TIN TỨC

Gọi mãi tên nhau

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2024-01-27 08:43:06
mail facebook google pos stwis
579 lượt xem

Truyện cực ngắn của LÊ THANH HUỆ

Thuở sinh viên, tôi gặp em trong đêm trăng tròn, hôm đó, em lạc vào trường tôi cùng ba bạn nữ. Chúng tôi yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên. Em tặng tôi bài “Hạ trắng” có chữ ký của Trịnh Công Sơn. Tôi với em chung nhau mối tình đầu, làm sao cảm được nét buồn cô đơn trong bài ca đó. Nhưng kể từ ấy, tôi bị hút vào nỗi đau của lòng cam chịu trước số phận mà hai người, kẻ đón, người về hình như chỉ có “trong cơn mê này”.

Tôi yêu em hơn cả bản thân mình, chăm chút em hơn mẹ chăm con; thế mà chưa tròn ba năm, em đột ngột yêu người khác. Tôi năn nỉ em, đoan chắc rằng:

- Chúng mình sẽ không có hạnh phúc nếu không lấy nhau. Tình yêu chúng mình trong sáng quá, theo thời gian nó sẽ trong suốt và đẹp lên. Lập gia đình với người khác tránh sao được va chạm, lúc đó sẽ hối hận vô vàn…

Trong mắt em chỉ có hình bóng người đàn ông mới rực lửa yêu thương. Tôi nuốt lệ, thề 5 năm sau sẽ quay lại, đi tiếp đoạn cuối đường đời với em nếu em chưa có chồng. Em cương quyết:

- Khác con đò; đã sang sông, em chẳng quay lại đâu...

Em bỏ đi vội vã, để lại nắng chiều lấp lóa màu áo trắng trên vai em gầy, đường xa áo bay

Em lên xe hoa. Thất vọng, tôi vào Nam công tác. Bao năm rồi, không một ngày tôi không nhớ, không nghĩ tới em.

23 năm sau, em tìm được tôi. Em đưa tôi xem chiếc áo ấm màu nâu thẩm đã sờn, mùa đông nào em cũng đem mặc. Tấm áo đó, ngày xưa, giữa phố phường Hà Nội giá buốt, tôi cởi nó đắp cho tay em đỡ lạnh.

- Những đêm đông, có ai kéo chăn đắp cho em không?

Hai giọt nước mắt rơi xuống vạt áo thẫm lại thành hai vệt máu khô, thứ nước mắt của tôi ngày em về bên ấy.

- Chỉ khác màu áo trắng. - Tôi nghẹn ngào - “Áo xưa dù nhàu, cũng xin bạc đầu, gọi mãi tên nhau”. Em hóa kiếp nó đi để cho lòng thanh thản.

Em bừng tỉnh, mắng tôi:

- Lại Hạ trắng! Bỏ cái tốt, cái lãng mạn đi mà hòa vào đời!...

- Có ai xấu với anh đâu mà bảo anh sống không tốt - Tôi thanh minh - Anh thấy tình yêu chúng mình cứ như là bài “Hạ trắng”.

Vùng vằng, em bỏ đi…

***

Ngày con gái tôi thi đỗ đại học, bố con về quê, ghé Huế, thăm cầu Trường Tiền, chợ Đông Ba, Hoàng Thành… Chiều buồn, nắng vàng rải trên sông Hương xanh uốn lượn giữa đôi bờ cây trái. Tôi bảo con gái: “Nắng làm sao chết trên sông dài con nhỉ?!”…

Giật mình, con tôi lấy vội cuốn lịch nhỏ xem ngày.

Cháu thảng thốt:

- Ba phải đi xem bản thảo đầu tiên bài “Hạ trắng” của Trịnh Công Sơn.

Kéo tôi đi, cháu kể: thầy Toàn rất mê nhạc Trịnh. Trong đêm thầy mất, con mơ thấy thầy dặn: “… Cuối giờ thân của ngày… tháng… năm…, phải đưa ba của em đến đó. Người trong trắng như ba em mới thấy, đọc và hiểu được…”.

Bố con tôi dừng chân trước ngôi nhà gỗ xưa thật xưa, âm u bóng tà. Ông cụ thấp bé, tóc bạc trắng đón chúng tôi với cuốn sổ nhỏ úa vàng màu thời gian. Cụ bảo: tôi chính là người mà cháu trai cụ vẽ chân dung để cụ nhận mặt. Nét chữ viết vội của Trịnh Công Sơn hiện rõ dưới ánh tà dương. Tôi nhớ như in đoạn nhật ký của người thiên cổ:

“… Có một ông già đã lẫn, cứ chiều xuống, khi nắng sắp tắt trên đôi bờ sông Hương và sắp chết trên dòng sông dài lặng lẽ xám lại, như hấp hối trong trời chiều. Ông già đó lại hồn nhiên hỏi các con: “Mạ (mẹ) các con đi mô (đâu) chưa về?”.

Đó là một câu chuyện có thật ở Huế, nó lặng lẽ, nó hồn nhiên đến mức không ai nghe, thấy và viết về nó. Mình đã khóc vào một ngày bắt gặp ông cùng câu hỏi hồn nhiên đó, và muốn viết một bài ca về tình yêu của một ông già, của người già, của vĩnh cửu.

Bao đêm mình thổn thức: vì đã lâu rồi, không ai biết, ông già đã về cõi mê. Dưới suối vàng, có thể cụ bà còn chờ ông. Cũng có thể do một quy luật nào đó, ví dụ như thời gian, đã tác động làm cụ bà, do đi trước quá lâu, sẽ tái sinh thành một người lớn tuổi hơn ông và lấy chồng, rồi sinh con đẻ cái; theo chiều thời gian, không bao giờ quay về bến cũ; đã sống hạnh phúc bên người chồng khác và những đứa con thông minh xinh đẹp có được với người chồng mới; để ông già đó lại bơ vơ; và lại hỏi mãi câu hỏi đó trong cơn mê dài đến ngàn thu, đến mãi mãi! Đó là dòng chảy của cuộc đời, nó luôn vô lý và bất công trong sự chấp nhận của người đời, như là công lý, là đạo đức, là sự sáng suốt…”.

Bản thảo bài ca “Tình già” được gạch bỏ thay bằng tựa “Hạ trắng”. Câu nhạc chủ đề “Cái chết đưa em đi rồi…” thay bằng “Gọi nắng trên vai em gầy…”.

Ánh đèn flash sáng lòa đốt cháy cuốn sổ và ông cụ, để lại căn nhà hoang đổ nát trong tím ngắt hoàng hôn. Trán con gái tôi đầm đìa mồ hôi lạnh. Bố con tôi vội tìm tiệm ảnh rửa hình. Tấm phim số 23 (trùng với tuổi tôi chia tay người ấy); trong đó tôi cầm cuốn sổ đứng bên một cái bóng thấp nhỏ, nhưng khi in ảnh lại được bức ký họa của tôi với đôi mắt buồn và đẹp hơn tôi nhiều, đẹp lắm. Tôi cầm tấm phim đưa lên ánh đèn, trong đó là màu áo trắng ngập nắng chiều bên bờ Hương Giang. Lòng tôi quặn lại: nếu in được bức ảnh từ tấm phim này thì theo quy luật phim âm bản sẽ cho ra tấm áo ấm màu nâu thẫm đã sờn ngày xưa cũ của tôi mà những giọt nắng chính là những giọt nước mắt mang màu máu khô đen quánh lại….

Bên tôi, con gái quả quyết:

- Chân dung của ba do thầy Toàn vẽ theo nét mặt của con. Còn bản thảo bài “Hạ trắng” thầy làm hỏng từ lâu rồi. Cái ba thấy được chính là ký ức của thầy giáo, một đồ đệ của nhạc Trịnh, trong vô vàn đồ đệ của tình yêu con người muốn “gọi mãi tên nhau” cả khi con người không còn sống đời trần thế….

Tháng 3 năm 2007

LTH.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Lỗ thủng nhân cách
“Con vua không biết làm vua/ Con sãi ở chùa hỗn chúa lấn ngôi”
Xem thêm
Nhạt - Truyện ngắn Phan Duy
Một xã hội ê chề hiện ra sờ sờ trước mặt như một thằng câm khát khao được nói dù biết chắc là không thể, biết bao cay tủi bổ vào cuộc đời này một cách vô cảm. Thật ra, bản thân nó cũng từng tự lọc mình ra khỏi cái nhiễu nhương sậm màu bi đát.
Xem thêm
Rừng chưa yên tĩnh – Truyện ngắn Trần Quang Lộc
Phong cảnh rừng núi yên bình thoáng đãng như ăn sâu vào máu huyết người dân tộc rồi. Đi đâu, ở đâu, làm chức vụ gì, cuối cùng cũng quay về với núi rừng, sống với núi rừng, chết với núi rừng. Xa núi rừng một buổi cứ thấy nhớ!
Xem thêm
Đưa con về quê
Truyện ngắn của LÊ THANH HUỆ
Xem thêm
Chàng hoàng tử và cánh buồm nâu
Truyện ngắn của Đặng Đình Cung
Xem thêm
Con mèo đốm đen – Truyện ngắn Khuê Việt Trường
Chị gặp nó vào một buổi sáng, đêm hôm qua thành phố có cơn bão rớt, mưa suốt đêm, gió cứ gào qua phố làm chị không ngủ được.
Xem thêm
Hương Bánh Lọt Ngọt - Truyện ngắn Thúy Dung
Cho đến khi gần đất xa trời, ông Tám vẫn nhớ như in cái mùi của món bánh lọt ngọt. Màu xanh của lá dứa, màu nâu của đường mía, màu trắng của nước cốt dừa, khi ăn, nó ngọt thanh, hơi béo, trơn tuột vào đầu lưỡi, dai dai, nhai sơ sơ, nuốt một cái, ngon gì đâu. Đặc biệt là hoàn cảnh ông thưởng thức món ăn lúc đó, một kỷ niệm sâu dậm không bao giờ phai.
Xem thêm
Cha và con – Truyện ngắn của Kim Uyên
 Lão không muốn kéo dài sự cô đơn trong ngôi nhà của mình nữa. Nhưng quyết định rời khỏi căn nhà thân yêu quả là quá khó khăn. Vợ lão chết đã mấy năm nay, vài người hàng xóm khuất xa, bạn bè nhạt nhòa tin tức – lão chỉ một mình!
Xem thêm
Đêm nay anh ở đâu? | Truyện ngắn của Hoài Hương
Tác phẩm đăng Tạp chí Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh
Xem thêm
Đồng trăng – Truyện ngắn của T.Diên Lâm
Mặt trời nhả màu đỏ quạch lên mảnh đá đầu làng, tỏa màu huyết dụ, gã đưa tay nâng điếu tẩu cũ mèm, bám đầy những cợn bã thuốc lâu ngày không cọ rửa, làn khói vẩn đục cuộn trọn quanh mặt gã rồi tản lạc mờ dần, ánh mắt gã nhìn xa xăm, hiện qua làn khỏi mỏng, những mảng da sần sùi, thô nhám chi chít rổ, hằn một vết sẹo dài trông nặng đến khó nhìn.
Xem thêm
Con đò lặng lẽ - Truyện ngắn Lê Thị Việt Hà
Bao giờ cơn gió trở về, mùa mưa nặng hạt, những dòng mương ăm ắp phù sa, cho dòng sông thấp thoáng bóng con đò…
Xem thêm
Cá sấu báo thù – Truyện ngắn của Hồng Chiến
 Những cây gỗ hương cao lừng lững, đứng thành hàng như được xếp vào ô bàn cờ, trải dài trước mắt gần như vô tận. Ngửa mặt nhìn lên không thấy gì ngoài lá và cành cây. Dưới mặt đất chỉ có một con đường mòn dày đặc dấu chân trâu rừng đi giữa các hàng cây.
Xem thêm
Đứa con không về | Truyện ngắn của Bích Ngân
Người sung sướng nhất hẳn là nội tôi. Thoạt đầu bà không tin người đàn ông cao lớn, để ria, mang kính cận đang ôm chầm lấy bà lại chính là thằng Sang sún, người tròn như củ khoai đã rời bà lên tàu ra Bắc khi vừa lên tám.
Xem thêm
Cánh hoa mai | Truyện ngắn của Đặng Đình Cung
Một truyện ngắn thấm đẫm nhân văn về đề tài 30-4 và Thống nhất đất nước.
Xem thêm
Ký ức chiến tranh - Truyện ngắn Trần Thế Tuyển
Thế là lại lỡ một lần nữa. Cả tuần nay, Giang không ra sân được. Giang vào phòng thay đồ rồi vội bấm thang máy xuống phòng cấp cứu.
Xem thêm
Mẹ | Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Tác phẩm Giải thưởng Truyện ngắn Tạp chí Văn nghệ quân đội.
Xem thêm
Tiếng chuông muộn màng – Truyện ngắn của Trần Minh Ánh
Đêm đã khuya, mọi cảnh vật đã chìm vào giấc ngủ, tiếng điện thoại tôi đổ chuông, bên kia đầu dây là một giọng đàn ông tiếng Quảng Nam nhưng rất lạ: Alo có phải anh Minh không?
Xem thêm
Nguyễn An Bình - Chùm thơ dự thi (Chùm 2)
Buổi chiều cơn mưa nhỏ qua đâyMang theo cánh cò quay về chốn cũCầu Ba Son in bóngRực rỡ trong ánh chiều tàSoi từng nhịp yêu thươngNối khu đô thị mới Thủ Thiêm bao năm cách trởXanh lục bình vừa trôi vừa nởĐêm bừng lên ánh điệnLấp lóa dòng xe xuôi ngược.
Xem thêm
Nguyễn Đức - Chùm thơ dự thi
Tôi ngồi ngẫm lại đời tôiNợ bao ánh mắt nụ cười thân thươngNợ tóc mây bên kia đườngBồng bềnh theo gió, hương sang bên này
Xem thêm
Xuân bên cửa trời
Truyện đăng Văn nghệ Công An
Xem thêm