TIN TỨC
  • Thơ
  • Thơ chào mừng Ngày Thơ Việt Nam trên Tạp chí Văn nghệ TPHCM (1)

Thơ chào mừng Ngày Thơ Việt Nam trên Tạp chí Văn nghệ TPHCM (1)

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2023-02-02 08:13:39
mail facebook google pos stwis
2403 lượt xem

Tạp chí Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh số Tân Niên (Thứ Năm 2/2/2023) có tới 30 trang dành cho Thơ nhân Ngày Thơ Việt Nam Xuân Quý Mão. Văn chương TP. Hồ Chí Minh xin được lần lượt giới thiệu các chùm thơ từ số đặc biệt này.

NGUYÊN HÙNG

Thăm lại Khe Sanh
 

Một chiều thăm lại Khe Sanh

Nghe trong ruột đất chiến tranh thét gào.

Dọc theo Đường Chín - Nam Lào

Cành “cây nhiệt đới” níu cào cửa xe.

Đến Làng Vây bỗng được nghe

“Lính tăng” trai gái múa xòe hát ca.

 

Đạn bom ngày ấy đã xa

Máu xương đồng đội, thịt da hóa trầm

Chỉ còn bóng mẹ lặng câm

Ngước nhìn mai nở âm thầm trước sân…

 

TRẦN TRÍ THÔNG

Viết khi trận mạc đã qua

Kỷ niệm 50 năm ngày ký Hiệp định Paris, lập lại hòa bình ở Việt Nam

 

Tôi từ trận mạc về đây

Câu thơ viết dọc đường cày của cha

Mồ hôi từ ruột chắt ra

Cha khom lưng nắng trùm qua lưng gầy

 

Tôi từ trận mạc về đây

Bài thơ in phía tháng ngày mẹ trông

Lạnh từ trong vạt gió đông

Mà nghe lời mẹ ấm lòng đời con

 

Tôi từ phố thị về thôn

Ừ làng tôi đấy, vẫn còn bóng đa

Câu thơ viết lúc trăng tà

Còn nghe bỏm bẻm giọng bà ầu ơi

 

Tôi ra phố thị rong chơi

Phận ai vùng vẫy trong lời bể dâu

Thương thương ngày ấy trẻ trâu

Tuổi thơ nức nở gọi nhau tìm hè

 

Tôi từ trận mạc xa quê

Nửa đêm run rẩy cơn mê lạc ngày

Bất ngờ trong lúc rượu say

Kìa câu ai nói cứ day dứt lòng

 

Ừ thôi. Trận mạc đã xong

Vườn xuân đã nhuộm đào hồng sắc quê

Em cười như thả bùa mê

Tôi say quýnh quáng ngõ về bỗng quên.

 

TRẦN QUANG KHÁNH

Xuân đảo xa

 

Mùa xuân đến trong mắt người chiến sỹ

Trong trái tim, nơi môi nở miệng cười

Mặc sóng cuộn và gió gào rền rĩ

Ánh nắng chiều đất Mẹ mến yêu ơi!

 

Cánh hải âu liệng chao trên đảo nhỏ

Như con thuyền vượt sóng giữa trùng khơi

Người chiến sỹ cầm tay cương chiến mã

Đảo nhỏ vươn vững chãi phương trời.

 

Xuân bước nhẹ trên vườn rau buổi sáng

Cây cải ngồng cũng rạo rực hoa tươi

Vàng xốn xang nơi tiền tiêu biển rộng

Nghiêng cánh chào ngơ ngẩn cánh chim lơi.

 

Vẫn còn đó những cành đào hé nụ

Vàng sắc mai thế cũng đủ xuân rồi

Trên khuôn mặt sạm màu người chiến sỹ

Mùa xuân về đảo nhỏ thắm trên môi.

 

Con nhớ mẹ nhìn Trường Sơn xanh thẳm

Phía trời xa lưng mẹ nắng rơi chiều

Khỏa sóng biếc vỗ về phương nhớ ấy

Mẹ mở lòng ôm sóng nước thương yêu!

 

NGUYỄN VĂN THANH

Đảo chìm

 

Trận địa đảo chìm, khác ở Trường Sơn

Không đường mòn, rừng già, thác đổ…

Khói lam chiều vắng bóng giữa thung xanh

 

Đảo thì chìm, lính tôi lại nổi

Thủy chiều đi rồi, bãi cát nhô lên

Viết vội câu tứ tuyệt cho em

Thiếu đất nổi, nửa thơ chìm dưới nước 

 

Dải đất nhỏ nhưng đây là Tổ quốc

Sóng đến rồi đi xa tít chân trời

Chỉ có đảo chìm nâng dưới chân tôi

Cứ bám chặt vào lòng chiến sĩ

 

Nghe tiếng Bắc, giọng Nam…

Đảo biết điều linh ý

Con Hồng cháu Lạc mình đây

Quen mùi mồ hôi hơi ấm bàn tay

Nơi biên ải Tổ Quốc mình sóng gió

 

Trận địa đảo chìm rất nhỏ

Nhưng hồn đất, tình người sâu thẳm mênh mông.

 


PHẠM THANH BÌNH

Tết xưa thương nhớ

 

Trên bàn, đỏ sắc đào phai

Cha tôi tỉ mẩn lau mài bát hương

 

Tàn nhang vương mái tóc sương

Vòng vèo khói trắng...

tựa đường nhân gian

 

Bên hiên nhà ngói ba gian

Mẹ ngồi gói bánh, dưới giàn mướp hương

 

Bánh gai, bánh mật, bánh chưng…

Mẹ ướp vào bánh cả hương đất trời

 

Chị tôi cũng mới về chơi

Cơ man quà Tết...

đặt nơi góc thờ

 

Sân nhà đầy tiếng trẻ thơ

Xúng xính áo mới...

hát lời đồng dao

 

Ngõ làng cười nói xôn xao

Người xa về tết vui chào người quê

 

Đi từ ruộng lúa, bờ đê

Giàu, nghèo cũng có một quê để về!

 

VÕ THỊ NHƯ MAI

Khoảnh khắc
 

Bức tranh ký ức phủ bụi thời gian

Không còn nỗi đau, chỉ cô đơn cùng cực

Ngày cuối năm nước mắt gột muộn phiền

 

Dẫu buồn khổ vạn lần bãi bồi truân chuyên

Tựa vào lồng ngực sông à ơi mái chèo vỗ

Hoài cảm - trái tim thứ hai nấc nhịp cuộc đời

 

Anh ôm chầm quá khứ thưởng thức làn hương

Mái tóc tình yêu chảy qua từng ngón nhớ

Mây xám bay đi, vai nhẹ hẫng. Môi hường

 

Cánh đồng mùa đông thông thốc gốc rạ trơ

Dẫm lên cỏ mần trầu má em hồng buốt giá

Chìa khoá thanh xuân anh để lạc nơi nào

 

Mười hai tháng chênh chao pha lẫn ngọt ngào

Chúng mình được tạo ra từ bức tranh kỷ niệm

Tấm voan choàng run rẩy một đường cong

 

Quyển sổ tay ghi chặng đường long đong

Khi gấp lại khoảnh khắc nào bừng sáng

Đoá tình thơm nắng mới – 2023.

 

NHẬT QUỲNH

Đền thiêng

 

Sáng nay mùa đông thốc vào thành phố

Rét chìm sâu khuôn mặt người

Còn được bao mùa đông có mẹ?

Câu hỏi rơi trên dòng lệ ứa

Con gục mặt vào phím thời gian

Nghe nghìn nốt nhạc hoang mang. . .

 

Những niềm vui đời mẹ muộn mằn

Hóa thạch từ ngày cha khuất núi

Đũa lẻ đôi góc bàn

Lời ru nghiêng cánh võng

Trơ trọi giữa đời

Thân cò lặn lội

Nhọc nhằn buổi chợ

Rách đêm!

 

Con của con giờ sống giữa trăm nghìn hình dung vẫn không sao hiểu hết

Tay mẹ vì đâu cớm nắng hao gầy

Con tập bao lần lời đối đáp khôn ngoan

Không sao biện hộ được lỗi lầm với mẹ

Không sao biện hộ được thói ham chơi

sóng sánh . . . Bạn bè

Con có trăm ngàn lí do để bận. . .

Cà phê mòn gót mỗi sớm mai

Chưa quá hai lần trong năm cùng mẹ thăm bà con nội ngoại

Mẹ thèm soi mặt bến sông quê

Con khất năm lần bảy lượt

Thời gian . . .

Lùa nước trôi!

 

Khi con ngồi săm soi vết thương lòng gió bão

Mẹ - ngôi đền thiêng che chở

Con qua giông tố cuộc đời

Trong bóng tối thâm u bàn chân lạc hướng

Lời mẹ ru ẩn trong tâm thức

Cho con tìm vết cội nguồn!


 

HOÀNG THẠCH

Tháng ba nhớ mẹ

 

Tháng ba ngoài mình vẫn lạnh?

Lùa về cơn rét Nàng Bân

Ngõ vắng nhà mình hiu quạnh

Hoa xoan rụng tím góc sân

 

Tháng Ba phủ đầy nỗi nhớ

Lững lờ con nước lại lên

Tiếng cuốc vọng về nức nở

Chiều chiều nắng lạnh nửa hiên

 

Chỗ này mẹ ngồi vá áo

Con kê ghế nhổ tóc sâu

“Mười cọng một đồng” - mẹ bảo

Tóc sương, đời mẹ dãi dầu

 

Cây bưởi sau hè còn đâu?

Để hương bay qua cửa sổ

Tháng ba làm con lại nhớ

Hái hoa cho mẹ gội đầu

 

Con về lần theo lối cũ

Bức tường rêu phủ chơi vơi

Thao thức những đêm không ngủ

Đâu đây tiếng mẹ ru hời…

 

HOÀI HƯƠNG

Mộng đào xuân giữa Hà Nội phố

 

Một e ấp nụ chúm chím đông

Hai mê hoặc hoa hư ảo hồng

Ba nõn nà xanh ma mị lá

Bốn mộng mơ tình dịu dàng Xuân.

 

Long lanh giọt ngọc đậu nhành non

Mơn man hương gió chạm nụ tròn

Tương tư đào viên sương khói mỏng

Bảng lảng mỹ nhân dạo gót son

 

Vàng nắng xuân vương ngàn nỗi nhớ

Nhẹ gió ban mai thổi nghiêng chiều

Sắc đào phai nhuộm trời lá đỏ

Vẫn mãi nợ em một lời yêu.

 

ĐINH NHO TUẤN

Và cũng cháy lên như những vì sao

 

Ta tựa hồ như đồ cổ của nhau

Thêm một đoạn trường là ta thất lạc

Tờ lịch cuối năm thay bằng tờ lịch khác

Cũng thế thôi em, hạnh phúc cũng trôi đi

 

Ta bám vào sợi dây thời gian thiên di

Lần lại ngày tóc xanh, bồng bột

Anh ẩn vào đêm dõi chân em bước

Em làm mặt trời thay cả vầng trăng

 

Dễ gì nhận ra màu của thời gian

Anh nhận ra em màu bông hoa tươi thắm

Cả thánh nhân không yên bề số phận

Thì chúng ta là hoa cỏ mùa đời

Thì chúng ta là những ánh sao rơi

Bầu trời cao siêu chúng ta nhường chỗ

Sẽ hân hoan, những vì sao tinh tú

Là tình yêu của đôi lứa sẽ yêu

 

Họ sẽ yêu, yêu tha thiết, rất nhiều

Như ta từng yêu và từng ước vọng

Yêu như chết đi, yêu như rực sống

Và cũng cháy lên như những vì sao.

 

NGUYỄN AN BÌNH

Thả dòng lục bát vào xuân

 

Giêng hai thả nắng qua đồng

Ta thương con sáo qua sông lụy đò

Khi thèm điên điển mắm kho

Quê người bậu chắc khó lo chu toàn.

 

Ngại chi một chuyến đò ngang

Để ta xa bậu đồng làng càng xa

Kiến leo đỏ ngọn trâm già

Sợ mưa bong bóng đường xa lên chiều.

 

Nhà ai nhả khói đìu hiu

Vàng mùa hoa cải chắt chiu phận người

Bốn mùa nắng bụi rong chơi

Bậu thương nhớ mẹ đất trời cũng mong.

 

Thả bè trôi lạc giữa dòng

Tội con cá lội long đong sông dài

Cái xanh bẹ trắng thương hoài

Mướp ơi thắp nắng cho dài khổ qua.

 

Bậu đừng dõi mắt trông nhà

Chiều ba mươi tết có là xuân chưa

Thả dòng lục bát theo mưa

Chờ ba ngày tết ta đưa bậu về.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm
Giữ một mảnh hồn quê - Chùm thơ Võ Thị Thu Hằng
Từ làng quê đến đô thị, từ ký ức đến hiện tại, thơ Võ Thị Thu Hằng là những mảnh ghép giàu hình ảnh và cảm xúc. Trong nhịp sống hiện đại, tác giả vẫn cố giữ lại “hồn quê” - một hành trình lặng lẽ, nhiều suy tư.
Xem thêm
Khi tiếng hát đi qua đời người - Chùm thơ Vương Tâm
Giữa nhịp sống đô thị hiện đại, thơ Vương Tâm chọn nhìn về những phận người lặng lẽ và những ký ức không ồn ào.
Xem thêm
Mắt biếc - Thơ và nhạc Hoàng Quý
Xin gửi tới các anh, các chị và các bạn bài thơ Mắt biếc của tôi với giai điệu tôi viết từ 21 năm trước!
Xem thêm
Ba dòng chảy một thành phố - Chùm thơ Bùi Đức Hiền
Chùm thơ của Bùi Đức Hiền đi từ cái nhìn hợp nhất đến những lát cắt đời sống, để thấy: giữa đổi thay, “đất mới” vẫn nở những mùa hoa của tình người.
Xem thêm
Những mùa hoa trên đất mới – Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Chùm thơ của Huỳnh Minh Tâm đi từ những vùng đất cụ thể đến một “quê hương mới” trong cảm nhận, nơi đô thị không chỉ là bê tông mà còn là những mùa hoa của con người, ký ức và sự sống.
Xem thêm