TIN TỨC
  • Thơ
  • Khi tổ quốc nguy nan từ biển | Chùm thơ

Khi tổ quốc nguy nan từ biển | Chùm thơ

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2024-03-14 16:24:05
mail facebook google pos stwis
1411 lượt xem

Kỷ niệm 36 năm sự kiện Gạc Ma (14/3/1988 - 14/3/2024)

 

ĐINH NHO TUẤN

 

Khi tổ quốc nguy nan từ biển

(Kính dâng hương hồn những người con đã ngã xuống trên biển đảo quê hương)

 

Việt Nam - khoảng trời riêng tuyệt đẹp

Thướt tha thân hình thiếu nữ

Tóc xoã đại dương

Vòng tay ôm ấp Trường Sơn

Dòng sông nào không chảy về miền cổ tích

Ngàn hòn đảo khơi xa - ngàn vú trời rưng rưng biển rộng

Đất nước thơm mùi sữa

Đất nước ngọt lời ru.

 

Đất nước sinh ra triệu người thiếu nữ

Đất nước sinh ra triệu chàng trai

Những người đàn bà vừa sinh con vừa gánh nước trên vai

Những người đàn ông lớp lớp biên thuỳ quân thù che chắn

Miệt mài chiến trận

Miệt mài máu rơi.

 

Những hòn đảo tổ quốc là một phần xương thịt

Nếu tách rời tổ quốc sẽ bị thương

Lịch sử Việt Nam thẳng mình, không chống gậy

Bốn ngàn năm đất nước trường tồn.

 

Những hòn đảo tổ quốc không thể mất

Trái tim không thể chết một phần

Đất nước rùng rùng tòng quân

Cha tiễn con, bà tiễn cháu

Gộp cốt xương cao hơn Trường Sơn

Gộp máu đào chảy tràn hơn sông Hồng mùa lũ

Gộp đau thương quằn lên lịch sử

Lắng hận thù muôn kiếp vẫn trào lên.

 

Hoàng Sa! Trường Sa!

Khi tổ quốc chết đi từ biển

Xác những đứa con trôi dạt vào bờ

Cả biển Đông xát muối vào lòng mẹ

Đất vẫn còn nhưng nước chẳng nên thơ.

 

Hoàng Sa! Trường Sa!

Vị mặn nào ướp thêm trang sử

Lật trang sách, ngùn ngụt cháy con tàu

Những tràng đạn từ quân thù xối xả

Con ngã xuống rồi, gia tài mẹ - niềm đau.

 

Đất nước đứng lên, những hòn đảo đứng lên

Thân gục xuống, cờ đào trôi máu biển

Lớp người sau vớt cờ lên

Lại gục xuống, ngôi sao vàng cháy sém.

 

Hoàng Sa! Trường Sa!

Vòng tay mẹ quá xa

Khi con chết không có ai vuốt mắt

Chỉ có biển mặn mòi

Tắm thân con lạnh ngắt.

 

Nhưng đất liền con ơi!

Những người đàn bà gồng mình sinh vội

Những chiến binh tranh nhau cất tiếng oa oa

Những cánh đồng giục nhau thêm khoai lúa

Những phù sa í ới gọi đồng xa.

 

Tất cả!

Từ lòng mẹ đến lòng cha

Từ lòng cha đến lòng đất

Từ trẻ thơ đến người già

Lửa căm thù cháy lên rần rật.

 

Khi tổ quốc nguy nan từ biển

Sự sống trong bờ đau đớn vùng lên

Những con tàu chồm ra phía biển

Mỗi tim người nòng đạn đã lên.

 

Khi tổ quốc nguy nan từ biển

Cả cỏ cây không một phút yên lòng

Đau đớn thay phải lấy máu mà làm nên đất nước

Lấy tro người tô thắm non sông.

 

Đất nước vẫn phải chọn hy sinh làm sự sống

Chọn đau thương như một lẽ thường tình

Giữ Hoàng Sa, Trường Sa là máu thịt

Nước Việt ơi, nước Việt của trường chinh.

 


Linh hồn Gạc Ma

 

Gạc Ma! Gạc Ma!

Nghĩa trang lòng biển

Không khói, không hương,

không di ảnh, không đường mòn mộ chí.

 

Những linh hồn xếp hàng ôm nhau

Chấp chới trên sóng mặn bạc đầu

Những linh hồn ướt sũng tha phương

Khóc cười tuổi hai mươi kêu đòi được sống

Đâu nơi ẩn mình giữa trời xanh biển rộng.

 

Cây lúa, cây khoai xa lắc trong bờ

Xa lắc trong bờ mẹ già, em thơ

Tay dài nổi đâu, con không thể với

Với lên trời cao, mây xanh vời vợi

Cào xuống biển khơi đau rạn đá ngầm

Nước non linh thiêng có tiếng không âm

Giang sơn quằn đau, khoanh tay thuần phục

 

Sinh ra là người đâu nào tự mất

Sinh ra trên đất, chết nào ôm đất

Xương thịt xếp hàng trôi ngóng quê hương

Nổ mắt linh hồn, máu tụ biên cương

Trân trối, bàng hoàng trừng sang đất Bắc.

 

Gửi về đất mẹ đại dương nước mắt

Hoa máu con cài sóng biển còn vương.

 

 

NGUYÊN HÙNG


Hướng về Trường Sa

 

Đến Nha Trang nghe tim mình sóng nổi

Thương lắm người chiến sĩ Trường Sa

Nơi đảo xa bốn mùa gió dội

Có phút nào vơi nỗi nhớ nhà?

 

Giặc phương Bắc luôn hằm hè gây hấn

Thè lưỡi bò hòng nuốt chửng Trường Sa

Đạn lên nòng, phải kìm lòng không bắn

Bằng cách nào giữ yên biển quê ta?

 

Bọn bành trướng ngày càng trâng tráo

Chiếm Hoàng Sa, lại muốn cướp Trường Sa

Ỷ nước lớn, lộng hành vô đạo

Chẳng lẽ chúng quên nỗi nhục ông cha?

 

Vịnh Nha Trang đảo nhiều như đàn cá

Vẫn một lòng hướng phía Trường Sa

Xin đến đây cùng nhà nhà góp đá

Dựng trường thành gìn giữ biển bao la.
 

Nha Trang, 7/2011.
 

 

Nhận diện láng giềng và...

 

Ta không may chẳng thể chọn láng giềng

Nhưng toàn quyền chọn ai làm bạn

Ta cũng đừng quên không nhẹ dạ cả tin

Nghe những lời ngọt ngon kiểu Hán...

 

Kẻ mưu toan chiếm đoạt biển Đông

Biến nơi đây thành ao nhà của chúng

Kẻ đang tâm đầu độc vùng biển nông

Huỷ hoại môi sinh, cướp đi nguồn sống.

 

Chúng tột bậc cuồng ngông

Chúng tận cùng ích kỷ

Mộng bành trướng vượt mặt cha ông

Máu tham lam vấy tanh liêm sỉ.

 

Nhưng

tiên trách kỷ

Nông nỗi này từ đâu?

Ai chùn tay để chúng cưỡi cổ đè đầu?

Ai tiếp tay giúp chúng gặm mòn rừng biển?

Ai làm ngơ kệ hoạ môi trường ập đến?

 

Ai

và ai?!
 

30/4/2016, BVQ4.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Ở trọ non ngàn – Chùm thơ Trương Vu Giang
Trong dòng chảy của thi ca đương đại, tập thơ Ở Trọ Non Ngàn của bạn mang một sức nặng tự sự vừa khốc liệt, vừa bao dung. Đây không chỉ là tập hợp của những vần xoay chữ nghĩa, mà là bản đồ hành trình của một linh hồn tự vá víu những vết xước định mệnh để đi tìm bản ngã. Đọc xuyên suốt tập thơ, ta bắt gặp chân dung một gã lữ hành kỳ lạ: kẻ mang tên Được, nghĩa là “nhặt được” từ xó chợ khi chưa tròn ba tuổi, nhưng lớn lên lại chọn sống cuộc đời của một dòng sông Giang tự tại giữa đại ngàn.
Xem thêm
Dừng lại để rồi đi - Chùm thơ Châu Hoài Thanh
Chùm thơ Dừng lại để rồi đi có chất suy tưởng khá tự nhiên, không cố triết lý mà vẫn gợi được cảm giác một người từng trải đang tự đối thoại với mình.
Xem thêm
Những miền xanh ký ức - Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Đây có thể là một chùm có cá tính riêng, có chất đô thị – du ký – hoài niệm khá rõ, khác nhiều chùm dự thi thường gặp.
Xem thêm
Những điều thiêng liêng - Chùm thơ Minh Hương
Tổ Quốc là gì/ mà ai cũng vấn vương/ ăm ắp trong tim/ dạt dào nỗi nhớ
Xem thêm
Phố người ta – Chùm thơ Bình Địa Mộc
Giữa nhịp sống đô thị nhiều biến động, Bình Địa Mộc chọn nhìn Sài Gòn từ những điều rất nhỏ: ổ bánh mì, gác trọ nhập cư, lan can chung cư hay một con hẻm mùa triều cường. Chùm thơ mang giọng điệu bụi bặm, gần gũi và thấp thoáng nỗi niềm của những phận người đi tìm chỗ đứng giữa phố thị hôm nay.
Xem thêm
Giữa những đổi thay - Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Với giọng điệu chân thành, mềm mại và giàu cảm xúc vốn có, ở chùm thơ này, lão nhà thơ CCB Trần Ngọc Phượng viết về khát vọng về một “thành phố của tương lai”, những bâng khuâng rất đời thường, về hồi ức tháng Năm của một thế hệ đã đi qua chiến tranh và năm tháng học trò. Văn chương TPHCM trân trọng giới thiệu cùng độc giả.
Xem thêm
Đô thị mới rắc đầy sao sa – Chùm thơ Trần Thanh Bình
Bến Bạch Đằng tàu xuôi cửa biển/ Sáng mở mắt/ ngắm bãi Trước bãi Sau
Xem thêm
Nguyễn Trần Hoàng Viện và chùm thơ Ngọn gió đi qua
Bằng những lời thơ đẹp, được gọt giũa từ những âm thanh màu sắc của cảm xúc, tạo sức gợi của một đời sống mỏng manh, hư ảo, chập chờn vô thức như ngọn gió vô thường. Là bức tranh buồn vạn kỷ khi nhớ về bóng người xưa. Câu thơ đầy cảm thức khi liên tưởng về con người, cuộc đời, trần thế…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Trần Hoàng Viện – Ngọn gió đi qua.
Xem thêm
Hành trình yêu thương - Chùm thơ Phương Bình
Ngày mới phố vươn mình/ Nắng nghiêng qua khung cửa/ Phố ngắm phố bình minh/ Mà không cần chỉnh sửa.
Xem thêm
Nguyễn Đình Thái và chùm thơ Thơ tình người lính trẻ
Khi viết về những năm tháng chiến đấu và người lính, bằng sự rung động thật sự về tinh thần lạc quan, kiên cường của họ. Tác giả đã viết lên những dòng thơ giàu xúc cảm, mỗi bài thơ là một câu chuyện về các mối quan hệ giữa người với người, giữa người với thiên nhiên, những địa danh lịch sử, những năm tháng chiến tranh, được cảm nhận và kết nối với nhau một cách trực quan, sinh động. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Đình Thái – Thơ tình người lính trẻ.
Xem thêm
Ký ức phương Nam – Chùm thơ Trần Thế Vinh
Chùm thơ của Trần Thế Vinh cho thấy một giọng thơ đậm đặc căn tính Nam Bộ, đặc biệt là vùng đất An Giang – Thất Sơn – châu thổ Cửu Long. Đây không phải kiểu thơ “đô thị hóa” theo bề mặt hiện đại, mà là một nỗ lực đi sâu vào ký ức văn hóa, cội nguồn nhân nghĩa và đời sống nông dân miền Tây trong những biến động của thời cuộc.
Xem thêm
Bên đường Hồng Lĩnh – Thơ Nhật Chiêu
Hay tin nhà thơ Phạm Thiên Thư đã rời cõi tạm, là một bạn thơ tri âm, tiếc thương cho người thi sĩ tài hoa, đã có những năm tháng gắn bó cùng nhau qua nhiều nơi. Nhà thơ Nhật Chiêu đã cảm tác bài thơ “Bên đường Hồng Lĩnh” nhằm tưởng nhớ người bạn, nhà thơ Phạm Thiên Thư bằng tấm chân tình sâu sắc.
Xem thêm
Đóm nắng trong thành phố - Chùm thơ Đoàn Trọng Hải
Đoàn Trọng Hải tham gia cuộc thi không bằng những đại cảnh đô thị, mà từ các khoảng lặng rất đời: một ban công đầy bê tông, một khung cửa sổ, một người mẹ già ngồi trước hiên chiều…
Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm
Khát vọng vươn mình - Chùm thơ Hoàng Thị Hương
Từ biển Vũng Tàu đến thành phố hôm nay, những chuyển động của đời sống mang theo một niềm tin rõ rệt: khát vọng vươn mình.Chùm thơ của Hoàng Thị Hương là tiếng nói hướng tới tương lai, nơi biển, đất và đô thị cùng hòa vào một nhịp đi lên.
Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm
Những nốt trầm giữa phố - Chùm thơ Thạch Đờ Ni
Từ Cà Mau, Thạch Đờ Ni tham gia cuộc thi bằng chùm thơ mang sắc thái văn hóa riêng – nơi công trường, phố xá và không gian tâm linh cùng tồn tại.
Xem thêm
Những phác thảo đô thị mới – Chùm thơ hưởng ứng của Vũ Thanh Hoa
Chùm thơ của nhà thơ Vũ Thanh Hoa có thể xem như những ghi chép ban đầu về một đô thị đang chuyển động: còn dang dở, còn phác thảo, nhưng đã gợi mở những cảm nhận riêng về sự gần gũi, kết nối và đổi thay.
Xem thêm