TIN TỨC
  • Thơ
  • Ngô Thị Thu An – Chùm thơ dự thi

Ngô Thị Thu An – Chùm thơ dự thi

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2024-09-14 11:26:52
mail facebook google pos stwis
2026 lượt xem


(Mời click vào icon để truy cập thư mục)

Ngô Thị Thu An

CHỢT MỘT NGÀY…

 

Chợt một ngày, nhận ra

Mình đã là “Người của muôn năm cũ”

Thuở Sài Gòn rười rượi gió

Cánh đồng khô rơm rạ phả thơm nồng

Thuở trong veo từng hơi thở mênh mông

Không khí đượm ngọt ngào hương cuộc sống

Thuở lặng lẽ -chiều từng chiều -xao động

Chân lang thang mơ mộng…đợi chờ

Thuở hẹn hò…nhặt từng cánh phượng rơi

Tay e ấp ngập ngừng …không dám chạm

Thuở chỉ nhìn nhau…đã thấy trời rợp nắng

Đêm hoang sơ trăng sáng tận trong lòng

Thuở Sài Gòn

Xuôi ngược thong dong

Xe cộ vắng

Từng hàng cây xanh mướt

Đón người qua- che mát những nụ cười

Có chiếc lá vàng nhè nhẹ rơi rơi…

 

Chợt  một ngày, nhận ra

Mình đã là “người của muôn năm cũ”

Ngộp thở vì hơi người

Hắt xì vì khói bụi

Tai ong ong những hỗn tạp thanh âm

Rát mặt…nhức đầu…đi dưới những đại lộ thênh thang

Trụi trơ cây lá

Trụi trơ …nụ cười thân thiện của người xa lạ

Những ngày xưa …

 

Chợt một ngày, nhận ra

Mình đã là “Người của muôn năm cũ”

Ngạc nhiên thấy chiếc điện thoại cầm tay

Gây nôn nao hơn mọi cái nắm tay…thời hẹn hò xa ngái

Không gian trong veo chỉ còn trong nỗi nhớ

 

Chợt một ngày, nhận ra

Mọi thứ đã qua…đâu thể nào quay lạii

Thôi thì…ai cứ sống phần người nấy…

Có sao đâu?

Như mỗi thời có một cuộc bể dâu - đo lường số phận

Như mỗi phút giây -không gian thêm vô tận

Vũ trụ giãn nở đến vô cùng

Con người…cũng sẽ trôi theo…

những cuộc trường sinh.

 

 

LINH HỒN THÀNH PHỐ

 

Thỉnh thoảng tôi đi dưới nắng Sài Gòn

Giữa đại lộ thênh thang

Cứ giật mình nhớ ngày tháng cũ

Những tháng ngày trưa bão giông, đêm nổi gió

Từng lớp người nối tiếp nhau đi

Chẳng màng lợi danh, không tiếc xuân thì

Xiết chặt tay nhau, miệt mài tranh đấu

Chung màu cờ sắc áo

Cùng tìm đoàn tụ giữa chia ly.

Nhớ ngày về ăn lại củ khoai mì ở Địa đạo Củ Chi

Nghe từng ký ức hi sinh của cha ông nghẹn ngào trong cổ họng.

Qua cầu Rạch Chiếc mới, thong dong chiều gió lộng

Nhớ bao chiến sĩ không tiếc máu xương giữ thông cầu cũ, cho đoàn quân qua thống nhất non sông

Xây nên vóc hình thành phố Hồ Chí Minh hiện đại, khang trang.

 

Thỉnh thoảng tôi ngồi cuộn mình bên ghế đá công viên

Trên đầu là trời xanh, mây trắng

Ngắm Sài Gòn chợt mưa, chợt nắng

Thầm cảm ơn những đôi vai trĩu nặng gánh hàng rong cho con vào đại học

Cảm ơn những bàn tay lấm lem, khó nhọc

Xây nên những cao ốc chọc trời

Cảm ơn những suy tư, những tâm trí rối bời

Những trở trăn, khát khao… giữa hi sinh, được, mất

Để vẫn giữ nơi này là mảnh đất

Dung chứa lòng người

Nuôi dưỡng tương lai.

 

Thành phố, nơi sống hơn nửa đời người, tôi vẫn cứ đắm say

Mỗi bận đi xa, lại nhớ về  “cái quầng sáng bồn chồn thương nhớ” (*)

Trong lòng người chiến sĩ năm xưa

Cái quầng sáng giờ không còn là ánh điện quang của ký ức ngày nào

Mà nhiều lúc là những ánh sáng la-de dệt muôn sắc màu, hình khối

Hướng lên nghìn triệu ngôi sao.

 

Thỉnh thoảng tôi lang thang trong những con hẻm ngoằn ngoèo

Tìm kiếm linh hồn Thành phố

Nghe lời thì thầm trăm năm của gió:

Thành phố này - Cất cánh qua bao khổ đau

Thành phố này - Ngọt ngào qua bao cay đắng

Thành phố này - Nồng mặn qua bao hi sinh

Thành phố này - Nghĩa tình qua bao mất mát.

Tôi miên man nghe gió thì thầm xa xót

Thành phố này - Máu, mồ hôi, nước mắt, nụ cười…thương!

 

N.T.T.A

(*) Lời thơ của nhà thơ Lê Anh Xuân.

 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Những điều thiêng liêng - Chùm thơ Minh Hương
Tổ Quốc là gì/ mà ai cũng vấn vương/ ăm ắp trong tim/ dạt dào nỗi nhớ
Xem thêm
Phố người ta – Chùm thơ Bình Địa Mộc
Giữa nhịp sống đô thị nhiều biến động, Bình Địa Mộc chọn nhìn Sài Gòn từ những điều rất nhỏ: ổ bánh mì, gác trọ nhập cư, lan can chung cư hay một con hẻm mùa triều cường. Chùm thơ mang giọng điệu bụi bặm, gần gũi và thấp thoáng nỗi niềm của những phận người đi tìm chỗ đứng giữa phố thị hôm nay.
Xem thêm
Giữa những đổi thay - Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Với giọng điệu chân thành, mềm mại và giàu cảm xúc vốn có, ở chùm thơ này, lão nhà thơ CCB Trần Ngọc Phượng viết về khát vọng về một “thành phố của tương lai”, những bâng khuâng rất đời thường, về hồi ức tháng Năm của một thế hệ đã đi qua chiến tranh và năm tháng học trò. Văn chương TPHCM trân trọng giới thiệu cùng độc giả.
Xem thêm
Đô thị mới rắc đầy sao sa – Chùm thơ Trần Thanh Bình
Bến Bạch Đằng tàu xuôi cửa biển/ Sáng mở mắt/ ngắm bãi Trước bãi Sau
Xem thêm
Nguyễn Trần Hoàng Viện và chùm thơ Ngọn gió đi qua
Bằng những lời thơ đẹp, được gọt giũa từ những âm thanh màu sắc của cảm xúc, tạo sức gợi của một đời sống mỏng manh, hư ảo, chập chờn vô thức như ngọn gió vô thường. Là bức tranh buồn vạn kỷ khi nhớ về bóng người xưa. Câu thơ đầy cảm thức khi liên tưởng về con người, cuộc đời, trần thế…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Trần Hoàng Viện – Ngọn gió đi qua.
Xem thêm
Hành trình yêu thương - Chùm thơ Phương Bình
Ngày mới phố vươn mình/ Nắng nghiêng qua khung cửa/ Phố ngắm phố bình minh/ Mà không cần chỉnh sửa.
Xem thêm
Nguyễn Đình Thái và chùm thơ Thơ tình người lính trẻ
Khi viết về những năm tháng chiến đấu và người lính, bằng sự rung động thật sự về tinh thần lạc quan, kiên cường của họ. Tác giả đã viết lên những dòng thơ giàu xúc cảm, mỗi bài thơ là một câu chuyện về các mối quan hệ giữa người với người, giữa người với thiên nhiên, những địa danh lịch sử, những năm tháng chiến tranh, được cảm nhận và kết nối với nhau một cách trực quan, sinh động. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Đình Thái – Thơ tình người lính trẻ.
Xem thêm
Ký ức phương Nam – Chùm thơ Trần Thế Vinh
Chùm thơ của Trần Thế Vinh cho thấy một giọng thơ đậm đặc căn tính Nam Bộ, đặc biệt là vùng đất An Giang – Thất Sơn – châu thổ Cửu Long. Đây không phải kiểu thơ “đô thị hóa” theo bề mặt hiện đại, mà là một nỗ lực đi sâu vào ký ức văn hóa, cội nguồn nhân nghĩa và đời sống nông dân miền Tây trong những biến động của thời cuộc.
Xem thêm
Bên đường Hồng Lĩnh – Thơ Nhật Chiêu
Hay tin nhà thơ Phạm Thiên Thư đã rời cõi tạm, là một bạn thơ tri âm, tiếc thương cho người thi sĩ tài hoa, đã có những năm tháng gắn bó cùng nhau qua nhiều nơi. Nhà thơ Nhật Chiêu đã cảm tác bài thơ “Bên đường Hồng Lĩnh” nhằm tưởng nhớ người bạn, nhà thơ Phạm Thiên Thư bằng tấm chân tình sâu sắc.
Xem thêm
Đóm nắng trong thành phố - Chùm thơ Đoàn Trọng Hải
Đoàn Trọng Hải tham gia cuộc thi không bằng những đại cảnh đô thị, mà từ các khoảng lặng rất đời: một ban công đầy bê tông, một khung cửa sổ, một người mẹ già ngồi trước hiên chiều…
Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm
Khát vọng vươn mình - Chùm thơ Hoàng Thị Hương
Từ biển Vũng Tàu đến thành phố hôm nay, những chuyển động của đời sống mang theo một niềm tin rõ rệt: khát vọng vươn mình.Chùm thơ của Hoàng Thị Hương là tiếng nói hướng tới tương lai, nơi biển, đất và đô thị cùng hòa vào một nhịp đi lên.
Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm
Những nốt trầm giữa phố - Chùm thơ Thạch Đờ Ni
Từ Cà Mau, Thạch Đờ Ni tham gia cuộc thi bằng chùm thơ mang sắc thái văn hóa riêng – nơi công trường, phố xá và không gian tâm linh cùng tồn tại.
Xem thêm
Những phác thảo đô thị mới – Chùm thơ hưởng ứng của Vũ Thanh Hoa
Chùm thơ của nhà thơ Vũ Thanh Hoa có thể xem như những ghi chép ban đầu về một đô thị đang chuyển động: còn dang dở, còn phác thảo, nhưng đã gợi mở những cảm nhận riêng về sự gần gũi, kết nối và đổi thay.
Xem thêm
Đêm cực hình - Chùm thơ Kiều Bích Hậu
khi bóng đêm ập xuốngcũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm