TIN TỨC
  • Thơ
  • Trong cõi hư không vẫn một mình – Chùm thơ Thụy Sơn

Trong cõi hư không vẫn một mình – Chùm thơ Thụy Sơn

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2025-10-29 20:53:54
mail facebook google pos stwis
588 lượt xem

(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) - Bằng những dòng thơ trữ tình và đầy cảm xúc, Tổ quốc trong thơ Thụy Sơn mang sự linh thiêng của hồn dân tộc, là sự lừng lững của mảnh đất hình chữ S đi qua bao binh biến, suốt chiều dài lịch sử với xương máu và tiếng vọng thâm trầm của người ngã xuống. Với lối lục bát rơi vần, tác giả đã vẽ lên một ngữ điệu bài thơ tròn trịa trong câu tứ và lời thơ đầy mộng mị. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Thụy Sơn – Trong cõi hư không vẫn một mình.

 

Nhà thơ Thụy Sơn

TỔ QUỐC

Tổ quốc là một dải mây bay
vắt ngang trán mẹ những ngày giông tố
Là bàn tay cha đục khoan vách đá
Chở phù sa cho hạt thóc đầu mùa
Tổ quốc là bờ tre gió đu đưa
Là con đê gánh bao mùa lũ dữ
Là dáng áo nâu còng lưng thuở cũ
Vẫn gánh chiều ra đồng...lặng lẽ một mùa xanh
Tổ quốc không là điều gì xa xôi
Trong giọt mồ hôi... trong lời ru mẹ
Trong ánh mắt người lính chiều biên cương lặng lẽ Trong nén hương thầm bên cột mốc vô danh
Tổ quốc là điều rất đỗi linh thiêng
Như câu thơ viết giữa ngày bom nổ
Như hạt bụi quê nhà bám vào chân áo
Như lời thề không đổi dẫu tháng năm qua
Tổ quốc là... khi ta biết cúi đầu giữa một phút lặng thinh
Và mạnh mẽ ngẩng lên nhìn bầu trời khi binh lửa

Tổ quốc là điều gì không sờ được, nhưng từng ngày thở lấy
Như câu hát mẹ ru con thuở ấy
Cứ ngân lên khi đất nước yên bình
Là vết chai trên tay người lính gác biên cương
Là hình chữ S lặng thinh trên bản đồ thế giới
Là hương khói giữa chiều quê xa ngái
Nơi người lính chia tay không kịp nói “Con sẽ trở về”
Tổ quốc là điều không thể gọi tên
Chỉ có thể... giữ bằng máu thịt
Tổ quốc là ngọn cỏ non sau lũ vẫn vươn mình lên xanh biếc
Là ngọn núi gối đầu giấc ngủ của cha ông
Giữ yên tiếng gà gáy trưa và
mỗi chiều quê vắng
Tổ quốc là giọt nước trong lòng giếng cạn
Vẫn mát lòng người đi, sau những tháng năm xa
Là bóng lá non che giấc trẻ thơ
Là tiếng kinh chiều bay qua đồng lúa
Là dòng sông không bao giờ tắt lửa
Là vết chân người lính đã ngủ quên
Tổ quốc...là điều gì rất đỗi thiêng liêng
Không cần gọi tên vẫn luôn hiện hữu
                        ~~~

TIỄN CON



Con gói tuổi xuân vào chiếc vali
đặt cạnh ngưỡng cửa mùa thu chưa tắt nắng
Một vết nứt trên không gian
chảy xuống tiếng gió hoang hoải trong lòng mẹ
Mẹ vội bối lại lọn tóc bằng sợi chỉ rút ra từ đám mây cuối ngõ…tiễn con
Cha con đứng như cột mốc cuối cùng
nhìn con rời đi về phía chân trời mới
Chuyến bay chở theo một phần núm ruột của mẹ
xé đôi vòm trời
những vì sao không kịp vẫy tay
rơi rớt thành giọt lệ
thấm vào nỗi nhớ như hạt muối ngàn năm
Từ đây bữa cơm nhà thiếu những tiếng cười
Ghế nhỏ góc hiên mọc rêu vắng mặt
Bàn tay ÚT của mẹ ngày nào
hóa thành bóng chim vượt đại dương
Mẹ chỉ còn biết trò chuyện cùng mây trời
dặn gió mang hơi ấm phố cổ hồn quê sang tận bờ bên kia đại dương
nơi con làm lại giấc mơ cùng gia đình nhỏ của mình…
Con cất bước
mẹ nghe ngực mình nhoi nhói vỡ tiếng nấc
Chiếc vali nhỏ mang theo
cả tuổi thơ còn thơm mùi sữa
Bầu trời rạn nứt
chim sắt nuốt con vào bụng và rồi…bay cao bay xa 
Mẹ đứng lại
một nửa trái tim trôi sang phía xứ sở cờ hoa
Từ đây
mẹ tập trò chuyện với mây
gửi qua đại dương
những lời ru còn dang dở…
Dẫu xa
mẹ vẫn thắp đèn trong mắt
để bóng cháu…con
còn lấp lánh phía quê nhà.

Con đi mây cũng ngập ngừng
Bến sông hun hút mịt mùng cánh chim
Mẹ ngồi khâu gió vào tim
Nhớ con khâu cả nỗi niềm
xưa sau 

Nửa đời gói lại trong nhau
Lệ con…lệ mẹ ướt nhàu cỏ hoa
Ngọn đèn mẹ thắp hiên nhà
Chong trăng giữ bóng mặn mà dáng con

Mai này bốn biển mây tròn
Nghe trong giọt lệ vẫn còn tiếng ru
Ầu ơ…gió thoảng nghìn thu
Mẹ như chiếc bóng ngồi ru… chính mình.

                 

CHA QUÊN TẮT NGỌN ĐÈN DẦU


Cha để lại trong tim con một ngọn đèn dầu không nhớ tắt...
Từ đêm rất xưa. khi gió cũ ngủ quên
Trên vòm trán cha nhăn như cánh cửa
Và đôi mắt chợt mở ra
một cõi im lìm

Ngọn lửa nhỏ ấy
cháy âm u qua bao giấc mộng
Những năm dài con đi
mà vẫn nghe mùi khói bếp
Vẫn thấy đôi dép thô cha úp ngược dưới trời mưa

Có đêm…
con rùng mình vì tiếng quạ kêu
và lửa trong tim lại âm ỉ cháy
Như bước chân cha đi qua hành lang ký ức
Gõ nhè nhẹ vào trán con…một điều gì chưa thể nói

Cha ơi! ngọn đèn dầu người quên tắt
đã cháy suốt đời con
Với ánh sáng không bao giờ tối
Với bóng tối không bao giờ nguôi ngoai
Với tình yêu sâu đến độ…
Chỉ thiêng liêng mới chạm tới...nơi này



NỖI BUỒN MẮC CẠN



Con thuyền mắc cạn bờ xa vắng
Giấc mộng ra khơi vỡ giữa chiều
Sóng bạc gối đầu lên cát lặng
Trăng buồn rơi vỡ cánh buồm xa

Dòng sông mắc cạn, thuyền không bến
Lá úa nằm im chẳng chịu trôi
Ký ức mắc cạn vào đêm muộn
Vết sầu neo mãi chẳng rời…thôi!

Người ngồi mắc cạn trong năm tháng
Bóng tối vây quanh lối cũ mờ
Khoảnh khắc níu chân vào dĩ vãng
Ngày rơi thành đá lấp hồn thơ

Nỗi buồn mắc cạn trên trời rách
Sao vỡ rơi vào vực thẳm sâu
Cánh chim lạc hướng buồn như gió
Trong cõi hư không vẫn một mình

Nắng cuối ngày nghiêng vàng cỏ dại
Giữa hồn mình mắc cạn trăm năm
Cánh chim lạc hướng buồn như gió
Trong cõi hư không…vẫn một sầu.

TA NẰM….NHỚ TA.



Tay cầm tay
đã mùa trưa
Từ trong đáy mắt
dấu xưa đoạ đày
Thương đêm
thở giấc hao gầy
Đò qua sông cạn
mỏi tay chống chèo

Bên người
đời dốc cheo leo
Bên ta buồn đã
chín theo mấy rằm
Mấy mươi năm
chỉ thương thầm
Đêm nay bất chợt
ta nằm … nhớ ta!

Nhớ mình
từ buổi can qua
Tóc mai hết đượm
hương mùa quế xưa
Nhớ ta
bậc cửa chiều mưa
Bàn chân lấm đất…
chẳng thừa tiếng than

Nhớ câu
nói dở giữa đàng
Thì thôi cũng đủ
vuốt ngang một đời
Áo bay
để lại bên trời
Vạt thương
vạt nhớ
Vạt rời rạc… day

Mùa xưa gai nhọn
xước trầy
Bóng ai ngồi gỡ
cho đầy túi đau
Chiều nay
gió trở phía sau
Nghe lòng chùng xuống…
một màu áo phai

Đêm nay
tiếng gọi trùng lai
gọi từng vết sẹo
gọi hài dấu xưa
gọi đôi mắt đã như thưa
gọi mùa im lặng…
gọi trưa đã rằm

Một đời
thương rất âm thầm
Đêm nay bất chợt
Ta nằm… nhớ ta!

Thụy Sơn           

Bài viết liên quan

Xem thêm
Liên Phương và chùm thơ Lục bát để rơi
Bằng cách chọn lọc ý nghĩa trong từng câu chữ vừa gợi tả phong phú vừa thi mỹ trong đài từ, thơ lục bát Liên Phương mang tầng nghĩa vừa mong manh vừa sâu lắng, giàu triết lý suy tư, đậm nét mỹ học. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Liên Phương – Lục bát rơi.
Xem thêm
Hai tiếng thơ tri ân – Chùm thơ Nguyễn Bá Vượng và Hà Thiên Sơn
Hai vần thơ cho một ngày trở về với những người đã nằm xuống: một bản hùng ca và một lời tự tình.
Xem thêm
Những khúc lặng không thể nào quên - Chùm thơ Triệu Kim Loan
​Tháng Bảy về, lòng ta lại lặng nghiêng trước máu xương của bao liệt sĩ đã hòa vào lòng đất Mẹ.
Xem thêm
Ký ức không khép lại – Chùm thơ Trần Quang Khánh và Thanh Hoàng
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng ấy vẫn còn nguyên trong nỗi nhớ người lính, trong cuộc đời người ở lại và trong trái tim những bà mẹ. Chùm thơ của Trần Quang Khánh và Thanh Hoàng là những lát cắt lặng sâu về một quá khứ chưa bao giờ khép lại.
Xem thêm
Tháng Bảy cùng anh – Chùm thơ nhiều tác giả
Văn chương TP. Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ tháng Bảy của các tác giả, hội viên Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh từ Bà Rịa - Vũng Tàu.
Xem thêm
Máu đỏ và những ký ức thiêng liêng – Chùm thơ Trần Mai Hường
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những vết thương và ký ức về một thời máu lửa vẫn còn ở lại. Ba bài thơ của Trần Mai Hường là những lát cắt xúc động về người lính, người mẹ và những hy sinh không thể nào quên.
Xem thêm
Gọi người từ phía ký ức – Chùm thơ Hoa Mai
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những cuộc kiếm tìm, những nỗi đợi chờ và ký ức về người đã khuất vẫn còn ở lại. Qua ba bài thơ Nhờ anh tìm mẹ, Cội bồ kết ở Ngã ba Đồng Lộc và Về đi cha, Hoa Mai trở về những địa chỉ của một thời máu lửa bằng những câu chuyện gia đình gần gũi, lặng lẽ và nhiều day dứt.
Xem thêm
Tháng Bảy, gió gọi tên anh – Chùm thơ nhiều tác giả
Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu chùm thơ của Võ Miên Trường, Trần Kim Dung, Phạm Thanh Bình và Nga Vũ nhân Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7.
Xem thêm
Tiếng vọng từ những miền ký ức - Chùm thơ Nguyên Hùng
Nhân ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu chùm thơ được viết từ những chuyến đi qua vùng biển Gạc Ma, rừng tràm Xẻo Quýt và bến Vàm Lũng. Ba miền đất, ba miền ký ức, nơi sự hy sinh của bao thế hệ vẫn còn vọng lại trong tiếng sóng, tiếng chèo và bóng những con tàu năm cũ.
Xem thêm
Đón các anh về với đất mẹ | Thơ Trần Thế Tuyển - nhạc Lê Khắc Hùng
Hướng tới Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7, xin chia sẻ ca khúc Đón các anh về với đất mẹ, phổ thơ Trần Thế Tuyển, nhạc Lê Khắc Hùng – như một nén tâm nhang tưởng nhớ và tri ân những người đã ngã xuống vì Tổ quốc.
Xem thêm
Giữ lấy phần người - Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Đinh Nho Tuấn là gương mặt đã nhiều lần được giới thiệu trên Văn chương TP.HCM, đồng thời liên tiếp ghi dấu tại các giải thưởng văn học trong những năm gần đây. Với chùm thơ mới, anh tiếp tục đi vào những câu hỏi cốt lõi về nhân cách, lương tâm, trái tim và phẩm giá của thi ca. Giọng thơ nhiều suy tư, có lúc quyết liệt, nhưng sau những đối cực sáng – tối vẫn là niềm tin vào phần người không dễ bị khuất lấp.
Xem thêm
Vọng phu - Một bài thơ hay của nhà thơ Phạm Thanh Bình
Những ngày giữa tháng Bảy, các trang báo dồn dập đăng tải thông tin về câu chuyện tình của cô gái Nguyễn Thị Lệ và chàng trai Huỳnh Văn Quên. Hai người từng tham gia hoạt động kháng chiến tại Long An từ những năm 60 của thế kỷ trước. Khi đơn vị nhận lệnh chuẩn bị cho cuộc Tổng tiến công Xuân Mậu Thân 1968, trước lúc chia tay người lính trẻ hẹn: “Đánh xong trận này tui về, ra mắt ba má rồi cưới em”.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua – Chùm thơ của nhiều tác giả
Bốn bài thơ của bốn tác giả CCB, bốn lát cắt khác nhau, cùng gặp nhau ở một điểm: phía sau chiến thắng và hòa bình vẫn còn những ký ức, những hy sinh và những tình yêu lặng lẽ tiếp tục sống cùng năm tháng.
Xem thêm
Trong những ngày chưa gọi tên – Chùm thơ Nguyễn Hồng Thủy Tiên
Ba bài thơ đều đi theo mạch liên tưởng, giàu tính thị giác và nội tâm. Điều này thể hiện rõ từ Trong căn phòng bừa bộn của em đến Sẽ qua đi thôi và Gió vẫn tha thiết thổi.
Xem thêm
Đi qua xác quả bom - Chùm thơ của Trần Thị Nương
Đi qua xác quả bom / nằm khát gió – đó là cách nhà thơ Trần Thị Nương định nghĩa hành trình sáng tạo của mình.
Xem thêm
Tháng Bảy còn những cuộc trở về
Nhân kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27-7, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu chùm thơ của Phạm Đình Phú và Trần Ngọc Phượng – các nhà thơ cựu chiến binh, hội viên Hội Nhà văn TP. HCM.
Xem thêm
Mẹ ơi! Con vẫn ở đây – Lời nhắn gửi từ những người chưa kịp trở về
Nhân kỷ niệm Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27-7, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu ca khúc Mẹ ơi! Con vẫn ở đây, được nhạc sĩ Trầm Tích phổ từ bài thơ cùng tên của PGS-TS, Trung tướng Nguyễn Đức Hải.
Xem thêm
Kim Chi và chùm thơ Lạc phố Hà Tiên
Nhà thơ Kim Chi (tên thật là Võ Thị Kim Chi) - Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội VHNT các dân tộc thiểu số Việt Nam, hội viên Hội VHNT tỉnh Vĩnh Long, là giáo viên rất đam mê thơ. Chị đã xuất bản các tập thơ “Mưa tháng chạp” (NXB Hội Nhà văn), “Mùa thương gọi nhỡ” (NXB Văn hóa Văn nghệ), “Nắng đêm” (NXB Hội Nhà văn). Thơ Kim Chi viết về nhiều đề tài con người và xã hội nhưng thành công hơn cả là những bài viết về quê hương và tình yêu. Thơ chị giàu nữ tính, thắm đượm tình nhân ái trước biến động của xã hội và lịch sử bằng một ngôn ngữ đậm chất Nam Bộ, giản dị mà hiện đại, tính họa và tính nhạc luôn hòa quyện. Nhà văn Lê Xuân xin giới thiệu chùm thơ Kim Chi cùng bạn đọc.
Xem thêm
Nhịp sóng và vần thơ – Chùm thơ Lương Phương Hậu
Là một nhà khoa học nhiều năm gắn bó với sông nước và biển, GS-TS Lương Phương Hậu mang vào thơ những trải nghiệm lắng đọng cùng một tâm hồn giàu liên tưởng.
Xem thêm
Cánh tay thành phố - Chùm thơ Nguyễn Ngân
Mới xa thành phố vài tuần/ Đã nghe nhung nhớ trên từng bước đi/ Sài Gòn tướng mạo phương phi/ Vươn vai ở tuổi xuân thì trẻ trai
Xem thêm