TIN TỨC
  • Thơ
  • Thơ chào mừng Ngày Thơ Việt Nam trên Tạp chí Văn nghệ TPHCM (1)

Thơ chào mừng Ngày Thơ Việt Nam trên Tạp chí Văn nghệ TPHCM (1)

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2023-02-02 08:13:39
mail facebook google pos stwis
2293 lượt xem

Tạp chí Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh số Tân Niên (Thứ Năm 2/2/2023) có tới 30 trang dành cho Thơ nhân Ngày Thơ Việt Nam Xuân Quý Mão. Văn chương TP. Hồ Chí Minh xin được lần lượt giới thiệu các chùm thơ từ số đặc biệt này.

NGUYÊN HÙNG

Thăm lại Khe Sanh
 

Một chiều thăm lại Khe Sanh

Nghe trong ruột đất chiến tranh thét gào.

Dọc theo Đường Chín - Nam Lào

Cành “cây nhiệt đới” níu cào cửa xe.

Đến Làng Vây bỗng được nghe

“Lính tăng” trai gái múa xòe hát ca.

 

Đạn bom ngày ấy đã xa

Máu xương đồng đội, thịt da hóa trầm

Chỉ còn bóng mẹ lặng câm

Ngước nhìn mai nở âm thầm trước sân…

 

TRẦN TRÍ THÔNG

Viết khi trận mạc đã qua

Kỷ niệm 50 năm ngày ký Hiệp định Paris, lập lại hòa bình ở Việt Nam

 

Tôi từ trận mạc về đây

Câu thơ viết dọc đường cày của cha

Mồ hôi từ ruột chắt ra

Cha khom lưng nắng trùm qua lưng gầy

 

Tôi từ trận mạc về đây

Bài thơ in phía tháng ngày mẹ trông

Lạnh từ trong vạt gió đông

Mà nghe lời mẹ ấm lòng đời con

 

Tôi từ phố thị về thôn

Ừ làng tôi đấy, vẫn còn bóng đa

Câu thơ viết lúc trăng tà

Còn nghe bỏm bẻm giọng bà ầu ơi

 

Tôi ra phố thị rong chơi

Phận ai vùng vẫy trong lời bể dâu

Thương thương ngày ấy trẻ trâu

Tuổi thơ nức nở gọi nhau tìm hè

 

Tôi từ trận mạc xa quê

Nửa đêm run rẩy cơn mê lạc ngày

Bất ngờ trong lúc rượu say

Kìa câu ai nói cứ day dứt lòng

 

Ừ thôi. Trận mạc đã xong

Vườn xuân đã nhuộm đào hồng sắc quê

Em cười như thả bùa mê

Tôi say quýnh quáng ngõ về bỗng quên.

 

TRẦN QUANG KHÁNH

Xuân đảo xa

 

Mùa xuân đến trong mắt người chiến sỹ

Trong trái tim, nơi môi nở miệng cười

Mặc sóng cuộn và gió gào rền rĩ

Ánh nắng chiều đất Mẹ mến yêu ơi!

 

Cánh hải âu liệng chao trên đảo nhỏ

Như con thuyền vượt sóng giữa trùng khơi

Người chiến sỹ cầm tay cương chiến mã

Đảo nhỏ vươn vững chãi phương trời.

 

Xuân bước nhẹ trên vườn rau buổi sáng

Cây cải ngồng cũng rạo rực hoa tươi

Vàng xốn xang nơi tiền tiêu biển rộng

Nghiêng cánh chào ngơ ngẩn cánh chim lơi.

 

Vẫn còn đó những cành đào hé nụ

Vàng sắc mai thế cũng đủ xuân rồi

Trên khuôn mặt sạm màu người chiến sỹ

Mùa xuân về đảo nhỏ thắm trên môi.

 

Con nhớ mẹ nhìn Trường Sơn xanh thẳm

Phía trời xa lưng mẹ nắng rơi chiều

Khỏa sóng biếc vỗ về phương nhớ ấy

Mẹ mở lòng ôm sóng nước thương yêu!

 

NGUYỄN VĂN THANH

Đảo chìm

 

Trận địa đảo chìm, khác ở Trường Sơn

Không đường mòn, rừng già, thác đổ…

Khói lam chiều vắng bóng giữa thung xanh

 

Đảo thì chìm, lính tôi lại nổi

Thủy chiều đi rồi, bãi cát nhô lên

Viết vội câu tứ tuyệt cho em

Thiếu đất nổi, nửa thơ chìm dưới nước 

 

Dải đất nhỏ nhưng đây là Tổ quốc

Sóng đến rồi đi xa tít chân trời

Chỉ có đảo chìm nâng dưới chân tôi

Cứ bám chặt vào lòng chiến sĩ

 

Nghe tiếng Bắc, giọng Nam…

Đảo biết điều linh ý

Con Hồng cháu Lạc mình đây

Quen mùi mồ hôi hơi ấm bàn tay

Nơi biên ải Tổ Quốc mình sóng gió

 

Trận địa đảo chìm rất nhỏ

Nhưng hồn đất, tình người sâu thẳm mênh mông.

 


PHẠM THANH BÌNH

Tết xưa thương nhớ

 

Trên bàn, đỏ sắc đào phai

Cha tôi tỉ mẩn lau mài bát hương

 

Tàn nhang vương mái tóc sương

Vòng vèo khói trắng...

tựa đường nhân gian

 

Bên hiên nhà ngói ba gian

Mẹ ngồi gói bánh, dưới giàn mướp hương

 

Bánh gai, bánh mật, bánh chưng…

Mẹ ướp vào bánh cả hương đất trời

 

Chị tôi cũng mới về chơi

Cơ man quà Tết...

đặt nơi góc thờ

 

Sân nhà đầy tiếng trẻ thơ

Xúng xính áo mới...

hát lời đồng dao

 

Ngõ làng cười nói xôn xao

Người xa về tết vui chào người quê

 

Đi từ ruộng lúa, bờ đê

Giàu, nghèo cũng có một quê để về!

 

VÕ THỊ NHƯ MAI

Khoảnh khắc
 

Bức tranh ký ức phủ bụi thời gian

Không còn nỗi đau, chỉ cô đơn cùng cực

Ngày cuối năm nước mắt gột muộn phiền

 

Dẫu buồn khổ vạn lần bãi bồi truân chuyên

Tựa vào lồng ngực sông à ơi mái chèo vỗ

Hoài cảm - trái tim thứ hai nấc nhịp cuộc đời

 

Anh ôm chầm quá khứ thưởng thức làn hương

Mái tóc tình yêu chảy qua từng ngón nhớ

Mây xám bay đi, vai nhẹ hẫng. Môi hường

 

Cánh đồng mùa đông thông thốc gốc rạ trơ

Dẫm lên cỏ mần trầu má em hồng buốt giá

Chìa khoá thanh xuân anh để lạc nơi nào

 

Mười hai tháng chênh chao pha lẫn ngọt ngào

Chúng mình được tạo ra từ bức tranh kỷ niệm

Tấm voan choàng run rẩy một đường cong

 

Quyển sổ tay ghi chặng đường long đong

Khi gấp lại khoảnh khắc nào bừng sáng

Đoá tình thơm nắng mới – 2023.

 

NHẬT QUỲNH

Đền thiêng

 

Sáng nay mùa đông thốc vào thành phố

Rét chìm sâu khuôn mặt người

Còn được bao mùa đông có mẹ?

Câu hỏi rơi trên dòng lệ ứa

Con gục mặt vào phím thời gian

Nghe nghìn nốt nhạc hoang mang. . .

 

Những niềm vui đời mẹ muộn mằn

Hóa thạch từ ngày cha khuất núi

Đũa lẻ đôi góc bàn

Lời ru nghiêng cánh võng

Trơ trọi giữa đời

Thân cò lặn lội

Nhọc nhằn buổi chợ

Rách đêm!

 

Con của con giờ sống giữa trăm nghìn hình dung vẫn không sao hiểu hết

Tay mẹ vì đâu cớm nắng hao gầy

Con tập bao lần lời đối đáp khôn ngoan

Không sao biện hộ được lỗi lầm với mẹ

Không sao biện hộ được thói ham chơi

sóng sánh . . . Bạn bè

Con có trăm ngàn lí do để bận. . .

Cà phê mòn gót mỗi sớm mai

Chưa quá hai lần trong năm cùng mẹ thăm bà con nội ngoại

Mẹ thèm soi mặt bến sông quê

Con khất năm lần bảy lượt

Thời gian . . .

Lùa nước trôi!

 

Khi con ngồi săm soi vết thương lòng gió bão

Mẹ - ngôi đền thiêng che chở

Con qua giông tố cuộc đời

Trong bóng tối thâm u bàn chân lạc hướng

Lời mẹ ru ẩn trong tâm thức

Cho con tìm vết cội nguồn!


 

HOÀNG THẠCH

Tháng ba nhớ mẹ

 

Tháng ba ngoài mình vẫn lạnh?

Lùa về cơn rét Nàng Bân

Ngõ vắng nhà mình hiu quạnh

Hoa xoan rụng tím góc sân

 

Tháng Ba phủ đầy nỗi nhớ

Lững lờ con nước lại lên

Tiếng cuốc vọng về nức nở

Chiều chiều nắng lạnh nửa hiên

 

Chỗ này mẹ ngồi vá áo

Con kê ghế nhổ tóc sâu

“Mười cọng một đồng” - mẹ bảo

Tóc sương, đời mẹ dãi dầu

 

Cây bưởi sau hè còn đâu?

Để hương bay qua cửa sổ

Tháng ba làm con lại nhớ

Hái hoa cho mẹ gội đầu

 

Con về lần theo lối cũ

Bức tường rêu phủ chơi vơi

Thao thức những đêm không ngủ

Đâu đây tiếng mẹ ru hời…

 

HOÀI HƯƠNG

Mộng đào xuân giữa Hà Nội phố

 

Một e ấp nụ chúm chím đông

Hai mê hoặc hoa hư ảo hồng

Ba nõn nà xanh ma mị lá

Bốn mộng mơ tình dịu dàng Xuân.

 

Long lanh giọt ngọc đậu nhành non

Mơn man hương gió chạm nụ tròn

Tương tư đào viên sương khói mỏng

Bảng lảng mỹ nhân dạo gót son

 

Vàng nắng xuân vương ngàn nỗi nhớ

Nhẹ gió ban mai thổi nghiêng chiều

Sắc đào phai nhuộm trời lá đỏ

Vẫn mãi nợ em một lời yêu.

 

ĐINH NHO TUẤN

Và cũng cháy lên như những vì sao

 

Ta tựa hồ như đồ cổ của nhau

Thêm một đoạn trường là ta thất lạc

Tờ lịch cuối năm thay bằng tờ lịch khác

Cũng thế thôi em, hạnh phúc cũng trôi đi

 

Ta bám vào sợi dây thời gian thiên di

Lần lại ngày tóc xanh, bồng bột

Anh ẩn vào đêm dõi chân em bước

Em làm mặt trời thay cả vầng trăng

 

Dễ gì nhận ra màu của thời gian

Anh nhận ra em màu bông hoa tươi thắm

Cả thánh nhân không yên bề số phận

Thì chúng ta là hoa cỏ mùa đời

Thì chúng ta là những ánh sao rơi

Bầu trời cao siêu chúng ta nhường chỗ

Sẽ hân hoan, những vì sao tinh tú

Là tình yêu của đôi lứa sẽ yêu

 

Họ sẽ yêu, yêu tha thiết, rất nhiều

Như ta từng yêu và từng ước vọng

Yêu như chết đi, yêu như rực sống

Và cũng cháy lên như những vì sao.

 

NGUYỄN AN BÌNH

Thả dòng lục bát vào xuân

 

Giêng hai thả nắng qua đồng

Ta thương con sáo qua sông lụy đò

Khi thèm điên điển mắm kho

Quê người bậu chắc khó lo chu toàn.

 

Ngại chi một chuyến đò ngang

Để ta xa bậu đồng làng càng xa

Kiến leo đỏ ngọn trâm già

Sợ mưa bong bóng đường xa lên chiều.

 

Nhà ai nhả khói đìu hiu

Vàng mùa hoa cải chắt chiu phận người

Bốn mùa nắng bụi rong chơi

Bậu thương nhớ mẹ đất trời cũng mong.

 

Thả bè trôi lạc giữa dòng

Tội con cá lội long đong sông dài

Cái xanh bẹ trắng thương hoài

Mướp ơi thắp nắng cho dài khổ qua.

 

Bậu đừng dõi mắt trông nhà

Chiều ba mươi tết có là xuân chưa

Thả dòng lục bát theo mưa

Chờ ba ngày tết ta đưa bậu về.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Vó ngựa tháng Ba - Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Chùm thơ ba bài Kỵ binh, Khi cầm chắc dây cương và Hoa café dẫn dắt người đọc đi từ kỷ luật thép của chiến trường, những phút giây xao lòng hướng về quê mẹ, cho đến cái say nồng nàn trước sắc trắng tinh khôi của cao nguyên tháng Ba. Ở đó, ta bắt gặp một cái tôi vừa quyết liệt, dứt khoát, vừa đầy trăn trở và yêu tin.
Xem thêm
Tháng Ba và những tiếng thơ nữ
Nhân Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu chùm thơ của mười nữ tác giả – hội viên Hội Nhà văn TP.HCM.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Phùng Hiệu
Tôi không có ý định vẽ một chân dung bụi bặm mang hồn cốt lãng tử của kẻ phiêu bạc muốn “đày đọa” hồn mình trong mọi ưu phiền phiêu linh chữ nghĩa. Tôi biết Phùng Hiệu “bị thơ làm” vì lòng anh vốn đa đoan, trắc ẩn với mọi thứ trên đường đời anh gặp.
Xem thêm
Thức với biển | Thơ Nguyễn Đình Tâm - Nhạc: Nguyễn Ngọc Trường
Nhân Ngày thơ Việt Nam 2026 - Thức với biển” là một khúc ca trầm lắng nhưng giàu nội lực về người lính biển và những con tàu ra khơi giữ chủ quyền Tổ quốc.
Xem thêm
Chợt nhớ sông Cầu | Thơ: Hoàng Quý - Nhạc: Đỗ Thanh Khang
Văn chương TP. Hồ Chí Minh xin giới thiệu ca khúc cùng tên do nhạc sĩ Đỗ Thanh Khang vừa sáng tác từ bài thơ Chợt nhớ sông Cầu này của ông.
Xem thêm
Ca khúc “Tiếng gọi đô thị mới”.
Nhân Ngày Thơ Việt Nam 2026 tại TP.HCM với chủ đề “Tiếng gọi đô thị mới”, nhạc sĩ Trần Tuấn Kiệt (Cần Thơ) đã sáng tác và gửi tặng Hội Nhà văn TP.HCM ca khúc cùng tên.
Xem thêm
Thơ Thành phố Hồ Chí Minh nhìn lại một dòng chảy nhiều ưu tư
Thành phố Hồ Chí Minh nơi hội tụ người muôn phương, nơi đất lành chim đậu. Nơi đây hàng triệu người sinh ra trên vùng đất lịch sử Sài Gòn - Chợ Lớn - Bình Dương - Bà Rịa Vũng Tàu hợp thành. Nơi này cùng hàng triệu người sinh ra lớn lên ở khắp mọi miền đất nước, cả ở nước ngoài, hội tụ về đây sinh sống làm việc, công tác và học tập, trên thành phố anh hùng. Thành phố đã tạo nên cuộc sống mới năng động và sáng tạo phát triển kinh tế, văn hóa, xã hội cao nhất toàn quốc. Thành phố 40 năm đổi mới đã làm nên dòng chảy thi ca thấm đượm cảm xúc nhân văn nghĩa tình với niềm tin vào sự phát triển đi lên cùng đất nước. Chính vì cái hay, cái đẹp của đất nước, của thành phố mới đã tạo nên sức sống mới ở những con người thơ. Từ đó nhà thơ đã tạo nên những bài thơ, trang thơ, tác phẩm thơ, tuyển tập thơ để lại những cảm xúc đẹp về con người đất nước trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hôm nay.
Xem thêm
Nối tiếp
Bài đăng Văn nghệ Online
Xem thêm
“Ngựa chín hồng mao”: Bản tình ca đẹp về Mỵ Nương – Thủy Tinh
Bài hát “Ngựa chín hồng mao” của tác giả Bùi Khánh Nguyên, phổ nhạc bài thơ “Lời Mỵ Nương” của Đào Phong Lan đưa ra một góc lý giải mới mẻ khác về tình yêu.
Xem thêm
Tàn thuốc - Chùm thơ Vương Huy
Bằng những biện pháp nhân hóa, ẩn dụ, lời thơ trong các bài thơ được phát họa mạnh mẽ nhưng cũng sâu lắng, mang đến cho người đọc sự chiêm nghiệm về cuộc đời, phận người với những day dứt, giữa hạnh phúc và ảo ảnh. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Vương Huy – Tàn thuốc.
Xem thêm
Hành trình đất nước trong thơ Hoàng Quý
Chùm 5 bài thơ được Văn chương TPHCM chọn giới thiệu dưới đây như những điểm dừng trên một hành trình lặng lẽ đi qua Tổ quốc — để cuối cùng trở về với nỗi thương mến dành cho con người và quê hương.
Xem thêm
Chùm thơ Lục bát cuối năm - Tác giả Hồ Xoa
Những ngày cuối năm luôn mang lại cho mỗi người những cảm xúc ngập tràn yêu thương và hoài niệm, những cảm xúc ẩn mình đâu đó nơi góc chùa xưa, nơi mảnh tình sót lại trong mùa trăng chín. Bằng lối miêu tả ẩn dụ, đã làm cho khung cảnh trở nên đẹp đẽ mỹ miều. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh Xin giới thiệu chùm thơ lục bát cuối năm – Tác giả Hồ Xoa.
Xem thêm
Con tàu năm mới - Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Chùm thơ của nhà thơ CCB Trần Ngọc Phượng không tìm cách gây ấn tượng bằng thủ pháp hay hình thức mới, mà chọn đi con đường lặng hơn: trở về với ký ức.
Xem thêm
Hành trình lắng nghe từ ngủ đông đến xuân – Chùm thơ Nguyên Bình
Qua bốn bài thơ dưới đây, nhà thơ Nguyên Bình từ Bà Rịa – Vũng Tàu sẽ mở ra một hành trình nội tâm từ tĩnh lặng đến hồi sinh. Giọng thơ trầm, giàu liên tưởng và khuynh hướng chiêm nghiệm giúp chùm thơ tạo được dư âm lắng, phù hợp với nhịp đọc chậm của người yêu thơ. Văn chương TP. Hồ Chí Minh trân trọng giới thiệu cùng các bạn.
Xem thêm
Nơi cây nở hoa chậm - Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Trong chùm thơ dưới đây, Hà Thiên Sơn chọn đi con đường lặng lẽ: từ cội mai quê nhà đến hoa chămpa xứ bạn, thơ anh gợi một vẻ đẹp âm thầm, bền bỉ và nhân hậu – nơi ký ức, đất đai và con người cùng nở hoa theo cách riêng của mình.
Xem thêm
Học yêu trong cõi đau – Chùm thơ Hoàng Quý
Nhà thơ Hoàng Quý từ Bà Rịa - Vũng Tàu trở lại với một chùm thơ trầm lắng và giàu suy tư, nơi tình yêu, nỗi đau và ý thức về thân phận con người được nhìn từ chiều sâu trải nghiệm.
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Võ Thị Như Mai và hành trình kết nối thơ ca quốc tế
Nhà thơ, dịch giả Võ Thị Như Mai hiện là giáo viên tiểu học chính ngạch tại Tây Úc với hơn 20 năm kinh nghiệm giảng dạy chuyên nghiệp.
Xem thêm
Chốn quê nhà giấu một câu kinh – Chùm thơ Thùy Vy
Thơ Thùy Vy là những bước đi chậm vào miền ký ức, nơi quê nhà, tuổi thơ và con chữ trở thành chốn nương tựa tinh thần. Không ồn ào hay phô diễn, chùm thơ chọn cách thủ thỉ, chiêm nghiệm và buông xả, gợi lên vẻ đẹp lắng sâu của đời sống nội tâm và những giá trị bền bỉ của yêu thương.
Xem thêm
Lấy hư không làm vui - Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Chùm thơ mới của Đinh Nho Tuấn tiếp tục hành trình đi sâu vào những vùng trầm tích của đời sống nội tâm – nơi con người đối diện với thời gian, mất mát, tình yêu và sự chấp nhận. Thơ anh lắng, chậm, ít lời nhưng giàu suy tưởng, cho thấy một giọng điệu đã qua nhiều biến động để tìm đến sự an nhiên trong chiêm nghiệm.
Xem thêm