TIN TỨC
  • Thơ
  • Chùm thơ hưởng ứng cuộc thi Nhân nghĩa đất phương nam lần 2” của Tự Hàn

Chùm thơ hưởng ứng cuộc thi Nhân nghĩa đất phương nam lần 2” của Tự Hàn

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2024-10-05 09:22:39
mail facebook google pos stwis
1744 lượt xem

XIN

 

Xin gió 

đừng cõng anh qua cánh đồng 

mắt em linh lan màn lửa

chỏm lúa biển nước "hai ba tháng mười" *

anh đau 

 

Xin gió 

đừng cõng anh qua dòng sông

mắt em bão giông

cầu vòng bám lũ

gánh đôi bờ tan hoang

 

25 năm sang ngang

25 năm vọng âm đêm trường mất ngủ

cộng bến thương 

chia miền nhớ

dày vò anh những mùa mưa

 

Xin em

khẽ chạm vào con đường xưa

dấu chân bám dấu chân ngượng ngùng 

anh nổi nênh đi về

tim cuồn cuộn lũ

 

Xin em

lên men màu mắt linh lan

ký ức dậy thì

gieo ngọc trên cánh đồng làng 

bọc tia chớp tao nôi

lời ru 

bếp lửa

 

Hạnh phúc chắc chiu từ những  lần dang dở

anh đã biết yêu từng hơi thở của mình

 

* "Ông tha mà bà không tha

Làm nên cơn lụt hai ba tháng mười- ca dao"

 

Tác giả Tự Hàn (giữa) đoạt Giải Nhất cuộc thi "Nhân nghĩa đất phương Nam lần 1" năm 2021

 

GIỮA BẢO TÀNG HỒ CHÍ MINH NGHE LÁ THỨC

 

Gió trầm tích tôi

Giấc mơ 46 năm lá thức

Chim hạc tạo tác

Mười triệu đốm tinh hoa khảm lên mặt trống đồng 

 

Sài Gòn tôi

Câu lý phương nam hồn chìm cổ vật

Đất quý người và người quý đất

Thương dáng Cha gầy đến cồn cào gan ruột 

Yêu con tàu Amiral Latouche Tréville lắng sóng vươn khơi

 

Tôi bảo tàng tôi 

Bằng vạn tia nắng trời 

Con cá quẫy Nhà Bè chìm nổi 

Bập bênh sóng thập thênh hưng phế

Người dắt người thịt xương tận hiến

Phổ vào tôi lời nghìn trùng 

Giữ yên trái tim này, mạch máu này

Người ơi!  

 

Xin em đừng sa mạc hóa niềm tin 

Phía nào cũng là nỗi đau 

Người này nói về hòa bình 

Người kia nói về chiến tranh 

Ít người nói về hòa hợp 

Khói súng bay lâu rồi 

Sao mắt Cha còn cay 

 

           *

   *               *

 

Hình như em vừa đi ngang đây 

Những khung trời hấp háy 

Những con phố xúc tu tua tủa

Những linh ngọc thủy ngân lấp lánh 

Hòn ngọc hóa rồng tôi mắc võng vào mây

 

Hạt tim nảy mầm xanh bằng giọt nồng cay

Ngơ ngẩn phố ăn mòn con phố 

Mơ xuyên về 300 năm đối ẩm

Cùng Nguyễn Hữu Cảnh nghiêng cầu vồng rót giọt rượu  mềm môi

 

Tôi lặng nghe

Hôi hổi hồng cầu ngực trống đồng luân hồi

Đất phương nam nghĩa nhân đến hồi thịnh vượng 

Chim hạc trở mình   

Vượt mây

27/9/2024

P/s: 46 năm thành lập bảo tàng- TPHCM bản đồ hình hạc với dân số # 10 triệu người 

 

NGÀY ANH ĐI 

(Tặng bác sỹ Trang- Khoa hồi sức cấp cứu Long Khánh) 

 

Anh gửi lại đây giọt máu màu xanh

Ngày anh đi 

Mái tóc sương đã dày theo nhịp thở

Vết thương tim đầy lên mô hạt

Vỏ thuốc an thần, giảm đau chơ chỏng

Chờ em về cắm những đời hoa

 

Ngày anh đi

Mặt trời xoe mắt nhìn

Đất mềm nảy mầm xanh 

Anh yêu đất nước mình kiệt cùng như yêu mạch ngầm oxy đong đầy mao quản

Yêu áo blouse như yêu em tận cùng cam khổ

Nhưng em ơi!  

Anh không đủ bao dung cho những điều vĩ đại

Chỉ đủ vị tha cho lỡ dỡ riêng mình

 

Anh già thật rồi 

Bàn tay run run đặt nội khí quản

Bàn tay run run luồn Catheter tĩnh mạch

Mắt nhạt nhòe mồ hôi sấp mặt 

Nghe bồi hồi chạm nứt tuổi mưa xưa

 

Đời ai rồi cũng lặng thầm qua những cơn mưa

Anh không tiếc thời đã qua chỉ tiếc điều chưa làm được

Cơn mưa trái mùa

Cơn mưa trăn trở

Cặp kính mờ gói lại gửi về em

 

Nhẹ thôi em

Căn nhà ICU lạnh trắng hàng đêm

Những máy thở chờ em cài đặt mode

Thuốc vận mạch, trợ tim, giãn cơ, loạn nhịp

Hứa với anh: Em thức trọn ca này

 

Anh đi đây

Lặng nhìn em lo toan 

Lặng nhìn bệnh nhân an thần mê ngủ 

Nụ cười bi thương nụ cười đẹp nhất

Nụ cười sinh li nụ cười thánh thiện 

Tiếng monitor dịu êm như bản tình ca trong căn phòng trắng

Mồ hôi vương má em hồng lóng lánh ban mai

 

CHÀO BIỆT MẸ

 

(Nỗi lòng khi em bé 4 tuổi đẹp như thiên thần ra đi vì ngạt nước- người mẹ cứ tựa vai vào mình nức nở khóc)

 

Không thể nhặt được mặt trời em

hoàng hôn sũng nước 

những tia nắng còn tơ

dìu dịu mùi sữa

niu níu thịt da người

chợt nhận ra mình cô đơn

chợt nhận ra mình bất lực

chợt mong manh muốn khóc

ai đã ném lên trời chiếc lục lạc vàng  tuổi thơ 

 

mẹ ơi con lạnh

mẹ ơi con đuối

hơi thở con là những hạt sương 

con giận dải nước cứ bám vào tóc con

vào da con

vào phổi con

con không thở được mẹ ơi

 

con đang bay giữa lưng chừng trời

sao con bay giữa lưng chừng trời 

con thèm ôm mẹ

thèm dúi đầu vào mẹ

nhưng không được nữa rồi 

con bay trên cao

bay trên cánh đồng mây

bay giữa những vì sao 

giữa những đường chân trời mang hình parabol bí ẩn

tóc con phát quang

mắt con chùm tia sáng 

ánh sáng lưu ly đưa con đi 

chào mẹ con đi

mẹ ơi đừng khóc con

mẹ ơi đừng nhớ con

mẹ ơi đừng tìm con nữa

con hạnh phúc là con của mẹ

con đi

 

một mặt trời vừa mọc đằng đông

một tinh cầu pha lê trong suốt

em đã đến thế giới định mệnh

em ra đi nhẹ như sương 

hình như tôi và mẹ em đã thấy

một nụ cười 

nụ cười môi em thiện lương

 

Tự Hàn

 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm
Khát vọng vươn mình - Chùm thơ Hoàng Thị Hương
Từ biển Vũng Tàu đến thành phố hôm nay, những chuyển động của đời sống mang theo một niềm tin rõ rệt: khát vọng vươn mình.Chùm thơ của Hoàng Thị Hương là tiếng nói hướng tới tương lai, nơi biển, đất và đô thị cùng hòa vào một nhịp đi lên.
Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm
Những nốt trầm giữa phố - Chùm thơ Thạch Đờ Ni
Từ Cà Mau, Thạch Đờ Ni tham gia cuộc thi bằng chùm thơ mang sắc thái văn hóa riêng – nơi công trường, phố xá và không gian tâm linh cùng tồn tại.
Xem thêm
Những phác thảo đô thị mới – Chùm thơ hưởng ứng của Vũ Thanh Hoa
Chùm thơ của nhà thơ Vũ Thanh Hoa có thể xem như những ghi chép ban đầu về một đô thị đang chuyển động: còn dang dở, còn phác thảo, nhưng đã gợi mở những cảm nhận riêng về sự gần gũi, kết nối và đổi thay.
Xem thêm
Đêm cực hình - Chùm thơ Kiều Bích Hậu
khi bóng đêm ập xuốngcũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm