TIN TỨC
  • Thơ
  • Chùm thơ của Trần Đức Tín

Chùm thơ của Trần Đức Tín

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2023-01-15 22:29:03
mail facebook google pos stwis
3667 lượt xem

Người đàn bà ngồi khâu lại vết thương

 

người đàn bà ngồi khâu lại vết thương
sau cuộc cãi vả
sắp xếp căn nhà tâm khảm
u ám cơn giông
những mảnh kí ức rơi
gãy gập
cô đối diện với tường trắng
vệt vôi nhầy nhụa như nước mắt
loảng xoảng
một giọt
sân ga vắng người cùng bó dã quỳ hò hẹn
nụ hôn sâu đến độ chạm vỡ sự cô đơn
nấc nhẹ bờ vai mảnh khảnh
nụ hôn biết buồn từ đó
cho những chuyến tàu đi qua
một giọt
chòng chành áo cưới tinh khôi
cô dâu vừa khui hộp trầu cau
điệu ca man mác rãi khắp đường đưa dâu
nụ cười rạng rỡ toả hương
nụ cười biết buồn từ đó
một giọt
người mẹ trẻ ngồi tập ru ầu ơ
con sáo sậu đỏ mắt quay đi
"má ơi đừng gả con xa"
lời ru tím bầm chiều rơm rạ
chạy tất tả quãng đồng
rồi ra đứng ngõ sau
lời ru biết buồn từ đó
một giọt
mùi bia quện chặt căn phòng
dí bẹp hạnh phúc vợ chồng
cái tát của thằng say rượu
đau đến tím màu yêu
hạnh phúc biết buồn từ đó
một giọt
cái vali sờn chứa vài bộ quần áo cũ
văng ra đường theo mem rượu
nhão nhoẹt chuyến đò cô qua
tất tưởi dáng đi cúi thấp
bế bồng yêu thương qua cổng chợ
yêu thương biết buồn từ đó
một giọt
người đàn bà ngồi lại sau cuộc cãi vả
sắp nước mắt theo dòng
lời ru hắt bến sông
giọt nào ở lại giọt nào chia đôi
một giọt...

12/2018

 

 

Dạ khúc lãng quên

tôi có một dạ khúc
dạ khúc lãng quên
ngân nga bằng âm vọng đứt quãng của tuổi trẻ
người ta ví thanh xuân như cơn mưa rào
nhưng đâu đó vẫn ầm ào thác lũ
dạ khúc
choàng áo vàng rực của mặt trời sững nắng
sao đau bặt buồn qua nốt ngấn hoàng hôn
cũng tình tự bao mùa xuân ửng mọng
lại phảng phất lam khói đồng ai củi lửa hong lên
dạ khúc
hôm nay xanh rêu màu lam lũ
rạ rơm nướng mình theo cánh bướm chao nghiêng
dạ khúc với đêm
nhọc nhòa nấc nghẹn
rồi lại mủi lòng ngồi khỏa nước nhớ sông
dạ khúc đa mang
dạ khúc miên trường
mang nỗi nhớ thiên di
qua đồng chiều
ngập ngừng rơi ráng nắng
qua đất hạn
soi bóng nứt vết chân
qua gang tay
bỗng nhớ ngày nhớ tháng
rồi
mình có là mình trong dạ khúc
dạ khúc man di
dạ khúc không hé nửa lời
mà đau đến bên bồi bên lỡ
dạ khúc đưa nôi
dạ khúc thập tự
dạ khúc gục đầu tạ lỗi với mông mênh.
12/2018
 

Nhà thơ trẻ Trần Đức Tín

Mình ơi bão qua rồi

Sài Gòn vào mùa bão rồi em
cơn bão đầu tiên anh đón nơi đất khách
nghe là lạ từng hạt mưa giăng mắc
lắm lúc trở mình đau hơi gió phía xa xôi
phố hoang vu
phố chạy bão
phố gập người
ngọn đèn đường thức trắng đêm nhìn bão nổi
anh cũng nhìn em sau đôi mắt bão
bỗng thấy mình thời tuổi trẻ nông nênh
bão xoáy lòng
phố
trống trơn
bật gốc
em lại xoáy vào anh từng ánh nhìn quặn thắt
mảnh vụn nào rơi vãi phía xa xôi
nửa đời rồi anh đón bão cùng em
vẫn ngọn đèn dầu
chiếc áo tơi
mì gói
như Sài Gòn vẫn vươn dậy sau những đêm hun hút dáng sầu 
giông về phố
phố lặng lẽ run từng hơi thở
ừ thì
anh và em
vẫn tình tự như thuở bén duyên nhau
nhớ có lần
qua cơn bão số 5
đồng là nước
nhà là nước
lòng anh là nước
chạy tìm em trong chập chũng phận người
anh vấp ngã giữa minh mông sóng phố
khản đến buốt lòng anh cố gọi:
mình ơi!
mình ơi... bão vừa qua rồi
mái liêu xiêu co quặm
chợ tan hoang không bóng, không người
đâu đâu cũng ú ớ
bì bỡm chi bão ơi!
mình ơi... bão qua rồi
mình ở đâu?
ở đâu?
anh thấy toàn sóng nước
người là phận bèo trôi
anh chạy tìm em
như đứa trẻ
sắp
mồ côi
vẫn tiếng thét: mình ơi!
mà chân anh không nhấc qua nổi bậc cửa
cứ đứng lên rồi ngã như đứa trẻ bị bỏ rơi
mình ơi bão qua rồi
mà trong anh toàn hoàng hôn giàn giụa
tím đến lịm người gieo lên phố chòng chành
bão
rơi
mình à
anh đã đón nửa đời bão cùng em
như thành phố vẫn lao xao câu hát
dẫu mai sau tóc còng da bạc
chỉ cần ngọn đèn dầu làm lửa thắp tìm nhau!
12/2018


 Trần Đức Tín (Khét)

 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm
Giữ một mảnh hồn quê - Chùm thơ Võ Thị Thu Hằng
Từ làng quê đến đô thị, từ ký ức đến hiện tại, thơ Võ Thị Thu Hằng là những mảnh ghép giàu hình ảnh và cảm xúc. Trong nhịp sống hiện đại, tác giả vẫn cố giữ lại “hồn quê” - một hành trình lặng lẽ, nhiều suy tư.
Xem thêm