TIN TỨC
  • Thơ
  • Cháy thơm cả sông trôi - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh giữa miền ký ức Thái Nguyên

Cháy thơm cả sông trôi - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh giữa miền ký ức Thái Nguyên

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-04-15 19:15:40
mail facebook google pos stwis
2348 lượt xem

Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh là hành trình xuyên qua những miền ký ức, nơi thiên nhiên Thái Nguyên hòa quyện với phận người. Từ dòng Sông Cầu 'ngụy trang bằng sóng ngủ mơ' đến những ga tàu năm 1979 'người chèn người như rau cải muối dưa', mỗi bài thơ là những lát cắt sinh động và xúc động của cuộc sống, bằng một giọng thơ thấm đẫm nhân sinh quan của người thầy – người thi sĩ từng trải. Trong từng câu chữ, ta bắt gặp triết lý nhẹ nhàng mà da diết, sự hài hước lặng thầm lẫn những rung động rất người.


NGUYỄN ĐỨC HẠNH
PGS.TS, Nhà giáo Ưu tú
Giảng viên cao cấp – Đại học Thái Nguyên
Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.

 

Sông Cầu là một kho báu

(Kính tặng những tài hoa Thái Nguyên)

 

Nguỵ trang bằng sóng ngủ mơ và sương mù chả rõ mơ hay ngủ

Thêm dăm thuyền câu giăng lưới vớt trăng rơi

Dưới đáy sâu có 3,000 viên sỏi

Nhìn thật sâu thấy giống những phận người

Kết tinh của thơ hay kim cổ

Mắc vào Thái Nguyên trên hành trình về xuôi

 

Một kho báu có trăm cửa sáng

Cũng có trăm cửa tối bẫy người

Nhìn bằng mắt chỉ thấy bùn ôm đá

Nhìn bằng tâm thấy máu lệ kiếp người

 

Sinh từ bến Tượng đêm bơi sông gửi tiếng hú về xuôi

Bạn với cá cùng ánh trăng đang vỡ

Hai tay hai bờ đang lở sông ơi

Khỉ rung cây quả Vả rơi lã chã

Rồi tôi thành viên sỏi mồ côi

Thức ngàn năm để đợi mặt trời.

 

Mưa xuân đi qua đây rất chậm

(Tặng hai bạn Tuấn Hoa)

 

Sông Lô gầy xanh thế

Bao thẳm sâu không giấu nổi mặt trời

Những bài ca đã thành đá trắng

Hoá thạch rồi bao nhiêu buồn vui

 

Đến thành Tuyên mưa xuân bước khẽ

Cam Hàm Yên ngọt lịm câu mời

Mùa Hạ đã đến cầu Nông Tiến

Hoa Trạng Nguyên thắm như làn môi

 

Soi qua lá cọ. Biếc xanh cả hội trăng rằm

Vẻ đẹp Tuyên như sương khói

Gần và xa. Mờ tỏ. Mùi Ngọc Lan đầy vơi

Đắng ngọt cháo Ấu Tẩu

Đôi bờ Lô giang nhìn nhau cả đời

 

Có khúc ca đuổi một đời không kịp

Có ánh trăng cầm rồi lại rơi

Rồi như cơm lam sau vỏ ngoài lặng lẽ

Có ngọt thơm chờ ngón xa xôi.

 


PGS.TS, Nhà giáo Ưu tú, Nhà thơ Nguyễn Đức Hạnh cùng các nhà văn Như Bình và Bùi Tuấn Minh tại buổi ra mắt sách của nhà văn Anh Thư.

 

Lửa cháy thơm cả sông trôi

 

Thầy Tử vi bảo: - sẽ làm sao Băng

Cháy một lát hồi quang còn bát ngát

Người như rừng ngày càng thưa tình

Những cây thẳng đẹp thường đi vắng

Bạn sao Băng rụng ở chân trời

Không đến được khóc nhau bằng tia nắng

 

Trò chuyện với chính mình

Kỉ niệm xuống sông bơi như cá không biết chớp mắt

Thảo nào lệ hay đau ?

 

Người quên người cũng nhiều rồi

Sau đèo dốc hoa chuối rừng đang tắt

Thơ văn hàng mã múa lượn nhiều rồi

10 người khen xong 9 người quên phắt

Tưởng thật định rưng rưng …

 

Ta là bát canh nhạt thếch

Mỗi người thân một hạt muối mặn mòi

Mỗi tâm giao là một thanh củi nhớ

Cháy chân thành thơm cả sông trôi.

 

Đi tàu Thái Nguyên 1979

 

Những chuyến tàu người bu như kiến

Mặt xanh xao va phải mặt vêu vao

Kẻ cắp nhiều như muỗi

Đói nghèo ranh ma rạch túi đói nghèo thật thà

Những ga tàu - những bà già cau có

Nhìn người qua vừa giận vừa thương

 

Bánh chưng đây! Thuốc lào chè chén…

Người chèn người như rau cải muối dưa

Cô buôn vải cọ tình anh thợ mộc

Chớt nhả “yêu” như thật như đùa …

Bác buôn lợn con chạy văng cả dép

Chú lợn phi như tên lửa qua ga

Tàu cũ như con giun bò qua than lửa

Cứ rên lên. Giật cục. Khóc oà ..

 

Trên nóc toa chúng tôi trốn vé

Đói và Mơ/anh em song sinh

Cứ hát mãi “Em ơi chiều biên giới…”

Nắm cơm bằng bát con bẻ vội chia mười

Cắn miếng cơm cắn nhầm câu hát

Âm nhạc về đốt bỏng làn môi

Và mắt em tròn vo trong chớp loé

Hình như là giống hai cái bánh trôi …

 

Hạ trắng, Diễm xưa dầm mưa lạnh

Trịnh Công Sơn chắc cũng ho rồi

Chúng tôi hát cho quên cơn đói

Bão ùa vào sinh nhật tuổi 20

Có những mối tình trên nóc toa nhen nhóm

Lúc hôn nhau có bần bật  rồi rơi ?

 

Ngâm Puskin trên hành trình trơn nhãy

Khoác áo mưa há miệng mơ chân trời

Có lửa cháy thầm trong lốc sét

Có hoa hồng nở dưới mưa rơi…

Bài viết liên quan

Xem thêm
Phố cũ, phố nhớ - Chùm thơ Lê Thanh Hùng
Con đường quen, vội vã bước chân hoang/ Reo cuốn quýt chồng lên nhau, từng lớp/ Bươn bả nắng, dòng xe trôi choáng ngợp/ Đường phố cũng oằn cong, nếp sống mòn...
Xem thêm
Chiều phố lất phất Xuân - Chùm thơ Nguyễn Nguyên Phượng
Nhành mộng rẩy run lệ đắngMùa rơi phía nhớ lay phayNíu nhau niềm nỗi rưng sầuĐọng môi mềm buổi chia tay
Xem thêm
“Ru lên thật thà” - Ca khúc của Hoàng Quý
“Ru lên thật thà” mang một nỗi buồn đẹp - nhẹ như lời tự sự, chậm như bước chân ký ức. Nghe rồi cứ thấy lòng mình dịu xuống, như vừa đi qua một miền gió cũ.
Xem thêm
Ở trọ non ngàn – Chùm thơ Trương Vu Giang
Trong dòng chảy của thi ca đương đại, tập thơ Ở Trọ Non Ngàn của bạn mang một sức nặng tự sự vừa khốc liệt, vừa bao dung. Đây không chỉ là tập hợp của những vần xoay chữ nghĩa, mà là bản đồ hành trình của một linh hồn tự vá víu những vết xước định mệnh để đi tìm bản ngã. Đọc xuyên suốt tập thơ, ta bắt gặp chân dung một gã lữ hành kỳ lạ: kẻ mang tên Được, nghĩa là “nhặt được” từ xó chợ khi chưa tròn ba tuổi, nhưng lớn lên lại chọn sống cuộc đời của một dòng sông Giang tự tại giữa đại ngàn.
Xem thêm
Dừng lại để rồi đi - Chùm thơ Châu Hoài Thanh
Chùm thơ Dừng lại để rồi đi có chất suy tưởng khá tự nhiên, không cố triết lý mà vẫn gợi được cảm giác một người từng trải đang tự đối thoại với mình.
Xem thêm
Những miền xanh ký ức - Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Đây có thể là một chùm có cá tính riêng, có chất đô thị – du ký – hoài niệm khá rõ, khác nhiều chùm dự thi thường gặp.
Xem thêm
Những điều thiêng liêng - Chùm thơ Minh Hương
Tổ Quốc là gì/ mà ai cũng vấn vương/ ăm ắp trong tim/ dạt dào nỗi nhớ
Xem thêm
Phố người ta – Chùm thơ Bình Địa Mộc
Giữa nhịp sống đô thị nhiều biến động, Bình Địa Mộc chọn nhìn Sài Gòn từ những điều rất nhỏ: ổ bánh mì, gác trọ nhập cư, lan can chung cư hay một con hẻm mùa triều cường. Chùm thơ mang giọng điệu bụi bặm, gần gũi và thấp thoáng nỗi niềm của những phận người đi tìm chỗ đứng giữa phố thị hôm nay.
Xem thêm
Giữa những đổi thay - Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Với giọng điệu chân thành, mềm mại và giàu cảm xúc vốn có, ở chùm thơ này, lão nhà thơ CCB Trần Ngọc Phượng viết về khát vọng về một “thành phố của tương lai”, những bâng khuâng rất đời thường, về hồi ức tháng Năm của một thế hệ đã đi qua chiến tranh và năm tháng học trò. Văn chương TPHCM trân trọng giới thiệu cùng độc giả.
Xem thêm
Đô thị mới rắc đầy sao sa – Chùm thơ Trần Thanh Bình
Bến Bạch Đằng tàu xuôi cửa biển/ Sáng mở mắt/ ngắm bãi Trước bãi Sau
Xem thêm
Nguyễn Trần Hoàng Viện và chùm thơ Ngọn gió đi qua
Bằng những lời thơ đẹp, được gọt giũa từ những âm thanh màu sắc của cảm xúc, tạo sức gợi của một đời sống mỏng manh, hư ảo, chập chờn vô thức như ngọn gió vô thường. Là bức tranh buồn vạn kỷ khi nhớ về bóng người xưa. Câu thơ đầy cảm thức khi liên tưởng về con người, cuộc đời, trần thế…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Trần Hoàng Viện – Ngọn gió đi qua.
Xem thêm
Hành trình yêu thương - Chùm thơ Phương Bình
Ngày mới phố vươn mình/ Nắng nghiêng qua khung cửa/ Phố ngắm phố bình minh/ Mà không cần chỉnh sửa.
Xem thêm
Nguyễn Đình Thái và chùm thơ Thơ tình người lính trẻ
Khi viết về những năm tháng chiến đấu và người lính, bằng sự rung động thật sự về tinh thần lạc quan, kiên cường của họ. Tác giả đã viết lên những dòng thơ giàu xúc cảm, mỗi bài thơ là một câu chuyện về các mối quan hệ giữa người với người, giữa người với thiên nhiên, những địa danh lịch sử, những năm tháng chiến tranh, được cảm nhận và kết nối với nhau một cách trực quan, sinh động. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Đình Thái – Thơ tình người lính trẻ.
Xem thêm
Ký ức phương Nam – Chùm thơ Trần Thế Vinh
Chùm thơ của Trần Thế Vinh cho thấy một giọng thơ đậm đặc căn tính Nam Bộ, đặc biệt là vùng đất An Giang – Thất Sơn – châu thổ Cửu Long. Đây không phải kiểu thơ “đô thị hóa” theo bề mặt hiện đại, mà là một nỗ lực đi sâu vào ký ức văn hóa, cội nguồn nhân nghĩa và đời sống nông dân miền Tây trong những biến động của thời cuộc.
Xem thêm
Bên đường Hồng Lĩnh – Thơ Nhật Chiêu
Hay tin nhà thơ Phạm Thiên Thư đã rời cõi tạm, là một bạn thơ tri âm, tiếc thương cho người thi sĩ tài hoa, đã có những năm tháng gắn bó cùng nhau qua nhiều nơi. Nhà thơ Nhật Chiêu đã cảm tác bài thơ “Bên đường Hồng Lĩnh” nhằm tưởng nhớ người bạn, nhà thơ Phạm Thiên Thư bằng tấm chân tình sâu sắc.
Xem thêm
Đóm nắng trong thành phố - Chùm thơ Đoàn Trọng Hải
Đoàn Trọng Hải tham gia cuộc thi không bằng những đại cảnh đô thị, mà từ các khoảng lặng rất đời: một ban công đầy bê tông, một khung cửa sổ, một người mẹ già ngồi trước hiên chiều…
Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm
Khát vọng vươn mình - Chùm thơ Hoàng Thị Hương
Từ biển Vũng Tàu đến thành phố hôm nay, những chuyển động của đời sống mang theo một niềm tin rõ rệt: khát vọng vươn mình.Chùm thơ của Hoàng Thị Hương là tiếng nói hướng tới tương lai, nơi biển, đất và đô thị cùng hòa vào một nhịp đi lên.
Xem thêm