TIN TỨC

Đem sách đến học trò giữa ngày dịch hoành hành

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-10-01 15:26:35
mail facebook google pos stwis
246 lượt xem

BÀI DỰ THI BÚT KÝ “NHỮNG HY SINH THẦM LẶNG”

NGUYỄN XUÂN HIỂN

Trong tôi sáng mãi hình ảnh thầy Minh với chiếc áo mưa mỏng manh, chở đầy sách trên chiếc xe máy, chạy khắp các ngả đường để tìm kiếm từng địa chỉ, trao sách đến từng em thì quả là đẹp, đẹp vô cùng. Xã hội này cần có nhiều những người như thầy thì hẳn những nỗi đau sẽ được xoa dịu, cuộc sống sẽ trở nên trong lành và tốt đẹp hơn.

Gần hai năm nay, khi nghĩ và nhớ lại những khoảnh khắc trong cơn đại dịch COVID-19 hẳn nhiều người cảm thấy rùng mình. Đại dịch như một hung thần đến rất nhanh và cực kỳ nguy hiểm, khiến khoảng cách giữa sự sống và cái chết là rất gần và rất mong manh. Một thế giới đang yên bình, đang sống bình thường dường như đã bị đảo lộn, chao đảo trước biến cố khủng khiếp.

Thầy giáo hiền lành, bình dị

Rồi hai năm trôi qua, con người nỗ lực để chống chọi nhằm mang sự bình yên và cuộc sống thanh bình trở lại. Trước mắt tôi như xuất hiện lại những con người dũng cảm và kiên cường, đã tình nguyện dấn thân trong tâm bão của cơn đại dịch. Chính họ là những người đã ở tuyến đầu với tất cả sự can trường và bất khuất.

Có một người mà tôi biết rất rõ là thầy giáo Phan Thành Minh của trường tôi, Trường Tiểu học Phan Chu Trinh, quận Gò Vấp, TP HCM. Thầy mới từ đơn vị khác chuyển về cũng được một hai năm nay. Tính tình của thầy hiền, vui vẻ và dễ chịu. Thầy hòa đồng với đồng nghiệp, nhiệt tình trong công việc. Thầy là một trong số những người đã tình nguyện đăng ký vào nhóm phục vụ chở sách giáo khoa đến cho từng học sinh trong khu vực. Lúc ấy, còn đang thời gian giãn cách xã hội và việc đi lại rất hạn chế. Tthầy còn có con nhỏ ở nhà, nhưng ý chí đã thúc giục thầy tham gia công tác tình nguyện, giúp cho nhà trường chuyển sách giáo khoa đến tất cả các học sinh trong mùa dịch.

Phải nói thật lúc đó ai cũng lo vì nguy cơ lây nhiễm rất cao. Nhưng thầy Minh đã vượt qua nỗi lo sợ của bản thân để phục vụ cho cái chung, cái lớn hơn nữa. Tôi quý thầy là ở chỗ đó, một con người chân chất mà lại có một tình yêu nồng nàn, muốn mang niềm vui và sự sẻ chia cho người khác.


Thầy Phan Thành Minh và các thầy cô chuẩn bị đi giao sách cho các phụ huynh học sinh

Dũng cảm, quên mình chống dịch

Một buổi trưa, trời cứ đổ mưa, mưa không lớn lắm nhưng cứ mưa rả rích và thấm lạnh. Tôi nhấc máy gọi thầy và hỏi thầy hôm nay có đi chuyển sách đến nhà cho các em học sinh không và tôi nhờ thầy có thể mua giúp tôi bó rau để dùng, vì ở nhà không còn mà đi lại thì không thể, đồng thời cũng không ai buôn bán nên không mua được. Thầy đã nhẹ nhàng đồng ý, sau đó thầy gọi lại cho tôi và nói có mua rau rồi và đang đứng đầu con hẻm, kêu tôi ra lấy đi. Tôi mừng lắm và cảm kích vì điều này. Nhưng khi tôi bước ra thì một hình ảnh làm tôi không khỏi xúc động. Thầy Minh ngồi trên chiếc xe máy với những bộ sách giao khoa rất nặng treo đầy ở phía trước, thầy chỉ mặc một chiếc áo mưa mỏng trên người, nét mặt đỏ bừng có lẽ vì đi ở ngoài đường gió bụi nhiều. Thầy đưa mấy bó rau cho tôi và nói cứ mang về dùng đi, tiền bạc gì. Rồi chưa kịp nói gì thì thầy đã quay xe và chạy vụt đi, còn ngoái lại nói phải giao sách cho học sinh trong chiều nay. Tôi cầm mấy bó rau quay về và cảm thấy cổ họng cứ nghèn nghẹn, cay cay ở sống mũi không.

Giai đoạn này trường chúng tôi có rất nhiều hoạt động nhằm giúp cho học sinh trong lúc dịch diễn biến phức tạp, đó là vận chuyển sách đến tận nhà cho những phụ huynh đăng ký mua qua mạng, để giúp các em có đầy đủ sách học tập trực tuyến một cách tốt nhất. Một số thầy cô giáo đã tham gia công việc vận chuyển sách giáo khoa đến tận từng nhà của học sinh, đến từng con hẻm để tìm nhà, trao sách. Ngoài việc rao truyền kiến thức, kỹ năng sống cho học sinh, các thầy cô cũng không tiếc thời gian và công sức, bất chấp mọi hiểm nguy có thể gặp phải trong đại dịch mà đem lại cho các em có đủ sách giáo khoa, tài liệu trong những tháng ngày học trực tuyến. Và thầy giáo Minh là một trong những người tiên phong. Tôi còn nhớ trong một bài tập đọc của sách giáo khoa lớp 5 có một câu nói thế này: “Ai cũng sống, sống như ông thật đáng sống. Ai cũng chết, chết như ông, chết như sống”. Và tôi mượn câu nói này để nói tới những con người đã tận tậm phục vụ tình nguyện trong suốt mùa đại dịch nói chung và dành cho thầy Minh nói riêng.


Học sinh vui mừng nhận sách từ thầy Phan Thành Minh trong những ngày phòng chống dịch COVID-19

Trái tim đầy yêu thương

Đúng là như vậy, họ là những con người quả cảm vượt qua chính mình và đặc biệt hơn, cao hơn nữa là đã không sợ hiểm nguy, cái chết có thể đến bất cứ lúc nào như đang rình rập. Quả cảm lăn xả vào giữa tâm dịch để làm việc, dành thời gian riêng của chính mình cho những người khác. Phải chăng thầy Minh đang vá lại những niềm đau mà xã hội, con người lúc đó đang phải trải qua, tùng ngày từng giờ đối mặt với nó. Sợ thì sợ nhưng sống vẫn phài sống và quyết tâm đẩy lùi cơn đại dịch này ra thật xa, muốn như vậy thì phải có những con người bước ra khỏi mái nhà êm ấm của mình để ra tuyến đầu cùng chiến đấu, cùng góp tay chung sức làm nên những thành quả ý nghĩa và cao đẹp. Nếu thầy Minh cứ nghĩ thôi ở nhà cho nó lành, hơi đâu cứ phải ra ngoài, rồi bị nhiễm sẽ nguy hiểm thì chắc chắn sẽ không dám đi như vậy. Phải có một trái tim mở rộng và đầy nhiệt huyết của tình yêu thương con người, đặc biệt là yêu thương các em học sinh đang rất khó khăn trong học tập, thầy Minh và các thầy cô mới chọn những bước đi đúng đắn nhất cho chính mình, đã dấn bước vào nơi mà rất ít người muốn đi. Các thầy cô đã mạnh dạn cho đi những cái mà mình có để tạo dựng một niềm tin mạnh mẽ, để giúp nhà trường trong lúc khó khăn ngặt nghèo nhất. Một tấm gương sáng để đủ soi lại những tháng ngày tất bật với công việc tình nguyện viên. Thầy đã là người tiên phong đi trước, là người khai đường mở lối cho các em có đủ và đầy yêu thương để bước vào đời. Việc làm đó, hành động đó không cần ai biết, không khua chiêng gõ trống ồn ào, hình thức mà được làm một cách âm thầm, cả một bầu nhiệt huyết như dâng trào và ngày một lớn mạnh, nhân rộng ra đến nhiều người khác. Đó là lý tưởng sống của những  người có trách nhiệm, có tình nhân ái và có hành động cao đẹp mà không phải ai cũng có thể làm được.

Tôi nhớ lại những chuỗi ngày đại dịch COVID-19 hoành hành. Quả là chưa bao giờ có những tháng ngày đáng sợ như vậy. Nhưng vượt qua nỗi sợ hãi đó để nhìn về đồng bào cả nước và người dân TP HCM chống chọi với đại dịch, biết bao người đã quên mình xông pha nơi tuyến đầu và dấn thân hỗ trợ, lo toan cho người dân nơi mình đang sống. Trong tôi sáng mãi hình ảnh thầy Minh với chiếc áo mưa mỏng manh, chở đầy sách trên chiếc xe máy, chạy khắp các ngả đường để tìm kiếm từng địa chỉ, trao sách đến từng em thì quả là đẹp, đẹp vô cùng. Xã hội này có nhiều những người như thầy thì hẳn những nỗi đau sẽ được xoa dịu, cuộc sống sẽ trở nên trong lành và tốt đẹp hơn.

Tôi và bao phụ huynh học sinh xin gửi đến thầy và các thầy cô xông pha trong những ngày phòng chống dịch COVID-19 lời cảm ơn chân thành vì thầy và các thầy cô đã góp công sức vì nghĩa lớn. Hình ảnh đẹp và rạng ngời của thầy Phan Thành Minh và các thầy cô sẽ mãi khắc sâu ở tâm trí tôi, cho tôi nhìn rõ hơn về một lối sống đẹp, quên mình vì mọi người.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Thương phố ngày đau… – Tản văn của Thanh Tuân
Nghe cái tên thôi đã thấy xa hoa, mĩ miều. Phố. Nghe tên thôi đã gợi sự sầm uất, tấp nập. Và phố, những tráng lệ, nguy nga của nhà cao tầng, biệt thự; những xô bồ của dòng người xuôi ngược; những inh ỏi còi xe gầm rú; những tiếng rao quà đêm ngọt lịm như rót mật. Và phố, rộn ràng với nhạc xập xình có, du dương có; lung linh với những ánh đèn muôn màu sắc… Cứ nghĩ phố mãi với những niềm vui say ngất bất tận, thế nhưng đâu ai hay phố cũng có những ngày buồn. Đó là những ngày phố trở bệnh.
Xem thêm
Sài Gòn ơi! Tôi hứa…
Gần một tháng rồi Sài Gòn oằn mình chống đỡ với nạn dịch covid. Các tòa nhà đóng kín, phố xá vắng vẻ, đìu hiu, quán hàng cửa đóng im lìm, lác đác còn lại những những của hàng nhu yếu phẩm và các quán xá phục vụ mang về. Tuy nhiên khách cũng thưa thớt vắng vẻ.
Xem thêm
Sài Gòn mùa thương
Em Hà Nội điện thoại vào quan tâm hỏi, những ngày Sài Gòn - TP Hồ Chí Minh giãn cách theo chỉ thị 16 có tâm sự gì, cảm xúc ra sao? Bỗng dưng cay mắt, bỗng dưng lạc một nhịp thở…
Xem thêm
Sài Gòn mưa - tình người như nước tràn đầy thương yêu
Tiếng mưa xối xả nghe đến thương con phố. Chen trong mưa tiếng còi xe cứu thương như xé đêm rẽ nước lao đi hối hả đau rát như vết cắt.
Xem thêm
Trăng Trung thu vẫn tỏa sáng ấm áp
Trung thu năm nay Sài Gòn - TP Hồ Chí Minh chắc buồn lắm
Xem thêm
Đại dịch và tình người
(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) - Tiếng lao xao ngoài ngõ vọng vào. Tiếng í ới gọi nhau nặng nề, yếu ớt. Những âm thanh này đã không còn xa lạ với Nhật gần nửa tháng nay nhưng anh vẫn vội vàng mở cửa bước ra xem. Đó là những người sống cùng con hẻm trong khu phố của anh. Những người bạn sớm tối với gia đình anh trong mấy chục năm qua.
Xem thêm
Những người xây nền móng cảnh sát biển Việt Nam
Lực lượng CSB Việt Nam đã có và vẫn luôn có những sĩ quan trung thành và sẵn sàng quên mình vì biển đảo của Tổ Quốc.
Xem thêm
Du Tử Lê – Ai nhớ ngàn năm một ngón tay
Bài viết tác giả gửi đăng nhân 2 năm ngày nhà thơ Du Tử Lê rời cõi tạm.
Xem thêm
Sài Gòn thương khó - Sài Gòn hồi sinh
Trước đã yêu Sài Gòn/ Trong mất mát yêu hơn Sài Gòn
Xem thêm
Chạm vào đâu cũng thấy mình mắc nợ
Nếu cắt đứt quá khứ, ta chỉ còn là cái cây bật gốc, với một tương lai héo rũ, yếu ớt.
Xem thêm
Mùa thu rồi cũng trôi qua | Đoản văn | Bích Ngân
Viết, nha chị! Mùa thu ngun ngút rồi cũng trôi qua.
Xem thêm
Nhớ nhà văn Lê Văn Nghĩa
(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) - Bạn là nhà văn, nhà báo nổi tiếng. Bạn mất vào thời điểm đại dịch bùng phát dữ dội phải cách ly, phong tỏa, bạn bè không thể tiễn bạn một đoạn đường…
Xem thêm
Những ký ức không thể nào quên| Lê Tú Lệ
Ông bà mình thường nói “Nghĩa tử là nghĩa tận”.
Xem thêm
Siêu lý của tình yêu - Bút ký của Nguyên Ngọc
Gần đây, Bảo tàng Quân đội đã công bố bức thư của Đặng Thùy Trâm gửi người yêu và cả trang nhật ký của Khương Thế Hưng, tức M. trong nhật ký của Trâm. Tôi biết cả hai người ấy gần như là từ đầu, cuộc chiến đấu anh hùng, tình yêu đẹp, buồn của họ, và từ lâu tôi cũng suy nghĩ nhiều về câu chuyện đau đớn này.
Xem thêm
Chiều mưa sông Sài Gòn và trăng 16 hạ ngươn
Mưa mùa Sài Gòn đã đến cái hẹn tới luc đỏng đảnh dỗi hờn “ông tha bà không tha” như triệu triệu năm miền đất phương Nam này...
Xem thêm
Cây học trò
Có lẽ rất lâu nữa tôi mới có dịp về lại chốn cũ, trường xưa Long Hựu, Vĩnh Bình ắp đầy kỉ niệm. Đời người khác nào đời cây luôn sẵn lòng, hết lòng dâng quả, tỏa hương ngọt ngào, thanh tao cho cuộc đời khi chữ tình bền sâu gốc rễ.
Xem thêm
Trên chuyến tàu về quê ăn Tết
Bản dịch của Trương Văn DânMệt mỏi! Chiếc xe lửa liên tục dằng xóc tạo nên những va đập trên lưng làm toàn thân tôi ê ẩm. Có lúc cơn mệt nhọc đã làm tôi thiếp đi trong một giấc ngủ ngắn, rồi giật mình thức giấc vì cái đầu lắc lư, đập lên thành toa, đau điếng.
Xem thêm
Tháng 12 xuôi về Tết hồn quê
(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) – Chiều nay, giữa đất Sài Gòn hoa lệ. Tôi lang thang một mình trên phố, dường như năm nay Sài thành cũng mang hơi hướng của tiết trời miền Trung lẫn cả miền Bắc, một chút lành lạnh hanh hao, có chút mưa có chút khắc khoải bồng bềnh. Có lẽ thành phố vừa trải qua một trận ốm nên gió chướng cũng ùa về theo. Một cánh chim nhỏ khẽ bay ngang giữa bầu trời rộng, chợt thấy mình lạc lõng, chơi vơi giữa dòng đời xuôi ngược trong dòng xe hối hả, ồn ào của một mảnh đất như lạ nhưng lại từng quen. Xa xa những cánh hoa màu tim tím lờn vờn buông nghiêng trong gió rồi khẽ chạm xuống mặt đất một niềm riêng mang.
Xem thêm
Hoa bông súng phèn
(Vanchuongthanhphohochiminhvn) - Nhá nhem tối, khi đóng xong cửa chuồng heo và chốt ngang cửa chuồng gà là tôi chạy tót ngay qua nhà anh, hai anh em dẫn nhau đi xem ti vi. Trong xóm đã có nhiều nhà mua được tivi trắng đen, nhìn lác đác những “bờ cào” dựng ngược trời, lơ lửng nóc nhà mà ước ao thật thích.
Xem thêm
Huyền sử mẹ | Trầm Hương
Bài viết kỷ niệm 40 năm thành lập Hội Nhà văn TP.HCM của nhà văn Trầm Hương
Xem thêm