TIN TỨC
  • Thơ
  • Thơ dự thi của Hồ Đắc Thiếu Anh

Thơ dự thi của Hồ Đắc Thiếu Anh

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2021-09-08 18:02:25
mail facebook google pos stwis
3901 lượt xem

NNƯT- nhà thơ Hồ Đắc Thiếu Anh là một trong số những văn nghệ sĩ không may bị nhiễm covid-19 và chị đã trải qua một thời gian khá dài chống chọi với thần chết tại BV Ung bướu 2, TP. HCM. BTC xin chúc mừng nhà thơ Hồ Đắc Thiếu Anh và rất cảm ơn chị đã góp lửa cổ vũ cuộc thi thơ "Nhân nghĩa đất phương Nam". Văn chương TP. Hồ Chí Minh xin trân trọng giới thiệu chùm thơ dự thi của chị, người đã chiến thắng trong cuộc chiến đầy cam go này.


HỒ ĐẮC THIẾU ANH


Mắt lệ hồi sinh
 

Tỉnh tỉnh mơ mơ không biết đêm ngày

Loáng thoáng nghe tên mình như quen như lạ

Tứ đại rũ mềm xác lá

Cổ đắng, môi khô, đá đè lên ngực

Giấc ngủ chìm sâu mộng về như thực

Mập mờ tám chị em ríu rít quanh nhà

Chị trốn em tìm trong vạt áo mẹ, cha

Đuổi bắt nhau, mồ hôi tươm mướt tóc

Em Út té đau, vừa đi vừa khóc

Mẹ ới ngừng chơi, mẹ ới các con

Văng vẳng hình như tiếng mẹ gần hơn

Choàng tỉnh giấc, mộng tan vào máy thở

Dây rợ, kim tiêm, tê giấc mơ nhỏ

Bóng trắng quanh mình, ai cũng giống ai

Bộ đồ tránh lây kín mít chân tay

Vẫn lấp lánh niềm vui trong ánh mắt

Cảm giác hồi sinh cuộn vào tim thắt

Lời yêu thương rưới từng giọt Cam lồ:

Hít thật sâu vào, rồi thở mạnh, đừng chờ,

Thở là sống, thở để dành sự sống

Thông điệp tình người tiếp bồi năng lượng

Hơi thở tự mình không mất tiền mua

Tinh thần lạc quan giặc covid cũng thua

Niềm tin bình an vượt qua bệnh khổ

Bờ sanh tử chỉ cách nhau nhịp thở

Những trái tim biết khóc đếm mấy cho vừa

Mặt trời ngó nghiêng vào ô cừa khép hờ

Tia nắng ban mai nối dài sự sống

Sài Gòn yêu thương sẽ sớm chiều sôi động

Ngừơi gặp lại người rưng mắt lệ hồi sinh.

 

Ảnh Internet.
 

Đêm trắng mơ ngày về
 

Những ngày Sài Gòn vừa chớm bệnh

Mình làm chị nuôi y bác sĩ tuyến đầu

Bếp ấm gia đình reo chưa được lâu

Nhà đã bị Y tế Phường đến giăng dây đỏ

Mình nhuốm bệnh từ phương nào không rõ

Khăn gói một mình lên xe cấp cứu, hú còi

Nắng chẻ phố nghiêng, cung đường lùi lại buồn lơi

Tạm biệt phố, chưa hẹn ngày tao ngộ

Lòng trĩu nặng phận người như cây cỏ

Cơn gió vô tình bức tử chốn bình yên

Mệnh ngày nay không còn chỗ tri thiên

Sự sống cho nhau bằng tình thương dốc tận lực

Giường bệnh trắng, nhắm mắt nghe đêm thức

Cánh cửa ra, vào, mở, khép tiễn người đi

Tiếng khóc vang xa thao thiết cuộc chia ly

Nhiếp tâm cầu nguyện A Di Đà Phật

Bức tường trắng ngấm buồn vui từng gang tấc

Áo trắng y đức giành giật hơi thở bao người

Những ánh mắt nhân từ tim thắt xót lệ rơi

Đêm thức trắng mơ ngày về đoàn tụ

Mơ Sài Gòn rộn tiếng cừơi đêm không ngủ

Ngách phố, nẻo đường mở hết cổng rào

Đêm trắng Sài Gòn lấp lánh bóng đèn chao

Người thân quen gặp nhau không còn che kín mặt

Không còn cách ly, không còn giản cách

Lòng khoan dung nghĩa xóm, tình làng

Lan toả nụ cười thơm thảo nghĩa nhân

Hết đại dịch, triệu con tim mừng vui trở lại.

 


Ly mì ăn liền lúc không giờ
 

Nằm nghe cơ thể rã rời

Ước chi có được miếng xôi đỡ lòng

Cầm hơi uống ngụm nước trong

Dạ dày hào phóng trống không cả ngày

Cho bớt cái tội thày lay

Còn lưa chén cháo cũng bày chia đôi

Bệnh nhân hai đứa cầm hơi

Lơ mơ ngủ thiếp nhẹ vơi đôi phần

Thoảng nghe tiếng gọi rất gần

“Cô bác còn thức, ai cần mì ly?”

Mờ mờ bóng trắng biết đi

Tình nguyện viên ấy giống y thiên thần

Đến từng giường tặng bệnh nhân

Ly mì tỏa khói thơm lừng nửa đêm

Tình người ấm bữa ăn thêm

“Một miếng khi đói hơn nghìn lúc no”

Ăn mì như đứa trẻ thơ

Vừa bưng vừa húp không chừa chút chi

Thiện lành buông bỏ sân si

Nghĩa nhân giữ lại khắc ghi bên lòng.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm
Giữ một mảnh hồn quê - Chùm thơ Võ Thị Thu Hằng
Từ làng quê đến đô thị, từ ký ức đến hiện tại, thơ Võ Thị Thu Hằng là những mảnh ghép giàu hình ảnh và cảm xúc. Trong nhịp sống hiện đại, tác giả vẫn cố giữ lại “hồn quê” - một hành trình lặng lẽ, nhiều suy tư.
Xem thêm
Khi tiếng hát đi qua đời người - Chùm thơ Vương Tâm
Giữa nhịp sống đô thị hiện đại, thơ Vương Tâm chọn nhìn về những phận người lặng lẽ và những ký ức không ồn ào.
Xem thêm
Mắt biếc - Thơ và nhạc Hoàng Quý
Xin gửi tới các anh, các chị và các bạn bài thơ Mắt biếc của tôi với giai điệu tôi viết từ 21 năm trước!
Xem thêm
Ba dòng chảy một thành phố - Chùm thơ Bùi Đức Hiền
Chùm thơ của Bùi Đức Hiền đi từ cái nhìn hợp nhất đến những lát cắt đời sống, để thấy: giữa đổi thay, “đất mới” vẫn nở những mùa hoa của tình người.
Xem thêm
Những mùa hoa trên đất mới – Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Chùm thơ của Huỳnh Minh Tâm đi từ những vùng đất cụ thể đến một “quê hương mới” trong cảm nhận, nơi đô thị không chỉ là bê tông mà còn là những mùa hoa của con người, ký ức và sự sống.
Xem thêm
Từ biển xanh đến đô thị mới – Chùm thơ Lê Vinh Dự
Hồ Tràm – Xuyên Mộc trong thơ Lê Vinh Dự hiện lên không chỉ là một vùng đất đang đổi thay, mà còn là nơi đặt ra những câu hỏi về ký ức, về con người và “linh hồn của đô thị mới”. Một chùm thơ có ý thức tư tưởng rõ, kết nối giữa sóng biển, chiến tranh và nhịp sống hiện đại.
Xem thêm