TIN TỨC
  • Thơ
  • Khát cháy của Nguyễn Đức Hạnh: Thơ như lửa và nước mắt

Khát cháy của Nguyễn Đức Hạnh: Thơ như lửa và nước mắt

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-07-15 11:52:19
mail facebook google pos stwis
2247 lượt xem

PGS. TS Nguyễn Đức Hạnh, nguyên Giám đốc NXB Đại học Thái Nguyên, là người tài hoa. Anh vừa là nhà Lý luận - phê bình sắc sảo, vừa là nhà văn, nhà thơ viết nhanh, viết khỏe và rất có cá tính. Chỉ tính riêng về mảng thơ, “Khát cháy” đã là tập thơ thứ năm của anh. Trước đó là các tập "Núi khát" (2000), "Vết thời gian" (2014), "Khoảng lặng" (2016) và "Thầm" (2020).

"Khát cháy" (NXB Văn học, 2025) gồm 95 bài là thành quả của 5 năm sáng tác. Tập thơ in dưới dạng song ngữ Việt – Anh với phần tiếng Anh do nhà thơ – dịch giả Võ Thị Như Mai thực hiện. Tập thơ như một bản giao hưởng về những khát vọng nhân sinh, nơi cái đẹp được khai sinh từ chính vết nứt của đời sống. Ở đó, người đọc tìm thấy không chỉ nỗi đau thời đại mà còn cả ánh sáng của lòng trắc ẩn.

"Khát cháy" của Nguyễn Đức Hạnh không đơn thuần là một tập thơ - đó là lời thú tội của một tâm hồn dám sống đến tận cùng những mâu thuẫn: giữa nỗi đau và vẻ đẹp, giữa phản kháng và chấp nhận, giữa tro tàn và lửa ấm. Như chính hình ảnh "ống cơm lam nướng vụng" mang đầy tính biểu tượng, thơ ông cháy đen trong thực tại nhưng vẫn dẻo thơm tựa hạt gạo nếp quê hương.

Có thể nhận thấy, Nguyễn Đức Hạnh đã góp vào thi đàn Việt Nam một giọng điệu riêng - giọng của kẻ "ngậm mưa" giữa bão giông, của người nhóm lửa từ chính đống tro tàn ký ức. "Khát cháy" xứng đáng là tập thơ cần được đọc chậm, để mỗi câu chữ thấm qua vết nứt tâm hồn, như cách nước mắt mẹ thấm vào rơm rạ mùa đông năm nào...

Trong dòng chảy thơ ca đương đại đang ngày càng nghiêng về phô diễn kỹ thuật, sự chân thành đến tàn khốc của Nguyễn Đức Hạnh là lời nhắc quý giá: Thi ca chỉ thực sự tồn tại khi nó cất lên từ máu và nước mắt của một đời người.

Và để cảm nhận rõ hơn điều đó, mời bạn đọc hãy cùng đến với chùm thơ dưới đây – những mảnh ghép đa chiều về thân phận con người trong dòng chảy khắc nghiệt của đời sống. Từ nỗi đau thấm đẫm tình mẫu tử (Mẹ ơi con nhóm lửa rồi), đến những suy tư về thân phận nghệ sĩ (Nghĩ về thơ trong ngày mưa nhiều), mỗi bài thơ như một vết cắt sâu vào hiện thực, nhưng vẫn ẩn chứa ánh sáng của niềm tin.

Ngôn ngữ thơ Nguyễn Đức Hạnh vừa gai góc ("Ống cơm lam nướng vụng / Cháy đen rồi còn cố bùi thơm"), vừa dịu dàng ("Khu vườn nhỏ có cây khế nhỏ / Quả chín rơi ngọt cả tay cầm"). Tác giả phơi bày sự thô ráp của số phận ("Lưới số phận đã quăng / Nhảy múa kiêu hãnh gì cũng là kiếp cá"), nhưng đồng thời cũng nhen nhóm yêu thương ("Anh là củi còn em là lửa / Đêm đêm che gió nhóm yêu thương").

Đọc thơ Nguyễn Đức Hạnh, ta bắt gặp một tâm hồn vừa bầm dập vừa kiên cường, một trái tim biết đau nhưng không ngừng khát khao hướng về sự trong trẻo nguyên sơ. Như chính nhan đề tập thơ - "Khát cháy" - đó là tiếng lòng của một thi sĩ dám sống đến tận cùng, dám viết bằng máu và nước mắt.

N.H chọn thơ và giới thiệu.

 

 

MẸ ƠI CON NHÓM LỬA RỒI

 

Thiếu phụ mùa đông vẩy triệu giọt lạnh lùng

Thất tình nên nghiệt ngã?

Sông co ro. Người xuýt xoa. Lửa hồng thương kêu lép bép

Phố đêm nghiêng thõng tiếng đàn bầu

Ao chuôm thở làn khói ấm

Cá lỡ hẹn hò nên lặn rất sâu

 

Trong ổ rơm nhìn trăng gầy quá

Giống quả ổi cuối cùng trên cây mùa đông

Cột tre kêu làm nứt đêm dài

Lá chuối khô giống bàn tay cha chai, ấm

Nhà dột mang hết xoong nồi ra hứng

Mẹ hứng bằng đôi mắt trũng sâu

Mưa đong đầy rồi tràn ra ngoài mắt mẹ

Ướt sũng con đang ngắm ngọn đèn dầu

 

Giờ nhà không dột nữa

Đêm đêm mẹ vẫn ngồi cắn chắt ngày xưa ...

Bóng những giọt mùa đông vẫn chảy vào mắt mẹ lúc lành lúc vỡ

Nóng như hạt muối đang thở, muối ướp tiếng thở dài

 

Mẹ lần tràng hạt

Những mùa đông tròn xoe trên tay mẹ

Mẹ ơi! Con nhóm lửa rồi

Sưởi cho bao mùa đông lăn thành giọt lệ

Lăn đi đâu cũng mặn vào lòng,

Càng mặn càng trong.

 

 

TÔI LÀ ỐNG CƠM LAM NƯỚNG VỤNG

 

Tôi là ống cơm lam nướng vụng

Cháy đen rồi còn cố bùi thơm

 

Vỏ ống tre quê hương

Xanh lặng lẽ bụi cây ai biết

Tình yêu tụ thành gạo nếp

Mắt mẩy thơm thức ngó đêm dài

 

Nước là lệ của mẹ, mồ hôi của cha

Lửa số phận đốt đau không khóc

Ống cơm lam vỡ trôi qua vực chiến tranh

Dập trong mùa giáp ranh

Hoàng hôn đánh ban mai oà khóc

Niềm vui méo, nỗi buồn tròn - hai chiếc bát

Đựng nỗi niềm tôi mời mẹ, mời em

Đũa gian lao gắp tôi đến nát

 

Em là muối ớt

Tôi chấm tôi vào cùng trăm năm

Ngon cũng khóc mà đắng cay cũng khóc

Ống cơm lam xấu đen còn mơ ước

Tặng dẻo thơm chẳng ai thấy trong lòng

 

Buồn thì ra bến

Thả mình trôi khoả đục tìm trong.

 

 

NGHĨ VỀ THƠ TRONG NGÀY MƯA NHIỀU

 

Hồ trong vì người không xả rác vào?

Hồ vẫn trong khi đầy rác?

Trong hay đục do mình ...

 

Trong rừng khiếu, sáo, vẹt véo von

Thiên hạ vỗ tay la hét

Hồ mùa thu hát bằng ánh trăng vỡ nát

Chỉ một hòn sỏi nghe rồi khóc

Cái đẹp đau thường nói một mình

 

Trong bao người hát múa

Ai cùng tôi ngậm mưa?

Phim doanh thu vài trăm tỉ chắc gì hay?

Cuốn sách ế không bán được chắc gì dở?

Bài vè có ngàn người vỗ tay

Lá cỏ của Uýt Man có mười người đọc, hai người xé ...

 

Tự ngắm rồi thương mình từng múa may theo tiếng kèn hư danh

Tâm biển khơi hóa ao tù thì tài mặt trời thành đom đóm...

 

Dắt hai câu thơ hay-dở về nhà

Thơ dở hóa cáo. Thơ hay hóa gà...

 

 

NÓI VỚI EM KHI TÓC BẠC

(Tặng Yến Nga)

 

Chặt vui buồn dựng hàng rào xanh

Buông bỏ nở hoa lặng lẽ

Khu vườn nhỏ có cây khế nhỏ

Quả chín rơi ngọt cả tay cầm

 

Căn nhà bé dựng cuối xa xăm

Mưa cứ ghé rồi ôm trong vắt

Lấy gió đan tấm lưới xanh ngát

Bao hương thơm của hoa dại lạc đường

 

Anh là củi còn em là lửa

Đêm đêm che gió nhóm yêu thương

Có than hồng bùng trong vất vả

Khoai nướng cứ thơm. Kệ được, mất vô thường

 

Khu vườn lạc vào tác phẩm

Nhân vật biết cười biết khóc thật khó khăn

Hạnh phúc như bài ca đợi tận đáy biển

Hái bó hoa hồng chợt rỏ máu tay cầm

 

Khu vườn ru căn nhà ngủ

Bao loài cây vẫn thức đợi chờ

Những quả chín như mặt trời xấu hổ

Sưởi môi nhau ngọt đến sững sờ.

 

 

NGẮM BẦY CÁ MÀ NGHĨ ....

 

Con cá dưới sông nhìn theo sóng

Con cá trên đĩa nhìn theo đũa

Chúng mình - hai con cá

Áp vui buồn đánh dấu môi nhau

 

Trên sông

Mặt trời đàn ông đa tình

Sáng vuốt ve trưa thiêu đốt

Mặt trăng đàn bà cố nén đam mê

Làm sao mà không khuyết?

 

Thi sĩ là con cá dị biệt biết hát

Làm sao không cô đơn?

Mắt không chớp suốt trăm năm

Cát đâm vào nên hay khóc

 

Lưới số phận đã quăng

Nhảy múa kiêu hãnh gì cũng là kiếp cá

Hát đồng ca vui quá ...

 

Này sông này lưới này dao

Bơi tung tăng mãi rồi vào nơi đâu?

Bài viết liên quan

Xem thêm
Những dòng thơ từ miền gió mặn
Nhân Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, tiếp nối chùm thơ của các nữ tác giả TP.HCM (cũ) đã đăng, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu những tiếng thơ từ Chi hội Nhà văn Bà Rịa – Vũng Tàu, vùng đất biển giàu cảm xúc.
Xem thêm
Vó ngựa tháng Ba - Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Chùm thơ ba bài Kỵ binh, Khi cầm chắc dây cương và Hoa café dẫn dắt người đọc đi từ kỷ luật thép của chiến trường, những phút giây xao lòng hướng về quê mẹ, cho đến cái say nồng nàn trước sắc trắng tinh khôi của cao nguyên tháng Ba. Ở đó, ta bắt gặp một cái tôi vừa quyết liệt, dứt khoát, vừa đầy trăn trở và yêu tin.
Xem thêm
Tháng Ba và những tiếng thơ nữ
Nhân Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu chùm thơ của mười nữ tác giả – hội viên Hội Nhà văn TP.HCM.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Phùng Hiệu
Tôi không có ý định vẽ một chân dung bụi bặm mang hồn cốt lãng tử của kẻ phiêu bạc muốn “đày đọa” hồn mình trong mọi ưu phiền phiêu linh chữ nghĩa. Tôi biết Phùng Hiệu “bị thơ làm” vì lòng anh vốn đa đoan, trắc ẩn với mọi thứ trên đường đời anh gặp.
Xem thêm
Thức với biển | Thơ Nguyễn Đình Tâm - Nhạc: Nguyễn Ngọc Trường
Nhân Ngày thơ Việt Nam 2026 - Thức với biển” là một khúc ca trầm lắng nhưng giàu nội lực về người lính biển và những con tàu ra khơi giữ chủ quyền Tổ quốc.
Xem thêm
Chợt nhớ sông Cầu | Thơ: Hoàng Quý - Nhạc: Đỗ Thanh Khang
Văn chương TP. Hồ Chí Minh xin giới thiệu ca khúc cùng tên do nhạc sĩ Đỗ Thanh Khang vừa sáng tác từ bài thơ Chợt nhớ sông Cầu này của ông.
Xem thêm
Ca khúc “Tiếng gọi đô thị mới”.
Nhân Ngày Thơ Việt Nam 2026 tại TP.HCM với chủ đề “Tiếng gọi đô thị mới”, nhạc sĩ Trần Tuấn Kiệt (Cần Thơ) đã sáng tác và gửi tặng Hội Nhà văn TP.HCM ca khúc cùng tên.
Xem thêm
Thơ Thành phố Hồ Chí Minh nhìn lại một dòng chảy nhiều ưu tư
Thành phố Hồ Chí Minh nơi hội tụ người muôn phương, nơi đất lành chim đậu. Nơi đây hàng triệu người sinh ra trên vùng đất lịch sử Sài Gòn - Chợ Lớn - Bình Dương - Bà Rịa Vũng Tàu hợp thành. Nơi này cùng hàng triệu người sinh ra lớn lên ở khắp mọi miền đất nước, cả ở nước ngoài, hội tụ về đây sinh sống làm việc, công tác và học tập, trên thành phố anh hùng. Thành phố đã tạo nên cuộc sống mới năng động và sáng tạo phát triển kinh tế, văn hóa, xã hội cao nhất toàn quốc. Thành phố 40 năm đổi mới đã làm nên dòng chảy thi ca thấm đượm cảm xúc nhân văn nghĩa tình với niềm tin vào sự phát triển đi lên cùng đất nước. Chính vì cái hay, cái đẹp của đất nước, của thành phố mới đã tạo nên sức sống mới ở những con người thơ. Từ đó nhà thơ đã tạo nên những bài thơ, trang thơ, tác phẩm thơ, tuyển tập thơ để lại những cảm xúc đẹp về con người đất nước trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hôm nay.
Xem thêm
Nối tiếp
Bài đăng Văn nghệ Online
Xem thêm
“Ngựa chín hồng mao”: Bản tình ca đẹp về Mỵ Nương – Thủy Tinh
Bài hát “Ngựa chín hồng mao” của tác giả Bùi Khánh Nguyên, phổ nhạc bài thơ “Lời Mỵ Nương” của Đào Phong Lan đưa ra một góc lý giải mới mẻ khác về tình yêu.
Xem thêm
Tàn thuốc - Chùm thơ Vương Huy
Bằng những biện pháp nhân hóa, ẩn dụ, lời thơ trong các bài thơ được phát họa mạnh mẽ nhưng cũng sâu lắng, mang đến cho người đọc sự chiêm nghiệm về cuộc đời, phận người với những day dứt, giữa hạnh phúc và ảo ảnh. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Vương Huy – Tàn thuốc.
Xem thêm
Hành trình đất nước trong thơ Hoàng Quý
Chùm 5 bài thơ được Văn chương TPHCM chọn giới thiệu dưới đây như những điểm dừng trên một hành trình lặng lẽ đi qua Tổ quốc — để cuối cùng trở về với nỗi thương mến dành cho con người và quê hương.
Xem thêm
Chùm thơ Lục bát cuối năm - Tác giả Hồ Xoa
Những ngày cuối năm luôn mang lại cho mỗi người những cảm xúc ngập tràn yêu thương và hoài niệm, những cảm xúc ẩn mình đâu đó nơi góc chùa xưa, nơi mảnh tình sót lại trong mùa trăng chín. Bằng lối miêu tả ẩn dụ, đã làm cho khung cảnh trở nên đẹp đẽ mỹ miều. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh Xin giới thiệu chùm thơ lục bát cuối năm – Tác giả Hồ Xoa.
Xem thêm
Con tàu năm mới - Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Chùm thơ của nhà thơ CCB Trần Ngọc Phượng không tìm cách gây ấn tượng bằng thủ pháp hay hình thức mới, mà chọn đi con đường lặng hơn: trở về với ký ức.
Xem thêm
Hành trình lắng nghe từ ngủ đông đến xuân – Chùm thơ Nguyên Bình
Qua bốn bài thơ dưới đây, nhà thơ Nguyên Bình từ Bà Rịa – Vũng Tàu sẽ mở ra một hành trình nội tâm từ tĩnh lặng đến hồi sinh. Giọng thơ trầm, giàu liên tưởng và khuynh hướng chiêm nghiệm giúp chùm thơ tạo được dư âm lắng, phù hợp với nhịp đọc chậm của người yêu thơ. Văn chương TP. Hồ Chí Minh trân trọng giới thiệu cùng các bạn.
Xem thêm
Nơi cây nở hoa chậm - Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Trong chùm thơ dưới đây, Hà Thiên Sơn chọn đi con đường lặng lẽ: từ cội mai quê nhà đến hoa chămpa xứ bạn, thơ anh gợi một vẻ đẹp âm thầm, bền bỉ và nhân hậu – nơi ký ức, đất đai và con người cùng nở hoa theo cách riêng của mình.
Xem thêm
Học yêu trong cõi đau – Chùm thơ Hoàng Quý
Nhà thơ Hoàng Quý từ Bà Rịa - Vũng Tàu trở lại với một chùm thơ trầm lắng và giàu suy tư, nơi tình yêu, nỗi đau và ý thức về thân phận con người được nhìn từ chiều sâu trải nghiệm.
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Võ Thị Như Mai và hành trình kết nối thơ ca quốc tế
Nhà thơ, dịch giả Võ Thị Như Mai hiện là giáo viên tiểu học chính ngạch tại Tây Úc với hơn 20 năm kinh nghiệm giảng dạy chuyên nghiệp.
Xem thêm
Chốn quê nhà giấu một câu kinh – Chùm thơ Thùy Vy
Thơ Thùy Vy là những bước đi chậm vào miền ký ức, nơi quê nhà, tuổi thơ và con chữ trở thành chốn nương tựa tinh thần. Không ồn ào hay phô diễn, chùm thơ chọn cách thủ thỉ, chiêm nghiệm và buông xả, gợi lên vẻ đẹp lắng sâu của đời sống nội tâm và những giá trị bền bỉ của yêu thương.
Xem thêm