TIN TỨC
  • Thơ
  • Hồn thiêng non nước và những nỗi niềm biên ải - chùm thơ Trần Đôn

Hồn thiêng non nước và những nỗi niềm biên ải - chùm thơ Trần Đôn

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-04-03 19:29:04
mail facebook google pos stwis
2349 lượt xem

Thơ Trần Đôn như một bức tranh cảm xúc nhiều gam màu về Tổ quốc - khi thì thổn thức với nỗi niềm biên viễn, lúc lại ngân nga khúc tình tự dân tộc. Từ đáy sâu những địa danh lịch sử (Vị Xuyên, Mã Pí Lèng) đến vẻ đẹp huyền ảo của thiên nhiên (Sapa, Hồ Gươm), mỗi câu thơ đều thấm đẫm tình yêu nước được kết tinh từ máu, nước mắt và niềm kiêu hãnh. Văn chương TP. Hồ Chí Minh trân trọng giới thiệu tới bạn đọc 6 bài từ chùm thơ mới mà tác giả vừa gửi cho BBT.

Nhà thơ TRẦN ĐÔN

Hội viên Hội VHNT Bình Dương.

 

HÃY YÊN LÒNG ANH ƠI

 (Nhân chuyến thăm nghĩa trang quốc gia Vị Xuyên -24/2/25)

 

Các anh gác đầu về núi

Hoàng Liên Sơn chiều tối ngậm ngùi

Chúng tôi từ Bình Dương tới

Rưng rưng những nén tâm hương

 

Tháng hai hoa đào còn nở

Tháng hai giặc dữ tràn vào

Các anh biến thành ngọn lửa

Cháy tràn trên những đỉnh cao

 

Quân thù giờ đây đã tởn

Nhưng anh ở lại không về

Các anh biến thành quan ải

Ngăn thù trên vạn sơn khê

 

Chúng tôi những người còn sống

Nguyện làm đất nước rạng ngời

Trả ơn những người đã khuất

An lòng nhắm mắt anh ơi!

 


Nhà thơ Trần Đôn tại Di tích Trung ương Cục Miền Nam 1961-1962 - Ảnh: NH.

 

TRÊN ĐỈNH MÃ PÍ LÈNG

 

Đưa tay ra

Ta chạm vào sương khói

ở độ cao một ngàn sáu trăm mét

Mù sương là bạn quanh năm

 

Vươn mắt lên

Ta đụng vào huyền sử

Có những con người

Treo mình trên vách đá

Mở từng cen-ti-mét đường

 Cho hậu thế thong dong.

Các anh là những cảm tử quân

Mười một tháng quên mình làm nhiệm vụ

Mười một tháng anh viết thành trang sử

Cho Mã Pí Lèng đẹp như hôm nay.

 

Hôm nay,

Mã Pí Lèng đẹp lắm

Non xanh nước biếc hữu tình

Dòng sông Nho Quế uốn mình xa xa

Chập chùng đồi núi ta qua

“Cung đường hạnh phúc” như là cảnh tiên.

 

 

ĐÊM ĐỒNG VĂN

 

“Cao nguyên đá” nên lạnh càng tê tái

Núi rừng giăng sương trắng tóc người

Đồng Văn đêm, càng lạnh lẽo chơi vơi

Đâu bóng hồng, đâu cà phê đắng!!!

 

Đêm địa đầu nghe kể chuyện thời xa vắng

Lũ phỉ hoành hành, giặc cướp tràn sang

Cô gái Hơ Mông bỏ gùi mang súng 

Mén Mèn thay cơm, quyết đuổi quân thù 

 

Đêm Đồng Văn phố dựa vào vách núi

Ru giấc trăm năm nhà cổ ngậm ngùi

Ta đi qua cuối quãng đời rong ruổi

Thương phố nghèo, thương quá đỗi Đồng Văn.

 

 

ĐÊM HỒ GƯƠM

 

Đêm nay lạnh, Hồ Gươm đi ngủ sớm?

Tháp Rùa ơi, sao trầm mặc trong sương

Cầu Thê Húc, ngại ngùng ta qua đó

Đường không xa, bỗng hóa miên trường

 

Tháp bút cao cao, vẽ tới trời

Vẽ hồn lịch sử, bốn ngàn năm

Ơ kìa- ẩn hiện thần quy tới

Trao kiếm cho… ai, để khỏi nhầm.

 

 

SAPA MƯA

 

Buồn gì?

Mà em rơi lệ

Bao nhiêu ngày

Lạnh thấu tim gan

 

Mưa rì rầm

Làm em ướt sũng

Cơ thể lạnh băng

Hóa đá chợ tình

 

Ô Quy Hồ mờ sương

Ta về qua đó

Chờ em trước ngỏ

Một trời thương thương

 

Fansipan cao

Cao hơn sức khỏe

Đã qua ngày trẻ

Thôi đành ước ao

 

Đất trời gặp gỡ

Ta người tri ngộ

Sapa sao nỡ

Sụt sùi làm chi

 

 

ĐƯỜNG VỀ VIỆT BẮC

 

Điệp điệp trùng trùng non nước xanh

Mây vờn phố núi, núi như tranh

Khen ai khéo vẻ chùm phong thủy

Non nước ngàn năm vẫn hữu tình

 

Non nước ngàn năm mãi hữu tình

Thương về nguồn cội thuở bình minh

Bắc Pó ai chờ bên núi Mác

Ai ngồi câu cá suối Lê Nin

 

Việt Bắc bây giờ xinh quá xinh

Mấy tầng mây lượn, mấy tầng đèo

Cô gái Hơ Mông, cười trong trẻo

Gùi hoa em bán giá bao nhiêu?

 

Việt Bắc bây giờ yêu quá yêu

Non sông gấm vóc quá mỹ miều

Ta về Lũng Cú bay cùng gió

Hôn  lá cờ sao yêu quá yêu

Việt Bắc bây giờ yêu quá yêu

Đồng Văn sương lạnh khói mây chiều

Đỉnh trời Quản Bạ mờ nhân ảnh

Mèo Vạc cheo leo Mã pí lèng.

 

Việt Bắc bây giờ yêu quá yêu

Vị Xuyên xương trắng máu chưa khô

Các anh nằm đó, thành biên ải

Thành vạn trường thành ngăn lũ nô

 

Việt Bắc một lần thăm nhớ mãi

Giang sơn muôn thuở vững âu vàng

Ba Bể còn mang hồn nhân nghĩa

Ta về nhớ mãi tiếng em ca.
 

Chùm thơ được viết trong và sau chuyến đi Tây Bắc và Đông Bắc, tháng 2/2025.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm
Giữ một mảnh hồn quê - Chùm thơ Võ Thị Thu Hằng
Từ làng quê đến đô thị, từ ký ức đến hiện tại, thơ Võ Thị Thu Hằng là những mảnh ghép giàu hình ảnh và cảm xúc. Trong nhịp sống hiện đại, tác giả vẫn cố giữ lại “hồn quê” - một hành trình lặng lẽ, nhiều suy tư.
Xem thêm
Khi tiếng hát đi qua đời người - Chùm thơ Vương Tâm
Giữa nhịp sống đô thị hiện đại, thơ Vương Tâm chọn nhìn về những phận người lặng lẽ và những ký ức không ồn ào.
Xem thêm
Mắt biếc - Thơ và nhạc Hoàng Quý
Xin gửi tới các anh, các chị và các bạn bài thơ Mắt biếc của tôi với giai điệu tôi viết từ 21 năm trước!
Xem thêm