TIN TỨC
  • Thơ
  • Chùm thơ Lại Văn Long viết về Đà Lạt

Chùm thơ Lại Văn Long viết về Đà Lạt

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2022-07-05 22:55:01
mail facebook google pos stwis
3626 lượt xem

Em sinh ra ta – Sao mãi không già?

 

Em tha thướt trong dinh thự xa hoa

Màu vua chúa thếp vàng phủ quá khứ

Em đài các kiêu sa như tiên nữ

Lữ khách mọi miền mê mẩn dáng xinh…

Ta cùng em hái nắng chiều lởn vởn

Bóng nhà thờ trầm mặc đá phủ rêu

Lối sỏi xôn xao gót hài mềm mại

Chúa ở trên trời cứ mãi ngắm em

Em bước ra từ sương mai ảo ảnh

Con dốc buồn len lỏi giữa đồi hoang

Thung lũng xanh tươi, núi xa tím ngát

Em hát gió ngàn vi vút thông reo

Ta theo em tắm vạn sầu mưa lạnh

Mưa Đà lạt buồn rả rích đêm thâu

Mưa Đà lạt ngâu suốt ngày rấm rức

Phố xá nhạt nhòa, ướt át, lá rơi

Đà lạt ơi, yêu em thời bé dại

Những sớm mai lóc cóc nhịp ngựa thồ

Phố co ro mùi cà phê sưởi ấm

Thăm thẳm còi tàu sầu biệt sân ga

Ta ra đi khi tuổi đời hoa mộng

Trái tim ngây thơ mơ những nỗi niềm

Nhớ Đà lạt hồn nhiên như nhớ mẹ

Nhớ phố thân thương, nhớ trường tiểu học…

Nay trở lại nơi chôn nhau cắt rốn

Tóc đã bạc nhiều, chân bước liêu xiêu

Đà lạt yêu – vẫn mỹ miều đến lạ!

Em sinh ra ta - sao mãi không già?

 

Nhà văn Lại Văn Long

Trăng

Ta cứ ngỡ đang mơ khi gặp lại

Mảnh trăng xưa hiền dịu ngón tay dài

Em đài các trở về mang gió lạnh

Ta rợn người chạm ánh mắt ngày xưa

*

*      *

Phố đang vui bỗng ngập tràn hoài niệm

Nhớ buâng khuâng căn nhà gỗ ngoại ô

Sương lởn vởn bên hoàng hôn đỏ quạch

Tóc mượt mà, “trăng” đan ngón thơ ngây

*

*       *

Ta – lãng tử co ro trong chiều muộn

Trôi theo gió ngàn hối hả tìm trăng

Trăng mới lớn giữa lưng chừng Đà Lạt

Mắt si tình nghiêng ngả cả rừng thông

Ta bước lên giữa gió lộng mênh mông

Cây hoa dại ru tình đầu mộng mị

*

*      *

… Trái cấm mở toang, đôi môi vời vợi

Hơi thở ngọt ngào thơm mát làn da

Ta ngất ngây trong âu yếm thiết tha

Trăng òa vỡ nụ hôn thiêng tình ái

*

*      *

Mười mấy năm phút chốc đã đi qua

Ta chen lấn giữa bộn bề nhân thế

Nay em hiện về sắc áo “Trăng xưa”

Áo màu ngà em đã mặc dưới mưa

Đêm che ô ta đón em tan lớp…

*

*      *

Em vội đi rồi, đi với chồng em

Em đã nói rằng, ta là bạn cũ

Chồng em mỉm cười bắt tay ta rủ

“Sang Hoa Kỳ nhớ gọi số này nha!”

        *

         *       *

Em đã đi rồi để lại cơn mưa

Ta run rẩy, bàng hoàng tìm điểm tựa

Quán nhỏ bên đường dăm khách lưa thưa

Trời cứ mưa để ta ngồi rót rượu

Dốc ly cay nồng, lặng tìm ngày cũ

Em trở về… đáy cốc sánh màu trăng!

 *

  *        *

Vẫn nhớ trước lúc đi lấy chồng xa

“Trăng” dặn ta nâng niu tình cũ

Nụ hôn cuối, cùng lời nhắn nhủ:

– “Thu sắp đến rồi, lá phải xa cây

Em sẽ là lá xanh trên cành mới

Lá bồi hồi ngày tháng của hai ta…”

*

*      *

Ai trong quán nhìn ta cười giả lả

Ta cũng gật đầu giả lả vô tư

Như không vấn vương, hoài niệm, ưu tư

Như tình buồn đã mất trôi theo gió

Đèn phố đỏ như hoàng hôn ngày đó

Em bây giờ có khóc lúc ta say?

Trăng ơi!… Nhớ lắm!… ta uống đợi em…

25.09.09

 

Khu Số Bốn – Đà Lạt

Khu Số Bốn tuổi thơ tôi đó

Tháng ngày mưa dầm buồn nung mắt mẹ

Chợ chiều đìu hiu trên con dốc lở

Tiếng súng âm u ru giấc ngủ chập chờn

*

*    *

Tôi nhỏ bé giữa ngoại ô Số Bốn

Chiến tranh đi qua để lại những hoang tàn

Chùa Tuệ Quang, Linh Quang không còn nguyên tượng phật

Những mảnh linh thiêng bị cỏ dại phủ tràn

*

*    *

Mấy căn nhà đổ nát khóc hoàng hôn

Vài trụ điện gục đầu phơi xương cốt

Cây thánh giá tháp Đô Men chủng viện

Run rẩy lo âu trong sương lạnh sớm mai

*

*    *

Đường Bà Trưng, Nguyễn Hoàng, Ngô Quyền, Thi Sách…

Hoa Dã Quỳ vàng tức tưởi nắng trưa

Bóng núi nhạt nhòa mơ mơ chiều thẳm

Tiếng sấm chuyển mưa u uất chân trời.

*

*    *

Ngã tư Số Bốn những xế tà

Xe cam nhông chở xác người ra nghĩa địa

Tiếng còi toe toe đưa linh hồn vĩnh biệt

Ngoại ô tối sầm trong tiếng khóc bi ai.

*

*    *

Tôi lớn lên thấy quanh mình buồn quá

Thấy mẹ tảo tần, thấy cha vất vả

Thấy cả gia đình bữa đói bữa no

Lênh đênh kiếp đời ở trọ…

*

*    *

Trường tiểu học cộng đồng Đa Nghĩa

Chiều tan lớp tôi thơ thẩn đi hoang

Chiếc cặp học trò ôm sau lưng nặng trĩu

Bước chân lang thang “thám hiểm” phố phường

Ngã ba Cẩm Đô ngạt ngào hương phở

Dốc Duy Tân thơm nức bánh mì

Mùi bánh xèo đường Đoàn Thị Điểm

Tô bún bò cuối hẻm Nguyệt Vọng Lâu

*

*    *

Ôi! Cám dỗ cứ trêu ngươi thách thức

Cái bụng eo xèo cơn đói của tôi

Chú bé lên mười không xu dính túi

Bỗng ước trên đời có một ông tiên…

*

*    *

Lời ước không thiêng, ông tiên không đến

Khu Hòa Bình vẫn ánh điện xa hoa

Những mệnh phụ áo lông, môi đỏ

Cười bên quầy trang sức ngọc ngà

*

*    *

Ngoài đường mưa phùn buốt giá

Ai giống mẹ khoác áo tơi

Lầm lũi gánh bắp luộc

Tiếng rao buồn quen quá đi thôi…

*

*    *

Tôi chạy đến “mẹ ơi con đói”

Mẹ thả gánh hàng ôm xiết con trai

Mẹ vội mua bánh mì thịt thơm giòn

Ly đậu nành ngọt ngon ấm nóng

*

*    *

Khi tôi no nê mẹ hối trở về:

“Con hư quá! Cả nhà tìm con đó

Đi một mình bị bắt cóc thì sao?”

Mẹ dắt tôi đi giữa phố đông người

*

*    *

Chiếc cặp sách mẹ đặt vào quang gánh

Để tôi thong dong như chim nhỏ sổ lồng

Bên “bà Tiên” áo tơi, nón lá

Tiếng rao buồn nửa gánh bắp còn đây…

Bốn mươi năm rồi trở lại phố xưa

Khu Số Bốn giờ thay màu, đổi cảnh

Những ngôi chùa cháy, vỡ thuở chiến tranh

Nay Di Lặc phưỡn bụng cười ngạo nghễ

*

*    *

Tôi hít vào tâm ngọn gió mát lành

Chân mê sảng tìm tuổi thơ qua phố

Rồi đi mãi ra bờ hồ náo nhiệt

Ngắm sương mờ ôm ấp cội tùng xưa

*

*    *

Du khách đông quá, giữa noel lạnh giá

Có ai buồn nhớ đến mẹ ngày xưa?

Tiếng rao “bắp nấu ơ ơ ơ…” như quá khứ bơ vơ

Để tôi ngỡ thuở lên mười vọng lại…

Noel 2014

Lại Văn Long

 

 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm
Khát vọng vươn mình - Chùm thơ Hoàng Thị Hương
Từ biển Vũng Tàu đến thành phố hôm nay, những chuyển động của đời sống mang theo một niềm tin rõ rệt: khát vọng vươn mình.Chùm thơ của Hoàng Thị Hương là tiếng nói hướng tới tương lai, nơi biển, đất và đô thị cùng hòa vào một nhịp đi lên.
Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm
Những nốt trầm giữa phố - Chùm thơ Thạch Đờ Ni
Từ Cà Mau, Thạch Đờ Ni tham gia cuộc thi bằng chùm thơ mang sắc thái văn hóa riêng – nơi công trường, phố xá và không gian tâm linh cùng tồn tại.
Xem thêm
Những phác thảo đô thị mới – Chùm thơ hưởng ứng của Vũ Thanh Hoa
Chùm thơ của nhà thơ Vũ Thanh Hoa có thể xem như những ghi chép ban đầu về một đô thị đang chuyển động: còn dang dở, còn phác thảo, nhưng đã gợi mở những cảm nhận riêng về sự gần gũi, kết nối và đổi thay.
Xem thêm
Đêm cực hình - Chùm thơ Kiều Bích Hậu
khi bóng đêm ập xuốngcũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm