TIN TỨC
  • Thơ
  • Thơ Nguyễn Xuân Sang – những miền đất gọi nhớ

Thơ Nguyễn Xuân Sang – những miền đất gọi nhớ

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-09-16 11:03:49
mail facebook google pos stwis
1346 lượt xem

(Mời click vào logo trên đây để truy cập thư mục)

Nhà thơ Nguyễn Xuân Sang, nguyên giáo viên dạy môn Văn học đi bộ đội, tốt nghiệp đại học Báo chí; Học Trường Điện ảnh Việt nam, bộ môn quay Camera và Nhiếp ảnh; Hội viên Hội Nhà báo Việt Nam; Trưởng Ban văn học, Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu (cũ);

Đã xuất bản các tác phẩm: “Thương nhớ một người”, thơ, Sở Văn hóa Thể thao tỉnh Quảng Trị, năm 1991; “Thu tương tư” thơ, Nxb Thanh Niên, năm 1999; “Thương về quê mẹ” thơ, Nxb Văn học, năm 2006; “Biển & Em” thơ, Nxb Hội Nhà văn, năm 2011; “Những gương mặt Hải quan”, phóng sự, ghi chép, Nxb Thanh Niên, năm 2014; “Mùa thu trái chín”, thơ, Nxb Hội Nhà văn, năm 2019; “Đêm khuya trái rụng” thơ, Nxb Hội Nhà văn, năm 2024; Sắp xuất bản “Những gương mặt thơ”, Nghiên cứu - Phê bình.

Trong 2 năm 1994 và 1995 Tạp chí Hải quan phối hợp với Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức “Cuộc thi thơ về đề tài Hải quan nhân 50 năm thành lập Hải quan Việt Nam”, Nguyễn Xuân Sang được trao tặng Giải A, với chùm thơ 3 bài: “Lính Hải quan đường bộ mà em - Ở giữa hai mùa - Chiều thu Lao Bảo”.

Nhà thơ Nguyễn Xuân Sang đi nhiều nơi, gặp nhiều người với đặc thù công việc nhiều năm công tác trong ngành Hải Quan, do đó thơ anh đầy ắp chất liệu cuộc sống, nhiều hình ảnh địa danh gắn liền với cảm xúc trực quan, tạo nên lối viết “tình cảm mộc mạc, hồn hậu, chân tình nhưng cũng có lúc rất tinh tế và khiêm tốn. Nhờ vậy thơ anh dễ đồng cảm với những người cùng cảnh ngộ…” (nhận xét của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo)

Mời bạn đọc chùm thơ Nguyễn Xuân Sang do nhà thơ Vũ Thanh Hoa giới thiệu:

 

ĐÊM KHUYA TRÁI RỤNG
 

Chạm vào khoảng lặng của đêm

Vài ba trái chín rụng êm cuối vườn

Thao thức dăm bảy giọt sương

Non tơ ngọn gió vương vương khóm đào

 

Ngang trời rơi một đường sao

Loáng qua cửa sổ trốn vào hư thinh

Căn phòng hụt hẫng rộng rinh

Không em đối diện một mình với khuya

 

Ngỡ như em vẫn ngồi kia

Đang hờn dỗi mái tóc thề nghiêng đêm

Rồi em bước vội ra thềm

Ánh trăng khép lại bức rèm nhớ thương

 

Đêm khuya trái rụng sau vườn

Lặng thầm dâng hết chút hương gối mùa…

 

Nhà thơ Nguyễn Xuân Sang

 

HUYỀN ẢO KHE SANH
 

Bánh xe vừa chạm Khe Sanh

Gặp sương mù bao phủ

Như là khói bồng bềnh hơi thở

Như là mây vần vũ lưng trời

 

Thị trấn Khe Sanh chìm trong sương trôi

Đèn pha dọi chỉ xuyên hai bước

Cây đứng bên đường nhìn không rõ được

Bánh xe lăn mò mẫm mặt đường

 

Tiếng em gái cười mắc kẹt giữa màn sương

Còi ô tô âm âm tắc nghẹn

Đèn gầm bật lên bánh lăn rón rén

Chiếc gạt nước gạt sương phủ trước vầng trán cuộc đời

Để cho tay lái vững vàng với độ dốc đang trôi …

 

Bạn tôi ngã xuống một đêm bom đạn mù trời

Tại nơi này năm ấy

Nấm mồ anh nằm bên đường nhìn không thấy

Thế giới sương như hội tụ về đây

 

Sương như mây

Sương như khói

Như lạc vào thực hư cõi Phật

Huyền ảo Khe Sanh

 

 

LAO BẢO NGÀY TRỞ LẠI
 

Lao Bảo ơi, hôm nay tôi trở lại

Thăm mảnh đất xưa cảm xúc dâng trào

Nắng lao xao rải dọc miền biên ải

Hai nước Việt - Lào chung ngắm ánh trăng sao

 

Bên bạn nóng, bên Việt mình cũng nóng

Bởi mùa khô bạn san bớt gió Lào

Bom Mỹ ném điên cuồng bên Tà Khống

Bom dội về Lao Bảo, Làng Vây

 

Ôi, thương lắm mảnh đất ở phía Tây

Một thời hùm beo rừng thiêng nước độc

Nơi giam cầm những tù nhân gan góc

Yêu nước thương nòi chống Pháp xâm lăng

 

Sau giải phóng bà con dưới đồng bằng

Lên khai hoang lập làng kinh tế mới

Sốt rét hoành hành, triền miên bụng đói

Phát rẫy đốt nương gieo hạt lúa nhọc nhằn

 

Mới đó thôi mà đã mấy mươi năm

Lao Bảo hôm nay hoàn toàn thay đổi

Thị trấn khởi sắc khoác màu áo mới

Nhà cao tầng, đường trải nhựa thênh thang\

 

Cửa khẩu Lao Bảo đẹp đẽ, khang trang

Xe xuất, xe nhập tấp nập tăng chuyến

Du khách đến tham quan lưu luyến

Nở nụ cười, chụp pô ảnh nơi đây…

                    Thị trấn Lao Bảo, tháng 4 năm 2024

 

 

VỀ THĂM TÂN SỞ
 

Tôi về lật tháng năm xưa

Tìm trong quá khứ nắng mưa một thời

Căn cứ Tân Sở đâu rồi?

Tường thành vùi lấp lở bồi bể dâu

 

Trăm năm nước chảy chân cầu

Vua Hàm Nghi hóa chim câu bay rồi

Chiếu Cần Vương tựa mặt trời

Sáng soi dân Việt triệu người đứng lên

 

Chỉ là giáo mác, cung tên

Làm cho giặc Pháp đảo điên, kinh hoàng

Vì Tổ quốc không đầu hàng

Vua xem nhẹ chiếc ngai vàng truyền ngôi

 

Yêu  nước không kể vua, tôi

Cùng nhau đánh Pháp hơn mười năm trôi

Chiều Tân Sở nắng vàng rơi

Mơ màng tôi thấy bóng Người về thăm…

                                        Cam Lộ, tháng 6/2024

                             

 

NHỚ NGÃ TƯ SÒNG
 

Đôi khi nhớ Ngã Tư Sòng (*)

Nhớ cô em gái má hồng năm nao

Vườn nhà bốn phía tường cao

Bởi cha không muốn gió Lào ngó nghiêng

 

Trắng trong một trái tim thiêng

Muốn trao anh, sợ tháng giêng lỡ lời

Sợ cha biết chuyện hai người

Vì mẹ nhận lễ trầu vôi xóm giềng

 

Ngày ấy, có điện thoại riêng

Ngỏ cùng em lời thiêng liêng, nồng nàn

Về phép cạn kiệt thời gian

Xốc ba lô…buồn miên man trong lòng

 

Đôi khi nhớ Ngã Tư Sòng

Nhớ cô em gái má hồng năm nao

Nếu vườn không có tường cao

Chắc anh sẽ nhảy ào vào với em…
 

Đông Hà, cuối tháng 2.2023

             (*) Ngã Tư Sòng nằm ở phía Bắc cầu Đông Hà, tỉnh Quảng Trị.

 

TÂY NINH MONG NHỚ
 

Tây Ninh ngày tôi đến

Nắng vàng màu mật ong

Về thăm khu kháng chiến

Chàng Riệc rừng mênh mông

 

Tượng Bà Đen trầm mặc

Giữa núi rừng bao la

Khách hành hương nhắm mắt

Lâm râm khấn vía bà

 

Tòa Thánh uy nghiêm quá

Đất thiêng Đạo Cao Đài

Nơi chốn thật yên ả

Cứ ngỡ cõi thiên thai

 

Ba cửa khẩu quốc tế (*)                      

Hai nước trao đổi hàng                       

Cột mốc hiền lặng lẽ                           

Thông thương thật dễ dàng                 

 

Nhớ ngày quân Pôn Pốt                      

Tràn qua bắn giết càn                         

Bộ đội ta lập chốt                                

Đánh đuổi lũ bạo tàn       

 

Tây Ninh nay đổi mới     

Thành thị đến nông thôn

Lòng người vui hồ hỡi

Mong hòa bình trường tồn

 

Thôi, chào Tây Ninh nhé

Biết là rất nhớ mong

Mang về ba lô nắng

Màu vàng như mật ong…
 

               Tây Ninh: 12/6/2024

              (*) 3 Cửa khẩu quốc tế: Mộc Bài, Xa Mát, Tân Nam

 

CHIỀU LONG HẢI
 

Anh trở về biển Long Hải chiều nay

Tìm dấu chân em dung dăng ngày ấy

Biển vẫn vậy, dấu chân em không thấy

Chắc sóng thời gian xóa hết mất rồi

 

Anh đi nhặt kỷ niệm thuở xa xôi

Ngỡ như em đang bơi dọc bờ biển

Em hiển hiện rồi em chợt biến

Mắt anh hoa, không biết thực hay mơ?

 

Em xa anh từ bấy đến giờ

Biển Long Hải nơi in hình hai đứa

Ôi! Tuổi trẻ đã lùi về quá khứ

Mối tình đầu luôn xao xuyến hồn anh.
 

                    Biển Long Hải: Tháng 4 năm 2024

 

 

HẠT MUỐI
 

Sinh ra từ nước mặn mòi

Phơi mình dưới nắng mặt trời chói chang

Đồng muối nóng tựa chảo rang

Nước bốc hơi mạnh, muối càng trắng phau

 

Nhu cầu cần muối giống nhau

Quan chức cho đến nghèo giàu gần xa

Muối nồng ấm vị đậm đà

Chất keo kết dính đàn bà đàn ông

 

Nhờ muối da em trắng hồng

Đôi mắt lúng liếng, trong lòng reo ca

Nhớ hồi kháng chiến đã xa

Bộ đội thiếu muối vàng da, gầy gò

 

Đốt cỏ tranh nhấm tàn tro

Tìm chút vị mặn để cho đỡ thèm

Chẳng mơ thịt cá chả nem

Mơ có hạt muối để nêm canh rừng

 

Soi trong hạt muối rưng rưng

In dáng vất vả của từng diêm dân…

 

 

TIẾNG DẾ TRÊN GIÀN KHOAN
 

Giàn khoan cắm giữa biển Đông

Sóng dữ chồm qua chân đế

Ô hay, reo vui tiếng dế

Bâng khuâng, xao xuyên giàn khoan

 

Khuôn mặt thợ trẻ hân hoan

Tan ca nằm nghe dế gáy

Tiếng dế hòa cùng tiếng máy

Nhẹ vơi nỗi nhớ đất liền

 

Hình ảnh ngày nào hiện lên

Chân trần lội đồng bắt dế

Đựng vào bao diêm nhỏ bé

Dấu trong cặp sách đến trường

 

Thương sao cánh đồng quê hương

Quanh năm thiên tai tàn phá

Tiếng dế tâm tình êm ả

Vỗ về kỷ niệm tuổi hoa

 

Tiếng dế sớm chiều ngân nga

Giàn khoan bớt phần quạnh quẽ

Tiếng dế hay hồn đất mẹ

Theo con ra với giàn khoan …

 

 

CHIỀU BIỂN CỬA TÙNG
 

Giận dỗi ai biển gầm thét ầm ào

Nên cứ thả hàng trăm con sóng dữ

Sóng quất vào bờ tìm chi quá khứ

Đến mệt đờ nên sóng thở dốc thôi

 

Gió đi đâu tất tưởi vô hồi

Vấp vào cây dương vút lên tiếng hát

Đôi chiếc thuyền câu ngủ say trên bãi cát

Cô đá trần truồng thích tắm mát quanh năm

 

Biển Cửa Tùng một chiều anh đến thăm

Chỉ biển với anh âm thầm trò chuyện

Con còng gió thấy anh vụt biến

Nó cô đơn, anh cũng chỉ một mình

 

Em ở đâu sao quá vô tình?

Không ra biển với anh cho chiều quê bớt tủi

Anh ra về khi ánh ngày tàn lụi

Anh với nỗi buồn cùng bước song đôi…

 

NGUYỄN XUÂN SANG

Bài viết liên quan

Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm
Khát vọng vươn mình - Chùm thơ Hoàng Thị Hương
Từ biển Vũng Tàu đến thành phố hôm nay, những chuyển động của đời sống mang theo một niềm tin rõ rệt: khát vọng vươn mình.Chùm thơ của Hoàng Thị Hương là tiếng nói hướng tới tương lai, nơi biển, đất và đô thị cùng hòa vào một nhịp đi lên.
Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm
Những nốt trầm giữa phố - Chùm thơ Thạch Đờ Ni
Từ Cà Mau, Thạch Đờ Ni tham gia cuộc thi bằng chùm thơ mang sắc thái văn hóa riêng – nơi công trường, phố xá và không gian tâm linh cùng tồn tại.
Xem thêm
Những phác thảo đô thị mới – Chùm thơ hưởng ứng của Vũ Thanh Hoa
Chùm thơ của nhà thơ Vũ Thanh Hoa có thể xem như những ghi chép ban đầu về một đô thị đang chuyển động: còn dang dở, còn phác thảo, nhưng đã gợi mở những cảm nhận riêng về sự gần gũi, kết nối và đổi thay.
Xem thêm
Đêm cực hình - Chùm thơ Kiều Bích Hậu
khi bóng đêm ập xuốngcũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm