TIN TỨC
  • Truyện
  • Chiều cuối năm bên dòng sông Ô Môn

Chiều cuối năm bên dòng sông Ô Môn

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2023-12-23 13:51:52
mail facebook google pos stwis
585 lượt xem

Kim Thanh

Người ta dù sống ở đâu, dù bận rộn cở nào, chiều cuối năm cũng bôn ba về nhà. Tết mà không về nhà, không về quê coi như không có Tết. Về để nghe thương nhớ bao lâu khi mãi bôn ba nơi xứ xa mà rưng rưng thấy dáng má đón con chiều cuối năm. Về để cùng má canh lửa cho nồi bánh tét đón giao thừa. Về thắp lên nén nhang trên bàn thờ ông bà tổ tiên cúng rước ông bà. Quê nhà dù có gieo neo, có khó khăn buộc những đứa con của má phải tha hương kiếm tiền nơi xứ lạ. Như cứ nghe gió Tết về lòng hoang hoãi nỗi bồn chồn lo việc này cho xong, mua cái nọ mang về quê ngày Tết.

Chiều cuối năm bên dòng sông Ô Môn ngày đó hắn cũng có một gia đình đầm ấm. Cơn lốc đi xuất ngoại lao động làm cho vợ hắn hoa mắt lên với bao ước vọng, bao toan tính. Sau Tết, vay mượn, gom góp bán mấy con heo, bầy gà vài chục con, vợ hắn tạm đủ tiền dằn cọc cho một xuất đi lao động Đài Loan. Ngày đưa vợ lên chiếc xe đời mới để ra sân bay sang xứ người hắn nhìn khuôn mặt rạng ngời của vợ mà nghi hoặc không biết có phải vợ mình. Hắn chống chếnh ra vào cùng ruộng rẫy, chăm hai đứa con, đứa lên năm, đứa lên tám. Đêm nằm nghe gió sông Ô Môn xào xạc ngoài hiên nhà mà nhớ vợ không nguôi. Không biết chút tiếng Anh hay tiếng Đài vậy mà hăm hở đi. Hẹn hắn vài năm về sẽ sửa lại nhà có tiền cho hai đứa nhỏ học đàng hoàng. Ngày ấy chưa biết bao giờ đến, nhưng số tiền vay của bà con làng xóm, cứ xong mùa lúa, hết lứa rẫy hắn phải gom góp trả cho người ta. Con hắn hai đứa ốm càng thêm ốm, mắt lúc nào cũng xa xăm buồn vì nhớ mẹ. Hắn và con đôi khi thèm miếng thịt mà chỉ dám mua một miếng nhỏ nhỏ, kho thiệt là mặn ăn với canh rau vườn mà ngon thiệt là ngon. Mùa nắng, mùa mưa, cua ốc, rau trái vườn nhà mấy cha con hắn chờ đợi ngày vợ hắn trở về.

Lâu lắm vợ hắn mới gọi nhờ điện thoại về thăm hắn và con, vợ kể qua bên ấy chăm sóc một bà cụ bị lẩn thẩn, mất trí nhớ. Được nhà chủ cho ăn cơm no đủ, ở trong nhà mát rượi không phải đi làm ngoài nắng. Vợ bảo hắn yên tâm, hết hợp đồng sẽ mua nhiều quà về cho chồng con. Hắn kể đã trả nợ dần dần, còn chút ít cuối năm nay sẽ trả hết nợ, Tết này ăn Tết tiết kiệm. Tương lai của hắn và vợ ngày đoàn tụ sao vui vẻ, tràn đầy ước vọng.

Vợ hắn không kể cho hắn nghe, mỗi ngày thị bị nhà chủ đánh mấy lượt, không vừa ý việc gì bị đánh, nói một chuyện mãi không hiểu bị đánh, bà cụ ị ra quần đang loay hoay thay cho bà, bà thò tay bốc phân trét tùm lum bị đánh, canh bà cụ ngủ mệt quá thị ngủ gục theo bị đánh. Chủ là một thằng Đài to con vạm vỡ, không chăm được mẹ nên mướn chị sang chăm theo hợp đồng. Thằng Đài tốn một khoản tiền cho dịch vụ tìm người nên khi chị đến nhà, thằng Đài bực bội vì trễ cả tuần theo hợp đồng thỏa thuận. Người chị chi chít vết thương lớn nhỏ, nhưng về trước hợp đồng tiền đâu đền, tiền đâu mau vé máy bay về, chưa kể giấy tờ thằng Đài bảo cất hộ rồi không đưa. Tiền công hàng tháng thằng Đài chuyển vào tài khoản ngân hàng đúng hợp đồng. Chị được một người đi trước dạy cho cách ra ngân hàng kiểm tra tài khoản và để yên vậy không rút ra để làm gì. Có những khi thằng Đài đi uống rượu về nó dằn ngửa chị ra làm chuyện ấy bất kể đâu trong nhà. Chị nhỏ bé, sức yếu không phản kháng được đành để nó dày vò. Khi tỉnh rượu nó ném cho chị thêm vài đồng kèm nụ cười khẩy. Chị cắn răng nuốt nước mắt vào lòng, tất cả dành dụm cho ngày về dù hàng ngày chị sống trong tủi nhục. Một lần thằng Đài  đang dày vò chị giữa nhà, bà cụ không hiểu sao cầm con dao chặt thịt chém cho nó một cái nhưng không trúng. Thằng Đài trố mắt nhìn mẹ nó, từ đó về sau nó thôi không dày vò chị nữa, nhưng đánh thì vẫn cứ đánh.

Hắn không kể cho vợ nghe, con ở nhà khóc nhớ mẹ mỗi đêm, cả hắn cũng vậy. Ruộng lúa mùa lại mùa không trúng như trước, mà giá phân bón, thuốc trừ sâu cứ tăng chóng mặt. Có vụ làm ra rồi không có lời, thậm chí lỗ, nhưng không làm tiếp hắn đâu biết làm gì. Hắn nói với vợ con đi học đàng hoàng, nợ nần vợ vay mượn khi đi hắn trả bớt, vợ hắn cười vui qua điện thoại. Hắn không nói với vợ con hắn ốm quắt queo vì thiếu ăn, thiếu thịt, có khi ngủ mơ được uống hộp sửa cô gái Hà Lan. Hắn không nói hắn nợ tiền học phí của con triền miên đến nỗi nhà trường xem xét chiếu cố cho đóng trễ, nhưng hắn vẫn không có để đóng nên người ta phải vận động mạnh thường quân giúp.

Vợ hắn được về trước thời hạn vì thằng Đài đi uống rượu về bị trượt chân té xuống hồ nước ngoài đầu làng chết trong đêm. Bà cụ được đưa vào trại dưỡng lão vì không còn con, tài sản nhà cửa được bán đi và tiền ngân hàng của thằng Đài được chuyển hết cho nhà dưỡng lão. Người ta muốn chuyển chị đi làm tiếp nhà khác cho hết hợp đồng nhưng chị nhất quyết xin về nên được đáp ứng theo nguyện vọng.

Đón vợ về ngôi nhà như sắp ngã nghiêng vì gió bên bờ sông Ô Môn chiều cuối năm, hắn khóc, vợ hắn cũng khóc. Ước mơ háo hức đổi đời ngày nào giờ đây khi ôm vợ hắn bàng hoàng vì chi chít vết sẹo, vết thương. Vợ hắn cầm tay chồng, đầy những cục chai sần vì cố công tự làm ruộng một mình không mướn thêm người để dành dụm tiền trả nợ vay khi vợ đi xứ người. Nếu ngày đó chị nghe lời hắn ở nhà không đi Đài Loan thì đâu đến nỗi. Dù sao ngày cuối năm vẫn còn được trở về, dẫu có bị tổn thương nhưng chị đã về được với gia đình. Chị lại về với ngôi nhà nhỏ chông chênh mưa nắng nhưng rộn ràng niềm vui, tiếng cười lại ngân vang bên dòng sông Ô Môn khi giao thừa rộn rã đến./.

K.T

Bài viết liên quan

Xem thêm
Lứa đôi - Truyện ngắn Lê Thanh Huệ
Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Xem thêm
“Bến nước” cơ quan | Truyện ngắn Lại Văn Long
Tôi đang đứng trước gương trong nhà tắm rộng rãi, ốp đá Italia cầu kỳ với la bô, bồn cầu, bồn tắm nhập từ Nhật Bản có bộ điều khiển điện tử và máy nghe nhạc cực chuẩn, để tự vấn.
Xem thêm
Đòi nợ - Truyện ngắn Kim Uyên
Phàm ngồi kiểm đi kiểm lại mấy lượt vẫn thấy thiếu tiền. Ngày hôm nay gã bán hết ba mươi ba con vịt nướng, mười bảy con vịt luộc, hai thúng bún, hai kí măng khô cùng nhiều đồ gia vị. Hết hàng là có lãi, vậy mà không một đồng lời, thậm chí còn hụt vốn.
Xem thêm
Chạy - Truyện ngắn Ngô Thị Thu An
“Chạy đi đâu đó một thời gian đi”. Anh bạn thân là bác sĩ khuyên tôi. “Em cần có thời gian để hồi phục nhiều thứ. Cuộc sống bào mòn em quá mức. Không ai có thể giúp em tốt hơn chính em”. Chạy đi đâu? Chạy như thế nào? Trong sự mệt mỏi và ngừng trệ của cả thể xác và tinh thần, những lời khuyên cứ trượt qua tôi, lùng nhùng như trong một mớ sương mù dày đặc vào một buổi sáng lập đông.
Xem thêm
Đêm của âm nhạc
Trích tiểu thuyết “My Antonia” của Willa CatherWilla Sibert Cather (1873 – 1947) là một nhà văn người Mĩ nổi tiếng rộng rãi với những tiểu thuyết viết về vùng biên giới cao nguyên rộng lớn ở miền trung Bắc Mĩ. Bà được coi là một trong những người chép sử biên niên tài năng nhất về cuộc sống của những người tiên phong khai hoang của thế kỉ 20. Tác phẩm hay nhất của bà là My Ántonia (1918). Nguồn: online-literature.com
Xem thêm
Lỗ thủng nhân cách
“Con vua không biết làm vua/ Con sãi ở chùa hỗn chúa lấn ngôi”
Xem thêm
Nhạt - Truyện ngắn Phan Duy
Một xã hội ê chề hiện ra sờ sờ trước mặt như một thằng câm khát khao được nói dù biết chắc là không thể, biết bao cay tủi bổ vào cuộc đời này một cách vô cảm. Thật ra, bản thân nó cũng từng tự lọc mình ra khỏi cái nhiễu nhương sậm màu bi đát.
Xem thêm
Rừng chưa yên tĩnh – Truyện ngắn Trần Quang Lộc
Phong cảnh rừng núi yên bình thoáng đãng như ăn sâu vào máu huyết người dân tộc rồi. Đi đâu, ở đâu, làm chức vụ gì, cuối cùng cũng quay về với núi rừng, sống với núi rừng, chết với núi rừng. Xa núi rừng một buổi cứ thấy nhớ!
Xem thêm
Đưa con về quê
Truyện ngắn của LÊ THANH HUỆ
Xem thêm
Chàng hoàng tử và cánh buồm nâu
Truyện ngắn của Đặng Đình Cung
Xem thêm
Con mèo đốm đen – Truyện ngắn Khuê Việt Trường
Chị gặp nó vào một buổi sáng, đêm hôm qua thành phố có cơn bão rớt, mưa suốt đêm, gió cứ gào qua phố làm chị không ngủ được.
Xem thêm
Hương Bánh Lọt Ngọt - Truyện ngắn Thúy Dung
Cho đến khi gần đất xa trời, ông Tám vẫn nhớ như in cái mùi của món bánh lọt ngọt. Màu xanh của lá dứa, màu nâu của đường mía, màu trắng của nước cốt dừa, khi ăn, nó ngọt thanh, hơi béo, trơn tuột vào đầu lưỡi, dai dai, nhai sơ sơ, nuốt một cái, ngon gì đâu. Đặc biệt là hoàn cảnh ông thưởng thức món ăn lúc đó, một kỷ niệm sâu dậm không bao giờ phai.
Xem thêm
Cha và con – Truyện ngắn của Kim Uyên
 Lão không muốn kéo dài sự cô đơn trong ngôi nhà của mình nữa. Nhưng quyết định rời khỏi căn nhà thân yêu quả là quá khó khăn. Vợ lão chết đã mấy năm nay, vài người hàng xóm khuất xa, bạn bè nhạt nhòa tin tức – lão chỉ một mình!
Xem thêm
Đêm nay anh ở đâu? | Truyện ngắn của Hoài Hương
Tác phẩm đăng Tạp chí Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh
Xem thêm
Đồng trăng – Truyện ngắn của T.Diên Lâm
Mặt trời nhả màu đỏ quạch lên mảnh đá đầu làng, tỏa màu huyết dụ, gã đưa tay nâng điếu tẩu cũ mèm, bám đầy những cợn bã thuốc lâu ngày không cọ rửa, làn khói vẩn đục cuộn trọn quanh mặt gã rồi tản lạc mờ dần, ánh mắt gã nhìn xa xăm, hiện qua làn khỏi mỏng, những mảng da sần sùi, thô nhám chi chít rổ, hằn một vết sẹo dài trông nặng đến khó nhìn.
Xem thêm
Con đò lặng lẽ - Truyện ngắn Lê Thị Việt Hà
Bao giờ cơn gió trở về, mùa mưa nặng hạt, những dòng mương ăm ắp phù sa, cho dòng sông thấp thoáng bóng con đò…
Xem thêm
Cá sấu báo thù – Truyện ngắn của Hồng Chiến
 Những cây gỗ hương cao lừng lững, đứng thành hàng như được xếp vào ô bàn cờ, trải dài trước mắt gần như vô tận. Ngửa mặt nhìn lên không thấy gì ngoài lá và cành cây. Dưới mặt đất chỉ có một con đường mòn dày đặc dấu chân trâu rừng đi giữa các hàng cây.
Xem thêm
Đứa con không về | Truyện ngắn của Bích Ngân
Người sung sướng nhất hẳn là nội tôi. Thoạt đầu bà không tin người đàn ông cao lớn, để ria, mang kính cận đang ôm chầm lấy bà lại chính là thằng Sang sún, người tròn như củ khoai đã rời bà lên tàu ra Bắc khi vừa lên tám.
Xem thêm
Cánh hoa mai | Truyện ngắn của Đặng Đình Cung
Một truyện ngắn thấm đẫm nhân văn về đề tài 30-4 và Thống nhất đất nước.
Xem thêm
Ký ức chiến tranh - Truyện ngắn Trần Thế Tuyển
Thế là lại lỡ một lần nữa. Cả tuần nay, Giang không ra sân được. Giang vào phòng thay đồ rồi vội bấm thang máy xuống phòng cấp cứu.
Xem thêm