, nhiều bậc phụ huynh đã chú trọng giáo dục cho con nhỏ rất tích cực. Từ cách ứng xử hàng ngày cho đến lời nói, cử chỉ đều được người lớn ý thức khi giao tiếp với con trẻ. Trong quá trình giao tiếp đó, lời nói và đặc biệt là lời khen lại có tác động lớn tới nhận thức và hành vi, tình cảm của trẻ con.
Xem thêm