TIN TỨC
  • Thơ
  • Bài ca Trường Sơn - Thơ Nguyễn Đức Hạnh

Bài ca Trường Sơn - Thơ Nguyễn Đức Hạnh

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-07-27 15:02:36
mail facebook google pos stwis
1319 lượt xem

Ngày 27/7 – với bao hồi ức đầm đìa màu đỏ – là dịp để mỗi người Việt cúi đầu tưởng nhớ những thế hệ anh hùng đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Nhân ngày thương binh liệt sĩ, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu chương 6 – “Bài ca Trường Sơn” – trích từ trường ca Đất nước tôi của nhà thơ Nguyễn Đức Hạnh vừa được xuất bản. Đây là một bản hợp xướng bi tráng, chan chứa máu, nước mắt và khát vọng – để hát lại một thời máu lửa, và thắp lên những khát vọng không bao giờ tắt.


NGUYỄN ĐỨC HẠNH


 

Chương 6: BÀI CA TRƯỜNG SƠN

Những cánh rừng cháy rực trong kí ức
Bỏng không thôi đến tận bây giờ
Dáng ngàn cây ngã trong đạn nổ
Cắt bi hùng vào những trang thơ

Đường Trường Sơn làm bằng mồ hôi, nước mắt, máu và bao khúc hát
Đại ngàn cùng người ngân nga ba mươi năm
Triệu tấn bom dội vào khúc hát
Bảo không đau là nói dối – chẳng ngại ngùng?!

Những cung đường chảy máu còn ca hát
Cắt nét vạch khổng lồ cứa vào quả đất
Những chiếc võng ôm xương khô, súng rỉ rác bên đường
Những chiếc xe cháy ngùn ngụt còn lao đến vầng dương

Nỗi đau và lòng dũng cảm, sự hèn nhát
Cùng khao khát thường tình của kiếp người
Hóa cơn mưa bay trắng mặt Trường Sơn
Người ngã xuống không kịp vuốt mắt
Lời gọi Mẹ cắn nát giữa làn môi
Giấc mơ về em bốc cháy giữa trời

Bom thả dọc. Cây gãy ngang. Người bay lên như lá khô trong bão
Đá xám, lá xanh, máu đỏ tràn
Bài ca Trường Sơn có màu gì mà bỏng môi ngàn thế hệ?
Cứ hát lên thấy mặt Tổ quốc mình
Thời đại bi tráng rung chuyển
Tâm chấn nằm ở dải Trường Sơn
Cây đòn gánh gánh hai đầu kháng chiến
Cây cầu khổng lồ nửa dân tộc đi qua
Vạn câu hát nhúng vào máu thành sợi dây căng qua miệng vực
Có tiếng reo vui, có tiếng khóc òa

Những linh hồn trẻ đứng bên tọa độ lửa
Cầm trái tim giơ cao làm đèn
Soi đường cho cuộc hành phương Nam
Nỗi đau buồn mưa ào ào xô đại ngàn
Chưa kịp thấm đã khô trong chiến trận
Ý chí anh hùng hóa thành vạn đá tảng
Bom đánh vỡ rồi mảnh lăn về Nam...

Chiến tranh: lửa đạn đỏ trên cao. Máu đỏ ràn rụa đất
Tình yêu chúng mình – đàn bướm trắng bay ngang
Cứ thong dong không biết đầu hàng
Đậu xuống khói bom vỗ cánh dịu dàng
Dù ước mơ hòa bình đang là mảnh trăng rách nát
Bay lên từ phía tiếng quạ kêu...

Hai mươi hai ngàn chàng trai, cô gái nằm lại Trường Sơn
Hai mươi hai ngàn bài ca chưa hề tắt
Hai mươi hai ngàn tiếng gọi gửi mai sau:
— “Để các bạn vui cười, chúng tôi từng rất đau!”
Tóc họ xanh mà đất Trường Sơn đỏ thế
Khát vọng thành thác trong
Triệu ngón tay lay thức những tâm hồn
Triệu ngón buồn gõ vào chiêm bao...

Trên sông Đăk Rông bóng ca nô cảm tử vọt bay qua đỉnh sóng bi hùng
Bài ca ấy – tượng đài âm thanh tạc giữa không trung:
“Chim Ko Tia tung cánh chào Đăk Rông...”
Mùa xuân cùng tôi qua cầu vấp bóng hoa pơ lang nghẹn ngào...

Dốc đỏ. Lá đỏ. Em áo đỏ
Những ngọn lửa hồng vẫy gọi trên cao
Bom rơi, đạn nổ – đỏ ngàn năm những suối màu đào
Thấm vào đất nở loài hoa Bất Tử
Câu chữ sau này – mực gì cũng nhạt
Chép làm sao sắc đỏ chiến hào?!
Khát vọng dở dang phun từ ngực người yêu
Bướm trắng bay tan nát rừng chiều?!

Trường Sơn Đông – Trường Sơn Tây – hai mảnh tăng hay hai nửa võng?
Có nỗi nhớ về nằm ở giữa
Đung đưa thế nào đôi mắt vẫn chong chong?
Mắt người yêu thành đom đóm lượn vòng
Sáng nhấp nháy trong rừng đêm thăm thẳm
Trong nghẹn lòng hàng vạn cơn dông
Anh hái Môn Thục, em hái Tai Voi
Hai sườn núi cồn cào cơn đói
Sốt rét rừng như dao chém đá
Đá nứt rồi, thương nhớ vẫn còn nguyên
Linh hồn liệu yêu nhau có em bé không?
Giá có đứa con cười ấm mộ chiều!

Xe anh từng băng qua tóc dài, áo đen, ngực căng tròn
Lương khô ném xuống – phong lan tung lên kèm tiếng cười con gái
Tiếng cười thơm mềm, óng mật ong
Giá chấm được đời trai vào mật ròng ròng?!

Em ơi,
Hai mươi hai ngàn cánh chim đại bàng không về quê nữa
Đan cánh che Trường Sơn
Che cho mười ngàn bát hương – mười ngàn ngôi sao cháy
Mười ngàn trái tim đập rung đại ngàn
Mười ngàn giọt lệ thở dài dưới cỏ
Mười ngàn nức nở vọng về cố hương
Mười ngàn tấm gương – thế hệ sau đến soi mình hỏi về trong và đục!
Mười ngàn biển chỉ đường – chỉ một hướng thiêng liêng
Mười ngàn viên than đỏ – thế hệ sau đến châm lửa cho mình...

Tôi đến sau, lấy thơ một đời làm thanh củi nhỏ
Xin lửa mang về thắp khát vọng cho tôi
Bỗng thấy mình hóa thành lá đỏ
Cháy không nguôi cùng với triệu người

Đêm nay xin cùng Trường Sơn đồng ca lửa và máu đỏ
Bài hát ròng ròng chảy từ mắt xuống môi
Đau và yêu – tia chớp rạch ngang trời.

(Cảm ơn bài thơ “Khát vọng Trường Sơn” của nhà thơ Nguyễn Hữu Quý đã gợi cảm hứng cho tác giả viết chương này.)

Bài viết liên quan

Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm
Khát vọng vươn mình - Chùm thơ Hoàng Thị Hương
Từ biển Vũng Tàu đến thành phố hôm nay, những chuyển động của đời sống mang theo một niềm tin rõ rệt: khát vọng vươn mình.Chùm thơ của Hoàng Thị Hương là tiếng nói hướng tới tương lai, nơi biển, đất và đô thị cùng hòa vào một nhịp đi lên.
Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm
Những nốt trầm giữa phố - Chùm thơ Thạch Đờ Ni
Từ Cà Mau, Thạch Đờ Ni tham gia cuộc thi bằng chùm thơ mang sắc thái văn hóa riêng – nơi công trường, phố xá và không gian tâm linh cùng tồn tại.
Xem thêm
Những phác thảo đô thị mới – Chùm thơ hưởng ứng của Vũ Thanh Hoa
Chùm thơ của nhà thơ Vũ Thanh Hoa có thể xem như những ghi chép ban đầu về một đô thị đang chuyển động: còn dang dở, còn phác thảo, nhưng đã gợi mở những cảm nhận riêng về sự gần gũi, kết nối và đổi thay.
Xem thêm
Đêm cực hình - Chùm thơ Kiều Bích Hậu
khi bóng đêm ập xuốngcũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm