TIN TỨC
  • Thơ
  • Thơ của người gieo mùa trên đồng chữ

Thơ của người gieo mùa trên đồng chữ

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-10-29 10:46:53
mail facebook google pos stwis
771 lượt xem

Biết làm thơ từ khi còn tuổi xanh, giờ mái tóc pha sương chuyển theo… “màu thời gian” nhưng thầy giáo Nguyễn Văn Đào - bút danh Phương Đào (ở xã Quế Sơn, TP. Đà Nẵng) vẫn bận rộn hằng đêm với con chữ. Những câu thơ trĩu nặng trăn trở, loay hoay trong dâu bể phận đời: Ngày xưa.../Đầu trần, áo vá/Một nắm cơm nguội/Đổi lấy cả cánh đồng và giấc mơ diều. Để rồi mặc cho “những phận đời như ngọn cỏ”, tiếng lòng tri âm của người thi sĩ vẫn luôn muốn “chở một nhành ánh sáng cho ai đó qua đêm tối trần gian”.

Giống như nghề giáo đạm bạc mà cao quý, thơ của tác giả Nguyễn Văn Đào - hiện là Phó chủ tịch CLB VHNT Nguồn Việt Quảng Nam, cũng nhờ thế mà tao nhã giản dị, đọc qua một lần thấy dễ thấm và đồng cảm.

Xin trân trọng giới thiệu chùm thơ mới của nhà giáo – tác giả Phương Đào.

Nhà văn – nhà báo LÊ CÔNG SƠN (Báo Thanh Niên) chọn và giới thiệu.

 

Tác giả - nhà giáo Phương Đào
 

Người gieo mùa trên đồng

(Mến tặng em T)

Em không cần váy hoa
Cũng chẳng cần môi hồng điểm nhẹ
Vẫn đẹp
Giữa ruộng đồng mênh mông mùi rơm mới.

Em lái máy cày, bừa đất,
Những đường thẳng dài như mơ ước em ươm.
Em mua máy gặt, máy cuốn,
Gom cả mùa về trong vòng tay nhỏ.

Rơm chất từng bó
Em không đốt bỏ như người xưa vẫn làm
Em chở về ươm nấm –
Nơi cái cũ nở ra điều mới.

Khi cần, em làm tài xế,
Leo lên ghế cao, điều khiển cả cỗ máy nặng nề
Như điều khiển số phận
Của chính mình – và cả làng quê.

Em không chỉ làm giàu cho em
Mà mở việc cho bao người quanh xóm.
Lũ trẻ thôi bỏ quê, người già bớt âu lo,
Những mái nhà ấm hơn từ bàn tay em dọn lối,

Em mạnh mẽ như đất
Mà dịu dàng như cơn gió đầu mùa.

 

                              Tháng 5.2025

 

Dòng Thu Bồn, nhịp yêu thương

 

Dòng Thu Bồn trầm mặc

Ôm dáng núi vươn lên tận trời,

Vách đá khắc ghi ngàn năm dấu vết,

Như lời thiêng ngân vang

Từ thuở đất mở, sông còn hoang sơ…

 

Chiếc thuyền nhẹ lướt giữa xanh biếc,

Mây nghiêng xuống, nắng vỡ trên sóng,

Đá Dừng sừng sững – cổng trời mở lối,

Nơi văn bia Chăm ẩn hiện theo mùa.

 

Tiếng vọng cổ nhân

Ngân theo nhịp chèo hôm nay,

Làm dậy sóng ký ức trong hồn khách phương xa.

 

Ngước lên Hòn Kẽm Đá Dừng,

Núi sông sừng sững tựa hình cha mẹ,

Bao la, nghiêm cẩn, hiền từ.

Giữa tiếng chèo khua,

Câu ca dao bỗng vọng về sâu thẳm,

Chạm đến nỗi nhớ của kẻ tha hương

 

Ơi Thu Bồn – dòng sông bất tận,

Ôm tình quê, giữ nghĩa nước non,

Để ai đó ghé một lần, nhớ mãi.

                              Tháng 8 năm 2025

 


Về lại tuổi thơ

 

Người ta hội hè, đình đám
Ta trở về
một thời cỏ non, trâu nhỏ
Một tuổi thơ trôi giữa bờ ruộng, lưng trời.

*

Bạn cũ, còn ai…
Qua triền đất nâu, bãi cỏ bờ đê
Nơi lặng thinh như đang chờ đợi
Dáng áo nhỏ
Tiếng gọi trâu giữa trưa khô cháy.

*

Ngày xưa...
Đầu trần, áo vá
Một nắm cơm nguội
Đổi lấy cả cánh đồng và giấc mơ diều.

Khát nước, nằm uống cả trời
Lấm lem nỗi vui
Trong vũng bùn đồng quê thơm mùi lúa mới.

*

Đã có những chiều tắm mưa
Tiếng cười lội qua con mương nhỏ
Rơi mãi
Tới tận bây giờ…

*

Ta trở về
Gom chút nắng xưa còn sót
Một khúc ru mẹ hát
Một ánh nhìn chưa kịp lớn thành người…

*

Dẫu hôm nay, tóc đã pha sương
Vai nặng gánh đời
Vẫn có một đứa trẻ trong ta
Đang chạy theo tiếng sáo
Qua cánh đồng không còn trâu gặm cỏ...

*

Và khi chiều buông trên xóm nhỏ
Nghe đâu đó tiếng gọi nhau í ới
Bóng áo nâu thấp thoáng lưng trời
Ta chợt hiểu — tuổi thơ
Chỉ đi xa
vẫn chưa từng rời khỏi...

       Tháng 7 năm 2025

 

Lặng lẽ mùa đi


Nắng bỗng dịu lại, như một người bạn biết điều
Khẽ khàng rút lui, không lời từ biệt
Mùa hạ đi…
Mang theo cả tiếng ve cuối cùng còn sót lại
Trong kẽ lá vừa lay.

*

Gió ghé qua ô cửa sổ
Để lại một chút se lòng không gọi tên
Trên tán cây già, lá run rẩy
Rơi xuống như một lời thầm thì rất khẽ:
“Thu đã về.”

*

Trời không còn gắt gỏng
Chỉ một màu xanh lặng lẽ chảy tràn trên mái phố
Và ánh sáng
Không còn nồng nàn
Mà trải nhẹ như bàn tay ai ve vuốt lên mái tóc
Mỏng manh.

*

Mới hôm qua thôi
Tiếng hè còn rạo rực gọi nhau về
Mới hôm qua thôi
Trái tim còn rực cháy
Giờ như lặng im giữa một chiều hoài niệm.

*

Thời gian đi qua
Nhẹ như chiếc bóng lặng lẽ
Nhưng đủ để gom lại sắc màu
Đổi thay từng nhánh cây, từng hơi thở
Và cả đời người…

Tóc đã chớm bạc.
Trái tim từng nồng nàn giờ biết lặng thinh
Yêu thương ngày cũ, vẫn còn đó
Nhưng đã được xếp vào miền ký ức
Bằng tất cả sự dịu dàng.

*

Thu về
Là khi người ta học cách sống chậm
Biết nghe tiếng lòng
Biết thương một ánh nhìn
Và biết quý từng cái nắm tay còn giữ được.

*

Dẫu có bao mùa trôi đi
Ta cũng xin được sống
Trọn vẹn
Như chiếc lá cuối cùng
Trong khoảnh khắc rơi xuống
Vẫn đẹp đến nao lòng…

PHƯƠNG ĐÀO

Bài viết liên quan

Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm
Khát vọng vươn mình - Chùm thơ Hoàng Thị Hương
Từ biển Vũng Tàu đến thành phố hôm nay, những chuyển động của đời sống mang theo một niềm tin rõ rệt: khát vọng vươn mình.Chùm thơ của Hoàng Thị Hương là tiếng nói hướng tới tương lai, nơi biển, đất và đô thị cùng hòa vào một nhịp đi lên.
Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm
Những nốt trầm giữa phố - Chùm thơ Thạch Đờ Ni
Từ Cà Mau, Thạch Đờ Ni tham gia cuộc thi bằng chùm thơ mang sắc thái văn hóa riêng – nơi công trường, phố xá và không gian tâm linh cùng tồn tại.
Xem thêm
Những phác thảo đô thị mới – Chùm thơ hưởng ứng của Vũ Thanh Hoa
Chùm thơ của nhà thơ Vũ Thanh Hoa có thể xem như những ghi chép ban đầu về một đô thị đang chuyển động: còn dang dở, còn phác thảo, nhưng đã gợi mở những cảm nhận riêng về sự gần gũi, kết nối và đổi thay.
Xem thêm
Đêm cực hình - Chùm thơ Kiều Bích Hậu
khi bóng đêm ập xuốngcũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm