TIN TỨC
  • Thơ
  • Cháy thơm cả sông trôi - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh giữa miền ký ức Thái Nguyên

Cháy thơm cả sông trôi - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh giữa miền ký ức Thái Nguyên

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-04-15 19:15:40
mail facebook google pos stwis
2238 lượt xem

Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh là hành trình xuyên qua những miền ký ức, nơi thiên nhiên Thái Nguyên hòa quyện với phận người. Từ dòng Sông Cầu 'ngụy trang bằng sóng ngủ mơ' đến những ga tàu năm 1979 'người chèn người như rau cải muối dưa', mỗi bài thơ là những lát cắt sinh động và xúc động của cuộc sống, bằng một giọng thơ thấm đẫm nhân sinh quan của người thầy – người thi sĩ từng trải. Trong từng câu chữ, ta bắt gặp triết lý nhẹ nhàng mà da diết, sự hài hước lặng thầm lẫn những rung động rất người.


NGUYỄN ĐỨC HẠNH
PGS.TS, Nhà giáo Ưu tú
Giảng viên cao cấp – Đại học Thái Nguyên
Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.

 

Sông Cầu là một kho báu

(Kính tặng những tài hoa Thái Nguyên)

 

Nguỵ trang bằng sóng ngủ mơ và sương mù chả rõ mơ hay ngủ

Thêm dăm thuyền câu giăng lưới vớt trăng rơi

Dưới đáy sâu có 3,000 viên sỏi

Nhìn thật sâu thấy giống những phận người

Kết tinh của thơ hay kim cổ

Mắc vào Thái Nguyên trên hành trình về xuôi

 

Một kho báu có trăm cửa sáng

Cũng có trăm cửa tối bẫy người

Nhìn bằng mắt chỉ thấy bùn ôm đá

Nhìn bằng tâm thấy máu lệ kiếp người

 

Sinh từ bến Tượng đêm bơi sông gửi tiếng hú về xuôi

Bạn với cá cùng ánh trăng đang vỡ

Hai tay hai bờ đang lở sông ơi

Khỉ rung cây quả Vả rơi lã chã

Rồi tôi thành viên sỏi mồ côi

Thức ngàn năm để đợi mặt trời.

 

Mưa xuân đi qua đây rất chậm

(Tặng hai bạn Tuấn Hoa)

 

Sông Lô gầy xanh thế

Bao thẳm sâu không giấu nổi mặt trời

Những bài ca đã thành đá trắng

Hoá thạch rồi bao nhiêu buồn vui

 

Đến thành Tuyên mưa xuân bước khẽ

Cam Hàm Yên ngọt lịm câu mời

Mùa Hạ đã đến cầu Nông Tiến

Hoa Trạng Nguyên thắm như làn môi

 

Soi qua lá cọ. Biếc xanh cả hội trăng rằm

Vẻ đẹp Tuyên như sương khói

Gần và xa. Mờ tỏ. Mùi Ngọc Lan đầy vơi

Đắng ngọt cháo Ấu Tẩu

Đôi bờ Lô giang nhìn nhau cả đời

 

Có khúc ca đuổi một đời không kịp

Có ánh trăng cầm rồi lại rơi

Rồi như cơm lam sau vỏ ngoài lặng lẽ

Có ngọt thơm chờ ngón xa xôi.

 


PGS.TS, Nhà giáo Ưu tú, Nhà thơ Nguyễn Đức Hạnh cùng các nhà văn Như Bình và Bùi Tuấn Minh tại buổi ra mắt sách của nhà văn Anh Thư.

 

Lửa cháy thơm cả sông trôi

 

Thầy Tử vi bảo: - sẽ làm sao Băng

Cháy một lát hồi quang còn bát ngát

Người như rừng ngày càng thưa tình

Những cây thẳng đẹp thường đi vắng

Bạn sao Băng rụng ở chân trời

Không đến được khóc nhau bằng tia nắng

 

Trò chuyện với chính mình

Kỉ niệm xuống sông bơi như cá không biết chớp mắt

Thảo nào lệ hay đau ?

 

Người quên người cũng nhiều rồi

Sau đèo dốc hoa chuối rừng đang tắt

Thơ văn hàng mã múa lượn nhiều rồi

10 người khen xong 9 người quên phắt

Tưởng thật định rưng rưng …

 

Ta là bát canh nhạt thếch

Mỗi người thân một hạt muối mặn mòi

Mỗi tâm giao là một thanh củi nhớ

Cháy chân thành thơm cả sông trôi.

 

Đi tàu Thái Nguyên 1979

 

Những chuyến tàu người bu như kiến

Mặt xanh xao va phải mặt vêu vao

Kẻ cắp nhiều như muỗi

Đói nghèo ranh ma rạch túi đói nghèo thật thà

Những ga tàu - những bà già cau có

Nhìn người qua vừa giận vừa thương

 

Bánh chưng đây! Thuốc lào chè chén…

Người chèn người như rau cải muối dưa

Cô buôn vải cọ tình anh thợ mộc

Chớt nhả “yêu” như thật như đùa …

Bác buôn lợn con chạy văng cả dép

Chú lợn phi như tên lửa qua ga

Tàu cũ như con giun bò qua than lửa

Cứ rên lên. Giật cục. Khóc oà ..

 

Trên nóc toa chúng tôi trốn vé

Đói và Mơ/anh em song sinh

Cứ hát mãi “Em ơi chiều biên giới…”

Nắm cơm bằng bát con bẻ vội chia mười

Cắn miếng cơm cắn nhầm câu hát

Âm nhạc về đốt bỏng làn môi

Và mắt em tròn vo trong chớp loé

Hình như là giống hai cái bánh trôi …

 

Hạ trắng, Diễm xưa dầm mưa lạnh

Trịnh Công Sơn chắc cũng ho rồi

Chúng tôi hát cho quên cơn đói

Bão ùa vào sinh nhật tuổi 20

Có những mối tình trên nóc toa nhen nhóm

Lúc hôn nhau có bần bật  rồi rơi ?

 

Ngâm Puskin trên hành trình trơn nhãy

Khoác áo mưa há miệng mơ chân trời

Có lửa cháy thầm trong lốc sét

Có hoa hồng nở dưới mưa rơi…

Bài viết liên quan

Xem thêm
Đêm cực hình - Chùm thơ Kiều Bích Hậu
khi bóng đêm ập xuốngcũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm