TIN TỨC
  • Truyện
  • Vết xước | Truyện ngắn của Thái Thuận

Vết xước | Truyện ngắn của Thái Thuận

Người đăng : tranductin
Ngày đăng: 2023-03-04 15:13:56
mail facebook google pos stwis
1353 lượt xem

CUỘC THI TRUYỆN NGẮN HAY 2022

Chiều nay mưa không nặng hạt, nhưng gió cứ thốc từng hồi, những hạt mưa hắt lên khung cửa kính kéo thành những vết dài như những vết cắt thủy tinh, tôi bất chợt rùng mình dù ô cửa vẫn đóng kín, gió không thể lọt vào. Nhìn những vết cắt thủy tinh ấy, tôi chợt thấy nhói trong lồng ngực, bỗng tự hỏi sao lòng mình đau? Gần nửa cuộc đời đã đi qua, còn vết xước nào chưa lành? Có vết thương nào còn đau? Vết hằn nào vẫn nhói? Vết nào người gây cho tôi? Vết nào tôi tự cứa?

Tôi mười mấy tuổi đầu đắn tới đo lui, suy đi nghĩ lại, lo trước lắng sau, viết mấy dòng thư cho cô bạn nhà bên. Mẹ em bắt gặp truy xét răn đe đủ điều, em chịu đòn mà ruột gan tôi tím tái, nhà cạnh nhau nên đôi bên đều nghe thấy, em vì tôi chịu trận, còn tôi lại lóng ngóng không biết phải làm thế nào, tiếng mắng cứ vang trong tâm trí, tiếng roi thì cứ như đang quất vào tim mình, những vết xước không làm chảy máu nhưng sao cứ bỏng rát khó lành. Thời phổ thông cũng lặng lẽ qua nhanh, tôi đỗ vào trường y, cái thời mà người ta bảo nhau “Nhất y, nhì dược” tôi bỗng thành người có giá, lọt vào tầm ngắm của nhiều nhà có con gái, vài ba nhà săn đón chẳng ngại sang tận cửa xin hứa kết thông gia. Vết sẹo vẫn còn, nhưng những câu nói, những cái nhìn làm lòng mình rách nát giờ như được xoa nhẹ, phủ mờ. Tôi cố vá lại niềm đau, vì em tôi không nề hà gì.

Tôi lên thành phố học, em thì ở lại quê, tôi yên tâm với lời hứa của ba mẹ hai nhà. Quê hương tôi chật quá, tin tức tôi đỗ ngành Y, tin tôi được nhà em hứa gả cứ bay khắp chốn, người lành thì chúc phúc, bảo tôi mà vào được nhà em coi như tương lai đã được đảm bảo, học xong ra trường, kiểu gì mà không mở cho con rể một phòng mạch. Kẻ xấu thì dèm pha, nói tôi vào được nhà em thì khác gì chuột sa hũ nếp. Mẹ tôi bảo “Không sao, miệng đời xưa nay vẫn vậy”. Tôi tự biết tôi thích em chỉ vì em. Ba em xưa nay là người nhã nhặn, trước giờ vẫn hành nghề y, có lẽ em giống ba nên nhỏ nhẹ, ngoan hiền. Mẹ em rất đẹp nhưng cũng rất chua ngoa, nổi tiếng khắp chợ là biết giữ chồng, người ta đồn thổi nhau mẹ em rất hay ghen, nhưng bắt ghen kiểu của mẹ em thì phụ nữ ở chợ chỉ đáng theo xách dép. Tôi không biết thực hư thế nào, chỉ nghĩ đó là chuyện của người lớn, tôi chỉ thấy em xinh giống mẹ, xinh mà không kiêu căng đua đòi. Tôi thích em chỉ vì em, nhà cạnh bên nên thích tự lúc nào cũng không biết, em thì cứ chạm mặt là cúi chào, sao mà dễ thương đến vậy, cứ khiến tôi mới từng ấy tuổi đầu đã nơm nớp sợ mất em. Giờ thì nỗi lo sợ làm tim mình mong manh đã trút vơi, tôi được lời khác nào vớ được vàng, nề hà gì những tổn thương cũ, trái tim trẻ nên những vết xước cũng chóng lành. Nhưng cái chợ quê tôi rõ chật, chật đến đỗi không dung nạp được một tương lai có vẻ sẽ tươi sáng, một mối tình thơ ngây vụn dại. Không biết ghen ăn tức ở thế nào, ai đó đã quái ác gởi một phong thư hay một tờ đơn thưa kiện tố cáo gì đó, họ tố rằng tôi con ngụy quyền, cha từng bị đưa đi học tập cải tạo, cớ gì lại đường hoàng trường y? Cái trường được xếp hàng danh giá nhất thời ấy. Thời ấy không cởi mở như bây giờ, tôi bị gọi lên xác minh lý lịch, tôi bị trả về nơi mình sinh ra. Tôi uất ức đến ngạt thở, tôi thoi thóp dưới vết cắt chí mạng ấy, cổng trường đóng sầm lại, tim tôi vỡ vụn, tôi mới tập tễnh ngành y nên không thể tự khâu lại cho mình. Chưa 20 tuổi trái tim đã tan nát, tôi lơ ngơ láo ngáo quay về.

Mối lương duyên vốn bấp bênh từ buổi đầu, chỉ buộc bởi sợi dây tơ mong manh, chỉ ràng bằng vài ba câu hứa hẹn đã đứt băng khi tôi còn chưa về đến cửa. Mẹ an ủi tôi “Không sao, không có mối này mình còn mối khác”. Tôi trong đầu chỉ một mối duy nhất “Mối tương lai về đâu? Làm sao tháo được mối thắt này? Ai sẽ là người tháo?”. Ai đó đã tai ác buộc tôi lại ở thời quá khứ để tôi cứ lơ ngơ láo ngáo không biết bao nhiêu tháng ngày. Mẹ tôi hay khóc hỏi “Có gì trên trần nhà mà con cứ nằm nhìn lên đó hết ngày này qua ngày khác?”. Tôi mở miệng nhưng họng cứ cứng lại, ai đó đã cào rách cổ họng mình hay mình tự cứa, tự đóng sập thanh quản cũng không hay.

Ba mẹ tôi bán căn nhà ở chợ, mua một mảnh đất, dắt díu nhau về vườn, hai đứa em tôi suốt ngày cắm câu, bắt ếch, mò ốc, moi cua, chúng có vẻ thích nghi rất nhanh với hoàn cảnh mới. Ba mẹ bắt tôi tưới cây, gieo hạt, sau còn bắt tôi lùa gà lùa vịt, tôi bắt đầu cạp cạp cúc cúc khi cho chúng ăn. Những lúc ấy ba mẹ cũng cúc cúc cạp cạp cùng tôi. Ba trúng gió té ao rời bỏ chúng tôi. Mẹ lại bán mảnh đất vườn đưa chúng tôi về lại chợ, rõ là cái vòng loanh quanh luẩn quẩn. Em gái tôi tình nguyện đi làm không công trong một tiệm uốn tóc để được học nghề, em trai tôi nói sẽ đi cắm câu kiếm cá bán kiếm tiền phụ giúp mẹ vì học cũng không có tương lai. Mẹ bảo “Giờ cũng chưa muộn, cứ cố gắng học hành, biết đâu sau này sẽ khác, học để hiểu biết cũng tốt, anh hai con đã vậy, giờ chỉ còn trông vào con”. Nghe vậy tôi cũng chỉ biết vậy. Nhưng ngày ngày cứ nhìn những gánh nước gánh thuê nặng đè trên vai mẹ, tôi thấy mình bị ghì xuống, bị dìm sâu, cứ như sắp chết đuối chết chìm. Tôi phải cố ngoi lên, phải cố đứng dậy, phải cố bước đi, không thể cứ nằm mãi với những vết thương vết cắt của cái tuổi đôi mươi để rồi tàn rồi phế, tôi phải cố gắng làm cái gì đó, dù cái gì đó nhỏ nhất để giúp mẹ, giúp các em.

 Cuộc đời đã lấy của tôi tuổi mộng, nhưng may vẫn có người cho tôi chút ước mơ. Thấy tôi ú a ú ớ nhưng sáng dạ, bác Ba bảo sang nhà bác sẽ dạy cho sửa đồ điện sau còn có cái nghề để kiếm cơm. Mẹ cứ thay tôi cảm ơn rối rít. Có bác hàng xóm nói với mẹ tôi “Thời buổi này điện còn không có, học làm gì sửa đồ điện”. Có bác khác còn bảo “Sửa đồ điện không phải dễ học, người bình thường còn học không ra nữa là”. Lại có bác còn bảo “Cứ nhìn anh Ba xem theo ảnh để nghèo rớt mồng tơi à”. Mẹ tôi trả lời từng bác một: “Giờ không có điện, vài năm nữa chắc sẽ có chứ, đến khi ấy thì nhà nào mà không có tivi máy hát như xưa”. “Khó mới phải học chứ, đầu óc nó thông minh lắm, bị cú sốc nên mới thế, từ từ rồi cũng qua”. “Anh Ba thấy vậy chứ cũng có cái ăn cái mặc, theo ảnh cũng không đói, ảnh chịu nhận thằng nhỏ là phúc của nó”. Tôi sang học với bác ấy, học tháo ráp các máy móc cũ, học các chi tiết trong máy, không có nhiều đồ điện để sửa nên ai nhờ sửa gì bác ấy cũng bảo “để tui thử xem có sửa được không”, nhiều nhất là mấy cái bình ắc-quy, mấy cái radio. Ai đến sửa đồ, lấy đồ bác ấy cũng bắt tôi ra giao nhận, ngày tháng lâu dần tôi cũng giao tiếp được nhiều hơn. Sau này khi tay nghề tôi đã vững, khi chợ quê tôi người ta mua bình ắc-quy lớn hơn, mua ti-vi, máy cassette nhiều hơn, khi đồ mang đến sửa nhiều hơn và thấy tôi đã khá hơn nhiều, bác ấy bảo tôi tự mình mở tiệm. Mẹ tôi bảo “Làm người không thể làm thế, con cứ ở đó làm trả ơn bác ấy vài năm cũng không sao”.

Vài năm sau đó quê tôi có điện thật, giờ thì thêm cả tủ lạnh, máy giặt, những cái máy cồng kềnh phải đến tận nhà để sửa, tôi thường được bác cử đi. Tôi lại bắt đầu được săn đón. Mẹ lại bảo tôi có nhà này nhà kia. Tôi vì đã có kinh nghiệm thương đau, vì máu trong trái tim bị băm nát vẫn âm ỉ rỉ, vì những vết sẹo vẫn còn in còn hằn nên lần nào cũng cứ lắc đầu. Em trai tôi học hết phổ thông cứ nhất quyết thi vào trường y, tôi không nói gì nhưng lòng cứ phập phồng. Nó bảo cải cách mở cửa mấy năm rồi, giờ người ta cởi mở nhiều rồi, không phải lo chuyện xưa lặp lại. Em gái tôi giờ cũng là bà chủ một tiệm uốn tóc. Từ ngày em mở tiệm mẹ tôi không gánh nước thuê nữa mà ra phụ giúp em những việc vặt trong tiệm. Quanh tôi ai cũng có vẻ khá hơn. Cuộc sống vẫn luôn vận động, tôi cũng không giẫm chân một chỗ, nhưng hình như tôi bước đi quá chậm. Bạn bè, em út hình như đều vượt qua tôi. Em - cô bạn nhà bên cũng đã theo chồng xa xứ từ lâu, chồng em là một bác sĩ thành đạt, tôi vẫn mãi là sinh viên dang dở của trường y. Em cứ thỉnh thoảng lại về thăm nhà, tôi biết đấy nhưng lần nào cũng cố lánh mặt, chỉ một vách ngăn thôi mà cách cả một đời.

Chiều nay mưa không nặng hạt, em lại dắt mấy đứa nhỏ về thăm nhà, khung cửa nhà tôi đang đóng kín, gió không thể lùa vào nhưng hồn tôi vẫn lạnh buốt, những hạt mưa hắt lên khung cửa kính đang kéo thành những vệt nước dài, không phải nước mắt tôi đang chảy, nhưng sao vẫn nghe mặn đắng trong lòng. Gần nửa cuộc đời đã đi qua, vết xước nào hãy còn rát? Vết thương nào hãy còn đau? Vết sẹo nào vẫn chưa mờ? Em sẽ còn trong tôi đến bao giờ?

T.Th

Bài viết liên quan

Xem thêm
Nguyễn Đức - Chùm thơ dự thi
Tôi ngồi ngẫm lại đời tôiNợ bao ánh mắt nụ cười thân thươngNợ tóc mây bên kia đườngBồng bềnh theo gió, hương sang bên này
Xem thêm
Xuân bên cửa trời
Truyện đăng Văn nghệ Công An
Xem thêm
Tóc xanh, má thắm, môi hồng – Truyện ngắn Nguyễn Hải Yến
Người đàn bà kéo con vào lòng, che chiều gió hắt, hỏi Thụy chờ ai? Có phải cũng đợi chồng? Thụy cười, bảo không, em tìm thấy người yêu rồi, tận chiến trường miền Đông, cũng đã đón được anh ấy về… Em ở đây chờ một người. Khi bạn ấy về, em trả lại lời hứa mười tám tuổi…
Xem thêm
Mê muội - Truyện ngắn Nguyễn Thị Bích Vượng
Một hôm, trời về chiều, mưa bụi lây phây, vẫn như mọi ngày tan giờ làm việc, Lan qua chợ mua thức ăn, rồi hai vợ chồng cùng về, mới đến đầu ngõ, chị nhìn thấy bố chồng đang đứng ở cổng.
Xem thêm
Người đàn bà bên kia sông – Truyện ngắn của Văn Giá
Làng tôi nằm sát con sông Thương. Từ chân đê vào làng đi qua một con đường đất nhỏ, hai bên trồng phi lao, cắt qua cánh đồng. Khoảng cách từ làng ra sông không quá xa. Người lớn ở trên đê, mỗi khi có việc gì gấp, gọi vọng vào trong làng vẫn có thể nghe thấy, nhất là khi gặp gió xuôi thì rõ mồn một.
Xem thêm
Rome còn thơm mùi Oải hương - Truyện ngắn của Thu Trân
Chuyên mục Đọc truyện ngắn hay trên báo Văn nghệ
Xem thêm
Cọng rơm - Truyện ngắn của Bùi Thị Huyền
Trở về thăm làng sau mấy chục năm tha phương cầu thực, Mỳ vui và hân hoan như chưa hề xảy ra những biến cố trong cuộc đời mình. Nói là về thăm làng nhưng thực ra cái làng Trà đó không phải nơi chôn nhau cắt rốn của cô. Nó là quê, cái nơi cách đây đã lâu lắm rồi, Nhân - một nửa của Mỳ ngày nào, sinh ra và lớn lên trong ngôi nhà nhỏ dưới chân núi Trà, ngọn núi chơ vơ giữa vùng đồng bằng duyên hải.
Xem thêm
Tìm cha - Truyện cực ngắn của Lê Thanh Huệ
Nguồn: Giải thưởng truyện ngắn của Tạp chí Thế giới mới (1993 – 1994)
Xem thêm
Bông hoa của bản – Truyện ngắn Nguyễn Thị Thu Trang
Tiếng khóc thút thít của Mai vọng từ phía buồng lại, xóa tan sự tĩnh lặng của đêm. Páo ngồi bên bếp, nồi nước đang sôi ùng ục bốc khói, tay Páo cầm thanh củi cời những viên than hồng rực, ánh mắt vô định nhìn những ngọn lửa bập bùng cháy cũng như lòng Páo lúc này đang không yên. Páo muốn đi vào trong phòng Mai, nói với Mai rằng hãy đứng dậy và bỏ đi cùng anh. Hãy bỏ lại tất cả cuộc sống hiện tại để đến một nơi khác bắt đầu cuộc sống mới như đôi chim cu tự xây tổ mới cho mình, như đôi hoẵng chạy vào rừng sâu sống cuộc sống yên bình… Từ nhỏ Páo đã chứng kiến Mai khổ quá rồi, giờ nếu tiếp tục để Mai chịu khổ hơn nữa anh thấy mình càng vô dụng như khúc gỗ dưới sàn nhà, như cây lá han trong rừng.
Xem thêm
Yêu nhau ở đất lửa
Truyện ngắn của NGUYỄN XUÂN VƯỢNG
Xem thêm
Làng quê đang trôi
Khoan giếng trên đồi. Giở mảnh giấy ghi nhì nhằng những cuộc hẹn nhận qua điện thoại, hắn rút bút bi gạch ngang, tay co giật, run run, đường gạch ngoằn ngoèo. Hắn khựng lại, gãi gãi tai, nhưng rồi cũng lên đường.
Xem thêm
Gió chướng lạnh lùng, mưa rung lá hẹ – Truyện ngắn của Triệu Vẽ
Lâu lắm rồi đêm nay bà Sáu mới lại nghe một tiếng vạc sành đơn côi, trong cái hơi lạnh rờn rợn của mùa gió chướng. Không hiểu sao bà muốn lên bàn thờ đốt cho ông Sáu cây nhang. Con dâu bà nó cứ càm ràm mùi nhang giờ toàn hóa chất độc hại, hay má chuyển sang nhang điện. Bà không ưng. Bà thích hửi cái mùi nhang khói thiệt lẩn quẩn trong nhà, trong gian thờ vào lúc chạng vạng, nghe ấm cúng bình an không có tả được.
Xem thêm
Chợ phiên Mèo Vạc – Tạp văn của Nguyễn Duyên
 Ai đã từng đến chợ phiên vùng cao? Tôi chưa từng đến chợ phiên vùng cao nên tôi rất mong mỏi. Khi trên xe ô tô nhà thơ Trần Đăng Hào chủ tịch Hội VHNT Ninh Bình thông báo với anh chị em: Ngày mai có chợ phiên Mèo Vạc đó. Lòng tôi dâng lên bao cảm xúc đợi chờ chợ phiên tới!
Xem thêm
Em sẽ gây tai nạn
Truyện cực ngắn của LÊ THANH HUỆ
Xem thêm
Cô gái có khuôn mặt trăng rằm Truyện ngắn Trần Thế Tuyển
Trên đời này chuyện gì cũng có thể xảy ra. Là người lính đã trải qua mấy cuộc kháng chiến, được đào tạo, học hành bài bản, ông Hữu không tin vào sự mù quáng, vô căn cứ. Nhưng thế giới tâm linh là điều ông đặc biệt quan tâm. Điều gì con người chưa có khả năng khám phá, lý giải thì đừng vội phủ nhận. Hãy nghiêm túc tìm hiểu nó với thái độ đúng đắn nhất. Ông Hữu thường nói với cấp dưới như thế.
Xem thêm
Gọi mãi tên nhau
Truyện cực ngắn của LÊ THANH HUỆ
Xem thêm
Chuyện ngày cuối năm - Truyện Ngắn Cát Huỳnh
Nhìn hắn bây giờ với dáng vẻ đường bệ. Nếu là người lạ chắc thế nào cũng lầm tưởng hắn là một cán bộ cấp cao ở tỉnh.
Xem thêm
Triết gia miệt vườn – Truyện ngắn của Vương Huy
 Lão Bần nâng ly trà lên miệng nuốt đánh ực một cái, lão gằn giọng nói: Tôi đọc triết từ thời trẻ và tôi rất mê Bùi Giáng. Nhưng sau nầy nghĩ lại, nếu Bùi Giáng viết ít lại sẽ hay hơn. Tôi thích triết Heidegger vì triết ổng sâu kín.
Xem thêm
H’un - Truyện ngắn của Hồng Chiến
Buôn K’sia hôm nay họp bàn về việc xây dựng nông thôn mới. Ông Chủ tịch Phường nói rất nhiều, rất dài về Cuộc vận động xây dựng nông thôn mới đang thực hiện ở tỉnh nhà và thành phố của chúng ta. Ông cho biết thêm: Nhà nước đầu tư bảy mươi phần trăm kinh phí làm đường đổ bê tông, dân góp còn lại. Có đường mới, đi lại thuận tiện thì những sản vật làm ra mới có nhiều người đến mua, dân mới đỡ khổ. Cán bộ nói nhiều, toàn điều hay, cuối buổi, ông buôn Trưởng chốt lại: muốn có đường đi sạch sẽ, thoáng đãng thì dân phải… góp đất.
Xem thêm
Trăm năm hương Tết vẫn còn - Truyện ngắn Nhật Hồng
“Tết đến, già trẻ trai gái đều nô nức đón mừng, dù điều kiện kinh tế gia đình mỗi người có khác nhau, nhưng hương tết vẫn nồng nàn tha thiết, sum vầy cùng với bánh ngọt và hoa thơm”.
Xem thêm