TIN TỨC
  • Thơ
  • Con bé nhà quê yêu Sài Gòn - Minh Đan

Con bé nhà quê yêu Sài Gòn - Minh Đan

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2024-02-20 21:40:53
mail facebook google pos stwis
2752 lượt xem

Tiến tới Ngày thơ Việt Nam lần thứ 22 với chủ đề “Thành phố này tôi đến tôi yêu”, Văn chương TPHCM trân trọng giới thiệu 2 bài viết của nhà thơ Minh Đan.
 

MINH ĐAN


Thử thách tôi đi

 

Thử thách tôi đi!

Thử thách tôi đi!

Thử thách tôi đi!

 

Đừng hỏi: tại sao là tôi?

Đừng hồ nghi: sắc hồng chỉ dành cho người may mắn

Sao phải bận tâm cánh hoa nào đỏ thắm

Gai nhọn cuộc đời không đánh bật được tôi đâu

 

Nếu khiếm khuyết đang làm bản thể đau

Bởi những lời khó nghe, những điều thương tổn

Tôi ở đây và không lẩn trốn

Dũng cảm cứu lấy mình, đối mặt với đêm đen

 

Mưa bao nhiêu rồi cũng tạnh lòng

Yêu thương cho đi là yêu thương giữ lại

Những vì sao lặn xuống sẽ mọc lên sáng chói

Như chúng ta sống ở thành phố này để nắm lấy tay nhau

 

Thử thách tôi đi!

Thử thách tôi đi!

Thử thách tôi đi!

 

Sài Gòn bao dung ý nghĩ

Vòng tay ôm những phận người chở che.

 

***

 

Con bé nhà quê yêu Sài Gòn
 

Sài Gòn bắt đầu mê hoặc tôi là từ tà áo dài thiếu nữ. Một con nhỏ nhà quê bé xíu, mang trong lòng khát khao miền đất lạ, nhìn thấy cái gì cũng lấp lánh diệu kỳ. Tôi chạm vào Sài Gòn bằng nỗi niềm khấp khởi đó.

Tôi chỉ mới học lớp 6, chạm vào ngưỡng thiếu nữ. Cho đến bây giờ tôi vẫn không thể xóa đi hình ảnh đẹp đẽ của các cô gái Sài Gòn trong tà áo dài ngày ấy. Vừa tươi trẻ, vừa mềm mại, lại vừa kinh kỳ lộng lẫy sắc màu. Sau này, khi đi rất nhiều nơi, nhìn thấy nhiều phụ nữ trong trang phục áo dài nhưng vĩnh viễn, tà áo dài của các cô gái Sài Gòn năm tôi 12 tuổi lưu trong tâm trí. Với tôi, áo dài sẽ phải là áo dài Sài Gòn.

Cứ thế, dấu ấn Sài Gòn đẹp đẽ bình yên những năm 90 ấy là phố phường không đông đúc với những chiếc ô tô cổ cổ, những chiếc vespa ấn tượng và duyên dáng những tà áo dài. Một con nhóc là tôi ôm ấp tình cảm với một vùng đất xa lạ chỉ sau 3 tuần rong ruổi. Ôm ấp cả giấc mơ sẽ quay lại trở thành một phần của vùng đất ấy.

Cuộc chơi của con nhóc tỉnh lẻ chỉ kéo dài 3 tuần. Nó chỉ nhìn thấy sắc màu lung linh và những chuyến dạo phố thú vị kéo dài từ Đầm Sen về Thị Nghè. Khi lựa chọn trở thành cư dân của thành phố này, cuộc sống thực sự với nhiều chiều trái ngược mới là vấn đề mà tôi phải đối mặt. Từ việc nhỏ như nhớ tên một con phố đến thói quen sinh hoạt, đặc biệt là tâm lý tự ti của một con bé nhà quê sống nơi thị thành. Có nhiều lúc, Sài Gòn làm tôi hoảng hốt.

Nhưng, cảm nhận đầu tiên dường như bao giờ cũng chính xác. Tôi luôn chạm vào Sài Gòn với những xúc cảm như thuở 12 tuổi năm nào. Nồng nàn, tình nghĩa và đẹp đẽ, dễ thương. Sài Gòn rất dễ hòa nhập, tất cả kéo tôi vào những cuộc vui say sưa của thanh niên. Tôi tham gia văn nghệ ở các câu lạc bộ, nhà văn hóa… Trong dòng chảy cuộc sống, tôi cũng vừa học vừa đi làm như tất thảy các bạn sinh viên khác, gia sư, bán hàng theo giờ… làm tất thảy mọi việc để vơi bớt gánh nặng cơm áo cho gia đình. Từ một con bé nhút nhát, Sài Gòn đã kéo tôi vào cuộc sống ồn ã của nó như thế. Để mỗi ngày một thương hơn, yêu hơn. Yêu từng góc phố nơi mình đặt chậu hoa bán thêm ngày lễ. Yêu từng đứa trẻ mình dạy nó bài thơ. Yêu cả những mặt người ngày ngày chạm nhau trong con hẻm nhỏ… Tôi đã trở thành một phần của Sài Gòn như thế!

Sài Gòn mê hoặc tôi bằng áo dài, bằng phồn hoa đô thị nhưng đó không phải là thứ để tôi gắn với vùng đất này bằng một thứ tình cảm thân thương của gia đình. Tôi yêu vùng đất này bằng tình yêu da diết như yêu quê hương tôi, bởi vì nơi này cho tôi cảm giác an toàn, ấm áp và chở che. Không ít lần tôi nhận được sự giúp đỡ từ những người xa lạ. Từ sớt chút xăng giữa con phố dài mà xe kiệt xăng chết máy, đến quàng cho nhau cái áo mưa mỏng tránh đỡ cơn mưa ràn rạt cuối chiều, đến người dưng cũng quan tâm nhau như thân thuộc… hào sảng, chân thành!

Tôi không sinh ở Sài Gòn, nhưng luôn xem mình là một phần của Sài Gòn từ lâu lắm rồi. Tôi nhận ra, con nhỏ nhà quê tự ti khép nép ngày nào dường như chả còn “bóng dáng” gì ở tôi bây giờ nữa. Tôi đã sống ở đây, suy nghĩ theo lối nghĩ giản dị của người Sài Gòn, hành xử như người Sài Gòn chân thành, mộc mạc. Và tôi cũng thấy, không cần tỏ ra, không cần cố gắng mà như một lẽ tự nhiên tôi cũng muốn dành một chút tấm lòng cho những hoàn cảnh không may, những em bé đường phố, những sinh viên nghèo hiếu học – gọi là ảnh hưởng của người Sài Gòn cũng được, mà gọi là tri ân tình nghĩa với vùng đất này cũng được.

M.Đ

Bài viết liên quan

Xem thêm
Tháng Bảy, gió gọi tên anh – Chùm thơ nhiều tác giả
Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu chùm thơ của Võ Miên Trường, Trần Kim Dung, Phạm Thanh Bình và Nga Vũ nhân Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7.
Xem thêm
Tiếng vọng từ những miền ký ức - Chùm thơ Nguyên Hùng
Nhân ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu chùm thơ được viết từ những chuyến đi qua vùng biển Gạc Ma, rừng tràm Xẻo Quýt và bến Vàm Lũng. Ba miền đất, ba miền ký ức, nơi sự hy sinh của bao thế hệ vẫn còn vọng lại trong tiếng sóng, tiếng chèo và bóng những con tàu năm cũ.
Xem thêm
Đón các anh về với đất mẹ | Thơ Trần Thế Tuyển - nhạc Lê Khắc Hùng
Hướng tới Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7, xin chia sẻ ca khúc Đón các anh về với đất mẹ, phổ thơ Trần Thế Tuyển, nhạc Lê Khắc Hùng – như một nén tâm nhang tưởng nhớ và tri ân những người đã ngã xuống vì Tổ quốc.
Xem thêm
Giữ lấy phần người - Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Đinh Nho Tuấn là gương mặt đã nhiều lần được giới thiệu trên Văn chương TP.HCM, đồng thời liên tiếp ghi dấu tại các giải thưởng văn học trong những năm gần đây. Với chùm thơ mới, anh tiếp tục đi vào những câu hỏi cốt lõi về nhân cách, lương tâm, trái tim và phẩm giá của thi ca. Giọng thơ nhiều suy tư, có lúc quyết liệt, nhưng sau những đối cực sáng – tối vẫn là niềm tin vào phần người không dễ bị khuất lấp.
Xem thêm
Vọng phu - Một bài thơ hay của nhà thơ Phạm Thanh Bình
Những ngày giữa tháng Bảy, các trang báo dồn dập đăng tải thông tin về câu chuyện tình của cô gái Nguyễn Thị Lệ và chàng trai Huỳnh Văn Quên. Hai người từng tham gia hoạt động kháng chiến tại Long An từ những năm 60 của thế kỷ trước. Khi đơn vị nhận lệnh chuẩn bị cho cuộc Tổng tiến công Xuân Mậu Thân 1968, trước lúc chia tay người lính trẻ hẹn: “Đánh xong trận này tui về, ra mắt ba má rồi cưới em”.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua – Chùm thơ của nhiều tác giả
Bốn bài thơ của bốn tác giả CCB, bốn lát cắt khác nhau, cùng gặp nhau ở một điểm: phía sau chiến thắng và hòa bình vẫn còn những ký ức, những hy sinh và những tình yêu lặng lẽ tiếp tục sống cùng năm tháng.
Xem thêm
Trong những ngày chưa gọi tên – Chùm thơ Nguyễn Hồng Thủy Tiên
Ba bài thơ đều đi theo mạch liên tưởng, giàu tính thị giác và nội tâm. Điều này thể hiện rõ từ Trong căn phòng bừa bộn của em đến Sẽ qua đi thôi và Gió vẫn tha thiết thổi.
Xem thêm
Đi qua xác quả bom - Chùm thơ của Trần Thị Nương
Đi qua xác quả bom / nằm khát gió – đó là cách nhà thơ Trần Thị Nương định nghĩa hành trình sáng tạo của mình.
Xem thêm
Tháng Bảy còn những cuộc trở về
Nhân kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27-7, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu chùm thơ của Phạm Đình Phú và Trần Ngọc Phượng – các nhà thơ cựu chiến binh, hội viên Hội Nhà văn TP. HCM.
Xem thêm
Mẹ ơi! Con vẫn ở đây – Lời nhắn gửi từ những người chưa kịp trở về
Nhân kỷ niệm Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27-7, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu ca khúc Mẹ ơi! Con vẫn ở đây, được nhạc sĩ Trầm Tích phổ từ bài thơ cùng tên của PGS-TS, Trung tướng Nguyễn Đức Hải.
Xem thêm
Kim Chi và chùm thơ Lạc phố Hà Tiên
Nhà thơ Kim Chi (tên thật là Võ Thị Kim Chi) - Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội VHNT các dân tộc thiểu số Việt Nam, hội viên Hội VHNT tỉnh Vĩnh Long, là giáo viên rất đam mê thơ. Chị đã xuất bản các tập thơ “Mưa tháng chạp” (NXB Hội Nhà văn), “Mùa thương gọi nhỡ” (NXB Văn hóa Văn nghệ), “Nắng đêm” (NXB Hội Nhà văn). Thơ Kim Chi viết về nhiều đề tài con người và xã hội nhưng thành công hơn cả là những bài viết về quê hương và tình yêu. Thơ chị giàu nữ tính, thắm đượm tình nhân ái trước biến động của xã hội và lịch sử bằng một ngôn ngữ đậm chất Nam Bộ, giản dị mà hiện đại, tính họa và tính nhạc luôn hòa quyện. Nhà văn Lê Xuân xin giới thiệu chùm thơ Kim Chi cùng bạn đọc.
Xem thêm
Nhịp sóng và vần thơ – Chùm thơ Lương Phương Hậu
Là một nhà khoa học nhiều năm gắn bó với sông nước và biển, GS-TS Lương Phương Hậu mang vào thơ những trải nghiệm lắng đọng cùng một tâm hồn giàu liên tưởng.
Xem thêm
Cánh tay thành phố - Chùm thơ Nguyễn Ngân
Mới xa thành phố vài tuần/ Đã nghe nhung nhớ trên từng bước đi/ Sài Gòn tướng mạo phương phi/ Vươn vai ở tuổi xuân thì trẻ trai
Xem thêm
Vẻ đẹp không hoàn hảo – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Người làm vườn không hay/ Khi tới nhà nước vơi đi một nửa/ Một chiếc thùng lâu rồi không còn nguyên vẹn nữa/ Nước nhỏ giọt đều trên vệ cỏ lối người đi.
Xem thêm
Trong lòng có tiếng sóng – Chùm thơ Nguyễn Tấn On
Thành phố gọi tên bằng tiếng sóng/ hòa cùng âm thanh của đất/ sinh sôi nhịp sống dâng đời
Xem thêm
Đà Lạt trong miền nhớ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Đà Lạt trong thơ Nguyễn Loan không phải là một đô thị hiện đại với những công trình mới, mà là một miền ký ức và cảm xúc
Xem thêm
Chạm phố - Chùm thơ Phan Duy
Nắng bỏ lại phía sau thành phố/ chút riêng tư không nói bằng lời/ chỉ nhẹ nhàng một chiếc lá rơi/ gửi gắm cả trăm chiêu tâm sự
Xem thêm
Từ những nhịp cầu đến miền đất yêu thương – Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Không miêu tả phong cảnh hay kể lại hành trình, Đinh Nho Tuấn chạm đến hồn đất bằng những liên tưởng giàu chất thơ. Từ nhịp cầu nối những bờ vui đến tràm, đước, áo bà ba, câu lý…, tác giả gợi lên một miền Tây bình dị, hào sảng, giàu nghĩa tình.
Xem thêm
Đi về phía bình minh - Chùm thơ Nguyễn Hữu Quý
Hai bài thơ hưởng ứng, cổ vũ Cuộc thi thơ Tiếng gọi đô thị mới, như một lời chia sẻ và đồng hành cùng cuộc vận động sáng tác; không tham gia dự thi.
Xem thêm
Âm vang miền sơn cước - Chùm thơ Cao Thanh Minh
Hai bài thơ trong chùm Âm vang miền sơn cước mang đến bức tranh giàu màu sắc văn hóa về cuộc sống của đồng bào miền núi.
Xem thêm