- Thơ
- Thi ca điểm hẹn: Võ Thị Như Mai và hành trình kết nối thơ ca quốc tế
Thi ca điểm hẹn: Võ Thị Như Mai và hành trình kết nối thơ ca quốc tế
Nhà thơ, dịch giả Võ Thị Như Mai hiện là giáo viên tiểu học chính ngạch tại Tây Úc với hơn 20 năm kinh nghiệm giảng dạy chuyên nghiệp. Chị là tác giả của 4 tập thơ tiếng Việt, 2 tập thơ song ngữ cho thiếu nhi và 1 tập thơ viết bằng tiếng Anh. Ngoài ra, chị đã dịch hơn 10 tập thơ cho các tác giả Việt Nam và quốc tế. Võ Thị Như Mai cũng từng là biên tập viên cho nhiều tạp chí và tập thơ song ngữ có tính cộng đồng và sức lan tỏa rộng rãi. Chị là thành viên tích cực tham gia các buổi đọc thơ song ngữ Anh-Việt và hội thảo văn học tại các liên hoan thơ quốc tế như Indonesia (tháng 6/2025), Hàn Quốc (tháng 10/2025) và Thổ Nhĩ Kỳ (tháng 11/2025). Tháng 5 năm 2025, chị nhận giải thưởng Người đóng góp văn hóa từ Đại sứ quán Việt Nam tại Úc. Tháng 12 năm 2025, chị được vinh danh là một trong bốn Dịch giả Xuất sắc bởi Trung tâm Nghiên cứu & Dịch thuật Thi ca Quốc tế (IPTRC), tạp chí Rendition of International Poetry và Hội đồng Liên minh các Tạp chí Thơ Quốc tế...

QUÊ HƯƠNG
Thưa mẹ con đã đi xa
Hai mươi mùa xuân buồn vui góp nhặt
Ngày qua nhanh chớp mắt
Đêm ngàn sao thắp sáng trên đầu
Mang bóng hình mẹ bãi mía nương dâu
Tiếng đạn bom dội vào trí nhớ
Câu kinh của ba bỏ dở
Tiếng chuông Linh Sơn nguyện cầu
Con thì thầm hai tiếng quê hương
Nghe thân thương vì quê hương là mẹ
Hạt gạo nuôi con từ tấm bé
Lời ru của bà tiếng chổi của ông
Con đã thăm rất nhiều dòng sông
Chẳng nơi nào bằng Ô Lâu
Mùa gió Lào nước mặn
Hạn đến rồi lấy tưới cho cây
Xứ người chiều buồn nghiêng chân mây
Con chẳng có gì ngoài nỗi nhớ
Thơm lừng trong hơi thở
Từng hạt bụi quê nhà thiêng liêng
Con sẽ quay về đặt chân lên mọi miền
Như thể tìm chuỗi thời gian đánh mất
Ôm mẹ vào lòng nũng nịu
Nghe tiếng hát của mưa
Dẫu có gì con vẫn yêu chốn được sinh ra
Đất nước nơi nào cũng đầy nỗi đau trần thế
Đất nước nơi nào cũng nổi chìm dâu bể
Nhưng chỉ quê hương mới có mẹ hiền
Lưng còng - dấu chấm hỏi riêng con.
ĐỂ CHO NGÀY NGẮN
Ngậm giấc mơ băng qua những triền đồi
mùa Thu trở mình hoàng hôn chợt ngã
gió nói điều gì mà hàng cây thay lá
để đêm về ngơ ngác giọt trăng rơi
Ta đã đi qua biết mấy Thu rồi
con đường vắng dấu chân người ở lại
tiếng thời gian đong đưa giờ xa ngái
anh có về hái giùm đóa phù dung
Anh có về nắm tay em ngại ngùng
cài lên tóc nụ hôn chiều bối rối
gần hết nửa đời chưa vơi nông nổi
nép cỏ vô tư, gõ gót hồng trần
Mình cùng lên đỉnh núi ngước nhìn sao
ngắm mặt trời ngủ quên chăn gối nhớ
chợt nắng ban mai vén mây bỡ ngỡ
đêm nũng nịu ngày trước phút chia xa
Bình minh lên em rực rỡ kiêu sa
lau giọt nước mắt hồng chào nắng hạ
anh đợi em bằng giấc mơ ngậm gió
để cho ngày ngắn tình đầy trong nhau.
BÓNG ĐÊM
Gió lẩn thẩn trốn vào bóng đêm
Để lắng nghe bài chia li vụn vỡ
Những vì sao ẩn mình không nguyên cớ
Cho ngày sáng tươi rót tràn li vô cùng
Hai chúng mình chìm vào cõi mông lung
Niềm tin yêu là giấc mơ đang thức
Hoàng hôn chảy về sông cho hương đêm rạo rực
Nhớ về nhau hết một nửa cuộc đời
Ta thành xa lạ khi màn đêm buông lơi
Bầu trời đính sao thầm thì điều bí ẩn
Nỗi cô đơn pha màu bụi phấn
Tô lên tháng năm ký ức học trò
Ta quay về ngày, cặm cụi với âu lo
Chẳng xa được lâu bởi thế gian thắp lửa
Trong giấc mơ tái sinh tình hồng đôi lứa
Ngọn nến của ta ơi, cháy cả hai đầu
Ta quay về ngày, chẳng hiểu được nhau đâu
Nhớ da diết nhớ quắt quay vì sao đơn lẻ
Em cuộn vào lòng anh, cô mèo lười nhỏ bé
Nhảy nhót trong tim điệu ước cuối cùng.
Nguồn: Thi ca điểm hẹn VOH.
