TIN TỨC
  • Thơ
  • Đã có ai tìm ADN cho biển? - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh

Đã có ai tìm ADN cho biển? - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2024-07-16 11:42:02
mail facebook google pos stwis
1315 lượt xem

NGUYỄN VĂN MẠNH

 

ADN của biển

 

Gửi câu hỏi này vào Thái Bình Dương

Rằng đã có ai tìm ADN cho biển?

Trái tim tôi âu lo thắc thỏm

Sao câu trả lời vẫn cứ ở…mênh mông.

 

Dân tộc ủ hồn trang truyền thuyết nghìn năm

Ngạo nghễ dáng rồng bay, giữa trùng dương xanh thẳm

Cha dẫn đàn con về biển lớn

Nguồn Mẹ muôn đời thao thiết hướng về Đông.

 

Ngàn năm nghe nơi đầu sóng rì rầm

Bước chân Việt tạc trên thềm lục địa

Rừng yêu biển, hóa trùng trùng cọc gỗ

Đất nước dưới trời căng ngực chắn bão dông.

 

Ra biển hiểu thêm, biển có những con đường

Hoàng hôn nhuộm tái tê con đường máu

Gió lồng lộng, đỏ lời tử sĩ

Hồn cốt vẫn còn thầm lặng dưới sao khuya.

 

Và biển cứ xanh miên man vỗ trước nhà

Ánh mặt trời đan vào mắt lưới

Thủy triều nâng câu hò bạc muối

Châm lửa lòng thuyền cháy nỗi xa xăm…

 

ADN, liệu có phải đi tìm

Khi máu mặn trong tôi từng giờ rung tiếng biển

Dẫu bạc đầu vẫn trong vòng tay bến

Và cánh buồm khao khát sóng khơi xa?

------

Bài thơ đăng báo Văn nghệ số 26, ngày 29/6/2024 (ảnh cuối bài).

 


Ngư dân miền trung vươn khơi đánh bắt hải sản. Ảnh: Đăng Khoa

 

Về quê

 

 Bây giờ trút hết bụi đường

Về quê, nhung nhớ, yêu thương tìm về

Đón mây rụng xuống sông quê

Thuyền trăng neo giữa bốn bề mênh mông

Lợi danh thành khói hư không

Thả hồn theo cánh gió đồng bao la

Bạn xưa ta gặp lại ta

Câu thơ bầu rượu vườn nhà thảnh thơi.

 

Hiệp Hòa tháng 5 năm 2020.


 

Chiều nghĩa địa làng

 

Mỗi vuông đất một phận người

Đã thành cát bụi bời bời chân mây

Một đời vật vã vần xoay

Ngửa bàn tay, trắng bàn tay một đời

Vẫn nguyên kiếp cỏ dưới trời

Bốn mùa, tám tiết đầy vơi đất đồng

Kiếp phù du ngỡ như không

Chẳng tan hóa hết chất chồng đắng cay

Trăm ngàn duyên nợ, trả vay

Để trên mặt đất găm đầy chân mưa

 

Tưởng như thoát kiếp sống thừa

Trở về cõi vắng vẫn chưa hết buồn

Chưa thôi chớp bể mưa nguồn

Quê nghèo nắm mộ phủ toàn cỏ rêu.

Khói hương bảng lảng ánh chiều

Dường như động bóng bao nhiêu người làng

Cũng đa tình, cũng đa mang

Cơn mơ bế tắc, bẽ bàng cơn mơ

Trần vai đắp đập, be bờ

Lưng còng oằn nỗi đợi chờ, ngóng trông

Sống ở đồng, chết ra đồng

Xuôi tay, về với… mênh mông gió trời.

 

8/2023

Bài viết liên quan

Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm
Giữ một mảnh hồn quê - Chùm thơ Võ Thị Thu Hằng
Từ làng quê đến đô thị, từ ký ức đến hiện tại, thơ Võ Thị Thu Hằng là những mảnh ghép giàu hình ảnh và cảm xúc. Trong nhịp sống hiện đại, tác giả vẫn cố giữ lại “hồn quê” - một hành trình lặng lẽ, nhiều suy tư.
Xem thêm
Khi tiếng hát đi qua đời người - Chùm thơ Vương Tâm
Giữa nhịp sống đô thị hiện đại, thơ Vương Tâm chọn nhìn về những phận người lặng lẽ và những ký ức không ồn ào.
Xem thêm
Mắt biếc - Thơ và nhạc Hoàng Quý
Xin gửi tới các anh, các chị và các bạn bài thơ Mắt biếc của tôi với giai điệu tôi viết từ 21 năm trước!
Xem thêm
Ba dòng chảy một thành phố - Chùm thơ Bùi Đức Hiền
Chùm thơ của Bùi Đức Hiền đi từ cái nhìn hợp nhất đến những lát cắt đời sống, để thấy: giữa đổi thay, “đất mới” vẫn nở những mùa hoa của tình người.
Xem thêm
Những mùa hoa trên đất mới – Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Chùm thơ của Huỳnh Minh Tâm đi từ những vùng đất cụ thể đến một “quê hương mới” trong cảm nhận, nơi đô thị không chỉ là bê tông mà còn là những mùa hoa của con người, ký ức và sự sống.
Xem thêm
Từ biển xanh đến đô thị mới – Chùm thơ Lê Vinh Dự
Hồ Tràm – Xuyên Mộc trong thơ Lê Vinh Dự hiện lên không chỉ là một vùng đất đang đổi thay, mà còn là nơi đặt ra những câu hỏi về ký ức, về con người và “linh hồn của đô thị mới”. Một chùm thơ có ý thức tư tưởng rõ, kết nối giữa sóng biển, chiến tranh và nhịp sống hiện đại.
Xem thêm
Khi thời gian lên tiếng – Chùm thơ Mai Hoa
Chùm thơ của Mai Hoa là những góc nhìn giàu cảm xúc về ký ức, lịch sử và những miền sống đang dịch chuyển trong tâm tưởng.
Xem thêm
Dấu chân trong miền vắng - Chùm thơ Khuê Việt Trường
Ba bài thơ của Khuê Việt Trường là những lát cắt lặng về người đi – người về, về ký ức và những miền chưa kịp gọi tên. Ít lời mà dư âm ở lại.
Xem thêm
Nguyễn Đăng Khương và chùm thơ Ngược xuôi sương khói
ằng những lời thơ gợi lên hình ảnh mong manh, hoài niệm, câu thơ này thể hiện sự níu giữ những giấc mơ, ký ức hư ảo, phản ánh tâm trạng trữ tình, sâu lắng của người viết. Với ngôn từ đầy diễn cảm, làm toát lên trạng thái tâm lý đặc biệt của tác giả, nơi ranh giới giữa giấc mơ và đời thực trở nên mong manh, khiến con người hành động như đang thức nhưng tâm trí lại chìm trong tiềm thức…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Đăng Khương – Ngược xuôi sương khói.
Xem thêm
Khói bay, lời ở lại – Chùm thơ Bùi Xuân Tứ
Mở đầu cho loạt tác phẩm qua vòng sơ khảo, Ban Tổ chức xin giới thiệu chùm thơ của tác giả Bùi Xuân Tứ – những câu thơ đi ra từ miền núi, mang theo lời ru, bếp lửa và mùi khói, như một cách nhắc nhớ: trong hành trình bước vào đô thị, con người vẫn luôn cần một nơi để trở về.
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Mai Thị Thu Cúc với hành trình gánh thơ đi xa
Văn chương TPHCM trân trọng giới thiệu chương trình Thi ca điểm hẹn “Mai Thị Thu Cúc với hành trình gánh thơ đi xa” do nhà báo BTV Nam Hiệp (VOH) thực hiện.
Xem thêm
Nỗi niềm tháng Tư - Chùm thơ Lê Thi
Với những lời thơ mộc mạc nhưng giàu hình ảnh, lối khắc họa nhẹ nhàng nhưng tinh tế, Lê Thi đã mang những cảm xúc sâu lắng của tháng Tư vào những câu thơ, với nhịp rung động của những người vợ tiễn chồng ra trận, sẵn sàng đánh đổi máu xương để dành độc lập hòa bình. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nỗi niềm tháng Tư của tác giả Lê Thi.
Xem thêm
Đời lính - Chùm thơ Nguyễn Văn Trạch
Trong ký ức của những người lính từng đi qua chiến tranh, có những chi tiết nhỏ bé mà ám ảnh suốt đời – một đêm rừng, một tiếng súng, hay một nắp bình sữa chia nhau giữa lúc sinh tử.
Xem thêm