TIN TỨC
  • Thơ
  • Trong cõi hư không vẫn một mình – Chùm thơ Thụy Sơn

Trong cõi hư không vẫn một mình – Chùm thơ Thụy Sơn

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2025-10-29 20:53:54
mail facebook google pos stwis
391 lượt xem

(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) - Bằng những dòng thơ trữ tình và đầy cảm xúc, Tổ quốc trong thơ Thụy Sơn mang sự linh thiêng của hồn dân tộc, là sự lừng lững của mảnh đất hình chữ S đi qua bao binh biến, suốt chiều dài lịch sử với xương máu và tiếng vọng thâm trầm của người ngã xuống. Với lối lục bát rơi vần, tác giả đã vẽ lên một ngữ điệu bài thơ tròn trịa trong câu tứ và lời thơ đầy mộng mị. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Thụy Sơn – Trong cõi hư không vẫn một mình.

 

Nhà thơ Thụy Sơn

TỔ QUỐC

Tổ quốc là một dải mây bay
vắt ngang trán mẹ những ngày giông tố
Là bàn tay cha đục khoan vách đá
Chở phù sa cho hạt thóc đầu mùa
Tổ quốc là bờ tre gió đu đưa
Là con đê gánh bao mùa lũ dữ
Là dáng áo nâu còng lưng thuở cũ
Vẫn gánh chiều ra đồng...lặng lẽ một mùa xanh
Tổ quốc không là điều gì xa xôi
Trong giọt mồ hôi... trong lời ru mẹ
Trong ánh mắt người lính chiều biên cương lặng lẽ Trong nén hương thầm bên cột mốc vô danh
Tổ quốc là điều rất đỗi linh thiêng
Như câu thơ viết giữa ngày bom nổ
Như hạt bụi quê nhà bám vào chân áo
Như lời thề không đổi dẫu tháng năm qua
Tổ quốc là... khi ta biết cúi đầu giữa một phút lặng thinh
Và mạnh mẽ ngẩng lên nhìn bầu trời khi binh lửa

Tổ quốc là điều gì không sờ được, nhưng từng ngày thở lấy
Như câu hát mẹ ru con thuở ấy
Cứ ngân lên khi đất nước yên bình
Là vết chai trên tay người lính gác biên cương
Là hình chữ S lặng thinh trên bản đồ thế giới
Là hương khói giữa chiều quê xa ngái
Nơi người lính chia tay không kịp nói “Con sẽ trở về”
Tổ quốc là điều không thể gọi tên
Chỉ có thể... giữ bằng máu thịt
Tổ quốc là ngọn cỏ non sau lũ vẫn vươn mình lên xanh biếc
Là ngọn núi gối đầu giấc ngủ của cha ông
Giữ yên tiếng gà gáy trưa và
mỗi chiều quê vắng
Tổ quốc là giọt nước trong lòng giếng cạn
Vẫn mát lòng người đi, sau những tháng năm xa
Là bóng lá non che giấc trẻ thơ
Là tiếng kinh chiều bay qua đồng lúa
Là dòng sông không bao giờ tắt lửa
Là vết chân người lính đã ngủ quên
Tổ quốc...là điều gì rất đỗi thiêng liêng
Không cần gọi tên vẫn luôn hiện hữu
                        ~~~

TIỄN CON



Con gói tuổi xuân vào chiếc vali
đặt cạnh ngưỡng cửa mùa thu chưa tắt nắng
Một vết nứt trên không gian
chảy xuống tiếng gió hoang hoải trong lòng mẹ
Mẹ vội bối lại lọn tóc bằng sợi chỉ rút ra từ đám mây cuối ngõ…tiễn con
Cha con đứng như cột mốc cuối cùng
nhìn con rời đi về phía chân trời mới
Chuyến bay chở theo một phần núm ruột của mẹ
xé đôi vòm trời
những vì sao không kịp vẫy tay
rơi rớt thành giọt lệ
thấm vào nỗi nhớ như hạt muối ngàn năm
Từ đây bữa cơm nhà thiếu những tiếng cười
Ghế nhỏ góc hiên mọc rêu vắng mặt
Bàn tay ÚT của mẹ ngày nào
hóa thành bóng chim vượt đại dương
Mẹ chỉ còn biết trò chuyện cùng mây trời
dặn gió mang hơi ấm phố cổ hồn quê sang tận bờ bên kia đại dương
nơi con làm lại giấc mơ cùng gia đình nhỏ của mình…
Con cất bước
mẹ nghe ngực mình nhoi nhói vỡ tiếng nấc
Chiếc vali nhỏ mang theo
cả tuổi thơ còn thơm mùi sữa
Bầu trời rạn nứt
chim sắt nuốt con vào bụng và rồi…bay cao bay xa 
Mẹ đứng lại
một nửa trái tim trôi sang phía xứ sở cờ hoa
Từ đây
mẹ tập trò chuyện với mây
gửi qua đại dương
những lời ru còn dang dở…
Dẫu xa
mẹ vẫn thắp đèn trong mắt
để bóng cháu…con
còn lấp lánh phía quê nhà.

Con đi mây cũng ngập ngừng
Bến sông hun hút mịt mùng cánh chim
Mẹ ngồi khâu gió vào tim
Nhớ con khâu cả nỗi niềm
xưa sau 

Nửa đời gói lại trong nhau
Lệ con…lệ mẹ ướt nhàu cỏ hoa
Ngọn đèn mẹ thắp hiên nhà
Chong trăng giữ bóng mặn mà dáng con

Mai này bốn biển mây tròn
Nghe trong giọt lệ vẫn còn tiếng ru
Ầu ơ…gió thoảng nghìn thu
Mẹ như chiếc bóng ngồi ru… chính mình.

                 

CHA QUÊN TẮT NGỌN ĐÈN DẦU


Cha để lại trong tim con một ngọn đèn dầu không nhớ tắt...
Từ đêm rất xưa. khi gió cũ ngủ quên
Trên vòm trán cha nhăn như cánh cửa
Và đôi mắt chợt mở ra
một cõi im lìm

Ngọn lửa nhỏ ấy
cháy âm u qua bao giấc mộng
Những năm dài con đi
mà vẫn nghe mùi khói bếp
Vẫn thấy đôi dép thô cha úp ngược dưới trời mưa

Có đêm…
con rùng mình vì tiếng quạ kêu
và lửa trong tim lại âm ỉ cháy
Như bước chân cha đi qua hành lang ký ức
Gõ nhè nhẹ vào trán con…một điều gì chưa thể nói

Cha ơi! ngọn đèn dầu người quên tắt
đã cháy suốt đời con
Với ánh sáng không bao giờ tối
Với bóng tối không bao giờ nguôi ngoai
Với tình yêu sâu đến độ…
Chỉ thiêng liêng mới chạm tới...nơi này



NỖI BUỒN MẮC CẠN



Con thuyền mắc cạn bờ xa vắng
Giấc mộng ra khơi vỡ giữa chiều
Sóng bạc gối đầu lên cát lặng
Trăng buồn rơi vỡ cánh buồm xa

Dòng sông mắc cạn, thuyền không bến
Lá úa nằm im chẳng chịu trôi
Ký ức mắc cạn vào đêm muộn
Vết sầu neo mãi chẳng rời…thôi!

Người ngồi mắc cạn trong năm tháng
Bóng tối vây quanh lối cũ mờ
Khoảnh khắc níu chân vào dĩ vãng
Ngày rơi thành đá lấp hồn thơ

Nỗi buồn mắc cạn trên trời rách
Sao vỡ rơi vào vực thẳm sâu
Cánh chim lạc hướng buồn như gió
Trong cõi hư không vẫn một mình

Nắng cuối ngày nghiêng vàng cỏ dại
Giữa hồn mình mắc cạn trăm năm
Cánh chim lạc hướng buồn như gió
Trong cõi hư không…vẫn một sầu.

TA NẰM….NHỚ TA.



Tay cầm tay
đã mùa trưa
Từ trong đáy mắt
dấu xưa đoạ đày
Thương đêm
thở giấc hao gầy
Đò qua sông cạn
mỏi tay chống chèo

Bên người
đời dốc cheo leo
Bên ta buồn đã
chín theo mấy rằm
Mấy mươi năm
chỉ thương thầm
Đêm nay bất chợt
ta nằm … nhớ ta!

Nhớ mình
từ buổi can qua
Tóc mai hết đượm
hương mùa quế xưa
Nhớ ta
bậc cửa chiều mưa
Bàn chân lấm đất…
chẳng thừa tiếng than

Nhớ câu
nói dở giữa đàng
Thì thôi cũng đủ
vuốt ngang một đời
Áo bay
để lại bên trời
Vạt thương
vạt nhớ
Vạt rời rạc… day

Mùa xưa gai nhọn
xước trầy
Bóng ai ngồi gỡ
cho đầy túi đau
Chiều nay
gió trở phía sau
Nghe lòng chùng xuống…
một màu áo phai

Đêm nay
tiếng gọi trùng lai
gọi từng vết sẹo
gọi hài dấu xưa
gọi đôi mắt đã như thưa
gọi mùa im lặng…
gọi trưa đã rằm

Một đời
thương rất âm thầm
Đêm nay bất chợt
Ta nằm… nhớ ta!

Thụy Sơn           

Bài viết liên quan

Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm
Những nốt trầm giữa phố - Chùm thơ Thạch Đờ Ni
Từ Cà Mau, Thạch Đờ Ni tham gia cuộc thi bằng chùm thơ mang sắc thái văn hóa riêng – nơi công trường, phố xá và không gian tâm linh cùng tồn tại.
Xem thêm
Những phác thảo đô thị mới – Chùm thơ hưởng ứng của Vũ Thanh Hoa
Chùm thơ của nhà thơ Vũ Thanh Hoa có thể xem như những ghi chép ban đầu về một đô thị đang chuyển động: còn dang dở, còn phác thảo, nhưng đã gợi mở những cảm nhận riêng về sự gần gũi, kết nối và đổi thay.
Xem thêm
Đêm cực hình - Chùm thơ Kiều Bích Hậu
khi bóng đêm ập xuốngcũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm