TIN TỨC
  • Thơ
  • Thơ chào mừng Ngày Thơ Việt Nam (Chùm 2)

Thơ chào mừng Ngày Thơ Việt Nam (Chùm 2)

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2023-02-02 16:08:22
mail facebook google pos stwis
1615 lượt xem

Tạp chí Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh số Tân Niên (Thứ Năm 2/2/2023) có tới 30 trang dành cho Thơ nhân Ngày Thơ Việt Nam Xuân Quý Mão. Trang web Văn chương TP. Hồ Chí Minh xin được lần lượt giới thiệu các chùm thơ từ số đặc biệt này. Sau đây là Chùm thứ 2 trong số 66 bài thơ của 66 tác giả được chọn đăng.

 

BÍCH NGÂN

Ở cự ly gần

 

Tôi chờ từng giọt cà phê

nhỏ xuống lòng chiếc ly sứ

trong tiếng nhạc của trăm năm trước

trong nỗi đau của ngàn năm trước

đặc sánh như giọt đắng tôi uống

mỗi ngày

 

Mỗi ngày

trong tầm nhìn của tôi

dường như tất cả vẹn nguyên

mỗi sáng của những ngày đã qua

mất còn của năm tháng đã lùi xa

tất cả vẫn vẹn nguyên

 

Tượng Phật bạn tôi thỉnh từ một ngôi chùa

nằm bên bờ sông Hằng văng vẳng tiếng kinh cầu

vẫn trước mặt tôi

mỗi sáng nhìn dáng tọa thiền

thấy lòng chùng xuống, chùng xuống

tận đáy sâu

Tượng nữ thần Tự do nhỏ bé

bạn tôi mang về từ đảo Liberty

nơi nữ thần mãi giơ cao ngọn đuốc

dù trăm năm qua hay ngàn năm tới

vẫn đứng chôn chân một chỗ

trước bão tố bủa vây

 

Ở cự ly gần

tôi ngắm dáng lưng Đức Phật

hơi ngả về sau

nơi chúng sinh khát giọt cam lồ

 

Ở cự ly gần

tôi nhận ra bàn tay nữ thần thiếu ngón

ngọn lửa tựa như ngọn giáo

những phiên bản tự do có mặt khắp nơi

những phiên bản khác xa bản gốc

dù cánh tay vẫn vươn về

phía trời xanh

 

Phía trời xanh

mây đang trôi

thời gian đang trôi

Phật tọa thiền

 

phiên bản nữ thần Tự do tay giơ cao ngọn giáo

tách cà phê không còn bốc khói

ngụm cà phê nguội và đắng

thấm dần

trong một ban mai.


TRẦM HƯƠNG

Hoa của nước

(trích trường ca)

                                                                                    

Có những người con gái rất trẻ, rất đẹp, đã hy sinh cả cuộc đời thanh xuân cho Tổ quốc... 

Tôi đi dọc miền đất nước, tìm lại hình bóng các chị, chợt nhìn thấy những đóa hoa mọc lên từ dấu cũ. Dường như linh hồn các chị đang hóa thân vào những bông hoa. Những dòng thơ này xin được xem như nén tâm hương gửi đến những bông hoa bất tử...

 

Của nước

không chỉ là những bông hoa thủy sinh

khí nắng trời

tinh của đất

Hoa cồn dù mỏng manh

hôn lên mái dầm của những người con gái

lướt trên bãi mìn dưới lòng sông

máu trinh nữ lặn vào sự sống mới tượng hình

bừng lên cánh mỏng

Thủy tuyết

hồn của đầm lầy

những cánh hoa quá kiêu sang!

 

Của nước

không chỉ là sen

dâng tặng cho đời mùi hương tinh khiết

nhờ gió nói hộ lòng mình

giữa bùn lầy

chẳng hôi tanh

 

Của nước

không chỉ là súng

nơi hội tụ những tia nắng mặt trời

kiêu hãnh

để hóa thân

 

Của nước

là những phận bèo trôi dạt

mà khao khát sinh sôi

giấu uẩn khúc trong những bào thai mắt thường không nhìn thấy

mà đau thấu trời xanh!

bởi yêu thương

lớn hơn

thân phận của mình

 

Của nước

là những hoa dây chiều màu nắng

không chở nổi cô độc, lẻ loi

hẩm hiu số phận con người

những mối tình phải phân ly

vì nước non lận đận

ai cũng chỉ có một cuộc đời...

 

Của nước

là ĐÀO

mơn mởn dưới mưa xuân

một trận cuồng phong

những cánh hoa phải ngược dòng

trong xích xiềng tù ngục

mảnh như tơ

mềm như lụa

nơi sắt thép còn tan chảy

mà phấn rã

hương bay

 

Tôi viết về hoa

không phải bằng những ngôn từ lóng lánh kiêu sa

tôi đi tìm hoa

bằng xuyên không xới tìm cây khô lá mục

bằng máu và nước mắt tôi vấp ngã

những va đập

chợt tỉnh ngộ nhận ra

tôi đã giẫm lên

những đóa hoa đẹp nhất

dưới chân mình

 

Tôi đi tìm hoa

thấu cảm những nghịch lý cuộc đời

hoa đậu biếc không biếc

hoa thường xuân không xuân

hoa Giành Giành không giành nổi

chút danh phận cho mình!        

 

Cám ơn những bài học cuộc đời

từ cỏ cây hoa lá

thấm lời dạy của bà

làm hoa cho người ta hái

làm gái cho người ta trêu

làm đất để cưu mang

làm nước để thanh lọc

làm cỏ để an nhiên

làm người để tận hiến

cứ thế mà đi

cứ thế mà hoa nở...

 

TRÚC LINH LAN

Câu thơ “Thần” gọi đất nước đứng lên

 

          Ta rót thời gian vào chén rượu

          uống cạn ký ức đời người

          từ thuở tiền nhân đi mở đất

          từ thuở mẹ cha mới chào đời

 

          Ta rót thời gian vào hạt lúa

         cựa mình vươn khỏi ước mơ

         bay cao mùa màng trĩu hạt

         trầm tích những giọt mồ hôi

 

          Ta rót thời gian vào ca dao

          đêm trăng bóng em tát nước

          đêm trăng điệu hát huê tình

          đêm trăng câu hò thề hẹn

 

          Ta rót thời gian vào câu thơ

          tiếng ngựa hí thời trận mạc

          cung kiếm-cây đàn trên vai

          người đi giữ yên bờ cõi

 

         Ta rót thời gian vào hồn xuân

         tìm ai còn và ai đã mất

         những người gánh nỗi niềm Tổ quốc

         câu thơ “Thần” gọi đất nước đứng lên!

 

PHẠM ĐÌNH PHÚ

Sắc khí mùa xuân

(Cảm xúc 47 năm - mùa xuân đại thắng)

 

Đất nước bình yên gió nhẹ mơn man trên từng cây ngọn lá

không thể quên những linh hồn bất khuất

một ngày ở trần gian bằng nơi yên nghỉ những ngàn thu

 

Đi giữa mùa xuân hãy ngoái nhìn phía ngột ngạt âm u

đừng lãng quên quá khứ tang thương

1975 - một mùa xuân lồng lộng ước mơ hừng hực khí sắc

ước vọng trời xuân ngát sắc hoa cây trái ngọt lành

 

Gìn giữ bầu trời lồng lộng cao xanh

từng đàn chim tự do vui mừng cao vút

đậu phía khu vườn phì nhiêu bát ngát tươi ngời hạnh phúc

tươi tắn

tự hào

 

Anh dắt em đi trong nhịp bước trầm hùng sắc khí mùa xuân.

 

TÔN NỮ THU THỦY

 Cuộc sống

         

    Những ngày đẹp

    có bao giờ phai đi

    bầu trời xanh mãi thầm thì

 

     Bài hát nồng nàn

     tình yêu của tôi

     có tan theo tiếng chuông đổ hồi

     trên ngọn tháp lâu đời

 

      Nụ cười của anh

      có bao giờ khuất chìm

     trong xanh thẳm ngày xuân

 

      Khung cửa

      khi nào im hơi

      ngày lại hiện lên chan hòa rồi

 

      Đóa hoa màu tím vừa nở

      làm sao héo cũ

      trong vườn tâm tưởng tôi.

 

LÊ TÚ LỆ

Về đồng


Đồng khơi vơi sợi nắng chiều
lơ xơ rạ rối gió liêu xiêu dài
em về men luống ruộng hoai
quê nhà mà thấy lạc loài chơ vơ

Mẻ un lọn khói lam mờ
thương hương bắp nướng chiều quờ quạng rơi
lục bình sựng ngó mây trôi
cá trèn quẫy bể bầu trời dưới kinh

Em về sao ruộng mần thinh
chân trần cũng thử đạp sình mà chơi
quê cha sao quá quê người
đứa con mất gốc còn cười lấy thương

Đạo Thạnh chiều buông chiều buông
chướng non vơ vất đất dường như say
em về đồng không cỏ may
mà nghe xước hết tháng ngày ly hương…

 

 

NGÔ THỊ Ý NHI

Nơi mùa xuân bắt đầu

 

Nơi mùa xuân bắt đầu

chẳng ai biết mùa xuân rơi xuống vực sâu

nên mây lặng lẽ dâng lên từ phía núi

cỏ lặng lẽ dâng lên

ngày lặng lẽ dâng lên…

 

Chẳng ai biết những chồi cây nhú lên từ đâu

mà màu xanh non tơ ngậm một phần bóng tối

khát ánh mặt trời

ngửa mặt đón bình minh

thương lắm, mùa phục sinh

từ trong từng mạch đời đau rát

khi tình yêu vượt qua điểm mù.

và một nửa…

không phải là một nửa

 

Gió chới với trượt dài vào bóng tối

đêm hút mình vào khoảng trống phía bên kia

ấy là lúc mùa xuân quặn lòng cơn đau sinh nở

biết mình phải bắt đầu

từ đáy vực sâu…

 

QUẢNG HUỆ

Vệt son môi trinh sát

Anh về như mọi khi
sà đến bên em hôn lên làn tóc
anh lại khen mùi hương bồ kết
em không vồ vập, không dỗi hờn
lặng yên xa thẳm
em nắm chặt trong tay
chiếc áo dấu môi son tím tái
không phải màu son anh đã tặng
anh bối rối chờ nghe hờn giận

tiếng nói không lời
chuyện từ trên trời hay từ dưới đất
bao nhiêu dấu hỏi, tình còn hay mất
đâu đó trong anh, hé lộ chút chân thành…

Lý trí em giục giã:
“chiến tranh” … “chiến tranh”
mọi việc đến từ đâu hãy về chỗ ấy
nhân gian xôn xao đón Tết
dấu son môi đắp lũy xây thành
ngày kéo dài, từng đêm xa
em hết giận hờn

ghì lấy anh trong vòng tay yêu dấu

Anh ra đi và dặn lại rằng:
“ngày thống nhất vết son kia giải mã”
anh không về em trở thành vợ góa!
chút tình riêng hóa đá với Mậu Thân!


 

NGUYỄN VŨ QUỲNH

Em đẹp nhất hôm nay

 

Đẹp như vậy vẫn là con sông

đẹp lắm đấy vẫn là con suối

nhưng chưa nơi nào đẹp như em hôm nay

 

Ruộng lúa bậc thang sóng sánh ánh vàng mây

nơi chợ tình ta tìm gặp bàn tay

để được yêu thêm nhiều ngày trẻ lại

vui cùng nhau trong ánh mắt nụ cười

 

Những anh em dân tộc ít người

đều cùng chung khát vọng cuộc đời

cùng gọi tên Người thấm thía tiếng Giàng ơi

cùng ngân vang lời Quốc ca đất nước

 

Lên Lũng Cú nói những điều mong ước

kịp chào cờ Tổ quốc buổi ban mai

nghe tiếng khèn đường xa em chẳng ngại

rượu ngô say mềm lưng ngựa vắt chàng trai

 

Ruộng bậc thang bắp chân trần con gái

công viên trời hóa đá dại khờ tôi

bông hoa rừng những phút giây bối rối

trời đất tần ngần. Em đẹp nhất hôm nay.

 

KHALY CHÀM

Cảm nghiệm xuân hạnh phúc

 

Sau tháng năm khổ nạn cứ tưởng chừng như vô vọng

những đám mây đen trên bầu trời trôi đi hờ hững

nhiều gương mặt cam tâm nén tiếng khóc vào lòng

nỗi hoảng sợ của loài người có được ký vãng lưu cữu mãi không

 

Hiện tại, thang âm mùa đông chờ chuyển thành giai điệu

có thể, những hàng cây trong thành phố không cần giấc ngủ

chúng đang sự rạo rực nứt vỏ để nhú mầm lộc biếc

vô vàn những nụ hoa đang dần bung cánh thể hiện sắc màu tươi thắm

 

Mùa xuân, người đời luôn vui cười và nói lời chúc phúc

họ gửi hơi thở lấp lánh hòa tan vào vòm trời nắng ấm

em ơi, có nhìn bài thơ tôi viết vẫn mãi xanh màu đấy chứ!

hãy cùng tôi nhấp rượu nồng thơm hai má em sẽ ửng hồng

 

Ngày xuân mới, những cánh cửa được mở toang ra

không gì là bí ẩn khi những hồn linh người thân thương trở về

tất cả chúng ta với niềm tin yêu tạo thành nghi lễ

tôi bắt đầu khởi xướng lời hát hạnh phúc tỏa sáng vô cùng hiện thực.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm
Giữ một mảnh hồn quê - Chùm thơ Võ Thị Thu Hằng
Từ làng quê đến đô thị, từ ký ức đến hiện tại, thơ Võ Thị Thu Hằng là những mảnh ghép giàu hình ảnh và cảm xúc. Trong nhịp sống hiện đại, tác giả vẫn cố giữ lại “hồn quê” - một hành trình lặng lẽ, nhiều suy tư.
Xem thêm