TIN TỨC
  • Truyện
  • Vết xước | Truyện ngắn của Thái Thuận

Vết xước | Truyện ngắn của Thái Thuận

Người đăng : tranductin
Ngày đăng: 2023-03-04 15:13:56
mail facebook google pos stwis
1694 lượt xem

CUỘC THI TRUYỆN NGẮN HAY 2022

Chiều nay mưa không nặng hạt, nhưng gió cứ thốc từng hồi, những hạt mưa hắt lên khung cửa kính kéo thành những vết dài như những vết cắt thủy tinh, tôi bất chợt rùng mình dù ô cửa vẫn đóng kín, gió không thể lọt vào. Nhìn những vết cắt thủy tinh ấy, tôi chợt thấy nhói trong lồng ngực, bỗng tự hỏi sao lòng mình đau? Gần nửa cuộc đời đã đi qua, còn vết xước nào chưa lành? Có vết thương nào còn đau? Vết hằn nào vẫn nhói? Vết nào người gây cho tôi? Vết nào tôi tự cứa?

Tôi mười mấy tuổi đầu đắn tới đo lui, suy đi nghĩ lại, lo trước lắng sau, viết mấy dòng thư cho cô bạn nhà bên. Mẹ em bắt gặp truy xét răn đe đủ điều, em chịu đòn mà ruột gan tôi tím tái, nhà cạnh nhau nên đôi bên đều nghe thấy, em vì tôi chịu trận, còn tôi lại lóng ngóng không biết phải làm thế nào, tiếng mắng cứ vang trong tâm trí, tiếng roi thì cứ như đang quất vào tim mình, những vết xước không làm chảy máu nhưng sao cứ bỏng rát khó lành. Thời phổ thông cũng lặng lẽ qua nhanh, tôi đỗ vào trường y, cái thời mà người ta bảo nhau “Nhất y, nhì dược” tôi bỗng thành người có giá, lọt vào tầm ngắm của nhiều nhà có con gái, vài ba nhà săn đón chẳng ngại sang tận cửa xin hứa kết thông gia. Vết sẹo vẫn còn, nhưng những câu nói, những cái nhìn làm lòng mình rách nát giờ như được xoa nhẹ, phủ mờ. Tôi cố vá lại niềm đau, vì em tôi không nề hà gì.

Tôi lên thành phố học, em thì ở lại quê, tôi yên tâm với lời hứa của ba mẹ hai nhà. Quê hương tôi chật quá, tin tức tôi đỗ ngành Y, tin tôi được nhà em hứa gả cứ bay khắp chốn, người lành thì chúc phúc, bảo tôi mà vào được nhà em coi như tương lai đã được đảm bảo, học xong ra trường, kiểu gì mà không mở cho con rể một phòng mạch. Kẻ xấu thì dèm pha, nói tôi vào được nhà em thì khác gì chuột sa hũ nếp. Mẹ tôi bảo “Không sao, miệng đời xưa nay vẫn vậy”. Tôi tự biết tôi thích em chỉ vì em. Ba em xưa nay là người nhã nhặn, trước giờ vẫn hành nghề y, có lẽ em giống ba nên nhỏ nhẹ, ngoan hiền. Mẹ em rất đẹp nhưng cũng rất chua ngoa, nổi tiếng khắp chợ là biết giữ chồng, người ta đồn thổi nhau mẹ em rất hay ghen, nhưng bắt ghen kiểu của mẹ em thì phụ nữ ở chợ chỉ đáng theo xách dép. Tôi không biết thực hư thế nào, chỉ nghĩ đó là chuyện của người lớn, tôi chỉ thấy em xinh giống mẹ, xinh mà không kiêu căng đua đòi. Tôi thích em chỉ vì em, nhà cạnh bên nên thích tự lúc nào cũng không biết, em thì cứ chạm mặt là cúi chào, sao mà dễ thương đến vậy, cứ khiến tôi mới từng ấy tuổi đầu đã nơm nớp sợ mất em. Giờ thì nỗi lo sợ làm tim mình mong manh đã trút vơi, tôi được lời khác nào vớ được vàng, nề hà gì những tổn thương cũ, trái tim trẻ nên những vết xước cũng chóng lành. Nhưng cái chợ quê tôi rõ chật, chật đến đỗi không dung nạp được một tương lai có vẻ sẽ tươi sáng, một mối tình thơ ngây vụn dại. Không biết ghen ăn tức ở thế nào, ai đó đã quái ác gởi một phong thư hay một tờ đơn thưa kiện tố cáo gì đó, họ tố rằng tôi con ngụy quyền, cha từng bị đưa đi học tập cải tạo, cớ gì lại đường hoàng trường y? Cái trường được xếp hàng danh giá nhất thời ấy. Thời ấy không cởi mở như bây giờ, tôi bị gọi lên xác minh lý lịch, tôi bị trả về nơi mình sinh ra. Tôi uất ức đến ngạt thở, tôi thoi thóp dưới vết cắt chí mạng ấy, cổng trường đóng sầm lại, tim tôi vỡ vụn, tôi mới tập tễnh ngành y nên không thể tự khâu lại cho mình. Chưa 20 tuổi trái tim đã tan nát, tôi lơ ngơ láo ngáo quay về.

Mối lương duyên vốn bấp bênh từ buổi đầu, chỉ buộc bởi sợi dây tơ mong manh, chỉ ràng bằng vài ba câu hứa hẹn đã đứt băng khi tôi còn chưa về đến cửa. Mẹ an ủi tôi “Không sao, không có mối này mình còn mối khác”. Tôi trong đầu chỉ một mối duy nhất “Mối tương lai về đâu? Làm sao tháo được mối thắt này? Ai sẽ là người tháo?”. Ai đó đã tai ác buộc tôi lại ở thời quá khứ để tôi cứ lơ ngơ láo ngáo không biết bao nhiêu tháng ngày. Mẹ tôi hay khóc hỏi “Có gì trên trần nhà mà con cứ nằm nhìn lên đó hết ngày này qua ngày khác?”. Tôi mở miệng nhưng họng cứ cứng lại, ai đó đã cào rách cổ họng mình hay mình tự cứa, tự đóng sập thanh quản cũng không hay.

Ba mẹ tôi bán căn nhà ở chợ, mua một mảnh đất, dắt díu nhau về vườn, hai đứa em tôi suốt ngày cắm câu, bắt ếch, mò ốc, moi cua, chúng có vẻ thích nghi rất nhanh với hoàn cảnh mới. Ba mẹ bắt tôi tưới cây, gieo hạt, sau còn bắt tôi lùa gà lùa vịt, tôi bắt đầu cạp cạp cúc cúc khi cho chúng ăn. Những lúc ấy ba mẹ cũng cúc cúc cạp cạp cùng tôi. Ba trúng gió té ao rời bỏ chúng tôi. Mẹ lại bán mảnh đất vườn đưa chúng tôi về lại chợ, rõ là cái vòng loanh quanh luẩn quẩn. Em gái tôi tình nguyện đi làm không công trong một tiệm uốn tóc để được học nghề, em trai tôi nói sẽ đi cắm câu kiếm cá bán kiếm tiền phụ giúp mẹ vì học cũng không có tương lai. Mẹ bảo “Giờ cũng chưa muộn, cứ cố gắng học hành, biết đâu sau này sẽ khác, học để hiểu biết cũng tốt, anh hai con đã vậy, giờ chỉ còn trông vào con”. Nghe vậy tôi cũng chỉ biết vậy. Nhưng ngày ngày cứ nhìn những gánh nước gánh thuê nặng đè trên vai mẹ, tôi thấy mình bị ghì xuống, bị dìm sâu, cứ như sắp chết đuối chết chìm. Tôi phải cố ngoi lên, phải cố đứng dậy, phải cố bước đi, không thể cứ nằm mãi với những vết thương vết cắt của cái tuổi đôi mươi để rồi tàn rồi phế, tôi phải cố gắng làm cái gì đó, dù cái gì đó nhỏ nhất để giúp mẹ, giúp các em.

 Cuộc đời đã lấy của tôi tuổi mộng, nhưng may vẫn có người cho tôi chút ước mơ. Thấy tôi ú a ú ớ nhưng sáng dạ, bác Ba bảo sang nhà bác sẽ dạy cho sửa đồ điện sau còn có cái nghề để kiếm cơm. Mẹ cứ thay tôi cảm ơn rối rít. Có bác hàng xóm nói với mẹ tôi “Thời buổi này điện còn không có, học làm gì sửa đồ điện”. Có bác khác còn bảo “Sửa đồ điện không phải dễ học, người bình thường còn học không ra nữa là”. Lại có bác còn bảo “Cứ nhìn anh Ba xem theo ảnh để nghèo rớt mồng tơi à”. Mẹ tôi trả lời từng bác một: “Giờ không có điện, vài năm nữa chắc sẽ có chứ, đến khi ấy thì nhà nào mà không có tivi máy hát như xưa”. “Khó mới phải học chứ, đầu óc nó thông minh lắm, bị cú sốc nên mới thế, từ từ rồi cũng qua”. “Anh Ba thấy vậy chứ cũng có cái ăn cái mặc, theo ảnh cũng không đói, ảnh chịu nhận thằng nhỏ là phúc của nó”. Tôi sang học với bác ấy, học tháo ráp các máy móc cũ, học các chi tiết trong máy, không có nhiều đồ điện để sửa nên ai nhờ sửa gì bác ấy cũng bảo “để tui thử xem có sửa được không”, nhiều nhất là mấy cái bình ắc-quy, mấy cái radio. Ai đến sửa đồ, lấy đồ bác ấy cũng bắt tôi ra giao nhận, ngày tháng lâu dần tôi cũng giao tiếp được nhiều hơn. Sau này khi tay nghề tôi đã vững, khi chợ quê tôi người ta mua bình ắc-quy lớn hơn, mua ti-vi, máy cassette nhiều hơn, khi đồ mang đến sửa nhiều hơn và thấy tôi đã khá hơn nhiều, bác ấy bảo tôi tự mình mở tiệm. Mẹ tôi bảo “Làm người không thể làm thế, con cứ ở đó làm trả ơn bác ấy vài năm cũng không sao”.

Vài năm sau đó quê tôi có điện thật, giờ thì thêm cả tủ lạnh, máy giặt, những cái máy cồng kềnh phải đến tận nhà để sửa, tôi thường được bác cử đi. Tôi lại bắt đầu được săn đón. Mẹ lại bảo tôi có nhà này nhà kia. Tôi vì đã có kinh nghiệm thương đau, vì máu trong trái tim bị băm nát vẫn âm ỉ rỉ, vì những vết sẹo vẫn còn in còn hằn nên lần nào cũng cứ lắc đầu. Em trai tôi học hết phổ thông cứ nhất quyết thi vào trường y, tôi không nói gì nhưng lòng cứ phập phồng. Nó bảo cải cách mở cửa mấy năm rồi, giờ người ta cởi mở nhiều rồi, không phải lo chuyện xưa lặp lại. Em gái tôi giờ cũng là bà chủ một tiệm uốn tóc. Từ ngày em mở tiệm mẹ tôi không gánh nước thuê nữa mà ra phụ giúp em những việc vặt trong tiệm. Quanh tôi ai cũng có vẻ khá hơn. Cuộc sống vẫn luôn vận động, tôi cũng không giẫm chân một chỗ, nhưng hình như tôi bước đi quá chậm. Bạn bè, em út hình như đều vượt qua tôi. Em - cô bạn nhà bên cũng đã theo chồng xa xứ từ lâu, chồng em là một bác sĩ thành đạt, tôi vẫn mãi là sinh viên dang dở của trường y. Em cứ thỉnh thoảng lại về thăm nhà, tôi biết đấy nhưng lần nào cũng cố lánh mặt, chỉ một vách ngăn thôi mà cách cả một đời.

Chiều nay mưa không nặng hạt, em lại dắt mấy đứa nhỏ về thăm nhà, khung cửa nhà tôi đang đóng kín, gió không thể lùa vào nhưng hồn tôi vẫn lạnh buốt, những hạt mưa hắt lên khung cửa kính đang kéo thành những vệt nước dài, không phải nước mắt tôi đang chảy, nhưng sao vẫn nghe mặn đắng trong lòng. Gần nửa cuộc đời đã đi qua, vết xước nào hãy còn rát? Vết thương nào hãy còn đau? Vết sẹo nào vẫn chưa mờ? Em sẽ còn trong tôi đến bao giờ?

T.Th

Bài viết liên quan

Xem thêm
Chạy - Truyện ngắn Ngô Thị Thu An
“Chạy đi đâu đó một thời gian đi”. Anh bạn thân là bác sĩ khuyên tôi. “Em cần có thời gian để hồi phục nhiều thứ. Cuộc sống bào mòn em quá mức. Không ai có thể giúp em tốt hơn chính em”. Chạy đi đâu? Chạy như thế nào? Trong sự mệt mỏi và ngừng trệ của cả thể xác và tinh thần, những lời khuyên cứ trượt qua tôi, lùng nhùng như trong một mớ sương mù dày đặc vào một buổi sáng lập đông.
Xem thêm
Đêm của âm nhạc
Trích tiểu thuyết “My Antonia” của Willa CatherWilla Sibert Cather (1873 – 1947) là một nhà văn người Mĩ nổi tiếng rộng rãi với những tiểu thuyết viết về vùng biên giới cao nguyên rộng lớn ở miền trung Bắc Mĩ. Bà được coi là một trong những người chép sử biên niên tài năng nhất về cuộc sống của những người tiên phong khai hoang của thế kỉ 20. Tác phẩm hay nhất của bà là My Ántonia (1918). Nguồn: online-literature.com
Xem thêm
Lỗ thủng nhân cách
“Con vua không biết làm vua/ Con sãi ở chùa hỗn chúa lấn ngôi”
Xem thêm
Nhạt - Truyện ngắn Phan Duy
Một xã hội ê chề hiện ra sờ sờ trước mặt như một thằng câm khát khao được nói dù biết chắc là không thể, biết bao cay tủi bổ vào cuộc đời này một cách vô cảm. Thật ra, bản thân nó cũng từng tự lọc mình ra khỏi cái nhiễu nhương sậm màu bi đát.
Xem thêm
Rừng chưa yên tĩnh – Truyện ngắn Trần Quang Lộc
Phong cảnh rừng núi yên bình thoáng đãng như ăn sâu vào máu huyết người dân tộc rồi. Đi đâu, ở đâu, làm chức vụ gì, cuối cùng cũng quay về với núi rừng, sống với núi rừng, chết với núi rừng. Xa núi rừng một buổi cứ thấy nhớ!
Xem thêm
Đưa con về quê
Truyện ngắn của LÊ THANH HUỆ
Xem thêm
Chàng hoàng tử và cánh buồm nâu
Truyện ngắn của Đặng Đình Cung
Xem thêm
Con mèo đốm đen – Truyện ngắn Khuê Việt Trường
Chị gặp nó vào một buổi sáng, đêm hôm qua thành phố có cơn bão rớt, mưa suốt đêm, gió cứ gào qua phố làm chị không ngủ được.
Xem thêm
Hương Bánh Lọt Ngọt - Truyện ngắn Thúy Dung
Cho đến khi gần đất xa trời, ông Tám vẫn nhớ như in cái mùi của món bánh lọt ngọt. Màu xanh của lá dứa, màu nâu của đường mía, màu trắng của nước cốt dừa, khi ăn, nó ngọt thanh, hơi béo, trơn tuột vào đầu lưỡi, dai dai, nhai sơ sơ, nuốt một cái, ngon gì đâu. Đặc biệt là hoàn cảnh ông thưởng thức món ăn lúc đó, một kỷ niệm sâu dậm không bao giờ phai.
Xem thêm
Cha và con – Truyện ngắn của Kim Uyên
 Lão không muốn kéo dài sự cô đơn trong ngôi nhà của mình nữa. Nhưng quyết định rời khỏi căn nhà thân yêu quả là quá khó khăn. Vợ lão chết đã mấy năm nay, vài người hàng xóm khuất xa, bạn bè nhạt nhòa tin tức – lão chỉ một mình!
Xem thêm
Đêm nay anh ở đâu? | Truyện ngắn của Hoài Hương
Tác phẩm đăng Tạp chí Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh
Xem thêm
Đồng trăng – Truyện ngắn của T.Diên Lâm
Mặt trời nhả màu đỏ quạch lên mảnh đá đầu làng, tỏa màu huyết dụ, gã đưa tay nâng điếu tẩu cũ mèm, bám đầy những cợn bã thuốc lâu ngày không cọ rửa, làn khói vẩn đục cuộn trọn quanh mặt gã rồi tản lạc mờ dần, ánh mắt gã nhìn xa xăm, hiện qua làn khỏi mỏng, những mảng da sần sùi, thô nhám chi chít rổ, hằn một vết sẹo dài trông nặng đến khó nhìn.
Xem thêm
Con đò lặng lẽ - Truyện ngắn Lê Thị Việt Hà
Bao giờ cơn gió trở về, mùa mưa nặng hạt, những dòng mương ăm ắp phù sa, cho dòng sông thấp thoáng bóng con đò…
Xem thêm
Cá sấu báo thù – Truyện ngắn của Hồng Chiến
 Những cây gỗ hương cao lừng lững, đứng thành hàng như được xếp vào ô bàn cờ, trải dài trước mắt gần như vô tận. Ngửa mặt nhìn lên không thấy gì ngoài lá và cành cây. Dưới mặt đất chỉ có một con đường mòn dày đặc dấu chân trâu rừng đi giữa các hàng cây.
Xem thêm
Đứa con không về | Truyện ngắn của Bích Ngân
Người sung sướng nhất hẳn là nội tôi. Thoạt đầu bà không tin người đàn ông cao lớn, để ria, mang kính cận đang ôm chầm lấy bà lại chính là thằng Sang sún, người tròn như củ khoai đã rời bà lên tàu ra Bắc khi vừa lên tám.
Xem thêm
Cánh hoa mai | Truyện ngắn của Đặng Đình Cung
Một truyện ngắn thấm đẫm nhân văn về đề tài 30-4 và Thống nhất đất nước.
Xem thêm
Ký ức chiến tranh - Truyện ngắn Trần Thế Tuyển
Thế là lại lỡ một lần nữa. Cả tuần nay, Giang không ra sân được. Giang vào phòng thay đồ rồi vội bấm thang máy xuống phòng cấp cứu.
Xem thêm
Mẹ | Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Tác phẩm Giải thưởng Truyện ngắn Tạp chí Văn nghệ quân đội.
Xem thêm
Tiếng chuông muộn màng – Truyện ngắn của Trần Minh Ánh
Đêm đã khuya, mọi cảnh vật đã chìm vào giấc ngủ, tiếng điện thoại tôi đổ chuông, bên kia đầu dây là một giọng đàn ông tiếng Quảng Nam nhưng rất lạ: Alo có phải anh Minh không?
Xem thêm
Nguyễn An Bình - Chùm thơ dự thi (Chùm 2)
Buổi chiều cơn mưa nhỏ qua đâyMang theo cánh cò quay về chốn cũCầu Ba Son in bóngRực rỡ trong ánh chiều tàSoi từng nhịp yêu thươngNối khu đô thị mới Thủ Thiêm bao năm cách trởXanh lục bình vừa trôi vừa nởĐêm bừng lên ánh điệnLấp lóa dòng xe xuôi ngược.
Xem thêm