- Thơ
- Hồn thiêng non nước và những nỗi niềm biên ải - chùm thơ Trần Đôn
Hồn thiêng non nước và những nỗi niềm biên ải - chùm thơ Trần Đôn
Thơ Trần Đôn như một bức tranh cảm xúc nhiều gam màu về Tổ quốc - khi thì thổn thức với nỗi niềm biên viễn, lúc lại ngân nga khúc tình tự dân tộc. Từ đáy sâu những địa danh lịch sử (Vị Xuyên, Mã Pí Lèng) đến vẻ đẹp huyền ảo của thiên nhiên (Sapa, Hồ Gươm), mỗi câu thơ đều thấm đẫm tình yêu nước được kết tinh từ máu, nước mắt và niềm kiêu hãnh. Văn chương TP. Hồ Chí Minh trân trọng giới thiệu tới bạn đọc 6 bài từ chùm thơ mới mà tác giả vừa gửi cho BBT.
Nhà thơ TRẦN ĐÔN
Hội viên Hội VHNT Bình Dương.
HÃY YÊN LÒNG ANH ƠI
(Nhân chuyến thăm nghĩa trang quốc gia Vị Xuyên -24/2/25)
Các anh gác đầu về núi
Hoàng Liên Sơn chiều tối ngậm ngùi
Chúng tôi từ Bình Dương tới
Rưng rưng những nén tâm hương
Tháng hai hoa đào còn nở
Tháng hai giặc dữ tràn vào
Các anh biến thành ngọn lửa
Cháy tràn trên những đỉnh cao
Quân thù giờ đây đã tởn
Nhưng anh ở lại không về
Các anh biến thành quan ải
Ngăn thù trên vạn sơn khê
Chúng tôi những người còn sống
Nguyện làm đất nước rạng ngời
Trả ơn những người đã khuất
An lòng nhắm mắt anh ơi!
Nhà thơ Trần Đôn tại Di tích Trung ương Cục Miền Nam 1961-1962 - Ảnh: NH.
TRÊN ĐỈNH MÃ PÍ LÈNG
Đưa tay ra
Ta chạm vào sương khói
ở độ cao một ngàn sáu trăm mét
Mù sương là bạn quanh năm
Vươn mắt lên
Ta đụng vào huyền sử
Có những con người
Treo mình trên vách đá
Mở từng cen-ti-mét đường
Cho hậu thế thong dong.
Các anh là những cảm tử quân
Mười một tháng quên mình làm nhiệm vụ
Mười một tháng anh viết thành trang sử
Cho Mã Pí Lèng đẹp như hôm nay.
Hôm nay,
Mã Pí Lèng đẹp lắm
Non xanh nước biếc hữu tình
Dòng sông Nho Quế uốn mình xa xa
Chập chùng đồi núi ta qua
“Cung đường hạnh phúc” như là cảnh tiên.
ĐÊM ĐỒNG VĂN
“Cao nguyên đá” nên lạnh càng tê tái
Núi rừng giăng sương trắng tóc người
Đồng Văn đêm, càng lạnh lẽo chơi vơi
Đâu bóng hồng, đâu cà phê đắng!!!
Đêm địa đầu nghe kể chuyện thời xa vắng
Lũ phỉ hoành hành, giặc cướp tràn sang
Cô gái Hơ Mông bỏ gùi mang súng
Mén Mèn thay cơm, quyết đuổi quân thù
Đêm Đồng Văn phố dựa vào vách núi
Ru giấc trăm năm nhà cổ ngậm ngùi
Ta đi qua cuối quãng đời rong ruổi
Thương phố nghèo, thương quá đỗi Đồng Văn.
ĐÊM HỒ GƯƠM
Đêm nay lạnh, Hồ Gươm đi ngủ sớm?
Tháp Rùa ơi, sao trầm mặc trong sương
Cầu Thê Húc, ngại ngùng ta qua đó
Đường không xa, bỗng hóa miên trường
Tháp bút cao cao, vẽ tới trời
Vẽ hồn lịch sử, bốn ngàn năm
Ơ kìa- ẩn hiện thần quy tới
Trao kiếm cho… ai, để khỏi nhầm.
SAPA MƯA
Buồn gì?
Mà em rơi lệ
Bao nhiêu ngày
Lạnh thấu tim gan
Mưa rì rầm
Làm em ướt sũng
Cơ thể lạnh băng
Hóa đá chợ tình
Ô Quy Hồ mờ sương
Ta về qua đó
Chờ em trước ngỏ
Một trời thương thương
Fansipan cao
Cao hơn sức khỏe
Đã qua ngày trẻ
Thôi đành ước ao
Đất trời gặp gỡ
Ta người tri ngộ
Sapa sao nỡ
Sụt sùi làm chi
ĐƯỜNG VỀ VIỆT BẮC
Điệp điệp trùng trùng non nước xanh
Mây vờn phố núi, núi như tranh
Khen ai khéo vẻ chùm phong thủy
Non nước ngàn năm vẫn hữu tình
Non nước ngàn năm mãi hữu tình
Thương về nguồn cội thuở bình minh
Bắc Pó ai chờ bên núi Mác
Ai ngồi câu cá suối Lê Nin
Việt Bắc bây giờ xinh quá xinh
Mấy tầng mây lượn, mấy tầng đèo
Cô gái Hơ Mông, cười trong trẻo
Gùi hoa em bán giá bao nhiêu?
Việt Bắc bây giờ yêu quá yêu
Non sông gấm vóc quá mỹ miều
Ta về Lũng Cú bay cùng gió
Hôn lá cờ sao yêu quá yêu
Việt Bắc bây giờ yêu quá yêu
Đồng Văn sương lạnh khói mây chiều
Đỉnh trời Quản Bạ mờ nhân ảnh
Mèo Vạc cheo leo Mã pí lèng.
Việt Bắc bây giờ yêu quá yêu
Vị Xuyên xương trắng máu chưa khô
Các anh nằm đó, thành biên ải
Thành vạn trường thành ngăn lũ nô
Việt Bắc một lần thăm nhớ mãi
Giang sơn muôn thuở vững âu vàng
Ba Bể còn mang hồn nhân nghĩa
Ta về nhớ mãi tiếng em ca.
Chùm thơ được viết trong và sau chuyến đi Tây Bắc và Đông Bắc, tháng 2/2025.