TIN TỨC

Vu vơ ngày cuối tháng Ba – tản văn của Võ Thị Như Mai

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-03-30 23:24:42
mail facebook google pos stwis
2479 lượt xem

VÕ THỊ NHƯ MAI

Cuộc đời tôi tựa như một khu vườn cổ kính, nơi những hàng cây từng vươn mình kiêu hãnh đón gió, xanh tốt trong nắng mai, nhưng cũng chất chứa không ít cành lá khô khốc, lặng lẽ chờ ngày rơi rụng vào lãng quên. Tôi lang thang qua những lối cũ, những con đường tưởng chừng quen thuộc nhưng lại ẩn chứa một vẻ xa lạ khó gọi tên - như thể thời gian đã âm thầm phủ lên chúng một lớp bụi mờ của dĩ vãng.

Cuối tháng Ba, khi những cánh hoa mộc lan đầu tiên của khu vườn bên cạnh e ấp bung nở, tôi chợt nhận ra một quy luật vô thường: không chỉ những đóa hoa kia rồi cũng sẽ phai tàn theo dòng chảy thời gian, mà ngay cả những mối quan hệ, những gắn kết tưởng chừng bền vững, cũng có lúc nhạt nhòa, tan biến. Sự chia xa đôi khi không đến từ những biến cố lớn lao, mà len lỏi qua từng khoảnh khắc vô hình, nơi con người dần đánh mất nhau trong vòng quay của cuộc sống, tựa như những cánh hoa rụng rơi lặng lẽ mà chẳng ai hay.

Anh ấy là người mà tôi đã dành cả thanh xuân để thương nhớ, đã rời xa tôi, nhẹ nhàng như một cơn gió thoảng qua, để rồi thuộc về một người con gái khác. Tôi tự hỏi, liệu tình yêu ấy chưa đủ lớn để vững bền qua năm tháng, hay chỉ vì tôi chưa từng biết cách giữ lấy?

Người bạn thân mà tôi từng tin rằng sẽ mãi mãi ở bên, bỗng một ngày lặng lẽ biến mất khỏi thế giới của tôi. Không một lời nhắn gửi, không một dấu vết để lại, chỉ còn những ký ức cũ vẫn lặng lẽ vang vọng giữa những ngày dài.

Ngay cả chú cún nhỏ là người bạn trung thành nhất của tôi cũng bỗng dưng ủ rũ, đôi mắt long lanh như chứa đựng những giọt nước mắt lặng thầm. Dường như nó cũng cảm nhận được một điều gì đó mong manh trong không gian này, một nỗi buồn nhẹ như sương, len lỏi giữa những khoảng trống vô hình của những điều đã đổi thay.

Cuộc sống, với những guồng quay không ngừng nghỉ, những đua chen vô định và những nỗi lo không tên, đôi khi khiến tôi lạc lõng giữa chính những suy tư của mình. Có những ngày lòng bỗng chùng xuống mà chẳng rõ lý do, có những khoảnh khắc bất an len lỏi như một làn sương mỏng, bao phủ mọi thứ bằng cảm giác mơ hồ của một vòng xoáy vô tận không lối thoát. Tôi tự hỏi, liệu những điều này có phải là quy luật tất yếu của cuộc đời? Rằng con người, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể tránh khỏi những lúc chênh vênh trước dòng chảy vô hình của thời gian?

Những hàng cây vẫn đứng đó, lặng lẽ làm chứng cho bao cuộc đổi thay, cho những mùa lá rụng rồi lại xanh. Chúng không than thở, không do dự trước nắng mưa, chỉ âm thầm vươn mình về phía ánh sáng. Và có lẽ, tôi cũng cần học cách như thế - đón nhận cả những mất mát và đổi thay mà không đánh mất chính mình. Học cách mỉm cười ngay cả khi lòng còn ngổn ngang, vì suy cho cùng, cuộc sống chưa bao giờ là một con đường phẳng lặng, nhưng chính những vết xước cũng làm nên vẻ đẹp của tâm hồn.

Bà giáo già, với mái tóc bạc như sương và đôi tay gầy guộc in hằn dấu vết thời gian, đã đi qua biết bao mùa nắng mưa của cuộc đời. Nhưng dù đã quen với những thăng trầm, bà vẫn chẳng thể nào thoát khỏi những cơn đau âm ỉ của tuổi già - những cơn đau không chỉ gặm nhấm thể xác mà còn len lỏi vào tận sâu trong tâm hồn, đánh thức những ký ức cũ kỹ và những niềm riêng chưa kịp phai mờ.

Những đêm dài thao thức, bà lặng lẽ lắng nghe tiếng gió rít ngoài cửa sổ, như thể trong những thanh âm vô định ấy còn vang vọng tiếng cười, tiếng nói của những người xưa cũ. Bà nhớ về những tháng năm đã trôi qua vội vã, những ước mơ còn dang dở, những lời chưa kịp nói, những ánh mắt chưa kịp nhìn lâu hơn trước khi tất cả trở thành quá khứ. Lòng bà se lại bởi những nuối tiếc không thể nào quay ngược, những khoảnh khắc đáng ra có thể sống trọn vẹn hơn, yêu thương nhiều hơn, nhưng nay chỉ còn là dư âm trong miền ký ức.

Thế nhưng, dù thời gian có lấy đi sức trẻ, lấy đi những bước chân vững chãi ngày nào, thì trong đôi mắt bà vẫn còn đó ánh sáng. Một ánh sáng dịu dàng nhưng kiên định - ánh sáng của niềm tin vào ngày mai, vào những thế hệ sau, vào những bài học mà bà vẫn còn muốn truyền lại. Cuộc đời có thể ngắn ngủi, nhưng những giá trị, những yêu thương mà ta để lại sẽ không bao giờ mất đi. Và có lẽ, chính điều ấy đã giúp bà đi qua những mùa đau, tiếp tục nở một nụ cười dù thời gian vẫn không ngừng trôi.

Ở cuối xóm, dưới gốc cây già cỗi, ông lão lặng lẽ ngồi một mình, đôi mắt mờ đục dõi về một nơi xa xăm nào đó, như đang tìm kiếm một điều gì đã mất giữa dòng chảy vô tình của thời gian. Cả cuộc đời ông đã cặm cụi làm lụng, quên cả nghỉ ngơi, quên cả những mong cầu cho riêng mình. Nhưng khi tuổi xế chiều ập đến, khi đôi tay chai sạn chẳng còn việc gì để nắm giữ, ông chỉ còn lại nỗi cô đơn lặng lẽ bao trùm lấy từng ngày.

Mỗi lần nhìn thấy lũ trẻ con ríu rít chạy nhảy ngoài đường, lòng ông lại se lại. Ông cũng từng có một mái nhà ấm áp, từng có những đứa trẻ quấn quýt bên chân, từng nghe tiếng cười của chúng vang khắp sân mỗi buổi chiều tà. Nhưng rồi, năm tháng trôi qua, những đứa trẻ ấy cũng lớn lên, mỗi người một phương, bận rộn với những cuộc đời riêng, để lại phía sau một căn nhà vắng lặng, nơi chỉ còn chiếc bóng của ông trải dài mỗi buổi hoàng hôn. Không một ai ghé thăm, không một ai lắng nghe những câu chuyện cũ mà ông đã từng kể đi kể lại. Chỉ có thời gian lặng lẽ trôi, như một người bạn không lời, chứng kiến tất cả mà chẳng thể sẻ chia.

Thế nhưng, đôi khi, giữa những buổi chiều muộn, khi nhìn thấy những bước chân trẻ thơ lướt qua, ông vẫn bất giác mỉm cười. Trong nụ cười ấy có một chút hoài niệm, một chút tiếc nuối, nhưng cũng có một tia hy vọng mong manh. Bởi dù cho mọi thứ có đổi thay, dù con người có đến rồi đi, thì sự sống vẫn tiếp diễn, vẫn tuần hoàn qua bao thế hệ. Và có lẽ, đâu đó trong sâu thẳm trái tim mình, ông vẫn tin rằng có những điều vĩnh viễn không mất đi - dù ta không còn chạm tay vào được, dù chỉ có thể lặng lẽ dõi theo từ xa.

Dẫu cho những cơn đau dai dẳng của bà giáo già hay nỗi cô đơn lặng lẽ của ông lão có thể khiến tâm hồn họ tê buốt, có một điều không thể phủ nhận - đó là sự kiên cường mà họ đã hun đúc qua năm tháng. Họ đã đi qua những mất mát, những vết thương khắc sâu trong lòng, nhưng vẫn đứng vững giữa dòng chảy vô tình của thời gian. Không một lời oán trách, không một sự khuất phục, họ lặng lẽ tồn tại như những gốc cây già, trầm mặc nhưng vững vàng trước giông bão.

Và có lẽ, chính thời gian đã dạy họ những bài học quý giá: rằng trong mỗi nỗi đau là một sự trưởng thành, trong mỗi nỗi cô đơn là một cơ hội để thấu hiểu sâu hơn về cuộc đời. Họ đã học cách yêu thương ngay cả khi không còn được nhận lại, học cách kiên trì ngay cả khi chẳng ai chứng kiến. Và hơn hết, họ hiểu rằng dù cuộc sống có đổi thay, dù những người họ thương yêu có đi xa, thì tình yêu, lòng kiên nhẫn, và sự mạnh mẽ sẽ luôn là những điều không bao giờ mất đi.

Cuộc đời, dù có những nỗi buồn len lỏi, những mất mát không thể nào níu giữ, vẫn luôn mang trong mình một vẻ đẹp lặng lẽ và vững bền. Như những mùa hoa nối tiếp nhau nở rộ rồi lụi tàn, như những con sóng không ngừng vỗ vào bờ cát mà chẳng bao giờ dừng lại - tất cả đều là một phần của dòng chảy tự nhiên.

Tôi ngước nhìn lên bầu trời đầu cuối tháng ba, nơi những đám mây lặng lẽ trôi về phía chân trời xa. Một cơn gió nhẹ thoảng qua, mang theo hương thơm dìu dịu của những cánh mộc lan vừa bung nở. Dưới tán cây già cỗi, ông lão vẫn ngồi đó, ánh mắt trầm ngâm nhưng không còn vương vấn những hoài niệm nặng nề. Bà giáo già vẫn tiếp tục kể những câu chuyện cũ, bằng một giọng nói dịu dàng như sóng nước, như thể trong từng lời ấy có cả những nỗi niềm và hy vọng còn dang dở.

Tôi chợt nhận ra rằng, không phải sự ra đi nào cũng là mất mát, không phải chia ly nào cũng đồng nghĩa với kết thúc. Có những điều dù chẳng còn hiện diện, nhưng vẫn mãi lưu lại trong long - như ánh sáng le lói của ngọn đèn nhỏ trong đêm tối, như những ký ức ấm áp mà dù thời gian có trôi qua bao lâu cũng không thể xóa nhòa.

Cuộc đời tôi, dẫu có những ngày lặng lẽ bước qua những con đường cũ, vẫn là một khu vườn đầy ắp màu sắc - có cả xanh tươi của hy vọng, cả vàng úa của hoài niệm, nhưng quan trọng nhất, vẫn còn đó những chồi non kiên trì vươn lên sau mỗi lần đổi thay. Và tôi biết, chỉ cần còn đủ yêu thương, đủ kiên nhẫn, khu vườn ấy sẽ lại rực rỡ một ngày nào đó, dưới ánh mặt trời.

V.T.N.M.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Thăm làng Thổ Hà - Bút ký Phan Anh
Thổ Hà là một ngôi làng nhỏ, cổ kính nằm bên sông Cầu “nước chảy lơ thơ” nổi tiếng ở miền quan họ. Cũng giống như nhiều làng quan họ khác của xứ Kinh Bắc, làng Thổ Hà được biết đến là một trong những trung tâm của quan họ, không những thế nơi đây còn có nghệ thuật hát tuồng khá độc đáo của đất Kinh Bắc, nhất là trong mỗi dịp hội làng, tổ chức vào khoảng gần cuối tháng Giêng hàng năm. Xong đến làng Thổ Hà rồi mới hay, có lẽ tất cả những nghệ thuật trứ danh kia, dù vẫn còn đang thịnh hành nhưng vẫn không thể nào làm cho ngôi làng bên sông ấy nổi tiếng bằng một nghề gần như đã bị thất truyền, chỉ còn trong ký ức, nghề làm gốm.
Xem thêm
Chân mây 4 - Tùy văn Nguyễn Linh Khiếu
Buổi sớm đầu xuân hai vợ chồng lên vườn đào Phú Thượng. Đã nhiều năm xuân này mình mới có chút thảnh thơi đi mua đào tết. Chúng mình đi hết khu vườn này đến khu vườn khác. Hoa đào lạ lắm. Khu vườn sau hoa bao giờ cũng đẹp hơn khu vườn trước. Những thế những cành những cánh hoa sau bao giờ cũng đẹp hơn tươi thắm hơn. Cứ thế chúng mình đi từ khu vườn này sang khu vườn khác. Từ cánh đồng hoa này sang cánh đồng hoa khác. Từ miền hoa này sang miền hoa khác.
Xem thêm
Mùa hoa Dẻ - Tản văn Chu Phương Thảo
Tôi không biết rồi những mùa hoa sau này sẽ đưa chúng tôi đi về đâu. Chỉ thấy trong lòng mình hôm nay có một niềm vui rất đẹp. Như thể sau bao năm, hương hoa dẻ không chỉ dẫn tôi quay về một miền ký ức cũ, mà còn âm thầm mở ra một đoạn duyên mới. Với tôi hoa dẻ không chỉ là kỷ niệm, có thể đó còn là một thứ duyên lành vẫn đang tiếp tục nở, lặng lẽ trong lòng tôi.
Xem thêm
Mai – Tùy bút Nguyễn Đức Hải
Tôi vẫn nhớ như in tiếng sên xe đạp lạch cạch trên con đường đất đỏ năm nào. Con đường ấy không chỉ dẫn tôi đến trường, mà còn đưa tôi đi qua thời tuổi thơ trong veo của tình bạn. Nơi có Mai, có những tháng ngày nghèo khó nhưng ấm áp đến lạ. Với tôi, Mai không chỉ là một người bạn, mà là một phần ký ức không thể tách rời. Cho tôi học được yêu thương, hy sinh và cách nương tựa vào nhau để cùng đi qua những chông chênh của cuộc đời.
Xem thêm
​Ao làng mùa hạ trong ký ức tuổi thơ tôi - Tạp bút Nguyễn Thị Hải
Ở mỗi làng quê Việt xưa kia thường có rất nhiều ao, hồ, đầm, phá, sông, ngòi, mương, máng..., và đó chính là những chốn mà trẻ con thường tụ tập để tắm táp, bơi lội “giải nhiệt” mỗi khi hè tới. Ở thành các phố, các khu đô thị lớn thì còn có bể bơi, các trung tâm bơi lội, chứ ở quê thì chỉ có những chốn chứa nước nôi ấy mới làm cho bọn trẻ thỏa chí vẫy vùng để xua đi cái oi nồng nóng bức.
Xem thêm
Một đêm trà đạo – Tản văn Nguyễn Đông Nhật
Không có lối đi trải sỏi dẫn vào trà thất. Không đủ những quy thức cần thiết cho một buổi trà đạo “chính hiệu”. Bởi tôi và Phan Văn Cẩm chỉ đến thăm-chơi ngôi chùa nơi thầy Thông Nhã ngụ. Dự buổi trà đạo trong cái đêm trăng khi mờ khi tỏ ấy, thái độ của chúng tôi chỉ là ghé ngựa lướt hoa. Riêng hai cái “bởi” ấy, đã không tạo nên tâm thái tạm-dừng-lại những xao động bên trong, yếu tố cần thiết khi đặt bước chân đầu tiên lên con đường dẫn đến sự tham dự buổi trà đạo. Nhưng khi nhìn cái dáng ngồi nghiêng theo kiểu Nhật Bản của Ly - cô sinh viên đến từ Hà Nội, nhân vật chính trong buổi uống trà - với tấm khăn màu đỏ tươi cài bên hông (một trong những vật dụng cần thiết của trà nhân) nổi rõ trên nền vải màu trắng-vàng trong trang phục của Ly, cảm giác về sự đối sắc ấy dường như gợi lên tính đối nghịch vốn có trong mọi sự vật để dẫn đến nhận thức về sự điều hòa những yếu tố cực đoan. Và không hiểu sao, khuôn mặt trẻ con-thiếu phụ của Ly lại gợi liên tưởng đến nhân vật nữ trong tác phẩm “Ngàn cánh hạc” của nhà văn người Nhật Kawabata Yasunari, khuôn mặt biểu trưng cho những giằng xé-khát khao lặng thầm của đời sống tâm thức?
Xem thêm
Những con đường ký ức - Tản văn Nguyễn Đông Nhật
Những con đường của Hội An là những sợi máu trong tôi. Chúng đã đi qua thời gian, chịu đựng bao thác ghềnh, nhiều lúc ngỡ tan biến như những bào ảnh của lãng quên để rồi cuối cùng vẫn lặng lẽ cất lên tiếng nói mơ hồ của ký ức, nhắc rằng đó là một phần không thể thiếu trong tôi.
Xem thêm
Làm du lịch từ lò gạch Sa Đéc xưa
Vào dịp tết Nguyên đán hàng năm, cứ từ 20 tháng chạp đổ lên, người miền Nam lại lũ lượt tìm về vãn cảnh nhà vườn hoa kiểng Tân Quy Đông (Sa Đéc- Đồng Tháp). Cạnh bên Tân Quy Đông là vùng đất Tân Quy Tây bạt ngàn vườn ruộng được bồi đắp phù sa quanh năm bởi con sông Tiền hiền hoà quê kiểng. Lớp phù sa dày dặn bám trên đồng ruộng lâu năm trở thành lớp đất nâu non (đất sét) dẻo quẹo, là loại nguyên liệu rất tốt để người địa phương nung gạch xây dựng các công trình.
Xem thêm
​Âm vang Điện Biên – Tùy bút Nguyễn Hồng Quang
Trời tháng tư đã rất nóng. Nhưng trong khu rừng Pú Đồn – Mường Phăng, nơi đặt sở chỉ huy chiến dịch Điện Biên năm xưa – không khí lại thật mát mẻ. Những cây cổ thụ cao lớn vươn cành lá xanh tốt che kín cả bầu trời. Tiếng chim rừng ríu rít vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Nhiều cây hoa ban vẫn còn khoe sắc trắng tím dịu dàng. Từng chùm phong lan nở rộ trên thân cây già tạo nên vẻ đẹp vừa hoang sơ vừa thanh khiết.
Xem thêm
Viết cho tuổi hai mươi: giữa chênh vênh và hoài bão – Tản văn Phạm Phúc Vinh
“Tuổi hai mươi giống như một cơn mưa rào mùa hạ. Người ta vừa sợ ướt áo, lại vừa muốn đằm mình vào cái mát lạnh của đất trời. Chênh vênh đó, nhưng cũng rực rỡ vô cùng.”
Xem thêm
Thấy gì sau những chiếc xe hút đinh tự nguyện – Tạp bút Trần Đôn
Trong dòng chảy hối hả của giao thông đô thị, đôi khi ta bắt gặp hình ảnh những chiếc xe tự chế gắn thanh nam châm miệt mài rà sát mặt đường để “giải cứu” người đi đường khỏi nạn “đinh tặc”. Hình ảnh ấy đã trở nên quen thuộc ở nhiều nơi.
Xem thêm
Sắc hoa tháng Ba ở Điện Biên - Tản văn Phan Anh
Thời bây giờ, hoa ban không còn là loài hoa độc quyền của Tây Bắc nữa. Người ta đã nhân giống và đưa cây ban về trồng ở khắp mọi nơi. Chỉ riêng ở Hà Nội, cứ mỗi độ xuân về, trong hơi ấm của nắng mới tháng ba, trên đường Điện Biên Phủ, Hoàng Diệu, Thanh Niên, Bắc Sơn, công viên Cầu Giấy, hồ Gươm, hồ Thiền Quang, hồ Tân Xã … người ta thấy nàng công chúa của xứ sở Tây Bắc tưng bừng bung nở trên các vòm cây, đua nhau khoe sắc ngập trời, rồi thoang thoảng gửi hương vào trong không gian êm dịu của mùa xuân; khiến cho chị em không khỏi xốn xang, quên cả cái tiết trời còn chưa hết gió lạnh lẫn mưa bụi mà nô nức sửa soạn áo váy, rủ nhau đi sống ảo làm cho phố phường những nơi ấy cũng trở nên vui tươi, náo nhiệt.
Xem thêm
​Đám rau mùi già tháng Giêng của mẹ - Tạp bút Lê Thị Hiệp
Là một người rất thích rau mùi(người miền Nam gọi là ngò rí) nên mẹ tôi ngay từ lúc còn trẻ cho tận tới nay khi đã về già, bà vẫn luôn duy trì thói quen gieo trồng loại rau gia vị cực kỳ ngon và có mùi thơm vô cùng hấp dẫn này. Mẹ tôi kể rằng, từ khi lấy bố về làm dâu nhà ông bà nội tôi, thì mảnh vườn sau nhà rộng rãi, dẫu có trồng loại rau gì đi chăng nữa thì mẹ vẫn luôn dành ra một khoảng đất màu mỡ gần ngay khu vực cầu ao để gieo trồng rau mùi.
Xem thêm
Chân Mây 3 - Tùy văn Nguyễn Linh Khiếu
Anh kể: Một hôm đang trong cơn tuyệt vọng. Anh cố gượng dậy cho mấy con cá nhỏ trong bể ăn. Bỗng nhiên anh thấy viên cuội lấp lánh đáy bể và chợt nhớ ra. Hôm ở đảo Hòn Dáu anh có nhặt một viên cuội ở bãi biển. Viên cuội vân hoa nhiều màu rất đẹp nhưng nhỏ chỉ bằng ngón chân cái. Mang về anh thả viên cuội vào bể cá và quên.
Xem thêm
Lặng lẽ Tết – Tản văn Lê Trọng Bình
Sau 45 năm đằng đẵng Tết Nam, lần đầu tiên được về quê ăn Tết, cảm giác của tôi như được “chào đời không tiếng khóc” nơi quê cha đất tổ, bởi sinh tôi ra chưa được cái Tết nào thì gia đình đã Nam tiến. Thường thì tâm lý người xa quê đoàn tụ sẽ vui lắm, nhưng trong tôi thì khác hoàn toàn bởi những cung bậc đầu tiên ấy.
Xem thêm
Tình mẫu tử - Trần Thế Tuyển
Nhân Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, Văn chương TP.HCM giới thiệu tản văn “Tình mẫu tử” của Đại tá nhà thơ Trần Thế Tuyển: một câu chuyện giản dị mà xúc động về tình mẹ.
Xem thêm
Tuổi thơ tôi - Tùy bút Nguyễn Đức Hải
Có những ký ức tưởng như đã ngủ yên trong quá khứ, nhưng chỉ cần một buổi chiều lặng gió, một mùi hương quen bất chợt thoảng qua, chúng lại trở về nguyên vẹn. Khi ấy, tuổi thơ hiện lên trong tôi như một thước phim cũ – chậm rãi, trong trẻo mà thấm đẫm những rung động rất sâu của một đời người.
Xem thêm
Tha phương…Tùy bút Lê Thi
Nước Mỹ có phải thiên đường cho tất cả những người đến miền đất hứa này không? Chưa hẳn là như thế. Tôi gặp biết bao nhiêu người đến định cư ở đây mang nhiều quốc tịch khác nhau, nhưng mỗi người mang số phận khác nhau nhiều khi không biết có hơn ở Việt Nam không, nếu như họ không có ý chí và nghề nghiệp gì nhất định.
Xem thêm
Một mùa thơ đi qua – tình người ở lại
Sau ba ngày hoạt động sôi nổi, Ngày Thơ Việt Nam 2026 tại TP.HCM đã khép lại, nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng lại trong nhiều cuộc gặp gỡ và câu chuyện bên lề. Từ việc phát động cuộc thi thơ “Tiếng gọi đô thị mới” với sự đồng hành của Quỹ Tình Thơ, đến những lều thơ và đêm thơ nhạc của các câu lạc bộ, tất cả góp phần tạo nên một không gian thi ca vừa trang trọng vừa ấm áp tình bằng hữu.
Xem thêm
Vẻ đẹp miền di sản cuối trời Nam – Tùy bút Nguyễn Phú Thành
Miền đất được mệnh danh nơi “đất biết nở, rừng biết đi” (chữ dùng của Sơn Nam) – luôn mang trong mình vẻ đẹp hoang sơ và giàu sức sống. Những dòng kênh đậm phù sa, rừng U Minh bạt ngàn và mũi đất vươn ra biển Tây tạo nên một miền quê thấm đẫm chất phương Nam, nơi con người hiền hòa, chân chất và mạnh mẽ trước thiên nhiên. Còn Hà Tiên lại quyến rũ bởi vẻ thơ mộng của miền biên viễn, nơi non nước giao hòa mang dấu ấn lịch sử với những thắng cảnh từng đi vào thơ ca. Từ đất Mũi hoang sơ, phóng khoáng đến Hà Tiên hữu tình, cổ kính – đều là miền di sản của đất phương Nam như hai nét chấm phá độc đáo, tạo nên bức tranh thiên nhiên và văn hoá đầy mê hoặc của cực Nam Tổ quốc.
Xem thêm