TIN TỨC
  • Thơ
  • Lời tự tình giữa Thực & Mơ của Xuân Lộc

Lời tự tình giữa Thực & Mơ của Xuân Lộc

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-05-19 10:23:43
mail facebook google pos stwis
1056 lượt xem

"Giữa Thực & Mơ" là tập thơ đánh dấu một hành trình tâm hồn đầy rung động của tác giả Xuân Lộc – nơi thực tại và mộng tưởng không đối lập mà hòa quyện, soi chiếu lẫn nhau. Thơ Xuân Lộc không cầu kỳ về ngôn từ, nhưng đủ sâu để người đọc chạm đến những miền xúc cảm quen mà lạ: tình yêu, nỗi nhớ, quê hương, và những chiêm nghiệm lặng lẽ về cuộc sống.

Tập thơ như một chiếc gương mờ sương, phản chiếu thế giới nội tâm của người làm thơ đa cảm – một thế giới vừa chân thực, vừa mong manh như giấc mơ, khiến người đọc không khỏi dừng lại, nghĩ suy và đồng cảm. Văn chương TP. Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ rút từ tác phẩm mới này của anh.

Giữa Thực & Mơ - Nhà xuất bản Hội Nhà văn, 2024.

 

 XUÂN LỘC

 

Thức với Hồ Gươm
 

Đêm nay thức với Hồ Gươm 

Với hàng cổ thụ, con đường thân quen 

Biết là không thể cùng em 

Thì anh ngồi với ngọn đèn, thế thôi. 

 

Đã đi quá nửa đời người 

Mà không quên nổi những lời xa xưa 

Hồ Gươm từ bấy đến giờ 

Vẫn trong veo những bất ngờ đó em... 

 

                            Hà Nội, 30-12-2014 



Nhà thơ Xuân Lộc (thứ 3 từ trái sang) tại một cuộc gặp mặt & tặng sách cho bạn bè văn nghệ tại TPHCM, tháng 5/2025.


Tếu táo ngày sinh nhật

 

Ai thích già cứ việc già

Mình sang 59 vẫn là trẻ ranh

Suốt ngày cứ chạy loanh quanh

Vào phây lên nét nổ banh cả trời.

 

Xuân dù đã bén sáu mươi

Lộc dù nếm đủ trò đời nhục vinh

Á – Âu đủ cuộc hành trình

Vẫn yêu như gã thất tình vậy thôi...

 

Tri Thiên Mệnh bước qua rồi

Thì vô tư hái lộc trời mà tiêu

Máy móc còn tốt, chạy đều

Lo chi cái tuổi xế chiều bạn ơi.

 

Còn non còn nước còn người

Còn rong chơi, kệ đất trời ngả nghiêng

Tự mình quẳng gánh ưu phiền

Trần gian được thế, khác Tiên đâu nào...

 

Ngồi buồn thả giấc chiêm bao

Sẵn tay gõ phím, tầm phào mấy câu

Trông ra trăng chiếu ngang đầu

Lơ ngơ lại nhớ đến màu môi em.

 

                    Sài Gòn-10/ 8 / 2014

 

 

Ngã ba sông
 

Anh đang ngồi bên một ngã ba sông 

Nhìn con nước ròng trôi về phía biển 

Lòng anh cũng như con thuyền trên bến 

Cứ chồng chênh, bịn rịn trước hoàng hôn. 

 

Sóng vỗ về quanh mạn chiếc tàu buôn 

Gốm sứ Lái Thiêu chất đầy ngao nghể 

Những con tàu rồi sẽ xuôi ra bể 

Sản vật một vùng làm đẹp muôn nơi. 

 

Biết về đâu hỡi đám lục bình trôi 

Mà hoa tím vươn lên kiêu hãnh thế? 

Ta hổ thẹn với chính mình, khi không thể 

Cất được trong lòng nỗi sợ hãi vu vơ... 

 

Giá được một lần như trong cổ tích xưa 

Anh sẽ ước thời gian quay trở lại 

Để bước cùng em trên đồng, trên bãi 

Đôi chân trần lem bùn đất sông quê. 

 

Đàn cò trắng chiều nay chưa muốn bay về

Đôi cánh phân vân quanh những cây dừa nước

Ngã ba sông như bức tranh thủy mạc

Vài người ngồi lặng lẽ thả cần câu.

 

Phong cảnh hữu tình, mà em ở đâu

Anh tự hỏi khi nghe lòng se thắt

Tình yêu chúng mình như trò cút bắt

Biết khi mô ra khỏi ngã ba dòng.

 

Em ơi em! Hình như con nước dùng dằng

Nó không muốn hòa vào biển mặn

Nó muốn được tan vào trong nắng

Biến thành sương tưới mát cả đôi bờ…

 

Bởi ngày xưa, ngày tháng đẹp như mơ

Nên chiều nay con thuyền anh mắc cạn.

 

                        Lái Thiêu, 29/1/2013

 

Chiếc áo tơi của Mẹ
 

Chiếc áo tơi của mẹ ngày xưa 

Che nắng, che mưa, che cuộc đời lam lũ, 

Theo tôi đi khắp bốn phương trời 

Xuyên suốt thời gian, không bao giờ cũ. 

 

Chiếc áo tơi đi vào ca dao, tục ngữ 

Có cả một đời vinh nhục hiện sinh 

Gắn với người dân Xứ Nghệ kiên trinh 

Trở thành biệt danh, làm nên lịch sử. 

 

Kể từ ngày tôi bước chân ra đi

Đến hôm nay đã bốn mươi năm đủ

Và mãi mãi sau này cũng thế

Vật đổi sao dời, vẫn áo tơi mang theo.

 

Tôi lớn lên nhờ hạt gạo quê nghèo

Độn với ngô khoai tháng ngày đắp đổi,

Nắng sém da người, mưa dầm bão nổi

Chiếc áo tơi thay thế hoàng bào.

 

Đã bao giờ có ai hỏi vì sao

Dân áo tơi-dẻo dai đến thế?

Sông núi đó sinh ra người chữ nghĩa

Không con chữ nào thiếu hơi ấm áo tơi.

 

Mẹ tôi quanh năm bám đất bám trời

Áo tơi trên lưng một đời vất vả

Bước chân tôi dọc ngang trăm ngả

Dạt dẽo nơi nào cũng nhớ chiếc áo tơi.

 

Xin được một lần sám hối quê ơi

Thương quê lắm. Chút tâm hèn bất lực,

Biết bao người còn trong vòng cơ cực

Câu thơ tôi chưa lật nổi luống cày.

 

                            Sài Gòn, 7-12-2016

 

Bài thơ khép lại 60 năm
 

Lá thu rụng vương đầy trên lối nhỏ 

Ngoảnh lại nhìn qua tuổi sáu mươi 

Chớp mắt cuộc đời vào quá nửa 

Có ước mơ còn chưa kịp nảy chồi. 

 

Xin chào nhé hơn nửa đời kiêu bạc 

Ta trở về trả nợ áo cơm 

Cứ vắt cạn đời ta mà lọc 

Trái tim ta đủ cung bậc yêu hờn... 

 

 Xin tạ tội những người con gái đẹp

Ai bây giờ còn tiếc tuổi thanh xuân?

Khi ta hiểu tiếng hàng mi em khép

Hai vai ta đã vướng bận bụi trần.

 

Xin gửi lại bài thơ tình ướt át

Mộng giang hồ làm nát một đời trai

Ta đã muốn được lấp sông dời núi

Câu thơ suông không nuôi nổi hình hài.

Thôi chào nhé sáu mươi năm lận đận

Vinh nhục, bại thành còn có nghĩa gì đâu,

Ta trở về với hai bàn tay trắng

Và lại yêu em - yêu như thủa ban đầu.

 

                            Sài Gòn 25-12-2016 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Đêm cực hình - Chùm thơ Kiều Bích Hậu
khi bóng đêm ập xuốngcũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm