TIN TỨC
  • Thế giới sách
  • “Đời, có yêu tôi?” – Tự truyện của nhà văn, nhà báo Lưu Đình Triều

“Đời, có yêu tôi?” – Tự truyện của nhà văn, nhà báo Lưu Đình Triều

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2024-05-05 22:25:19
mail facebook google pos stwis
854 lượt xem

Tác phẩm “Đời, có yêu tôi?” của tác giả – nhà văn, nhà báo Lưu Đình Triều. Đây là tự truyện về cuộc đời đầy chông chênh trên sợi dây số phận của cậu bé Lưu Đình Triều cho đến vai trò nhà báo có tiếng trong làng báo.

Sách 440 trang, gồm 18 chương, tiêu biểu như: 21 năm mới được gọi tiếng Ba; Thằng Tây lai mít ướt; Ước mơ gì tuổi 17, 18?; Chiếc thẻ bài đè lên trang sách; Vào đời lần 2 cùng chiến dịch X1, X2; Ta đến muộn đừng lo Người vẫn đợi; Tập tành làm phóng viên; Khúc dạo đầu dưới mái nhà Tuổi Trẻ; Vai mới, Tổng Thư ký Tòa soạn; Đoàn tụ phần hồn; Chưa là lời kết…

Vừa mới sinh ra, đời Lưu Đình Triều đã gắn liền với một sự kiện: Hiệp định Đình chiến Triều Tiên được ký kết. Và cái tên Lưu Đình Triều cũng từ đó mà thành. Cái tên và số phận của đời Lưu Đình Triều cũng từ công việc của cha mình – nhà báo nổi tiếng Lưu Quý Kỳ, một người làm báo, luôn nắm bắt thông tin nhanh nhất. Phải chăng vì thế mà ròng rã hơn 40 năm, công việc của nhà báo Lưu Đình Triều đã gắn liền với việc theo dõi thông tin, sự kiện như con đường của cha mình.

Đất nước chia làm hai miền thời gian 1954 – 1975, cũng là 21 năm nhiều gia đình bị chia cách. Hoàn cảnh gia đình mình cũng theo mệnh đất nước, lúc Lưu Đình Triều được hơn 1 tuổi (cuối tháng 9/1954), cha ông là nhà báo Lưu Quý Kỳ cùng mẹ ông là bà Bùi Thị Lựu (một đảng viên lai Pháp) nhận lệnh khẩn phải rời khu 9 ra Bắc tập kết. Nhận nhiệm vụ mà không thể mang theo hai con, đành gửi vội cho bà ngoại, ngoại tức tốc chạy xuống Cà Mau đón hai đứa nhỏ về Biên Hòa nuôi nấng. Từ lúc từ biệt ba má, ngoại chỉ dặn tới dặn lui: “Ai có hỏi tới thì trả lời ba má chết hết rồi. Hai đứa là con mồ côi được ngoại mang về”. Hồi ấy, Lưu Đình Triều và chị Hai là Lưu Lưu Hà được xem là đứa trẻ mồ côi vì trong giấy “thế vì khai sanh”, hai chị em bị khai là cha mất mẹ mất. Ngoại mang trọng trách trên vai vừa là cha là mẹ của hai đứa cháu nhỏ. Mãi đến khi hai chị em lớn lớn, ngoại mới kể lại cuộc chia ly để đời của gia đình.

Nhà văn, nhà báo Lưu Đình Triều

Chiến tranh không những đưa gia đình vào hoàn cảnh chia cách mà còn đưa hai cha con đứng hai bên chiến tuyến như lời bà ngoại kể đầy xót xa “Ông trời sao quái ác, đẩy thằng Triều vào cảnh cầm súng chống lại cha mẹ mình?”. Khi mà chiến trường sục sôi, các trường Đại học phải tạm đóng cửa do lệnh tổng động viên, Lưu Đình Triều rơi vào cảnh ra chiến trường, bị tổng động viên khi vừa lên năm thứ hai đại học Luật.

Từ đó, chờ đằng đẵng hơn 21 năm mới được gọi tiếng Ba, lần đầu cha con trùng phùng cũng là lúc ông Lưu Quý Kỳ biết tin con trai từng là sĩ quan. Gặp cha mừng mừng tủi tủi nhưng khối đá lý lịch đè nặng trong lòng. Nhận được sự động viên từ ba “Thôi, thương ba, thương má, từ rày về sau con ra sức học tập, rèn luyện tu dưỡng đạo đức lối sống, chuộc lại lỗi lầm”. Kể từ ngày đó, cậu thanh niên mang theo ý chí rèn luyện làm lại cuộc đời, đi theo con đường ba má đã đi. Sau khi chia tay hai đứa con để về Hà Nội, ba mới kể lại, má biết má khóc suốt gần cả tuần. Mãi đến năm 23 tuổi, Lưu Đình Triều mới được trùng phùng với mẹ, lần đầu được nắm lấy bàn tay mẹ, trong lúng túng, trong nghẹn ngào. Thật vậy, có những cuộc đoàn tụ mất hết mấy chục năm, chỉ cần được thốt lên hai từ “ba ơi, má ơi”, tất cả hạnh phúc chờ đợi bấy lâu và lòng thì nghẹn ngào biết mấy.

Từ nhỏ, cuộc đời đặt Lưu Đình Triều vào cảnh thiệt thòi, ngang trái. Ngay từ tấm bé, cậu bé phải sống như trẻ mồ côi. Cậu bé ấy nghĩ thầm, đời có buồn có cực khổ mấy cũng lạc quan sống, duy nhất chỉ có lúc những đứa trẻ trong xóm trêu đùa thân phận” thằng mồ côi” là buồn chịu không thấu. Triều dẫu đã nghe quen và chai sạn nhưng có lúc vẫn tủi hờn mặc cảm trong im lặng, không khỏi thút thít, buồn tủi, chịu không nổi thì vừa chạy… vừa khóc. Biệt danh thằng Tây lai mít ướt ra đời từ đó. Thuở 7,8 tuổi, Triều đã lê la đầu đường xó chợ. 13 tuổi đã lận bộ bài sau lưng, đi kiếm tiền. Vừa qua tuổi trưởng thành, Triều phải gác chuyện học hành rồi bị đẩy vào lính, chống lại cha mẹ mình…

Cuộc đời trớ trêu là thế nhưng đời cũng có lúc tìm đường giúp Triều cơ hội “ngay hàng, thẳng lối” và thắp lên những tia sáng từng chút một làm lại cuộc đời. Đời chỉ cho cô, chú tìm thấy Triều đúng lúc, ngăn mình trở thành một tên du thủ, du thực để bắt đầu học hành đàng hoàng. Đời lại còn cho Triều sự may mắn: bị đẩy ra trận, chỉ dăm ba lần trúng thương mà nhẹ hều. Sau ngày đất nước thống nhất, vừa đi học tập cải tạo về, Đời vẽ đường cho một người bạn học cũ tìm đến, bảo lãnh xóa quản chế – tạo bước ngoặt quan trọng để Lưu Đình Triều sớm hòa nhập cuộc sống mới…

“Tôi đã đặt được bước chân đầu tiên của mình lên dấu chân mà ba má tôi đã đi. Rồi dù trắc trở, gập ghềnh, tôi cũng vào được trường báo, rồi trở thành nhà báo. Đúng là tôi đã thực sự đổi đời. Cũng trên hành trình làm báo đó, dần dà tôi lại được “gần” hơn với ba tôi. Nhìn lại số phận gập ghềnh của mình, tôi vẫn cảm thấy hạnh phúc vì cuối cùng tôi cũng đi được vào con đường làm báo như ba tôi. Nói một cách văn chương thì tôi đã được đoàn tụ phần hồn với ông.” – Lưu Đình Triều bộc bạch.

Đời, có yêu tôi?! Lưu Đình Triều luôn hiểu rõ. Dù Đời lúc này lúc khác, yêu hoặc không yêu, thì chính mình vẫn cần phải làm chủ đường đi lối rẽ của mình.

Phóng viên Margie Mason (hãng thông tấn Mỹ Associated Press – AP) trong một bài phỏng vấn, cô viết về tâm trạng của Lưu Đình Triều trong ngày 30/04/1975 rất ngắn gọn: “Khi Quân Giải phóng đến, Triều được khuyên rời bỏ đất nước. Nhưng anh không muốn chạy trốn. Anh muốn được đoàn tụ với gia đình, điều mà anh khao khát từ thuở ấu thơ. Sau 21 năm chia cắt, anh nói: “Tôi sẵn sàng chịu đựng bất cứ điều gì để có thể gặp lại ba má mình”.

TS. Nhà phê bình văn học Huỳnh Như Phương chia sẻ: “Hoàn cảnh gia đình cùng những vướng víu và nỗ lực cá nhân của Lưu Đình Triều cho thấy bản thân anh cũng là một “nhân vật” tiêu biểu của thế hệ đôi mươi khi đất nước chuyển sang bước ngoặt lịch sử vào năm 1975. Với Lưu Đình Triều và những người cùng thế hệ với anh, có thể nói thêm, không ai chọn thời mà sinh ra. Đó là cái thời mà cha con, anh em, bạn bè run rủi cho số phận có thể đứng hai bên bên bờ chiến tuyến. Cái thời đó đã khép lại và nỗ lực của những người thiện chí là mở ra một thời kỳ mới cho sự hòa giải và hòa hợp, bởi vì vẫn nói như cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt từng nói: “Những định kiến rồi sẽ phải qua, nếu không thì cộng đồng dân tộc làm sao liền lạc, mạnh mẽ được”.

“Gắn bó với báo Tuổi Trẻ từ năm tháng tuổi trẻ. Báo Tuổi Trẻ đã trở thành máu thịt trong năm tháng tươi đẹp nhất của đời anh. Vì lẽ đó, tự truyện này tất nhiên không thể thiếu những trang viết về tờ báo Tuổi Trẻ. Qua đó, phần nào bạn đọc có thể nhìn thấy nhiều hoạt động “sau mặt báo” mà chỉ những người trong cuộc mới có thể biết đến. Trong đời riêng, với số phận éo le của anh và người cha là nhà báo lừng danh Lưu Quý Kỳ đã trở thành nhân vật điển hình trong một giai đoạn lịch sử điển hình của đất nước: cha và con đứng hai chiến tuyến. Do đó, khi đọc tự truyện này cũng là lúc chúng ta cảm nhận được sự “lột xác” kỳ thú, nghị lực “đổi đời” của một số phận tiêu biểu trong dòng chảy của thời cuộc.” – Nhà thơ Lê Minh Quốc chia sẻ về người bạn , đồng nghiệp thân thiết trong làng báo.

Phùng Hiệu

Bài viết liên quan

Xem thêm
Khi bất an trở thành hình thức cao nhất của tỉnh táo
Có những cuốn sách được viết ra để giải trí. Có những cuốn khác được viết để kể một câu chuyện. Nhưng cũng có những cuốn sách - hiếm hơn - được viết ra để đặt con người trước chính mình, buộc ta phải dừng lại, tắt bớt những kết nối quen thuộc, rồi tự hỏi: mình đang sống, hay chỉ đang online? Gió vẫn thổi qua rừng nhiệt đới là một cuốn sách như thế. Tiểu thuyết của Dương Bình Nguyên vừa đoạt giải A cuộc thi tiểu thuyết, truyện và kí về đề tài “Vì an ninh Tổ quốc và bình yên cuộc sống” giai đoạn 2020 - 2025, cuộc thi do Bộ Công an phối hợp cùng Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức. Ngày 24/1/2026, tại đường sách Nguyễn Văn Bình, TP. Hồ Chí Minh, buổi ra mắt giới thiệu tác phẩm đã diễn ra.
Xem thêm
“Nỗi lòng người lính” – Thơ của ký ức sống sót
Bài viết về tập thơ của nhà thơ Trần Bá Dũng, hội viên mới Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh.
Xem thêm
Nhà văn Nhật Chiêu ra mắt tập thơ Nghìn nghi lễ tình
Vào lúc 09 giờ ngày 25 tháng 01 năm 2026, tại Nhà xuất bản Phụ nữ số 16 Alexandre de Rhodes, phường Sài Gòn, Thành phố Hồ Chí Minh sẽ diễn ra buổi giao lưu và ra mắt tập thơ “Nghìn nghi lễ tình” - chủ đề “Vòng mùa và vòng đời” của nhà văn, nhà nghiên cứu Nhật Chiêu.
Xem thêm
Nhà thơ Trần Kim Dung mơ một ngày Kim Giang xưa trở lại
Bài cảm nhận của nhà thơ Xuân Trường về tập thơ Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong của Trần Kim Dung.
Xem thêm
Khi tiểu thuyết là một bài thơ dài
“Lý do tôi viết tiểu thuyết là để bắt độc giả của mình đọc thơ” – chia sẻ của Nguyễn Phan Quế Mai trong tập podcast đầu tiên của Nhã Nam Reading Room gợi mở một cách nhìn thú vị về hành trình sáng tác của chị.
Xem thêm
Nhà văn Lưu Vĩ Lân và cuốn Cửu đảo: Tôi sợ chưa kịp kể hết những trải nghiệm!
Ở tuổi 66, nhà văn Lưu Vĩ Lân hoàn thành Cửu đảo - tác phẩm về Việt Nam năm 2039. Ông chia sẻ triết lý sống rồi mới viết, nỗi sợ chưa kịp kể những gì đã trải nghiệm.
Xem thêm
Công trình “Văn học giải phóng Miền Nam Việt Nam” – Một tư liệu lớn về văn học kháng chiến
Cuốn “Văn học giải phóng Miền Nam Việt Nam”, một công trình đồ sộ hơn 1.100 trang do Lê Quang Trang và Trần Thị Thắng biên soạn, xuất hiện như một nỗ lực quy mô nhằm hệ thống hóa toàn bộ di sản đặc biệt này.
Xem thêm
Thế trận và lòng dân: Góc nhìn lý luận và thực tiễn của Trung tướng Nguyễn Đức Hải
“Thế trận và Lòng dân” (*) – không chỉ là tên cuốn sách, mà còn là thông điệp xuyên suốt, là hai trụ cột then chốt mà tác giả muốn truyền tải.
Xem thêm
Đọc “Phong Ba biển tình” của Trung tướng Nguyễn Đức Hải
Bài giới thiệu sách của Đại tá nhà văn Trần Thế Tuyển
Xem thêm
Nhà văn Trương Anh Quốc duyên nợ với biển
Là một kỹ sư điện tàu vận tải biển và gắn bó nhiều năm với biển cả, nhà văn xứ Quảng Trương Anh Quốc vừa ra mắt cuốn “Trùng khơi nghe sóng”; đây là cuốn sách thứ 4 viết về biển của anh sau tiểu thuyết “Biển”, “Sóng” và tập truyện ngắn “Sóng biển rì rào”.
Xem thêm
“Mưa nắng Vũng Tàu” – Bản tình ca từ những vần thơ Đường Xoan
Bài viết của nhà thơ Nguyên Bình từ Bà Rịa Vũng Tàu
Xem thêm
Phan Nhật Tiến: “Lỡ làm nghiêng góc chiều phố núi”
Bài viết của nhà thơ Xuân Trường về tập thơ mới của Phan Nhật Tiến.
Xem thêm
Cuốn sách nhỏ về một “người lớn”
Bài viết của Đại tá Nhà thơ Trần Thế Tuyển về cuốn sách Nghĩ về anh
Xem thêm
Chủ tịch Hội Tĩnh mạch TP.HCM viết văn để giữ đầu óc tỉnh táo
Sau hơn một thập kỷ viết văn đều đặn, PGS.TS.BS Nguyễn Hoài Nam, Chủ tịch Hội Tĩnh mạch học TP.HCM, chính thức trở thành hội viên Hội Nhà văn và vừa ra mắt tác phẩm thứ 13.
Xem thêm
Xuân Trường say hai vệt nắng chiều
Với tập thơ này, những buổi chiều như ngưng đọng, nỗi xót xa đã lặn vào sâu, thăm thẳm chiêm bao.
Xem thêm
Đọc “Những năm tháng khốc liệt” –Nghĩ về phẩm chất bộ đội Cụ Hồ
Đọc Những năm tháng khốc liệt của Hoàng Phương, thêm một lần nữa, ta nhận diện cuộc chiến tranh giải phóng và bảo vệ Tổ quốc vừa khốc liệt vừa vinh quang.
Xem thêm
Nhà văn Nguyễn Minh Ngọc ra mắt tiểu thuyết Miền cỏ tranh
Mới đây, nhân dịp ra mắt tiểu thuyết Miền cỏ tranh (NXB Quân đội nhân dân), Đại tá - Nhà văn Nguyễn Minh Ngọc đã có buổi gặp gỡ thân tình và ấm áp với đồng nghiệp tại TPHCM.
Xem thêm
Sống và yêu ở “Miền cỏ tranh”
Nguồn: Báo Thanh Niên, 23-6-2025
Xem thêm