TIN TỨC
  • Thơ
  • Dương Vũ – chùm thơ dự thi

Dương Vũ – chùm thơ dự thi

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2024-05-09 09:29:36
mail facebook google pos stwis
2291 lượt xem


(Mời click vào icon để truy cập thư mục)

DƯƠNG VŨ
 

Sài Gòn mưa đêm

 

Trong tiếng hát của hàng dầu gió già

Tháng tư Sài Gòn cả một trời hoa bay

Vỉa hè in đầy những đôi chân mốc bụi

Rất cũ

Hóa thạch

Từ thủa tràm đước giấc rồng

Nắng phong hóa cả chân trời

 

Sáng nay dưới tán me xanh vị nắng quên ngủ

Lũ ve cất giọng khoan đục bê tông

Những con mắt vẫn ủ mầm tuổi thơ lam lũ

Xa tít mấy chặng mây bay phương Bắc

Tường vi mấp máy những lời tỏ tình ngốc nghếch

Hố đen của bầy ký tự tự động xếp vần

 

Tôi ghét cô đơn

Tôi hay nói dối

Sài Gòn như em

Luôn ở trong mình mà không với tới được

Sài Gòn và tôi sa mạc từ thủa người đi

Tháng Tư bất chợt mưa đêm du lễ

Ngày chiến thắng sao người không trở về

 


 

Khúc hát nhập cư

 

Theo những vết chân nhập cư bụi bặm

Cháu đã đến đây rồi ông

Nơi ông hóa cánh chim thiên di cõng nửa gia đình đi tìm bình yên hạnh phúc

Năm 56

Khóe mắt cay dời bỏ nơi chôn rau cắt rốn phương Bắc đỏ ngời

Kiếp thương hồ chông chênh con thuyền trôi

 

Ông bắt đầu bằng những buổi sáng

Bán than tổ ong

Bán cà rem

 

Cạo mủ cao su

Kim hoàn...

Cuộc mưu sinh bằng mồ hôi nước mắt kẻ tha hương

Không có gì là dễ dàng khi đã bàn tay trắng

Trên vai là cả gia đình

Trĩu nặng một giấc mơ hướng sáng trong bóng tối

 

Theo những vết chân nhập cư

Cháu nối gót ông đến Sài Gòn để tìm kho báu

Giấc mơ cho cháu ông tạo bằng những câu chuyện kể

Sự kì thú của xứ sở ngà ngọc biết cười

Ngọn lửa đèn khò thử vàng nung ý chí

Chẳng biết từ khi nào ông thêm lần nữa thành công

 

Ông và cháu

Những kẻ nhập cư

Chưa nói hết lời cảm ơn

Sài Gòn ban cơm ăn áo mặc ấm no hạnh phúc

Khi những buổi sáng uống cạn bình minh luôn bắt đầu trong cháu ông ơi...

 

 

Hải lưu ấm

 

Xưa đất hoang vu sú vẹt

Vẹm trai ốc làm bạn với sếu cò

Sóng xô mặn bao đời lở bồi nhân nghĩa

Sáng bừng bán đảo Đông Dương

 

Từ thượng nguồn đại ngàn cao nguyên đỏ thắm

Thác suối nghìn năm hoài vọng hội biển Đông

Ngã ba sông sáng bừng hào khí mấy ngàn năm Lạc Việt

Sài Gòn lấp lánh viên ngọc rồng

 

Em cùng tôi tan vào dòng hải lưu ấm

Hòa chung nhịp trái tim biển trời

Cho cao ốc vươn mình chạm mây trắng

Ấm ấp ánh đèn thành phố êm ả bên bờ Chín Rồng

 

Lời hiệu triệu sáng bừng gươm báu

“Các Vua Hùng đã có công dựng nước”

“Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước”

Hải lưu chảy ngầm mạch ấm

Lên xanh tươi bờ cõi Lạc Hồng ...

 

 

Thủy triều dâng

 

Quay về được không

Ôi những tháng năm thanh xuân đi lạc …

 

Đêm nằm nghe sóng trăng vỗ nhám chân cầu

Vỉa hè cà phê lá khô rơi cho hồn thơ mọc cánh

 

Thủy triều dâng tím chiều

Giấc mơ phồn hoa của những kẻ nhập cư

Giấc mơ nào cũng thơm ngát chân quê phèn mặn

Đứa chọ chọe giọng miền cát trắng nắng gió Lào

Thằng ngọng líu ngọng lô Bắc Bộ phù sa

Đứa phóng khoáng miền Tây sông nước

 

Quay về được không

Buổi sáng chung nhau hơi thuốc cụng ly cà phê lót dạ ổ mì

Tối ngồi vỉa hè dăm trái ổi cóc xoài với chai rượu đế kể chuyện quê

Những câu chuyện không cuối không đầu

Rượu vào lời ra như là hát liêng biêng

 

Để rồi lặng lẽ chìm vào im lặng sau mỗi kết thúc công trình

 

Sài Gòn cứ thế mà cao thêm tráng lệ phồn vinh

Lũ bạn Bắc Trung Nam như những con cá đi lạc rồi trở về nơi sinh thịnh

Thuỷ triều dâng tím chiều

Sau bao năm tay vẫn trắng tay quê

Chiều đắng hoàng hôn

Tự nhiên muốn nhậu rượu đế với cóc ổi cóc xoài

Bọn bay ơi

Quay về được không ngày xưa ...

Bài viết liên quan

Xem thêm
Ở trọ non ngàn – Chùm thơ Trương Vu Giang
Trong dòng chảy của thi ca đương đại, tập thơ Ở Trọ Non Ngàn của bạn mang một sức nặng tự sự vừa khốc liệt, vừa bao dung. Đây không chỉ là tập hợp của những vần xoay chữ nghĩa, mà là bản đồ hành trình của một linh hồn tự vá víu những vết xước định mệnh để đi tìm bản ngã. Đọc xuyên suốt tập thơ, ta bắt gặp chân dung một gã lữ hành kỳ lạ: kẻ mang tên Được, nghĩa là “nhặt được” từ xó chợ khi chưa tròn ba tuổi, nhưng lớn lên lại chọn sống cuộc đời của một dòng sông Giang tự tại giữa đại ngàn.
Xem thêm
Dừng lại để rồi đi - Chùm thơ Châu Hoài Thanh
Chùm thơ Dừng lại để rồi đi có chất suy tưởng khá tự nhiên, không cố triết lý mà vẫn gợi được cảm giác một người từng trải đang tự đối thoại với mình.
Xem thêm
Những miền xanh ký ức - Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Đây có thể là một chùm có cá tính riêng, có chất đô thị – du ký – hoài niệm khá rõ, khác nhiều chùm dự thi thường gặp.
Xem thêm
Những điều thiêng liêng - Chùm thơ Minh Hương
Tổ Quốc là gì/ mà ai cũng vấn vương/ ăm ắp trong tim/ dạt dào nỗi nhớ
Xem thêm
Phố người ta – Chùm thơ Bình Địa Mộc
Giữa nhịp sống đô thị nhiều biến động, Bình Địa Mộc chọn nhìn Sài Gòn từ những điều rất nhỏ: ổ bánh mì, gác trọ nhập cư, lan can chung cư hay một con hẻm mùa triều cường. Chùm thơ mang giọng điệu bụi bặm, gần gũi và thấp thoáng nỗi niềm của những phận người đi tìm chỗ đứng giữa phố thị hôm nay.
Xem thêm
Giữa những đổi thay - Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Với giọng điệu chân thành, mềm mại và giàu cảm xúc vốn có, ở chùm thơ này, lão nhà thơ CCB Trần Ngọc Phượng viết về khát vọng về một “thành phố của tương lai”, những bâng khuâng rất đời thường, về hồi ức tháng Năm của một thế hệ đã đi qua chiến tranh và năm tháng học trò. Văn chương TPHCM trân trọng giới thiệu cùng độc giả.
Xem thêm
Đô thị mới rắc đầy sao sa – Chùm thơ Trần Thanh Bình
Bến Bạch Đằng tàu xuôi cửa biển/ Sáng mở mắt/ ngắm bãi Trước bãi Sau
Xem thêm
Nguyễn Trần Hoàng Viện và chùm thơ Ngọn gió đi qua
Bằng những lời thơ đẹp, được gọt giũa từ những âm thanh màu sắc của cảm xúc, tạo sức gợi của một đời sống mỏng manh, hư ảo, chập chờn vô thức như ngọn gió vô thường. Là bức tranh buồn vạn kỷ khi nhớ về bóng người xưa. Câu thơ đầy cảm thức khi liên tưởng về con người, cuộc đời, trần thế…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Trần Hoàng Viện – Ngọn gió đi qua.
Xem thêm
Hành trình yêu thương - Chùm thơ Phương Bình
Ngày mới phố vươn mình/ Nắng nghiêng qua khung cửa/ Phố ngắm phố bình minh/ Mà không cần chỉnh sửa.
Xem thêm
Nguyễn Đình Thái và chùm thơ Thơ tình người lính trẻ
Khi viết về những năm tháng chiến đấu và người lính, bằng sự rung động thật sự về tinh thần lạc quan, kiên cường của họ. Tác giả đã viết lên những dòng thơ giàu xúc cảm, mỗi bài thơ là một câu chuyện về các mối quan hệ giữa người với người, giữa người với thiên nhiên, những địa danh lịch sử, những năm tháng chiến tranh, được cảm nhận và kết nối với nhau một cách trực quan, sinh động. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Đình Thái – Thơ tình người lính trẻ.
Xem thêm
Ký ức phương Nam – Chùm thơ Trần Thế Vinh
Chùm thơ của Trần Thế Vinh cho thấy một giọng thơ đậm đặc căn tính Nam Bộ, đặc biệt là vùng đất An Giang – Thất Sơn – châu thổ Cửu Long. Đây không phải kiểu thơ “đô thị hóa” theo bề mặt hiện đại, mà là một nỗ lực đi sâu vào ký ức văn hóa, cội nguồn nhân nghĩa và đời sống nông dân miền Tây trong những biến động của thời cuộc.
Xem thêm
Bên đường Hồng Lĩnh – Thơ Nhật Chiêu
Hay tin nhà thơ Phạm Thiên Thư đã rời cõi tạm, là một bạn thơ tri âm, tiếc thương cho người thi sĩ tài hoa, đã có những năm tháng gắn bó cùng nhau qua nhiều nơi. Nhà thơ Nhật Chiêu đã cảm tác bài thơ “Bên đường Hồng Lĩnh” nhằm tưởng nhớ người bạn, nhà thơ Phạm Thiên Thư bằng tấm chân tình sâu sắc.
Xem thêm
Đóm nắng trong thành phố - Chùm thơ Đoàn Trọng Hải
Đoàn Trọng Hải tham gia cuộc thi không bằng những đại cảnh đô thị, mà từ các khoảng lặng rất đời: một ban công đầy bê tông, một khung cửa sổ, một người mẹ già ngồi trước hiên chiều…
Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm
Khát vọng vươn mình - Chùm thơ Hoàng Thị Hương
Từ biển Vũng Tàu đến thành phố hôm nay, những chuyển động của đời sống mang theo một niềm tin rõ rệt: khát vọng vươn mình.Chùm thơ của Hoàng Thị Hương là tiếng nói hướng tới tương lai, nơi biển, đất và đô thị cùng hòa vào một nhịp đi lên.
Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm
Những nốt trầm giữa phố - Chùm thơ Thạch Đờ Ni
Từ Cà Mau, Thạch Đờ Ni tham gia cuộc thi bằng chùm thơ mang sắc thái văn hóa riêng – nơi công trường, phố xá và không gian tâm linh cùng tồn tại.
Xem thêm
Những phác thảo đô thị mới – Chùm thơ hưởng ứng của Vũ Thanh Hoa
Chùm thơ của nhà thơ Vũ Thanh Hoa có thể xem như những ghi chép ban đầu về một đô thị đang chuyển động: còn dang dở, còn phác thảo, nhưng đã gợi mở những cảm nhận riêng về sự gần gũi, kết nối và đổi thay.
Xem thêm