TIN TỨC
  • Truyện
  • Người phụ nữ nhỏ nhất thế giới - Truyện ngắn của Clarice Lispector

Người phụ nữ nhỏ nhất thế giới - Truyện ngắn của Clarice Lispector

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2025-09-07 22:22:10
mail facebook google pos stwis
742 lượt xem

Trong tận vùng sâu thẳm của châu Phi xích đạo, nhà thám hiểm người Pháp Marcel Pretre, một thợ săn và kẻ sành đời, đã bắt gặp một bộ tộc Pygmy nhỏ bé đến đáng ngạc nhiên.

Ông ta còn bất ngờ hơn khi được kể rằng một tộc người còn nhỏ hơn thế ở phía ngoài những khu rừng và cung đường. Thế nên ông lặn lội vào sâu hơn nữa.

Ở giữa những muỗi và cây rừng ẩm ướt, ở giữa những tán lá xanh lười biếng nhất, Marcel Pretre chạm mặt với một phụ nữ cao mười tám inch, trưởng thành, da đen, im lìm. “Đen như một con khỉ.” Ông ta sẽ kể lại với báo chí, và rằng cô sống trên ngọn cây cùng với người chồng bé nhỏ của mình. Trong làn sương mù âm ấm, hoang dã làm cây trổ quả sớm và khiến chúng ngọt đến mức dường như không chịu nổi, cô ấy đang mang thai.

Minh họa Ngô Xuân Khôi

 

Cô ta đứng đó, người phụ nữ nhỏ nhất thế giới. Trong khoảnh khắc ấy, trong cái nóng nực rền rĩ, cứ như thể người đàn ông Pháp đột ngột đi đến kết luận cuối cùng. Không còn ngờ gì nữa, chỉ vì ông ta không phát điên, tâm hồn ông không ngất lịm mà cũng không mất kiểm soát. Cảm nhận nhu cầu về trật tự ngay tức khắc, và đặt tên cho bất cứ thứ gì tồn tại, ông đặt tên cho cô là Đóa Hoa Nhỏ. Và để phân loại cô giữa những thực tế có thể nhận diện, ông ta nhanh chóng bắt tay thu thập dữ liệu về cô.

Chủng tộc của cô dần dần tận diệt. Số người Likouala còn sót lại quá ít, và nếu không vì những nguy hiểm rình rập ở Phi châu, họ có thể đã tan tác khắp nơi. Ngoài dịch bệnh, hơi độc từ nước, thiếu lương thực và thú dữ lang thang, rủi ro lớn nhất mà những người Likoualas ít ỏi này chính là người Bantus mọi rợ, một mối nguy hiểm bao vây họ trong bầu không khí thinh lặng như vào buổi sáng trước cuộc chiến. Người Bantus săn họ bằng lưới, như cách họ làm với loài khỉ. Và họ ăn chúng. Cứ như thế: người Bantus săn họ bằng lưới và ăn họ. Chủng người nhỏ bé đó, cứ rút lui và rút lui, cuối cùng định cư ở tận sâu trong lòng châu Phi, nơi mà những nhà thám hiểm may mắn sẽ khám phá ra họ. Để phòng vệ chiến lược, họ sống trên những cây cao nhất. Từ trên cây, những người phụ nữ trèo xuống để nấu ngô, nghiền sắn và hái rau quả; đàn ông thì đi săn. Khi một đứa trẻ chào đời, nó được trao cho sự tự do gần như ngay tức khắc. Dù nhiều đứa trẻ thường sẽ không tận hưởng sự tự do được lâu khi ở giữa bầy thú dữ hoang dã. Nhưng chí ít cũng không ai sẽ thương khóc rằng đời sống quá ngắn, sinh nở lại quá dài. Vì thậm chí ngôn ngữ một đứa trẻ học cũng ngắn gọn và đơn giản, chỉ thật sự cốt yếu. Người Likoualas sử dụng một vài cái tên, nhắc tới sự vật bằng cử chỉ và âm thanh động vật. Trên phương diện tiến bộ tâm linh, họ có trống. Trong khi họ nhảy theo thanh âm từ chiếc trống, một người đàn ông nhỏ bé đứng canh gác, đề phòng người Bantus, những kẻ mà không ai biết từ đâu ra.

Chính từ đó, nhà thám hiểm phát hiện, đứng đó ngay chân ông, tạo vật người nhỏ nhất từng tồn tại. Trái tim ông đập nhanh bởi vì không ngọc lục bảo nào hiếm như vậy. Giáo huấn của những hiền nhân Ấn Độ cũng không hiếm như vậy. Những người đàn ông giàu có nhất trên thế giới cũng chưa từng chiêm ngưỡng tận mắt vẻ đẹp kì lạ đến thế. Ngay đó là người phụ nữ mà cả những giấc mơ hoang phí nhất cũng không thể mường tượng ra. Đó là khi nhà thám hiểm tuyên bố một cách khẽ khàng và dịu dàng tới mức vợ ông cũng chưa từng tin ông có thể như vậy:

“Cô là Đóa Hoa Nhỏ.”

Ngay lúc đó, Đóa Hoa Nhỏ gãi nơi mà người ta không gãi chỗ công cộng. Nhà thám hiểm - cứ như thể đang nhận lãnh giải thưởng cao quý nhất cho tấm lòng tiết hạnh mà một người đàn ông lí tưởng chủ nghĩa dám hoài mong - nhà thám hiểm dày dạn kinh nghiệm nhìn đi chỗ khác.

Bức ảnh về Đóa Hoa Nhỏ được xuất bản trên một phụ bản in màu của tờ báo Chủ nhật, in đúng với kích thước đời thật của cô. Cuộn trong một tấm vải, với chiếc bụng bầu. Chiếc mũi tẹt, khuôn mặt đen đúa, đôi mắt sâu, bàn chân bè. Cô trông giống một con chó.

Chủ nhật đó, trong căn hộ, một người phụ nữ, khi trông thấy bức ảnh của Đóa Hoa Nhỏ trên tờ báo đang mở, đã không muốn nhìn đến lần thứ hai “bởi vì nó khiến tôi đau xót quá.”

Cũng trong một căn hộ khác, một quý bà cảm nhận một sự thương cảm trái khoáy - phòng còn hơn chữa bệnh - không ai nên để Đóa Hoa Nhỏ một mình cùng với sự ân cần của quý bà. Ai biết được tình yêu có thể dẫn tới bóng tối nào. Quý bà cảm thấy phiền muộn cả ngày, người ta có thể nói bà bị cơn khát khao chiếm lấy. Mà lại đang mùa xuân, tấm lòng tốt nguy hiểm đang phảng phất trong bầu không khí.

Trong một căn nhà khác, một cô bé năm tuổi nhìn thấy bức ảnh và nghe bàn tán đã trở nên cảnh giác. Trong căn nhà của người lớn ấy, cô bé ấy đến giờ phút hiện tại là người nhỏ nhất. Và nếu đó là nguồn gốc của những vuốt ve yêu thương nhất, đó cũng là nguồn gốc của nỗi sợ hãi đầu đời về sự bạo tàn của tình yêu. Sự hiện diện của Đóa Hoa Nhỏ khiến cô bé cảm thấy - với một sự mơ hồ mà mãi những năm về sau, vì những lí do khác nhau, sẽ hóa thành suy nghĩ - dẫn cô tới cảm nhận, trong một thoáng minh triết, rằng “sự bất hạnh không có giới hạn”.

Trong căn nhà khác, giữa lễ hội mùa xuân, cô dâu trẻ sắp cưới trải nghiệm cảm giác ngây ngất của lòng trắc ẩn:

“Mẹ, nhìn vào bức ảnh nhỏ của cô ấy kìa, tạo vật bé nhỏ tội nghiệp? Nhìn xem cô ấy buồn chưa kìa!”

“Nhưng - người mẹ nói vừa quả quyết, vừa bất lực và kiêu hãnh - nhưng đó là nỗi buồn của một con thú, không phải nỗi buồn con người.”

“Ôi! Mẹ.” Cô gái thất vọng đáp.

Ở trong một ngôi nhà khác, một cậu bé lại có một ý tưởng sáng dạ:

“Mẹ, sẽ ra sao nếu con đặt quý bà Phi châu bé bỏng đó lên chiếc giường của Paulinho khi anh ấy đang ngủ? Khi anh ấy thức dậy, anh sẽ rất sợ hãi! Anh sẽ la toáng lên, khi anh trông thấy cô ta ngồi trên giường mình! Và sau đó chúng ta sẽ chơi đùa thật nhiều với cô ấy! Chúng ta có thể biến cô thành đồ chơi của mình, được không mẹ!”

Mẹ của cậu ta lúc đó đang uốn tóc trước gương nhà tắm, và bà ta hồi tưởng điều một vị đầu bếp từng kể với bà về khoảng thời gian bà ở trại mồ côi. Không có búp bê để chơi, và khi bản năng người mẹ đã đập thình thịch trong trái tim những đứa trẻ mồ côi ấy, những cô bé láu cá đã che đậy cái chết của một bé gái khác với sơ nhà dòng. Chúng giấu xác trong tủ quần áo cho đến khi sơ rời đi, và chơi đùa cùng với cô bé đã chết, tắm cho cô và cho cô ăn vặt, trừng phạt cô chỉ để chúng có thể hôn cô sau đó, an ủi cô. Đây chính là điều người mẹ hồi tưởng trong phòng tắm, và bà buông thõng đôi tay nặng nề, đầy những kẹp tóc. Và nghĩ về việc cần tới tàn nhẫn của yêu thương. Bà nghĩ đến sự tàn nhẫn trong khao khát được hạnh phúc của chúng ta. Nghĩ về sự tàn độc mà chúng ta muốn chơi đùa. Và bao nhiêu lần chúng ta tàn sát nhân danh tình yêu. Kế đó bà nhìn cậu con trai lanh lợi như thể nhìn vào một kẻ xa lạ nguy hiểm. Và bà cảm thấy kinh sợ tâm hồn, hơn chính cả thể xác bà, thứ đã sinh ra sinh linh phù hợp để sống và hạnh phúc. Đó chính là cách bà nhìn vào cậu con trai mất hai răng cửa, với sự chú tâm cẩn trọng và kiêu hãnh khó chịu, tiến hóa, tiến hóa đang diễn ra, một chiếc răng rụng để nhường chỗ cho chiếc khác cắn tốt hơn. “Mẹ sẽ mua cho con một bộ đồ mới.” Bà quyết định và nhìn chăm chú vào cậu. Ngoan cố, bà mặc cho cậu con trai sún răng bộ quần áo đẹp đẽ, ngoan cố mong mỏi đứa con sạch sẽ tinh tươm, cứ như thể sự sạch sẽ làm nổi bật vẻ ngoài bình tĩnh, cứng đầu hoàn thiện mặt lịch thiệp của cái đẹp. Cứng đầu tách biệt bản thân, và tách biệt đứa con khỏi thứ gì đáng ra nên “đen như một con khỉ”. Sau đó, nhìn vào trong gương nhà tắm, bà mẹ nở một nụ cười lịch sự và cố ý tinh tế, đặt giữa khuôn mặt của bà với những đường nét trừu tượng và khuôn mặt thô ráp của Đóa Hoa Nhỏ là khoảng cách không thể vượt qua của hàng thiên niên kỉ. Nhưng sau nhiều năm rèn luyện, bà đã biết đây sẽ là một trong những ngày Chủ Nhật mà bà phải che giấu nỗi sợ hãi, mộng tưởng và thiên niên kỉ đã lạc mất khỏi chính bản thân mình.

Trong một ngôi nhà khác, bên cạnh bức tường, họ đang bận rộn với việc đo Đóa Hoa Nhỏ mười tám inch bằng một chiếc thước. Và đó là nơi, đầy hứng thú, họ sững sờ thốt lên: cô ấy thậm chí còn nhỏ hơn trí tưởng tượng phong phú nhất có thể hình dung ra. Trong trái tim mỗi thành viên gia đình trỗi dậy, hoài niệm, khao khát có tạo vật bé nhỏ và bất khuất cho chính mình, có được thứ tạo vật được tha mạng khỏi bị nuốt chửng, có được nguồn cội vĩnh viễn của lòng từ thiện. Tâm hồn háo hức của gia đình muốn tận hiến. Và, thật sự, ai lại chưa từng ao ước sở hữu một người cho riêng mình? Điều mà, chắc chắn rằng, sẽ không phải luôn thuận tiện, có những thời điểm khi ta không muốn có tình cảm:

“Tôi cá nếu cô ấy sống ở đây thì sẽ dẫn tới tranh cãi.” Người bố ngồi trên chiếc ghế bành, lật giở tờ báo một cách dứt khoát. “Trong căn nhà này tất tật đều dẫn tới tranh cãi.”

“Anh lại thế rồi, José, luôn luôn bi quan.” Người mẹ nói.

“Mẹ, mẹ đã từng nghĩ xem đứa con của cô ấy nhỏ đến nhường nào chưa?” Đứa con gái lớn nhất, mười ba tuổi, nói một cách nhiệt huyết.

Người bố cựa quậy phía sau tờ báo.

“Chắc hẳn đó phải là đứa bé da đen nhỏ nhất trên đời.” Người mẹ nói, toát ra vẻ khoái chí. “Chỉ tưởng tượng cô ta phục vụ bữa tối ở đây trong căn nhà này! Và với chiếc bụng bé khổng lồ!”

“Huyên thuyên thế đủ rồi!” Người bố càu nhàu.

“Nhưng anh phải thừa nhận…” Người mẹ bị xúc phạm bất chợt đáp. “Rằng chúng ta đang nói về một sinh vật quý hiếm. Anh mới là người đang quá vô cảm.”

Và bản thân tạo vật quý hiếm ấy ư?

Cùng lúc đó, ở châu Phi, bản thân tạo vật quý hiếm ấy trong trái tim cô - ai biết được, biết đâu nó cũng màu đen, bởi vì một khi Tự Nhiên đã sai lầm thì không thể tin tưởng được nữa - cùng lúc đó bản thân tạo vật quý hiếm ấp ủ trong trái tim điều gì đó còn hiếm có hơn, như bí mật của chính bí mật vậy: một đứa trẻ tí hon. Theo phương pháp, nhà thám hiểm săm soi kĩ lưỡng chiếc bụng bé nhỏ của một người trưởng thành nhỏ nhất. Trong khoảnh khắc ấy, nhà thám hiểm lần đầu tiên kể từ khi bắt gặp cô, thay vì cảm thấy tò mò, hân hoan, thắng lợi hay tinh thần khoa học, nhà thám hiểm lại cảm thấy khốn đốn.

Vì người phụ nữ nhỏ nhất trên thế giới đang cười.

Cô ấy đang cười ấm áp, thật ấm áp. Đóa Hoa Nhỏ đang tận hưởng cuộc sống. Bản thân tạo vật quý hiếm ấy có cảm nhận niềm vui không thành lời khi vẫn chưa bị ăn thịt. Không bị ăn thịt là việc gì đó mà ở thời điểm khác gây cho cô xung năng nhanh nhẹn để nhảy từ cành này sang cành khác. Thế nhưng vào thời khắc yên bình, ở giữa những tán lá dày của miền Trung Congo, cô không chuyển xung năng ấy thành hành động - và xung năng ấy đã hội tụ hoàn toàn trong chính sự bé nhỏ của bản thân tạo vật quý hiếm ấy. Và vì vậy cô cười. Đó là nụ cười chỉ có người không nói mới biết cười. Nụ cười ấy, nhà thám hiểm cũng lúng túng không thể phân loại. Và cô cứ thế tận hưởng tiếng cười mềm mỏng của mình, cô - người chưa bị nuốt chửng. Không bị nuốt chửng là cảm giác tuyệt vời nhất. Không bị nuốt chửng chính là mục tiêu bí mật của toàn bộ đời sống. Miễn là cô không bị ăn thịt, tiếng cười man rợ của cô cũng mong manh như chính niềm vui mong manh vậy. Nhà thám hiểm thấy bối rối.

Điểm thứ hai, nếu tự bản thân tạo vật quý hiếm đang cười, đó là vì bên trong sự bé nhỏ của cô, một bóng tối vĩ đại đột ngột chuyển động.

Tạo vật quý hiếm bé nhỏ đó cảm nhận trong lồng ngực cô ấm nóng với thứ có thể được gọi là Tình yêu. Cô yêu nhà thám hiểm vàng vọt ấy. Nếu cô biết cách nói chuyện và nói với ông rằng cô yêu ông, ông ta sẽ trở nên vênh váo. Sự kiêu mạn ấy sẽ rụt lại khi cô ấy thêm vào rằng cô cũng yêu chiếc nhẫn của nhà thám hiểm rất nhiều và rằng cô cũng rất yêu đôi ủng của ông. Và khi ông ta xìu xuống trong thất vọng, Đóa Hoa Nhỏ sẽ không hiểu tại sao. Vì tình yêu cô dành cho nhà thám hiểm - người ta thậm chí có thể nói “tình yêu sâu đậm” của cô, vì không có nguồn lực nào khác, cô buộc phải sâu sắc - không hề bị giảm giá trị chỉ do sự thật rằng cô cũng yêu đôi ủng của ông. Có một lỗi sai lâu đời về từ “tình yêu”, và nếu nhiều trẻ em được sinh ra với lỗi sai này, thì vô số những đứa trẻ khác đã bỏ lỡ khoảnh khắc duy nhất được sinh ra chỉ vì sự nhạy cảm đòi hỏi rằng “anh phải là của em, của em”! Rằng anh thích em, và không phải tiền của em. Thế nhưng trong tình trạng ẩm thấp của khu rừng, không tồn tại sự tinh tế tàn nhẫn ấy, và tình yêu chính là không bị ăn thịt, tình yêu chính là nghĩ một chiếc ủng đẹp, tình yêu là niềm yêu thích màu sắc hiếm có của một người không phải da đen, tình yêu chính là cười vì yêu một chiếc nhẫn lấp lánh. Đóa Hoa Nhỏ chớp mắt vì yêu, và cười ấm áp, bé nhỏ, mang thai, ấm áp.

Nhà thám hiểm cố gắng mỉm cười lại với cô, mà không hề biết nụ cười ông đáp lại chính xác vực thẳm nào, và sau đó bối rối như chỉ có mình người đàn ông to lớn bối rối. Ông ta giả vờ điều chỉnh chiếc mũ bảo hộ thám hiểm, đỏ mặt ngượng ngùng. Ông biến thành một màu dễ thương, màu của riêng ông, màu hồng phảng phất xanh, như trái chanh vào buổi bình minh. Ông ấy chắc hẳn mang vị chua.

Có lẽ trong khi điều chỉnh chiếc mũ biểu tượng, nhà thám hiểm lấy lại bình tĩnh, nghiêm túc lấy lại kỉ luật công việc, và khởi sự ghi chép. Ông ta học được vài từ mà bộ lạc nói, và cách để phiên dịch những tín hiệu của họ. Ông ấy đã có thể đặt câu hỏi.

Đóa Hoa Nhỏ đáp: “Phải.” Rằng thật tuyệt khi có cây cối để sống trên đó, cái cây của riêng mình, hoàn toàn của riêng mình. Vì - và điều này cô không nói, nhưng đôi mắt cô tối đi đến mức chúng nói thay - vì sở hữu thật tuyệt vời, sở hữu thật tuyệt vời, sở hữu thật tuyệt vời. Nhà thám hiểm phải chớp mắt nhiều lần.

Marcel Pretre có nhiều khoảng thời gian chật vật với chính bản thân. Nhưng chí ít ông ta vẫn còn bận rộn bằng cách ghi chép thật nhiều. Còn những ai không ghi chép phải tự xoay xở với chính mình tốt nhất có thể:

“Bởi vì trông coi…” Một phụ nữ lớn tuổi đột nhiên tuyên bố gập tờ báo lại một cách quả quyết. “Bởi vì trông coi, tất tật điều tôi sẽ nói như sau: Thượng đế biết ngài đang làm gì.”

Lê Duy (Dịch từ bản tiếng Anh)

Báo Văn Nghệ

Bài viết liên quan

Xem thêm
Thành phố tươi đẹp – Truyện ngắn của Vũ Minh Phúc
Ở Việt Nam ta, có không ít thành phố, nhưng sao mãi lòng tôi cứ đắm đuối và lưu luyến với thành phố Hà Tĩnh. Vì sao lại vậy? Vì đó là một thành phố biển tươi đẹp, nó đẹp trong khung cảnh, trong con người và cả vùng đất. Tôi ngồi đó, trên bãi biển Thiên Cầm, nghe tiếng sóng biển ào ạt như tiếng đàn trời réo rắt. Sông Ngàn Sâu Ngàn Phố nước trong xanh như một khối ngọc bích, nước dưới đáy biển yên tĩnh lạ kỳ. Nó nối giữa đôi bờ của hai tỉnh Hà Tĩnh và Quảng Bình. Ánh chiều tà tịch dương xuống chậm và đổ dài trên đường chân trời xa xa, và mùi hương của hoa sen ngan ngát đến dịu lòng. Có phải là tôi đang mơ không? Không, dĩ nhiên rồi. Trong suy nghĩ mơ màng của tôi, dù thành phố đã chịu nhiều bão tố của thiên nhiên, triều cường, nhưng nó vẫn ngời lên sức sống bất diệt. Dù cho không phải là người con của đất Hà Tĩnh mến thương, nhưng xin cho phép tôi được gửi câu chuyện nhỏ này đến đó như một nỗi niềm xa xôi vọng niệm. (Lời tác giả)
Xem thêm
Cánh cửa không mở lại – Truyện ngắn Hồng Loan
Nga chết lặng. Đôi môi cô mím lại, hơi run. Cơn gió lạnh tưởng đã tan từ sáng sớm lại bất ngờ quét qua lồng ngực, như một cú đấm vô hình, như một cú tát nhẹ nhưng bén ngót. Cô đã từng tưởng tượng đến giây phút này hàng trăm lần. Nơi cô sẽ gào lên, chất vấn, hoặc ít nhất cũng khiến ông ta bối rối, nhưng không. Cô ngồi đó, lặng lẽ. Đôi mắt không còn giận dữ, mà trở nên thản nhiên một cách đáng sợ. Bởi vì… ông không nhận ra cô. Và chính điều đó lại đau hơn mọi lời phủ nhận. Có lẽ với ông, cô chưa từng tồn tại.
Xem thêm
Từ mặt - Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Nguồn: Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam số 50 tháng 7/2026, trang 12.
Xem thêm
Núi chờ - Truyện ngắn Thanh Tuân
Má thương cảm đời Vũ như đời má. Chỉ là Vũ còn bé chưa ý thức được phận đời rơi rụng. Còn má, ngày đó tuổi đã lưng chừng, biết nghĩ, biết suy, biết yêu thương, biết đau khổ. Má chăm Vũ từng miếng ăn, giấc ngủ, từng cái váy thổ cẩm xòe, váy dài trắng như công chúa, không để thiếu thứ gì. Má nói để nhớ ngày xưa mình được dắt đi mua sắm thế nào, được yêu thương ra sao. Mà lạ kỳ càng cố nhớ lại thấy lòng mình càng trống rỗng. Sự đời đâu phải cứ muốn nhớ là nhớ, cứ muốn quên là quên được. Có những thứ muốn quên mà làm con người ta đau đáu hoài. Có những điều cố nhớ nhưng lại tít tắp mịt mù. Như má cố nhớ những yêu thương từ hồi mà được sinh ra đến khi lớn lên, nhưng lạ kỳ hình như yêu thương bốc khói. Cái còn lại là những đau khổ, những kiệt cùng của nhói buốt mà thỉnh thoảng vẫn quặn lên từng cơn co thắt. Trong lòng má. Cái đó đáng lẽ quên biệt xứ.
Xem thêm
Đêm trăng lúa – Truyện ngắn Vũ Minh Phúc
Tôi là thằng bé lớn lên từ những đồng ruộng. Bao giờ cũng vậy, cứ mỗi lần về quê, đi trên con đường, ngắm những đồng lúa chín, lòng tôi lại dâng lên những kỷ niệm và quá khứ êm ái của làng quê mình. Giờ đây, cuộc sống cuốn đi, những no đói thường nhật, chẳng có lúc nào nghĩ về những năm tháng ấy nữa. Tôi đi đến các vùng quê, tuy đã đô thị hóa, khang trang hơn, đồng ruộng lui dần vào dĩ vãng, nhưng đây đó vẫn còn những cánh đồng lúa chín bát ngát hương thơm, những người nông dân được trang bị cơ giới hóa, tôi đã gặp họ. Nhưng câu chuyện qua đi, không còn nhớ nữa. Nhưng tôi chẳng thể nào quên, tôi đã cố chắp nối những ký ức nhỏ bé ấy thành một câu chuyện, hy vọng để mình không quên đi và cũng bày tỏ lòng biết ơn với cây lúa, hạt thóc, bát cơm đã nuôi nâng chúng ta thành hình hài bé nhỏ.
Xem thêm
Mưa Sài Gòn - Truyện ngắn Vũ Thanh Hoa
Nàng là phụ nữ, lại là phụ nữ đa cảm, những cử chỉ dịu dàng giản dị nho nhỏ của anh đủ sức trấn áp những nổi loạn, những mơ mộng dại dột lâu lâu lại nảy sinh trong cái đầu bé nhỏ, xinh xắn nhưng rắc rối của nàng. Chắc là anh đang vui và mãn nguyện. Họ đang trên đường đi mời bạn bè dự đám cưới mình.
Xem thêm
Chạm mặt chúa rừng - Truyện ngắn của Hồng Chiến
Mấy cậu học trò vừa bắt cá, vừa trêu đùa nhau vui vẻ vượt lên phía trước. Vân Trang theo sau, dùng đèn pin soi bên bờ suối xem cá kéo cả bầy ăn quả ươi rơi chìm dưới suối. Trên mặt đá nằm dưới làn nước, gần sát bờ có loại rêu mọc xanh màu đọt chuối, thân và lá gần giống như hoa mười giờ, nở hoa màu đỏ tươi, năm cánh, cánh hoa giống như cánh hoa hồng. Bầy cá chỉ to hơn đầu đũa một chút, sống lưng màu đen, phía bụng vảy màu vàng tươi kéo dài đến tận đuôi, vây quanh các bông hoa như đang ngắm nhìn.
Xem thêm
Thuần hương - Truyện ngắn
Đây không phải kiểu truyện đọc để biết chuyện gì xảy ra, mà là kiểu truyện đọc để đắm trong một trạng thái cảm xúc và suy tưởng.
Xem thêm
Mùa phượng chết - Truyện ngắn của Việt Nga
Đêm, hai thằng ngồi ở góc xa nhất của sân vườn nhà Thắng nên không nhìn rõ mặt nhau. Chỉ thấy đốm thuốc trên môi Thắng tắt rồi lại lóe liên hồi. Thắng chưa khi nào tưởng tượng ra rằng Ngân có đủ dũng khí đến gặp Hoa, khóc nức nở thú nhận cô đang mang trong mình giọt máu của anh, rồi van xin Hoa hãy nhường Thắng cho cô, để con cô có bố. Hoa xinh đẹp, giỏi giang, thiếu gì chọn lựa. Còn Ngân, nếu Thắng không chịu cưới, thì chỉ còn một lựa chọn duy nhất là cái chết. Đó là khi giữa Thắng và Ngân hoàn toàn chưa có chuyện gì. Đến lúc “có chuyện gì” thì chưa kịp biết Hoa có sao không, Thắng đã phải vội vã làm đám cưới. Sau đám cưới cả năm trời Ngân mới mang bầu. Vậy mà… Người xúi Ngân việc đó là Hoàn. Và âm mưu ấy đã thành công như mong đợi. Không một lần Hoa ngoảnh lại nhìn Thắng nữa.
Xem thêm
Giấc ngủ đại ngàn – Truyện ngắn Vũ Minh Phúc
Khi bắt đầu viết truyện ngắn này, em đã cố gắng hình dung và nhớ lại khu rừng mang tên ông: Tướng giáp. Ông là vị tướng của nhân dân, vị tướng của hòa bình, có điều gì cuốn hút đến thế. Và những nơi ông đi qua, những chiến tích ông từng làm cho nhân dân ta, đều khiến lớp trẻ chúng em muôn phần kính trọng, tự hào và ngưỡng mộ. Làm sao có thể quên đi được những trang sử hào hùng ấy. Làm sao không kính trọng một con người, một vị tướng đã trở thành huyền thoại ngay cả khi ông còn sống. Em cứ nghĩ đã có một cánh rừng đại ngàn đã đi vào giấc ngủ và cũng có một vị tướng huyền thoại cũng chìm trong giấc ngủ ngàn thu ở Vũng Chùa – Đảo Yến: Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Xem thêm
Chuyện cổ tích – Truyện ngắn Nguyễn Thị Việt Nga
Một năm trôi qua, rồi nhiều năm trôi qua, cuốn sách vẫn ở yên trên bàn khách sạn. Trong ngần ấy thời gian, có biết bao nhiêu khách lưu trú đã ra vào căn phòng ấy. Có người không ngó đến cuốn sách một giây. Họ thuê phòng khách sạn khi đêm khuya và ra đi khi mặt trời còn chưa mọc. Nhưng cũng có người ở đến mấy ngày. Họ cầm sách lên, ngắm nghía, lật ra, tò mò đọc những dòng thư nhắn của bà chủ và rồi lại để lại chỗ cũ… Cuốn sách cứ nhẫn nại chờ đợi. Nó nhẩm tính trong đầu, với ngần ấy thời gian, cô chủ nhỏ ngày xưa cũng đã lớn lắm rồi. Có thể cô không còn thích đọc truyện cổ tích như ngày xưa nữa… Cũng có thể cô đã không còn nhớ mình từng có một cuốn truyện cổ tích thế này ... Nhưng nó vẫn kiên trì chờ đợi và hy vọng…
Xem thêm
Đóa hồng đẫm sương – Truyện ngắn của Võ Chí Nhất
Nhà văn Võ Chí Nhất là một cây bút trẻ kiên trì sáng tạo dòng văn trinh thám - tội phạm, với series truyện về nhân vật Đại úy Hà “ớt”. Anh bắt đầu sự nghiệp viết lách từ 2013, tiểu thuyết Pho tượng cổ được NXB Công an nhân dân xuất bản năm 2025 là tác phẩm thứ 7 của anh.
Xem thêm
Nhang Tàn – Truyện ngắn Lê Hoàng Kha
Ngồi một mình trong căn phòng làm việc nhỏ, nơi tòa soạn đã thưa người. Thành phố ngoài kia vẫn ồn ào, tiếng xe, tiếng rao hàng, tiếng gọi nhau í ới mua mai, mua bánh, tất cả hòa lại thành một bản nhạc quen thuộc của những ngày cuối năm. Huệ nhìn ra ô cửa kính, nắng rớt xuống từng mảng vàng nhạt, mỏng như một lớp ký ức đang chậm rãi phủ lên lòng mình.
Xem thêm
Cuộc nhường ghế vĩ đại – Truyện ngắn của Hồng Luân Anh
Vì nể mặt ông bác họ của cậu hàng xóm – dù khi ấy đầu óc tôi đã tít tắp ở vương quốc Biêng-biêng rồi – tôi vẫn bấm bụng ngồi rốn làm thêm một chập nữa đến tận hai giờ sáng. Bốn tiếng sau, bắt gặp tôi ở hành lang, cu cậu vò mái đầu rối, lè nhè với cái miệng sủi bọt trắng xóa cùng cán bàn chải nhựa lòi ra.
Xem thêm
Ta là ai? – Truyện ngắn của Trần Đôn
“Ta là ai?” của Trần Đôn (Bình Dương) là câu chuyện về một thân phận bị đặt giữa hai bờ lịch sử – nơi lựa chọn đôi khi không thuộc về cá nhân, và câu hỏi về căn tính trở thành nỗi day dứt kéo dài suốt một đời người.
Xem thêm
Di ảnh người lính Gạc Ma – Truyện ngắn của Huỳnh Mẫn Chi
Sài Gòn sáng sớm, luồng khí vẫn còn trong trẻo, thanh khiết, thong dong chưa kịp bắt nhịp sống tất bật của ngày mới.
Xem thêm
Dư vang trong đá – Truyện lịch sử Nguyễn Thị Việt Nga
Chàng chẳng còn gì. Không ngai vua. Không cả nước. Chỉ còn một thân thể rách nát và một trái tim bị đánh cắp. Không khi nào trong giấc mơ thời trẻ, chàng từng nghĩ tới vương miện, ngai vàng, bảo kiếm. Chàng từng chỉ mong một mái nhà nhỏ giữa rừng, một người bạn tri kỷ, một thư phòng và một chốn hoa nở thơm ngát bốn mùa, trăng in đáy nước để bình thơ. Giấc mơ ấy đã bị đánh cắp – bởi chiến lược, bởi quyền lực, và bởi niềm tin rằng mọi thứ trên đời có thể toan tính được.
Xem thêm
Cứu người đẹp - Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Cứu người đẹp – hay cứu một trật tự? Một truyện giả cổ, đọc như ngụ ngôn về luật và lòng người.
Xem thêm
Giờ linh – Truyện Võ Đào Phương Trâm (Kỳ cuối)
Một ngày tháng Năm, ngôi dinh thự trở nên vắng lặng, cửa khóa ngoài, đã một tuần trôi qua, người ta không thấy những chiếc xe oto ra vào khu dinh thự. Đèn khuôn viên không còn bật sáng, ngôi nhà chìm trong bóng đêm, chỉ còn những tàng cây cổ thụ đong đưa và tiếng côn trùng rền rĩ. Một vòm kiến trúc vốn là niềm tự hào của dân làng Đại Mẫu, nay trở thành địa điểm bỏ hoang, mang màu sắc tâm linh và bí ẩn.
Xem thêm
Giờ linh - Truyện Võ Đào Phương Trâm (Kỳ 1)
Ánh đèn màu đỏ, ám đục như làn sương mờ ảo, bị bám bụi lâu ngày. Những con phù du bé nhỏ đong đưa ở những quầng sáng le lói để tìm sự sống. Người đàn bà trong ngôi nhà cổ, rêu phong phủ lạnh không gian, thâm sâu như đáy vực, bà ngồi im lặng, phía trước con đường hun hút nhỏ hẹp, lần sâu vào bên trong ngôi nhà, chẳng thấy lối đi, chỉ thấy một màu đặc sệt của bóng đêm. Ngôi nhà này chỉ có duy nhất người đàn bà trú ngụ.
Xem thêm