TIN TỨC

Phan Bội Châu - người “đốt đuốc giữa ban ngày”

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2026-01-03 16:55:53
mail facebook google pos stwis
89 lượt xem

TRẦN NGỌC TUẤN

Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, có những con người mà tên tuổi của họ vượt khỏi khuôn khổ thời gian, trở thành ngọn lửa soi sáng cho nhiều thế hệ sau. Một trong những ngọn lửa ấy là Phan Bội Châu – nhà cách mạng lỗi lạc, người mở đầu cho phong trào giải phóng dân tộc đầu thế kỷ 20.

Tác giả Trần Ngọc Tuấn

Từ điển văn học (bộ mới) của NXB Thế giới (2004, tr. 1380), Nguyễn Đình Chú soạn, chép về cụ Phan Bội Châu như sau: “Trong lịch sử văn học Việt Nam không dễ gì có nhiều văn chương có sức lay động quần chúng đứng lên đấu tranh cách mạng lớn lao như văn chương của Phan Bội Châu. Ngày nay trong văn chương đó, về tư tưởng và quan niệm, có thể điểm này điểm khác không còn phù hợp, nhưng trái tim chan chứa nhiệt huyết của tác giả vẫn còn nguyên giá trị. Ông là một trong số những nhà văn lớn của văn học Việt Nam trong nửa đầu thế kỷ 20”. Với quan niệm và tầm nhìn tiến bộ “Làm trai phải lạ ở trên đời” (Xuất dương lưu biệt), cuộc đời Phan Bội Châu không chỉ là một “bản trường ca yêu nước” được thêu dệt bằng những giai thoại đẹp như huyền thoại, phản chiếu phẩm chất cứng cỏi, trí tuệ và khí phách của một bậc anh hùng đáng để người đời suy nghiệm, học hỏi và hun đúc lòng yêu nước.

Người “đốt đuốc giữa ban ngày”

Xin bắt đầu câu chuyện về nhân vật lịch sử, vừa là nhà thơ, nhà văn lớn Việt Nam Phan Bội Châu với giai thoại chứa chan tình yêu nước nơi ông – “đốt đuốc giữa ban ngày”. Giai thoại kể, khi bị Pháp bắt giam rồi được tha nhưng vẫn bị quản thúc ở Huế, nhiều người thấy Phan Bội Châu mỗi sáng ra bờ sông Bến Ngự, tay cầm cây đuốc sáng rực. Ai cũng thắc mắc về hành động lạ này, Phan Bội Châu chỉ cười mà nói: “Tôi tìm người có lương tri giữa thế gian này”. Hành động và câu nói lạ ấy trông khác thường nhưng rất sâu cay. Trong thời buổi người ta chỉ biết cúi đầu trước cường quyền, chấp nhận làm thân nô lệ, thì việc “đốt đuốc giữa ban ngày” của Phan Bội Châu là một cách để khẳng định ánh sáng của chính nghĩa vẫn cần được thắp lên, dẫu giữa ban ngày nắng chói chang.

Phan Bội Châu tên thật là Phan Văn San, sinh năm 1867 tại làng Đan Nhiễm (Nghệ An). Thuở nhỏ ông nổi tiếng thông minh và bướng bỉnh. Nhiều giai thoại kể lại ông là cậu học trò “dám cãi thầy” và luôn có ý kiến, chí hướng “khác người”. Có lần, khi thầy giảng trong lớp về chuyện “trung quân là đạo lớn của kẻ sĩ”. Cậu học trò San liền đứng dậy “đối chất” thầy: “Thưa thầy, nếu vua hôn mê, khiến dân lầm than, thì có nên trung nữa chăng?”. Câu hỏi ấy làm cả lớp sững sờ, còn thầy thì chỉ biết lắc đầu. Nhưng hạt mầm phản kháng đã nảy mầm từ đó, “Hiền thánh còn đâu học cũng hoài” (Xuất dương lưu biệt). Cậu học trò xứ Nghệ hiểu rằng, đạo trung với vua không thể lớn hơn lòng trung với nước. Về sau, chính quan niệm ấy đã dẫn ông đến con đường cách mạng, dù biết trước là rất gian nan, nguy hiểm.

Trong cuốn sách viết về Phan Bội Châu, nhà phê bình Hoài Thanh (người đồng hương với cụ Phan) có kể câu chuyện về Phan Bội Châu như sau: Năm 17 tuổi, ông viết bài hịch đánh Tây đem dán ở góc đa đầu làng để hưởng ứng việc Bắc kỳ khởi nghĩa kháng Pháp và kêu gọi mọi người ủng hộ. Nhưng ai cũng quay lưng, ông nhận ra rằng “danh chưa chính” nên “ngôn chưa thuận” (ý là chưa có danh thì lời nói chẳng ai nghe). Vì vậy mà dù chán ghét khoa bảng Nho học phong kiến, Phan Bội Châu vẫn bất đắc dĩ đi thi để có điều kiện cứu nước:

Mỗi bữa những mong ghi sử sách

Lập thân hèn nhát ấy văn chương.

Sau khi đỗ Giải nguyên kỳ thi Hương năm 1900, Phan Bội Châu được nhiều người kỳ vọng sẽ ra làm quan giúp nước. Nhưng ông thẳng thừng nói: “Làm quan mà để cúi đầu trước giặc, há chẳng thẹn với sông núi sao?”. Thay vì vào triều, ông rong ruổi khắp nơi, kết giao với những người cùng chí hướng, lập nên Duy Tân Hội – tổ chức cách mạng đầu tiên mang tư tưởng dân chủ và canh tân đất nước. Trong hành trình ấy, ông đã viết nhiều bài văn, bài thơ đầy khí phách, biến văn chương thành vũ khí chiến đấu như ông đã từng viết về Phan Chu Trinh:

Ba tấc lưỡi nào gươm nào súng, nhà cầm quyền trông gió đã gai ghê;

Một ngòi lông vừa trống vừa chiêng, cửa dân chủ teo đèn thêm sáng chói”

(Văn tế Phan Chu Trinh)

 

 

Tác phẩm “Việt Nam vong quốc sử” của ông được bí mật in ấn, truyền bá khắp trong và ngoài nước, khơi dậy lòng yêu nước trong hàng triệu con tim người Việt. Có người hỏi ông là nhà nho sao lại bỏ bút theo gươm. Phan Bội Châu cười nói: “Người cầm bút cũng có thể đánh giặc, miễn là ngòi bút ấy có máu trong tim”.

Mượn lòng trung thành của chó để ám chỉ mật thám, tay sai

Trong những năm tháng bị giam lỏng tại Huế, “Ông già Bến Ngự” Phan Bội Châu có nuôi hai con chó. Ông đặt tên là Ky và Vá, khi chó mất Phan Bội Châu đã lập mộ cho chúng. Trong văn thơ của mình, Phan Tiên sinh cũng có bài viết về lòng trung thành và dành nhiều tình cảm cho hai con vật này. Trên tờ Trung kỳ tuần báo, số 14, ngày 15-4-1936, Phan Bội Châu có bài viết về con Vá và Ky với sự trung thành và nghĩa khí sâu sắc. Trong đó có mấy câu mở đầu:

Người hơi có đức nhân, hơi kém về phần trí

Người hơi có đức trí, hơi kém về phần nhân

Vừa trí vừa nhân, thật là ít thấy

Ai ngờ con Ky nầy

Lại đủ hai đức ấy

Chung nhau thờ một chủ, thời xem nhau là anh em, chẳng bao giờ như mèo với chó, thực là nhân đó”.

Và kết thúc như sau:

Ôi!

Con Vá, mầy đủ hai đức đó

Há như ai kia

Mặt người lòng thú

Nghĩ thế mà đau!

Dựng bia mộ chó.

Nhiều người cho rằng khi bị giam lỏng ở Huế, Phan Bội Châu bị mật thám, tay sai của thực dân Pháp bao vây, dò ngó. Đến khi con Vá, con Ky chết, cụ chôn cất tử tế, lại dựng bia cho nó. Đọc bài thơ trên, ai cũng rõ thâm ý của Phan Bội Châu muốn mượn lòng trung thành của chó để mỉa mai, mạt sát những kẻ lòng lang dạ thú, cam tâm làm tay sai cho Pháp mà đàn áp các nhà ái quốc Việt Nam.

Hồn… “gió sông Hương vẫn thổi hoài”

Nhà thơ Tố Hữu từng viết về Phan Bội Châu:

Ông già Bến Ngự còn đâu nữa

Mà tiếng gió sông Hương vẫn thổi hoài.

Trong cuốn sách “Phan Châu Trinh toàn tập” (tập 3, NXB Đà Nẵng, 2005, tr. 66-68), có ghi lời đánh giá của cụ Phan Châu Trinh về Phan Bội Châu như sau: “Phan Bội Châu là người rất có chí khí, có nghị lực, nhẫn nhục, dám làm; có điều tin vào thì không chịu bỏ, dẫu có sấm sét cũng không đổi. Nay sĩ phu khắp nước chưa ai có thể ví với ông ấy”.

Sự ảnh hưởng về nhiệt huyết yêu nước của Phan Bội Châu với hơn 20 triệu đồng bào Việt Nam bấy giờ là rất lớn. Sau nhiều năm hoạt động ở nước ngoài, Phan Bội Châu bị Pháp bắt tại Thượng Hải (1925) và đưa về nước xử án tử hình. Nhưng nhờ phong trào nhân dân cả nước đấu tranh, chính quyền buộc phải giảm án, cho ông an trí ở Huế. Dù bị theo dõi nghiêm ngặt, “ông già Bến Ngự” vẫn trở thành biểu tượng sống của tinh thần bất khuất. Người dân Huế, người dân khắp cả nước tìm đến thăm ông, nghe ông giảng đạo lý, nghe ông kể chuyện nước. Mỗi buổi chiều, dưới bóng cây bên bến sông, hình ảnh cụ Phan ngồi trầm ngâm với ánh mắt xa xăm đã trở thành biểu tượng của một thế hệ vì dân, vì nước. Giai thoại kể rằng, có người thương ông quá, nói: “Cụ đã già, cụ nên nghỉ ngơi, đừng nghĩ chuyện nước nữa”. Phan Bội Châu cười mà rằng: “Thân tôi có thể mỏi, nhưng hồn nước trong tôi chưa bao giờ ngủ yên”.

Gió sông Hương vẫn thổi qua những trang sử không bao giờ nhòa phai.

Theo T.N.T/Tạp chí Giáo dục TP.HCM

Bài viết liên quan

Xem thêm
Kiến tạo nền tảng văn hóa số
AI đang thay đổi cách sáng tạo và phổ biến tác phẩm văn học, nghệ thuật. Bên cạnh những cơ hội, AI cũng đặt ra thách thức về quyền tác giả, đạo đức nghề nghiệp và vai trò con người trong sáng tạo - những yếu tố cốt lõi để xây dựng văn hóa sáng tạo có trách nhiệm, lấy con người làm trung tâm.
Xem thêm
Thi ca – Nhịp cầu nhân văn kết nối Việt Nam & Palestine
Sáng ngày 17/12/2025, tại Hội trường A – Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật TP. Hồ Chí Minh, đã diễn ra chương trình “Gặp gỡ thi ca Việt Nam – Palestine”, một sự kiện văn học quốc tế đặc sắc mang đậm tinh thần nhân văn và liên văn hóa.
Xem thêm
Hơn hai thế kỷ vẫn nghe tiếng Nguyễn Du
Hơn hai trăm năm đã trôi về phía sau lịch sử nhưng tên tuổi Nguyễn Du vẫn như ngọn hải đăng soi rọi vào đời sống tinh thần dân tộc. Từ những nếp nhà cổ ở Tiên Điền, đến các giảng đường văn chương, từ câu hát ru của người mẹ đến những trang sách mỏng lật qua tay lớp trẻ, bóng dáng người thi sĩ bạc mệnh vẫn hiện hữu, lặng lẽ mà bền bỉ.
Xem thêm
Những bài thơ khắc trong hang động: Nét đẹp văn hóa xứ Thanh
Vẻ đẹp của quê hương Xứ Thanh từ xa xưa đã từng được khắc họa bằng những bài thơ của các bậc vua, chúa và tao nhân mặc khách đến với quê hương xứ Thanh như muốn gửi lại muôn sau điều tâm đắc về mảnh đất này.
Xem thêm
Đi tìm dấu tích mộ nữ sĩ Hồ Xuân Hương
Một hành trình nghiên cứu công phu, giàu tâm huyết, góp phần giải mã thêm bí ẩn cuối cùng của Hồ Xuân Hương – người phụ nữ tài hoa trong lịch sử thi ca Việt Nam.
Xem thêm
Hành trình tri ân và sáng tạo của Đoàn Văn nghệ sĩ TP. Hồ Chí Minh (phần 1)
Trong chuỗi hoạt động thực tế sáng tác năm 2025, Đoàn Văn nghệ sĩ TP. Hồ Chí Minh do KTS Nguyễn Trường Lưu, Chủ tịch Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật TP. Hồ Chí Minh, làm Trưởng đoàn, đang thực hiện chuyến đi mang chủ đề “Từ Bến Nhà Rồng đến Ba Đình” (từ ngày 17 đến 25/10/2025).
Xem thêm
Những đặc trưng của nền văn hóa Việt Nam
Tóm tắt: Đặc trưng của nền văn hóa Việt Nam chính là đặc điểm nổi bật, thuộc tính riêng của nền văn hóa khi ta đặt nó so sánh với các nền văn hóa khác trong khu vực và quốc tế. Vận dụng cách tiếp cận địa lý - lịch sử, những đặc trưng của nền văn hóa Việt Nam kết tinh thành quả lao động, đấu tranh hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc, gồm: Nền văn hóa hình thành từ nền tảng nông nghiệp trồng lúa nước ở miền sông nước và biển đảo; đề cao giá trị văn hóa gia đình truyền thống; đậm tính cộng đồng, tự trị của văn hóa làng xã; thấm đậm, bao trùm tinh thần yêu nước, ý thức quốc gia - dân tộc; đề cao nữ quyền; trọng nông, xa rừng, nhạt biển; đa dân tộc, thống nhất trong đa dạng; nền văn hóa mở, thích ứng và tiếp biến hài hoà các nền văn minh nhân loại.
Xem thêm
Thiên hạ đệ nhất hùng quan
Trên đường thiên lý, dọc từ Bắc xuống Nam, nếu hỏi nơi nào có biển cả, mây trời, núi rừng đẹp nhất thì câu trả lời của nhiều người, hẳn sẽ phải là: đèo Hải Vân - Hải Vân Quan. Đúng thế, đây là con đèo nằm trên quốc lộ 1 và làm thành ranh giới tự nhiên giữa tỉnh Thừa Thiên Huế (phía Bắc) và Đà Nẵng (phía Nam).
Xem thêm
Đặc điểm của nhân vật tình báo trong tiểu thuyết tình báo, phản gián Việt Nam
Công cuộc Đổi mới (1986) do Đảng khởi xướng đã làm thay đổi diện mạo đất nước trên nhiều phương diện, trong đó có văn học nghệ thuật. Tinh thần đổi mới và giao lưu văn hóa đã làm cho hoạt động văn hóa nghệ thuật nói chung, đời sống văn học nói riêng trở nên phong phú, đa dạng và sôi nổi. Trên văn đàn, các thể loại tiểu thuyết đua nhau nở rộ, trong đó, sự xuất hiện của dòng tình báo, phản gián là một hiện tượng đáng chú ý.
Xem thêm
Bài hát hiếm hoi về sự kiện lịch sử năm 1945 của dân tộc
Thầy giáo tiếng Anh trung học ở TP. HCM Bùi Khánh Nguyên đã sáng tác một ca khúc trang trọng mang tên “Bay lên những linh hồn” dành riêng cho dịp kỷ niệm 80 năm ngày Quốc khánh của Việt Nam (2/9/1945 – 2/9/2025).
Xem thêm
Mưa đỏ và khoảng lặng của tình yêu
“Mưa đỏ” đã tái hiện trận chiến 81 ngày đêm Thành cổ Quảng Trị, nơi người lính vừa kiên cường vừa giàu tình cảm, nhưng những mạch tình yêu trong phim chỉ thấp thoáng, chưa đủ sức vang để cân bằng với khốc liệt chiến trường.
Xem thêm
Sân khấu cho người khiếm thị: Nơi kết nối tâm hồn
Mô hình sân khấu cho người khiếm thị không quá xa lạ với khán giả trên thế giới, thường được biết đến với thuật ngữ “accessibility performance” - biểu diễn tiếp cận, dịch vụ đáp ứng khả năng tiếp cận cho mọi người, bao gồm cả người khuyết tật.
Xem thêm
Linh thiêng và tươi đẹp nơi cột mốc Xà Xía
Hà Tiên là một miền đất xinh xắn, thơ mộng ở cuối trời Tây Nam của Tổ quốc. Miền đất biên viễn này rất ấn tượng, không rộng lớn lắm nhưng địa hình giống như một Việt Nam thu nhỏ. Nơi đây có đủ sông ngòi, hang động, đồi núi, đồng bằng, vũng vịnh, hải đảo… Bởi thế, từ lâu, người ta đã đồn đại, ví von cảnh đẹp ở Hà Tiên tựa như “thiên đường dưới hạ giới”, ngắm vui mắt mà “không chán trong lòng”.
Xem thêm
Thuần khiết và ám ảnh
Là một trong những tiếng nói nữ nổi bật của văn học đương đại Nhật Bản, Ogawa Yoko chạm đến độc giả bằng lối viết dịu dàng, thấm đẫm cảm xúc và chiều sâu tinh tế. Kết tinh thầm lặng chính là kết tinh trọn vẹn của chất văn ấy – thuần khiết, thầm lặng nhưng ám ảnh.
Xem thêm
Nguyễn Bỉnh Khiêm trong dòng chảy văn hóa dân tộc
Sách Lịch triều hiến chương loại chí viết về Trạng Trình Quốc Công như sau: “Vua Mạc tôn như bậc thầy, khi trong nước có việc quan trọng vẫn sai sứ đến hỏi ông. Có lúc còn triệu ông về kinh để hỏi mưu lớn. Ông học rộng, hiểu sâu nghĩa lý Kinh Dịch, mưa nắng, họa, phúc việc gì cũng biết trước”. Nguyễn Bỉnh Khiêm còn có nhiều môn đệ tiếng tăm lẫy lừng như Nguyễn Dữ, Lương Hữu Khánh, Phùng Khắc Khoan, Nguyễn Quyện, Giáp Hải, Trương Thời Cử, Đinh Thời Trung, Nguyễn Văn Chính… Những người này có sở học đạt đến trình độ uyên bác và đều là danh thần vang tiếng một thời. Ngày nay nhìn lại, chúng ta thấy bóng dáng Nguyễn Bỉnh Khiêm rất lớn, là cây đại thụ che mát cả một khoảng sân rộng của lịch sử và văn học thời kỳ trung đại.
Xem thêm
Những kiếp người đến bờ bên kia...
11 nhân vật với số phận, nghề nghiệp khác nhau, cùng xuôi đến bờ bên kia trên một chuyến đò ngang. Mỗi người đều mang theo nhiều triết lý để nhìn cuộc đời nên vì thế mà con đò cũng nặng trĩu...
Xem thêm
Nguyễn Bắc Sơn: Nhà văn tiên phong trong đổi mới
Nguyễn Bắc Sơn bước vào lĩnh vực tiểu thuyết sau khi đã cho ra mắt hơn mười tác phẩm đủ các thể loại bút ký, tiểu luận, truyện ngắn. Đứng về phương diện nào đó, có thể xem bộ ba tiểu thuyết Luật đời và cha con, Lửa đắng, Gã tép riu - Vỡ vụn - Cuộc vuông tròn là sự tổng kết đời văn của anh.
Xem thêm
Ký ức chiến tranh nhìn từ lăng kính nữ
Chiến tranh không khép lại vào năm 1975 mà tiếp tục vang vọng trong ký ức của những thế hệ di cư. Với thế hệ 1.5, ký ức ấy không đến từ trải nghiệm trực tiếp mà được truyền qua lời kể của mẹ, của bà, của những thân thể mang thương tích lịch sử. Trong Những người đàn bà mắt đen và Một thoáng ta rực rỡ ở nhân gian, Viet Thanh Nguyen và Ocean Vuong không chỉ viết lại ký ức chiến tranh từ bên lề, mà còn khẳng định quyền được kể chuyện của những người từng bị câm lặng. Văn chương, từ đó, trở thành không gian của đối thoại, của tự chữa lành và giành lại bản sắc.
Xem thêm
Một thoáng vui buồn trên cù lao Biện
Từ trạm đèn Biển Sơn nhìn quanh bốn phía chúng tôi thấy bán đảo Biện Sơn (phường Nghi Sơn, tỉnh Thanh Hóa) hiện ra giống như một cánh tay khổng lồ vươn về phía biển, ôm gọn vào lòng một vụng nước xanh màu ngọc bích rất đẹp. Cũng trên ngọn đèn biển ấy, chúng tôi trông về phía cầu cảng đang chạy ra xa, phía ngoài vụng nước mênh mông xanh màu ngọc bích, thấy khu kinh tế Nghi Sơn nổi bật lên những khu phố hiện đại với các nhà máy nhiệt điện, nhà máy lọc dầu và nhà máy xi măng, từng nổi tiếng cả nước.
Xem thêm