TIN TỨC
  • Truyện
  • Nơi đỉnh mù sương | Lê Tuyết Lan

Nơi đỉnh mù sương | Lê Tuyết Lan

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng:
mail facebook google pos stwis
235 lượt xem

CUỘC THI TRUYỆN NGẮN HAY 2022

LÊ TUYẾT LAN

Tầm hơn 4 giờ chiều, chiếc xe buýt chầm chậm dừng trên đỉnh núi, Miên bước xuống xe với gương mặt vừa ngỡ ngàng vừa mệt mỏi vì chuyến xe dài nhất cô từng đi. Cô nở nụ cười khi nhìn thấy gương mặt hao hao với ảnh đại diện trên facebook mà cô đã nói chuyện, chỉ là người này đã gầy và đen nhẹm đi, cả hai chào nhau với cái ôm rồi anh ta đèo Miên về trang trại của mình nằm sâu trong núi.  Mỗi lần chiếc xe lên xuống dốc, Miên nín thở và lo lắng cho người chở, cô đưa mắt nhìn xung quanh cánh rừng bạt ngàn và ngọn núi cao đã phủ bàng bạc ánh hoàng hôn, người đàn ông chỉ vào những cây thông con ven đường và nói rằng anh đang trồng màu xanh cho con đường này, một màu xanh cần thêm diệp lục và tình người.  Chiếc xe chìm sâu vào những con đường heo hút cho đến khi đặt chân vào trang trại, nhịp thở cô hình như vẫn còn lạc trên từng đoạn gấp khúc đã qua.

Miên gọi người đàn ông này là anh “Thơ” bởi anh là thế hệ người sáng tác đi trước cô rất lâu và từ lúc cô biết về anh dẫu cũng được ngót 3 năm nhưng chỉ có thông tin chút ít đấy thôi. Cả hai trao đổi trên mạng cũng rất ít và ngay đêm lửa trại đầu tiên ấy, Thơ bộc bạch rằng anh đưa Miên đến đây vì một lần cô chia sẻ ý định muốn đi đến vùng núi gắn bó với các lớp học dành cho trẻ em vùng cao. Tuy cả hai đều sáng tác nhưng không hỏi chuyện riêng tư hay những nỗi buồn của nhau, chỉ biết rằng sau cơn bệnh tim nhiều năm, Thơ chọn rời xa phố thị ồn ào, phức tạp để tìm đến vùng núi xa xôi này bắt đầu từ cục đá, cọng cỏ đầu tiên. Còn Miên là một cô gái mang nhiều nỗi niềm với căn bệnh trầm cảm nhiều năm và cuộc sống đơn độc, cả hai không muốn chia sẻ nhiều mà chỉ dành thời gian đọc tác phẩm của nhau. Cảm thấu nhau trong từng câu chữ. 

Trong ngọn lửa bập bùng, ánh trăng khi mờ khi tỏ, họ đàn hát vang dội cả núi rừng, những cơn gió lùa vào khe cửa  như gọi mời khi lại giống lời nỉ non, Miên lần đầu tiên đọc bài thơ của mình viết về mái tóc mà có lần anh Thơ bảo hãy giữ mái tóc dày đen ấy dùm anh. Buổi sáng Miên thức dậy, mọi người đang nhóm bếp nấu nước pha trà, nấu bữa sáng, núi rừng cũng đang trong trở mình trong lớp chăn sương thật quyến rũ, huyền bí. Bốn chú chó nhỏ được anh nuôi nô đùa với nhau, chúng là đặc trưng của cuộc sống nơi đây mà anh trân quý, gắn bó từ ngày đầu như mây, núi rồi cam rồi bưởi.

 - Mây, Núi đeo dép vô để dơ nhà đấy - Anh Quang nói khi thấy hai đứa chuẩn bị bước vào nhà bếp.

- Cam, Bưởi không cắn dây sạc của tía nha - Anh Thảo giả bộ nghiêm khắc.

- Vậy tía mua dép cho bọn nhỏ đi nha - Anh Lâm tiếp lời và mọi người cười vang.

Miên ngồi nhâm nhi ly trà buổi sáng, nhìn vào màu xanh bất tận ấy cô đã cảm giác như mình trở về bản thể, rung động vì hạt sương sớm mai và day dứt khi lỡ ngắt đi bông hoa nơi này chỉ vì yêu thích cái đẹp của nó. Cái đẹp nằm trên tay rồi héo rũ trên tay, đã có bao giờ nó được quyền phản kháng hay lựa chọn tươi héo bằng tự thân đâu, thì ra để yêu thương cái đẹp mà chấp nhận giết chết nó trong úa tàn và sự kiêu hãnh của bản thân thì cái lòng đó còn ngục tù và đau thương lắm.

Ở đó, Miên được các anh hướng dẫn trồng cây và cùng tham gia công việc ở trang trại, thỉnh thoảng cô lại trốn ở góc nào đó để kịp ghi lại khoảnh khắc và dòng chữ lưu niệm cho mình. Thơ chỉ cho cô vài cái công dụng của loài thảo dược. Các anh đưa Miên lên rừng hái lan, ra suối tắm, âm thanh núi rừng thôi thúc những mầm xanh chẳng biết có từ bao giờ cứ mọc quẩn quanh trên lồng ngực, khi nhặt những viên đá được thấu thạch cô đã cúi đầu xấu hổ trước sự điềm nhiên của vạn vật hay cái cây mọc từ thân cây, sự sống cứ vì nhau mà xanh tốt, vì nhau mà nương tựa và bao dung. Không có sự riêng lẻ và tị hiềm. Thơ thường hay phê phán cách sống của người sáng tác trẻ, tự cao  và ưa thích khoe khoang. Anh cũng chẳng thích cách viết quá tự do và có nhiều phần đã không còn thiết tha truyền thống. Trong những câu chuyện Thơ chia sẻ, Miên thường ngồi im lặng và thỉnh thoảng thấy hình bóng mình trong đó. Cô thường không phản bác lại nhưng cô cảm giác ở giữa những thế hệ tuy chung một con đường nhưng có nhiều khoảng cách mông lung mà chính mọi cây viết tự tạo ra, vạch cho mình rồi đặt cho người. Thơ quan tâm kinh tế nhiều hơn, Miên thì còn quá nhiều mơ mộng. Tuy vậy, Thơ và Miên đều dành cho nhau sự tôn trọng và lắng nghe. Đôi khi có những thứ phải cần thời gian, dù cũ mới dù trước sau. Như nơi đây đã gắn kết tâm hồn của họ, đã cho họ thêm lý do lắng đọng nhau. Sự nhạy cảm và bao quát đôi khi đầy ấm áp và cũng đầy gai nhọn.

Có những ngày mưa rả rích, trời và rừng núi lại như  bất tận trong màu xanh, bấy giờ Miên mới để ý đến quần áo, tay chân đã dính một màu đỏ quạch. Ngồi xuống nhặt từng nắm đất có xen lẫn sỏi đá, khi đất rơi xuống rồi mà trên tay cô còn đọng từng vệt đỏ, đất đã chảy máu sao? Thơ chống cây gậy leo từng bước lên cái dốc ngắn, thỉnh thoảng cả hai người nhìn nhau phì cười, nhìn từng cái cây anh trồng đã bén đất sâu họ suy nghĩ về một ngày mai chẳng phải hứa hẹn mà là được vun trồng. Và hình như ai cũng có nơi để về khi mình tự chăm bón giấc mơ của mình thành quê hương. Hai người đã nói về nắng, mưa, cây cỏ và quên mình đi nơi câu chuyện.

- Miên vẫn thích gắn bó với vùng đất này chứ? - Lâm hỏi với đôi mắt chờ đợi.

- Đến lại càng yêu quý hơn anh ạ.

- Miên sẽ trở lại phải không? - Lâm chậm rãi.

- Dạ, lần sau anh đưa em đến thăm các bản làng nữa nhé.

- Anh sẽ đợi Miên về.

Ngày mọi người tiễn Miên ra phố để trở lại cuộc sống ngày thường, cô bỏ vội vài hòn sỏi vào trong túi cùng nhánh lan rừng được Lâm tặng. Lâm nói nhìn thấy cây lan này sẽ như thấy được vùng núi và cả những người ở đây, hoa sẽ nở và hương hoa mang theo cả tươi nguyên tiếp thêm niềm tin cho cô. Có nhiều vệt đất đỏ trên tay chân Miên cố tình giữ để vẫn còn nguyên đấy và khi nhìn lại có niềm bình yên nào đó rất tự nhiên, rất mạnh mẽ trỗi dậy. Cô chẳng muốn lau rửa nó đi vì trong ánh mắt ngắm nhìn lần này đã quen lắm, thân lắm với những điều rất giản dị mà đầy sức sống. Trên đỉnh mù sương ấy, người ta chẳng nhìn thấy gì rõ ràng từ con đường, cảnh vật... Duy chỉ nhận biết sắc nét, chân thật hơn ở bản thân và sự sống, sự sâu xa và điều ở lại mà mình vẫn không nhìn thấy dưới ánh sáng đẹp đẽ, bên trong cuộc sống ồn ào, chen chúc và quá nhiều cái buồn. Chúng đã tìm thấy nhau, tin tưởng và khao khát gắn bó với nhau. Bây giờ những cây con đã được chăm sóc cho con đường này thêm cứng cáp, cho những con nai, con hươu chẳng còn ngơ ngác sợ hãi khi tìm ăn vội  cọng cỏ để no lòng. Rồi lớp học nào đó vang lên tiếng ê, a giữa núi rừng có tiếng cười nói của người lớn và trẻ em,  những ngọn lửa cháy đỏ thêm màu của đất đã làm hừng hực lại từng nhịp tim và vần thơ. Nơi đó đã có những con người miệt mài khai phá dấu chân từ nơi cao ngất của tâm hồn và thực tế. Chính cái khát khao sống và cả sự tuyệt vọng còn chờ tái tạo trên những giọt sương mai mang trong ngần sự vô ưu đã đưa những đôi mắt dừng chung một đỉnh đồi để có nhau, vì nhau. 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Trầm cảm - món quà của năm 2021 | Huệ Nhi
Tác phẩm dự thi Truyện ngắn hay 2022
Xem thêm
“Khi nhà vắng cha” – Truyện ngắn của Hồ Xuân Đà
“Gỗ” đã dậy thì rồi, mụn đã nổi lộ nhô đầy trán, mỗi sáng thức giấc là cơ thể nó đã khác hơn ngày hôm qua quá nhiều. Giọng nói ồ ồ như thể là một thanh niên, lý lẽ dài dòng hơn, luôn có lý do biện hộ cho hành động của mình là đúng, không cần biết giới hạn hiểu biết của mình chỉ mới là bước đầu. Có khi mẹ giận nó tới mức bỏ bữa không ăn cơm, không ra khỏi phòng, nó mới thấy chút hối lỗi, ăn năn, tìm kiếm câu chữ nhắn tin cho vui lòng mẹ.
Xem thêm
Bài học tuổi thơ
Thằng con tôi 11 tuổi, học lớp sáu. Qua mùa thi chuyển cấp, nhân một buổi chiều cho con đi chơi mát, nó kể... Đang hỏi nó về chuyện thi cử, nó chợt hỏi lại tôi:
Xem thêm
Ông Cá Hô
Làng tôi là một cù lao nhỏ nằm giữa sông Hậu, nhỏ đến nỗi chỉ đi dạo một buổi chiều là hết. Người ta gọi nó là Cồn Te, dài cũng được vài ba cây số nhưng bề ngang mỏng dính, đứng bờ bên này nhìn thấy bờ bên kia.
Xem thêm
Hồn của đất
“Tới đây sứ sở lạ lùngChim kêu cũng sợ, cá vùng cũng ghê”
Xem thêm
Em đây, chị ơi!
Ngày thứ 7 đợt giãn cách xã hội đầu tiên của thành phố, cái răng số 36 của Ng bị đau. Những cơn đau âm ỉ về đêm.
Xem thêm
Covid đi qua, tình yêu ở lại
Sài Gòn giãn cách tới lần thứ năm... Thành phố rơi vào trầm cảm bởi những con số mỗi ngày tăng lên đến hàng bốn chữ số, phố như hóa thạch, như đóng băng.
Xem thêm
Truyện hài hước: Giày nào đi cũng vừa
Tôi được tặng quà. Quà tặng lại từ cô bạn học hồi còn học trung học. Quá bất ngờ. Bởi từ cha sanh mẹ đẻ tới giờ, ngoài quà của cha mẹ tặng, tôi luôn là kẻ phải tặng quà.
Xem thêm
Chất ngọc
Ở đất Hào Dương có gã Sầm Hiệu sống nghề cày cuốc, tính tình thẳng thắn nhưng rất thô lỗ, cộc cằn.
Xem thêm
Góc hài hước: Ái tình theo khẩu phần
O. Henry (1862-1910) là nhà văn Mỹ, cây bút sở trưởng vể truyện ngắn, ông đã sáng tác hàng trăm truyện ngắn.
Xem thêm
Vương quốc mộng mơ
Tiểu thuyết “Mộng đế vương” và các truyện ngắn “Khai khẩu”, “Vương quốc mộng mơ”… của Nguyễn Trường từng gây được tiếng vang trên văn đàn
Xem thêm
Vở diễn cho nhà phê bình
Vẫn như mọi khi, nhà phê bình ngồi ở hàng ghế thứ 12 và mở sẵn sổ tay chờ màn mở. Vở kịch bắt đầu. Trên sân khấu có một chiếc bàn.
Xem thêm
Hoa sứ nở trái mùa Truyện ngắn của Nguyễn Đại Duẫn
(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) - Cơn sốt vật vã cả tuần nay chưa cắt hẳn, người Đại nóng ran, miệng khô ráp. Đã thế, mới đầu mùa khô mà cái nắng trên đất Lào cứ gay gắt. Ngân ngồi bên, cầm chiếc quạt nan quạt lấy quạt để, nhìn anh trìu mến: “Cố lên anh”. Đại nhìn Ngân trong mơ màng. Khuôn mặt trái xoan, nước da trắng hồng lấm tấm vài nốt tàn nhang với ánh mắt rạng rỡ khi cười không giống lần đầu mới gặp.
Xem thêm
Minh Châu tỏa sáng - Truyện ngắn của Nguyễn Trường
Truyện lịch sử về Huỳnh Công Lý, Phó Tổng trấn Gia Định
Xem thêm
Anh nhớ em muốn chết! - Truyện hài hước của Bích Ngân
Đã là đàn ông, ngoài đàn bà, thứ không thể thiếu, dĩ nhiên là bia rượu. Thiếu chất đưa cay chẳng khác gì cờ không gió, ỉu xìu, thảm hại.
Xem thêm
Chiếc ghế rỗng
Truyện ngắn Nguyễn Thu Hà (Văn nghệ số 12/2021)
Xem thêm
Mồ côi | Truyện ngắn
Tác giả: Lê Hoàng Kha
Xem thêm
Phiên chợ chiều – Truyện ngắn Hồ Xuân Đà
Đã mấy hôm rồi, cứ rao mãi, sắp khàn cả giọng cũng chỉ với câu: “Cá rô phi 30 ngàn/1 kg, cá diêu hồng 50 ngàn/1kg, tép 10 ngàn/1lạng bà con ơi, ghé vô, cân đi, vừa tươi vừa rẻ, nhanh nhanh chị em ơi, có ngay bữa cơm chiều cho gia đình”. Tiếng cô Ba vừa rao, vừa thoăn thoắt cái kéo cắt đầu tép, cho thật gọn gàng để mong người mua hài lòng, về nhà đỡ đi phần nào giai đoạn chuẩn bị làm bếp. Vừa làm cô vừa rao, người mua đến đâu thì cô làm cá đến đó. Tay luôn tay, miệng luôn miệng. Nhìn sang hàng rau cải kế bên, người ta dùng cái loa, thu âm giọng nói của chính họ rao hàng thật tiện lợi.
Xem thêm
Chảy đi sông ơi! | Truyện ngắn Hoàng Phương Nhâm
Không hiểu sao mấy hôm nay tôi cứ cảm thấy bồn chồn, khắc khoải đứng ngồi không yên.
Xem thêm