TIN TỨC
  • Thơ
  • Trăng ở làng | Thơ Phan Tùng Sơn

Trăng ở làng | Thơ Phan Tùng Sơn

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-03-09 15:57:45
mail facebook google pos stwis
4371 lượt xem

Nhà báo Phan Tùng Sơn (các bút danh: Thanh Kim Tùng, Lữ Ngàn…) sinh năm 1971; nguyên quán: Sơn Trà, Hương Sơn, Hà Tĩnh; nhập ngũ tháng 3-1991; tốt nghiệp Trường Sĩ quan Chính trị, Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn - Đại học Quốc gia TP Hồ Chí Minh, Học viện Chính trị. Hiện là Đại tá, Phó trưởng ban đại diện Báo Quân đội nhân dân tại TP Hồ Chí Minh. Làm thơ, viết văn từ thuở học sinh. Có nhiều thơ, truyện ngắn đăng trong các tuyển tập văn học, nhiều bài thơ được phổ nhạc, chuyển thể tân cổ cải lương. Ngoài việc viết báo, Phan Tùng Sơn còn tham gia thỉnh giảng chuyên ngành báo chí - truyền thông cho một số trường đại học, cao đẳng... Văn chương TP. Hồ Chí Minh xin giới thiệu dưới đây một bài thơ văn xuôi của anh.

TRĂNG Ở LÀNG
(Thơ văn xuôi)

Quá nửa đời tha phương lập nghiệp, tôi trở về làng khi tóc đã sương sa. Trăng lẻ loi trên xanh thẳm cao xa. Vắng bóng tre, trăng gầy như lá lúa... Còn mỗi bụi tre ngà trước ngõ, mới mùa qua mẹ khom dáng lưng còng, tiếng chổi tre rào rạt mênh mông, giờ cũng chặt cho bê tông liền lối...

Trăng và tre ở làng là người bạn của nhà nông sớm tối. Từ thuở lọt lòng đến tuổi hoa niên, tôi lớn lên cùng dáng tre hiền, dưới vầng trăng vằng vặc mùa cổ tích. Bà thường kể cho lũ cháu nghe chuyện ông làm du kích, vót chông tre chế bẫy diệt thù. Tre dạy người thôn quê đức tính cần cù, kẽo kẹt tiếng tre chở giấc mơ tôi đi qua những mùa hè nắng đổ...

Tre đội vầng trăng đi vào văn chương nhạc họa. Thuở mặt lún phún măng tơ, tôi cùng lũ trai tân dưới tán tre đêm trăng loang tỏa, rửa vội bàn chân lấm bùn mùa gặt, té tắt xé đêm đi theo tiếng ơi ới của đám gái làng vào tuổi cập kê. Trong cơn khát mùa yêu như tiếng chim hót gọi bạn tình trên đồng lúa, bờ đê, tre kẽo kẹt nhắc tôi biết kiên cần chờ đợi. Thân tre dạy người ngẩng cao đầu vươn tới. Bụi tre giúp sĩ tử hỏng thi rúc rả khoảng quê mùa. Lá tre nâng bàn tay quạng quờ mái tóc thôn nữ vào khúc hát ru... Và cả những sợi lạt tre, đã thắt nút cơn nổi loạn phiêu du của một thời xa ngái...

Chốn cũ ngày xưa tôi tìm về vụng dại. Thương thật nhiều! Nhớ thật sâu! Bạn bè thuở mài đũng quần trên lưng trâu, giờ gặp nhau cũng theo trào lưu ngồi xế hộp, ngược thị trấn gặp mặt trong nhà hàng, tìm khách sạn tránh nóng bê tông, hoan hỉ nhắc chuyện xưa cồn cào trăng tháng sáu...

Ai đang giữ giùm tôi khoảng trời yêu dấu, bên rổ khoai mùa hạ củ căng tròn. Em chưa mời mà tôi đã khen ngon, hương lúa quyện bên hương khoai phồn thực. Em mười bảy áo phập phồng ký ức. Tôi mơ về đôi lứa buổi trăng non...

Trăng khuyết rồi trăng lại tròn. Trăng trên trời cao muôn đời vẫn thế. Vẫn chú cuội dưới gốc đa ngàn năm dâu bể. Sao tôi về làng trăng bỗng hóa xa xôi... Cha chưa quen ở phòng máy lạnh. Mẹ không còn sức leo đồi. Chiếc chõng tre mùa cũ ai bỏ đi rồi, đến cả sợi lạt buộc bánh chưng, bánh giò... giờ cũng thắt bằng dây công nghiệp. Làng vắng bóng tre, từ nhà xuống bếp, rổ nhựa bếp ga, soong chảo sạch nhọ nồi. Ngày giỗ ông bà, con cháu ngại mổ gà, đơm xôi, ngồi bấm điện thoại thông minh đặt hàng trên thị trấn. Tiện ích thế mà suốt ngày người ta kêu bận, bàn tay thôn nữ lấm bùn giờ nối dài móng đỏ hát nhạc xưa...

Hồn tre trong tôi đã đi theo hương tóc người xưa, xa hao hút cuối trời trông ngóng... Tôi ngồi trước bậc thềm bê tông rát bỏng, thổn thức lòng ghép chữ thành thơ...

Đường quê chợt dài hơn theo tiếng còi xe, hoang hoải tím màu sim mua bé dại. Tiếng ve thắt dòng sông nhỏ lại. Bãi cát vàng bến chợ vắng chang chang. Làng thêm nhiều nhà thờ, thớt thưa nhà ở. Chiều trên đê vắng bóng người cuốc bộ. Đô thị hóa tiến dần về tận ngõ. Cao áp rực trời, đom đóm mất mùa hoang...

Tôi theo mẹ ra đứng đầu làng. Tóc hoa râm vẫn khờ như thuở bé. Xưa trăng treo ngọn tre theo ngụ ngôn bà kể. Giờ vắng tre rồi, trăng ở làng hoang hoải khóc trên cao. Hiểu nỗi trăng, tôi viết tiếp mùa sau, nghe trăng nhắc mắt người ngày xưa ấy. Bờ đê trăng suông đêm nay tôi ngồi lại. Mái tóc xưa giờ lược nào đang chải? Tôi giúp mẹ cuốc lại mảnh vườn trồng luống sả, hương nhu...

PHAN TÙNG SƠN

Bài viết liên quan

Xem thêm
Vó ngựa tháng Ba - Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Chùm thơ ba bài Kỵ binh, Khi cầm chắc dây cương và Hoa café dẫn dắt người đọc đi từ kỷ luật thép của chiến trường, những phút giây xao lòng hướng về quê mẹ, cho đến cái say nồng nàn trước sắc trắng tinh khôi của cao nguyên tháng Ba. Ở đó, ta bắt gặp một cái tôi vừa quyết liệt, dứt khoát, vừa đầy trăn trở và yêu tin.
Xem thêm
Tháng Ba và những tiếng thơ nữ
Nhân Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu chùm thơ của mười nữ tác giả – hội viên Hội Nhà văn TP.HCM.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Phùng Hiệu
Tôi không có ý định vẽ một chân dung bụi bặm mang hồn cốt lãng tử của kẻ phiêu bạc muốn “đày đọa” hồn mình trong mọi ưu phiền phiêu linh chữ nghĩa. Tôi biết Phùng Hiệu “bị thơ làm” vì lòng anh vốn đa đoan, trắc ẩn với mọi thứ trên đường đời anh gặp.
Xem thêm
Thức với biển | Thơ Nguyễn Đình Tâm - Nhạc: Nguyễn Ngọc Trường
Nhân Ngày thơ Việt Nam 2026 - Thức với biển” là một khúc ca trầm lắng nhưng giàu nội lực về người lính biển và những con tàu ra khơi giữ chủ quyền Tổ quốc.
Xem thêm
Chợt nhớ sông Cầu | Thơ: Hoàng Quý - Nhạc: Đỗ Thanh Khang
Văn chương TP. Hồ Chí Minh xin giới thiệu ca khúc cùng tên do nhạc sĩ Đỗ Thanh Khang vừa sáng tác từ bài thơ Chợt nhớ sông Cầu này của ông.
Xem thêm
Ca khúc “Tiếng gọi đô thị mới”.
Nhân Ngày Thơ Việt Nam 2026 tại TP.HCM với chủ đề “Tiếng gọi đô thị mới”, nhạc sĩ Trần Tuấn Kiệt (Cần Thơ) đã sáng tác và gửi tặng Hội Nhà văn TP.HCM ca khúc cùng tên.
Xem thêm
Thơ Thành phố Hồ Chí Minh nhìn lại một dòng chảy nhiều ưu tư
Thành phố Hồ Chí Minh nơi hội tụ người muôn phương, nơi đất lành chim đậu. Nơi đây hàng triệu người sinh ra trên vùng đất lịch sử Sài Gòn - Chợ Lớn - Bình Dương - Bà Rịa Vũng Tàu hợp thành. Nơi này cùng hàng triệu người sinh ra lớn lên ở khắp mọi miền đất nước, cả ở nước ngoài, hội tụ về đây sinh sống làm việc, công tác và học tập, trên thành phố anh hùng. Thành phố đã tạo nên cuộc sống mới năng động và sáng tạo phát triển kinh tế, văn hóa, xã hội cao nhất toàn quốc. Thành phố 40 năm đổi mới đã làm nên dòng chảy thi ca thấm đượm cảm xúc nhân văn nghĩa tình với niềm tin vào sự phát triển đi lên cùng đất nước. Chính vì cái hay, cái đẹp của đất nước, của thành phố mới đã tạo nên sức sống mới ở những con người thơ. Từ đó nhà thơ đã tạo nên những bài thơ, trang thơ, tác phẩm thơ, tuyển tập thơ để lại những cảm xúc đẹp về con người đất nước trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hôm nay.
Xem thêm
Nối tiếp
Bài đăng Văn nghệ Online
Xem thêm
“Ngựa chín hồng mao”: Bản tình ca đẹp về Mỵ Nương – Thủy Tinh
Bài hát “Ngựa chín hồng mao” của tác giả Bùi Khánh Nguyên, phổ nhạc bài thơ “Lời Mỵ Nương” của Đào Phong Lan đưa ra một góc lý giải mới mẻ khác về tình yêu.
Xem thêm
Tàn thuốc - Chùm thơ Vương Huy
Bằng những biện pháp nhân hóa, ẩn dụ, lời thơ trong các bài thơ được phát họa mạnh mẽ nhưng cũng sâu lắng, mang đến cho người đọc sự chiêm nghiệm về cuộc đời, phận người với những day dứt, giữa hạnh phúc và ảo ảnh. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Vương Huy – Tàn thuốc.
Xem thêm
Hành trình đất nước trong thơ Hoàng Quý
Chùm 5 bài thơ được Văn chương TPHCM chọn giới thiệu dưới đây như những điểm dừng trên một hành trình lặng lẽ đi qua Tổ quốc — để cuối cùng trở về với nỗi thương mến dành cho con người và quê hương.
Xem thêm
Chùm thơ Lục bát cuối năm - Tác giả Hồ Xoa
Những ngày cuối năm luôn mang lại cho mỗi người những cảm xúc ngập tràn yêu thương và hoài niệm, những cảm xúc ẩn mình đâu đó nơi góc chùa xưa, nơi mảnh tình sót lại trong mùa trăng chín. Bằng lối miêu tả ẩn dụ, đã làm cho khung cảnh trở nên đẹp đẽ mỹ miều. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh Xin giới thiệu chùm thơ lục bát cuối năm – Tác giả Hồ Xoa.
Xem thêm
Con tàu năm mới - Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Chùm thơ của nhà thơ CCB Trần Ngọc Phượng không tìm cách gây ấn tượng bằng thủ pháp hay hình thức mới, mà chọn đi con đường lặng hơn: trở về với ký ức.
Xem thêm
Hành trình lắng nghe từ ngủ đông đến xuân – Chùm thơ Nguyên Bình
Qua bốn bài thơ dưới đây, nhà thơ Nguyên Bình từ Bà Rịa – Vũng Tàu sẽ mở ra một hành trình nội tâm từ tĩnh lặng đến hồi sinh. Giọng thơ trầm, giàu liên tưởng và khuynh hướng chiêm nghiệm giúp chùm thơ tạo được dư âm lắng, phù hợp với nhịp đọc chậm của người yêu thơ. Văn chương TP. Hồ Chí Minh trân trọng giới thiệu cùng các bạn.
Xem thêm
Nơi cây nở hoa chậm - Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Trong chùm thơ dưới đây, Hà Thiên Sơn chọn đi con đường lặng lẽ: từ cội mai quê nhà đến hoa chămpa xứ bạn, thơ anh gợi một vẻ đẹp âm thầm, bền bỉ và nhân hậu – nơi ký ức, đất đai và con người cùng nở hoa theo cách riêng của mình.
Xem thêm
Học yêu trong cõi đau – Chùm thơ Hoàng Quý
Nhà thơ Hoàng Quý từ Bà Rịa - Vũng Tàu trở lại với một chùm thơ trầm lắng và giàu suy tư, nơi tình yêu, nỗi đau và ý thức về thân phận con người được nhìn từ chiều sâu trải nghiệm.
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Võ Thị Như Mai và hành trình kết nối thơ ca quốc tế
Nhà thơ, dịch giả Võ Thị Như Mai hiện là giáo viên tiểu học chính ngạch tại Tây Úc với hơn 20 năm kinh nghiệm giảng dạy chuyên nghiệp.
Xem thêm
Chốn quê nhà giấu một câu kinh – Chùm thơ Thùy Vy
Thơ Thùy Vy là những bước đi chậm vào miền ký ức, nơi quê nhà, tuổi thơ và con chữ trở thành chốn nương tựa tinh thần. Không ồn ào hay phô diễn, chùm thơ chọn cách thủ thỉ, chiêm nghiệm và buông xả, gợi lên vẻ đẹp lắng sâu của đời sống nội tâm và những giá trị bền bỉ của yêu thương.
Xem thêm
Lấy hư không làm vui - Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Chùm thơ mới của Đinh Nho Tuấn tiếp tục hành trình đi sâu vào những vùng trầm tích của đời sống nội tâm – nơi con người đối diện với thời gian, mất mát, tình yêu và sự chấp nhận. Thơ anh lắng, chậm, ít lời nhưng giàu suy tưởng, cho thấy một giọng điệu đã qua nhiều biến động để tìm đến sự an nhiên trong chiêm nghiệm.
Xem thêm