TIN TỨC

Người tái sinh thầm lặng ở đường dây số 6

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-07-23 05:37:49
mail facebook google pos stwis
4175 lượt xem

 BÀI DỰ THI BÚT KÝ “NHỮNG HY SINH THẦM LẶNG”

TỐNG PHƯỚC BẢO

Sự khép lại của dự án “Vắc-xin tinh thần”, chỉ là một bước ngoặt, bởi với An, đôi chân tròn này sẽ không mòn, trái tim này sẽ không mỏi, sẽ đi đến nhịp đập cuối cùng để thấy cuộc đời bình an tươi vàng sắc thắm như cái tên cha mẹ đã đặt cho anh: Đặng Hoàng An.

Ngày 5 -7- 2022, đường dây số 6 của Tổng đài 1022 thuộc dự án “Vắc-xin tinh thần” đóng lại, kết thúc 10 tháng dự án tham vấn tâm lý và hỗ trợ người dân TPHCM xử lý khủng hoảng tinh thần trong suốt mùa dịch Covid-19 vừa qua. Tất cả các tư vấn viên của đường dây số 6 từ nay đã không còn nghe tiếng điện thoại quen thuộc và màn hình hiện lên hai chữ “Thân chủ”, hoàn thành một chặng đường đồng hành trong thầm lặng với TPHCM trong cuộc chiến chống dịch.
 

Chàng thạc sĩ chân tròn chống dịch bằng giọng nói

Là lực lượng phía sau, âm thầm và hầu như chẳng ai biết, thậm chí ngay cả “Thân chủ” cũng không được biết rõ chuyên viên tâm lý của đường dây số 6 là ai, tuy nhiên với các “chiến sĩ thầm lặng” này, niềm vui nhìn thành phố bình an hồi sinh sau dịch, nhìn những nụ cười tươi vui của người dân và trên hết là sự cân bằng tâm lý của “Thân chủ” họ, đó chính là niềm mong mỏi ngay từ đầu họ tham gia dự án.

Đặng Hoàng An là cựu giảng viên Khoa tâm lý học của Trường Đại học Sư phạm TPHCM, sinh năm 1991, chàng trai trẻ quê gốc Long An, nhưng nặng nợ với mảnh đất TPHCM này, nơi đã cưu mang anh từ những ngày đầu ngơ ngác trọ học. Xóm nhỏ Sài Gòn đã neo vào lòng anh những nghĩa tình nặng sâu, những bữa cơm miễn phí nơi quán nhỏ đầu hẻm cho chàng sinh viên nghèo; những gói ghém chút đỉnh tiền của người lao động bình dân nhét vào tay chàng trai nghèo khi anh đứng giữa lằn ranh sinh tử… Bởi thế, khi TPHCM bắt đầu nóng lên vì dịch, từ quê nhà chàng trai trẻ đang phải đối diện với bệnh tật vẫn hăng hái tham gia dự án “Vắc-xin tinh thần”, như một lời đáp tạ với TPHCM.

Hằng ngày anh trực đường dây số 6 của Tổng đài 1022 từ 12 giờ đến 18 giờ, chưa kể những thời điểm họp online chia sẻ kinh nghiệm của các chuyên viên tâm lý trong đội, những buổi tập huấn chuyên môn từ đơn vị điều hành dự án. Một ngày với chàng trai vừa thoát cửa tử, sức khỏe đang còn yếu, vẫn luôn là một ngày tràn trề năng lượng tích cực, bởi anh biết luôn có người cần mình sau mỗi tiếng chuông reo từ điện thoại.

Nhắc lại khoảng thời điểm tham gia dự án, chàng thạc sĩ trẻ luôn đau đáu những tổn thương tâm lý mà người dân phải gánh chịu, dẫu từ trong tâm dịch, hay hậu dịch. Một buổi chiều ngày 9-11-2021, gần cuối giờ trực của An thì chuông điện thoại lại reo vang, anh P.T.H ở TP Thủ Đức gọi điện đến tổng đài với giọng nói bên đầu dây có sự hồi hộp, lo lắng. Anh là giám đốc một công ty nhỏ, ba mẹ anh ở quê đã 80 tuổi, sức khỏe yếu, có bệnh nền. Khi thành phố mở cửa trở lại, anh đón ba mẹ vào TP HCM khám chữa bệnh. Kết quả sàng lọc nhanh phát hiện ba anh dương tính với Covid-19. Ông cụ được bệnh viện giữ lại điều trị. Sau đó mấy hôm, mẹ anh cũng bị phát hiện dương tính. Bà mong muốn tự chữa trị ở nhà vì bà muốn có chết cũng chết ở nhà để được nhìn mặt con cháu chứ vào bệnh viện sợ rằng một đi không trở lại. Anh rất phân vân kèm theo bất lực và có chút hối hận vì đón ba mẹ vào TPHCM khám chữa bệnh. Anh nói trong sự ngậm ngùi. Anh luôn trách và dằn vặt bản thân mình vì đón ba mẹ vào đây để nhiễm bệnh. Lắng nghe câu chuyện của anh, An rất đồng cảm. Mặc dù thời điểm đó TPHCM cơ bản đã khống chế dịch, nhưng người dân vẫn chưa hết ám ảnh về sự bất trắc khôn lường của cơn bệnh.

An đã trấn an tinh thần, phân tích để anh H. thấy rằng việc nhiễm bệnh vẫn chưa rõ nguyên nhân là nhiễm từ khi vào TPHCM hay đã nhiễm trước đó ở quê. Hạ màn tư vấn hơn 30 phút, người “Thân chủ” đó đã chịu nhìn thẳng vấn đề, biết chấp nhận thực tế, anh cũng nhẹ lòng hơn khi nhận ra được rằng lúc ấy liều thuốc quan trọng nhất là vắcxin tinh thần. Anh chuyển từ trạng thái tự trách sang tự động viên chính mình và động viên ba mẹ. Anh cũng chia sẻ rằng anh đã chuẩn bị tinh thần đón nhận điều tồi tệ nhất.

Giúp người được tư vấn lạc quan bước tiếp


Đi dạy, truyền cảm hứng cho sinh viên


Hỗ trợ, chăm sóc sức khỏe tinh thần cho sinh viên

Đường dây số 6 xử lý khủng hoảng tinh thần, nhưng đã có những lúc, chính từ cuộc gọi của người dân mà các chuyên gia tư vấn tâm lý phải xử lý luôn các câu chuyện thương tâm về hoàn cảnh sống của người dân ngay đỉnh dịch. Sự thiếu thốn nhu yếu phẩm, cảm giác bất an lo lắng, khiến người dân liên tục “dội bom” điện thoại vào tổng đài 1022, ngay cả nhấn vào đường dây không phải chuyên môn chỉ để kêu cứu. Đó là lần kêu cứu của chị N.T.M.T., công nhân bị mắc kẹt ở TPHCM, cần hỗ trợ về thực phẩm. Người phụ nữ ấy rời quê vào TP HCM đi làm để gửi tiền về cho con ăn học, được mấy năm rồi. Chị trọ ở huyện Nhà Bè và khi dịch đến chị bị mắc kẹt không về quê được. Chị gọi điện đến tổng đài:“Nhà chị còn gạo với mì gói, chị không xin gạo với mì đâu. Gạo với mì hãy dành lại cho người khác, chị gọi đến tổng đài xin hỗ trợ cho chị ít rau và vài quả trứng để chị cải thiện bữa ăn chứ ăn cơm với nước tương hoài chị chịu hết nổi rồi”. Mặc dù nhánh số 6 của An phụ trách là hỗ trợ về tâm lý nhưng khi nghe lời kêu gọi sự giúp đỡ trong sự khẩn thiết, An vẫn tiếp nhận và hướng dẫn chị chuyển nhánh hỗ trợ an sinh xã hội. Một cuộc gọi chưa đầy năm phút nhưng với nhiều cung bậc cảm xúc.

Chàng thạc sĩ tâm lý vẫn luôn cười hiền khi nhắc về khoảng thời gian 10 tháng gắn bó với việc này. Dẫu đôi lúc mệt nhoài, nhưng An vẫn tin đâu đó phía đầu dây bên kia, sự chữa lành bằng tâm lý sẽ giúp cho cơn đại dịch trong lòng người dân sẽ nguôi ngoai phần nào. Sự ám ảnh tâm lý luôn là thứ khiến người ta gục ngã trước, đôi khi là sớm hơn sự tấn công của virus. Có một lần An tiếp nhận cuộc gọi thì bên kia đầu dây với giọng trầm buồn chia sẻ là hiện tại tâm lý đang xuống dốc vì bạn ấy đã mất cha vĩnh viễn do Covid. Bạn ấy cũng là tình nguyện viên đi hỗ trợ phòng chống dịch nhưng khi nghe tin ba nhiễm Covid, bạn không thể làm gì hơn ngoài động viên tinh thần từ xa cho ba. Tối hôm đó bạn ấy còn trấn an ba, ba cũng động viên để bạn ấy yên tâm đi hỗ trợ phòng chống dịch. Nhưng hôm sau sức khỏe ba chuyển biến xấu và sau đó bạn ấy nhận tin dữ rằng cha đã mất. Bạn ấy không nghĩ rằng cuộc nói chuyện đó là lần cuối cùng được nghe giọng của cha mình. Mặc dù khi đó TPHCM đã mở cửa trở lại nhưng nỗi đau mất người thân vẫn đeo mang, quấn lấy bạn trẻ đó mỗi đêm. Bạn ấy nhớ đến những chi tiết khi còn ba bên cạnh, cảm thấy dằn vặt tự trách bản thân mình. Hơn 30 phút tâm sự, chia sẻ, và vận dụng nhiều phương cách để người bạn tình nguyện viên trẻ ấy lấy lại sự cân bằng cuộc sống. Hạn màn tư vấn xuống, may thay người bạn trẻ ấy nhận ra được việc ra đi của ba không phải thuộc về lỗi của mình. Bạn ấy cũng nhận ra rằng mình cần lạc quan sống phải mạnh mẽ và bước tiếp để ba của bạn tự hào về bạn.

Sau mỗi lần tư vấn, cảm nhận được tinh thần của thân chủ được ổn định hơn, An càng thấy quyết định đăng ký tư vấn viên là một quyết định sáng suốt nhất. Thầm lặng đồng hành với mọi người nhưng có lẽ chính những “Thân chủ” của chàng tư vấn viên này cũng không biết, An đã từng gục ngã và tái sinh để sống một cuộc đời thanh thản bình yên. Đó là một quãng đời đầy giông bão.


Sẽ đi đến khi tim đập nhịp cuối cùng

Trưởng thành từ công tác Đoàn, chàng thạc sĩ trẻ luôn mang trong mình hoài bão lớn, thế nhưng khi đang giảng dạy tại Khoa tâm lý học của Trường Đại học Sư phạm TPHCM thì cơn bạo bệnh ập tới. Ngày bác sĩ Bệnh viện Chợ Rẫy trả An về với gia đình với lời xin lỗi không thể làm gì hơn nữa cho An, An sụp đổ, khoảng trời trước mắt như mây đen che kín. Trên chiếc xe lăn thay thế đôi chân, An nấn ná ngoái nhìn mảnh đất sâu nặng nghĩa tình đã dung dưỡng khoảng đời thanh xuân của mình mà nước mắt rơi. Trong trái tim chàng trai trẻ này, TPHCM là quê hương thứ hai của mình. Thế nên sự rời xa nơi này như vết cứa sắc lẹm bén ngót lòng An. Trong khoảng thời gian đó, nội tâm An đầy xáo trộn, An gào thét, An vùng vẫy và có lúc muốn tìm đến cái chết để giải tỏa những đớn đau đắng cay đã tàn nhẫn phủ xuống đời mình. Nhiều đêm dài dày vò trong tâm tưởng vẫn không có lối đi về. An trượt dài một cách vô định, không biết điểm dừng và bắt đầu sợ sự trần trụi của đời…


Tặng xe lăn cho người khuyết tật

Ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ trong chớp mắt. An sợ cha mẹ chứng kiến An nằm quằn quại giữ lấy hơi thở mỏng manh, sợ một dấu chấm hết chưa tròn cho cuộc đời đương lưng chừng 30. An nhớ lại cái ngày định mệnh An đối diện với cái chết, cha tận lực dùng sức tìm nhịp tim cho An, còn mẹ khóc thét van xin “Ông Trời ơi! Xin đừng cướp lấy con tôi!” trong khi An nằm lịm dần không lời trối trăn.

Thế nên, may mắn đi từ cửa tử trở về, An mới biết mình khát sống bao nhiêu, An trân quý lần tái sinh này. Từ nằm dần mòn trên giường bệnh, An đã chịu hướng mắt nhìn ra, khi thấy bầu trời xanh có những đôi chim sẻ đang ríu rít chuyện trò, những trắc bách, bụi sử quân tử đang tươi xanh nhựa sống kề cửa sổ. Giật mình vì sự sống vẫn đang tiếp diễn và lòng An nẩy nở trở lại những mầm non mới. An đã lựa chọn chấp nhận sống cùng với một thực tế, đó là khoảnh khắc An mượn bánh xe kim khí thay cho đôi chân để lăn tròn theo dòng thời gian. Hóa ra, cái chênh vênh nào thì cũng trót vương vãi lại ít nhiều trong lòng về sự quyết tâm không từ bỏ mọi cố gắng. Những lúc dự cảm tâm trạng có phần đi xuống, An lại nhớ đến lời của Paven trong tác phẩm “Thép đã tôi thế đấy”: “Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí...”. Từ đó, An quyết liệt hơn, quyết tâm sống tích cực, lạc quan để mỗi ngày trôi qua đều ý nghĩa.

Thầm lặng cống hiến, nên khi trải lòng về câu chuyện mình, An khẽ khàng, chẳng muốn tiết lộ gì nhiều. Sự khép lại của dự án “Vắc-xin tinh thần”, chỉ là một bước ngoặt, bởi với An, đôi chân tròn này sẽ không mòn, trái tim này sẽ không mỏi, sẽ đi đến nhịp đập cuối cùng để thấy cuộc đời bình an tươi vàng sắc thắm như cái tên cha mẹ đã đặt cho anh: Đặng Hoàng An.

Ngay trong mùa dịch An đã vận động nhiều nhu yếu phẩm như gạo, mì, sữa, khẩu trang để trao tặng đến người có hoàn cảnh đặc biệt thiếu khó. Gần đây, chàng thạc sĩ trẻ này đã tham gia chương trình “Hát cho ngày mai” trên Đài Truyền hình TPHCM và may mắn gây quỹ được 20 chiếc xe lăn cho người khuyết tật. Hiện tại trên trang mạng cá nhân, An vẫn luôn chia sẻ nhiều câu chuyện tâm lý giúp người dân bình ổn tâm lý sau dịch. Với những trường hợp cần thiết, An sẵn sàng trò chuyện riêng để hỗ trợ người dân giữ vững tâm lý và chữa lành những vết thương tâm hồn trong mùa Covid vừa qua.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Những người yêu rùa biển
Bài đăng Văn nghệ TPHCM số Xuân Bính Ngọ 2026
Xem thêm
Nhớ quê trong gió bấc mưa phùn - Tạp bút Nguyễn Gia Long
Sinh ra và lớn lên ở một tỉnh miền Bắc nước ta, nơi có những tháng mùa đông đi qua đầy khắc nghiệt, với mưa phùn, gió bấc và cái lạnh tái tê như muốn cắt da thịt, nên tuổi thơ tôi có biết bao nhiêu những kỷ niệm với mùa đông và miền quê thân thương ấy. Đó là những buổi ra đồng nhổ mạ, cấy lúa cùng mẹ vào dịp cuối năm, mặc dù thời tiết lạnh căm căm. Đó là những buổi chiều lùa trâu ra đồng chăn thả, kệ cho những cơn gió hun hút tràn về. Hay như những hôm trời u ám với gió bấc, mưa phùn giăng đầy trời vậy mà mẹ vẫn bắt mấy anh chị em chúng tôi ra đồng để kiếm rau mang về nấu cám cho lợn ăn. Rồi nữa, có không ít những chiều đông rét mướt, tôi vẫn cùng những đứa trẻ cùng trang lứa trong xóm ra đồng be bờ tát mương, bắt cua, cá, tôm, ốc…, mang về cải thiện cho bữa cơm sinh hoạt gia đình thêm phần tươm tất.
Xem thêm
Một hành trình từ xứ Nghệ ra biển lớn
Bài đăng Tạp chí Sông Lam Online
Xem thêm
Ao làng tháng Chạp trong ký ức tuổi thơ tôi - Tản văn Nguyễn Thúy Uyên
Nơi tôi sinh ra là một làng quê ven thành phố và dẫu nơi đây đã, đang trong đà đô thị hoá mạnh mẽ nhưng vẫn còn sót lại một số ao, hồ. Với người dân quê tôi nói riêng cũng như hết thảy những làng quê Việt Nam nói chung, thì có lẽ hình ảnh cái ao làng luôn gần gũi, rất thân thương, bởi lẽ những cái ao là nơi cung cấp nước tưới cho cây cối trong vườn nhà; ao là nơi thoát nước trong những ngày mưa triền miên; và ao cũng là nơi cung cấp nguồn thực phẩm cá, tôm, cua, ốc… cho con người, cũng như làm nơi thả bèo dùng cho việc chăn nuôi gia cầm gia súc.... Đối với trẻ thơ chúng tôi ngày thơ bé, thì ao làng còn là nơi tắm mát “giải nhiệt”, vui chơi đùa nghịch trong những buổi trưa hè oi ả, nóng bức…
Xem thêm
Chân mây - Tùy văn Nguyễn Linh Khiếu
Trước khi nghỉ hưu dăm bảy năm. Mình chuyển về phòng làm việc có cửa sổ rộng quay ra mặt hồ. Đó là một hồ nước lớn. Cây cổ thụ xanh mướt vây quanh. Bên hồ là công viên cây xanh nổi tiếng của thành phố. Mùa thu những vòm cây bừng nở những sắc hoa. Khi đó hương hoa ngào ngạt tràn ngập không gian. Hương hoa tràn ngập căn phòng của mình.
Xem thêm
Nén hương lòng nơi biên giới thân yêu - Tản văn Vũ Mạnh Định
Những ngày cuối năm, khi đất trời bắt đầu chuyển mình sang một nhịp chậm hơn, tôi có dịp dừng chân trước nghĩa trang liệt sĩ Hội Phú - vùng đất nơi tôi mới nhận công tác. Khói hương bảng lảng trong gió lạnh, những hàng bia trắng lặng im giữa không gian tĩnh mịch khiến lòng tôi chợt chùng xuống. Giữa khoảnh khắc tưởng niệm ấy, ký ức bất chợt đưa tôi trở về Đức Cơ - vùng biên giới đầy nắng gió, nơi những cánh rừng cao su mỗi độ cuối năm lại đồng loạt thay lá, nhuộm vàng cả một khoảng trời.
Xem thêm
Về làng Thụy Khê thăm nhà thờ Phan Huy Chú
Dòng họ Phan Huy ở Thuỵ Khuê (còn gọi là làng Thầy) xã Quốc Oai thành phố Hà Nội (trước đây thuộc xã Sài Sơn huyện Quốc Oai) vốn rất danh giá và nổi tiếng từ lâu đời. Rồi đến năm 2015, khi ông Ban Ki Moon - Tổng thư ký Liên Hợp Quốc đến thăm và ghi vào sổ lưu niệm của dòng họ tại ngôi nhà thờ Phan Huy Chú ở dưới chân núi Thầy thì danh thơm của chi tộc Phan Huy lại càng lừng lẫy và được rất nhiều người trong và ngoài nước biết đến. Ngôi nhà thờ ấy, trong tôi từ lâu vẫn biết, đó không chỉ là nơi thờ tự các bậc tổ tiên tiền bối từng là những triều thần, những danh nhân văn hoá lỗi lạc của dòng họ Phan Huy, của nước nhà qua các triều đại phong kiến, trải từ thời Hậu Lê đến đời nhà Nguyễn mà còn là nơi ra đời của của rất nhiều tác phẩm văn chương, những công trình khảo cứu lịch sử đồ sộ, quý giá của nước nhà. Biết vậy, trong thâm tâm tôi đã nhiều lần muốn đến thăm không gian thờ tự này, đồng thời cũng có thể coi đó là một “chứng nhân” chứng kiến sự ra đời của không ít các tác phẩm, những công trình văn hoá đặc biệt ấy; nhưng rồi việc nọ việc kia mà mãi vẫn chưa thực hiện được. Cứ thế, lòng hẹn lòng mãi, cuối cùng, nhân kỳ nghỉ Tết, tôi cũng đã thu xếp công việc để hành hương về chiêm bái. Và rồi, từ chuyến hành hương ấy, tôi được mở mang, hiểu biết thêm nhiều về dòng họ Phan Huy và những danh sĩ rất mực tài hoa, uyên bác của dòng họ này trên đất phủ Quốc, xứ Đoài mây trắng.
Xem thêm
Có một tinh thần sáng tạo độc lập như thế tại Việt Nam
Tiệm phở của Anh Hai (Brother Hai’s Pho Restaurant) là tựa game nổi tiếng thời gian gần đây của một lập trình viên bí ẩn với biệt danh marisa0704, vốn là sinh viên Trường Công nghệ Thông tin và Truyền thông (SoICT), Đại học Bách khoa Hà Nội được truyền cảm hứng từ Flappy Bird của nhà lập trình độc lập từ hơn 10 năm trước. Như một sự ngẫu nhiên, nếu nhìn lại những kết quả của các nghệ sĩ trẻ trong các lĩnh vực mỹ thuật, điện ảnh, sân khấu - kịch, xuất bản và đặc biệt là âm nhạc thì trong hơn một thập kỷ qua, họ đã thực sự sống với tinh thần sáng tạo, thử nghiệm độc lập.
Xem thêm
Lâm Xuân Thi – Người chọn đứng phía sau những điều tử tế
Bài đăng Tạp chí Văn nghệ TPHCM số ra ngày 01/01/2026
Xem thêm
Vị của mùa Đông - Tản văn Đinh Thu Huế
Mùa đông lẻn vào lòng thành phố bằng những bước chân không tiếng động, chỉ để lại dấu vết qua cái rùng mình của cơn gió bấc và sắc màu trầm mặc trên vòm không. Với tôi, mùa đông không chỉ là một khái niệm thời tiết, nó là một “vị” riêng biệt - vị của ký ức, của sự tĩnh lặng và của những triết lý nhân sinh được gói ghém trong cái lạnh căm căm.
Xem thêm
“Ăn mày laptop”- Thắp sáng niềm tin cuộc đời
Trong thời đại số, khi mạng xã hội thường bị nhìn như nơi ồn ào và nhiễu loạn, dự án “Ăn mày laptop” của Trần Trọng An lại cho thấy một khả năng khác: kết nối lòng tử tế bằng sự minh bạch, kiên trì và nhân ái.
Xem thêm
Nén hương cho một người cô độc - Tùy bút Nguyễn Hồng Lam
Đi hết những năm chiến tranh, vác ba lô về nhà ngỡ bắt đầu đời sống của riêng mình, người lính ấy mới nhận ra không còn gì thuộc về riêng ông nữa. Không gia đình, không quê hương, không có gì chào đón hay níu giữ. Khói lửa chiến tranh cũng đã tàn, chẳng còn chiến trường khốc liệt nào cho ông quay trở lại, dù chỉ để đi hết cuộc đời trong một thói quen. Ông là người lính lơ lạc giữa thời bình. Ngày trở về cũng cũng là ngày cuộc chiến trong tâm thức của riêng ông mới bắt đầu, giữa hòa bình vĩnh viễn, kéo dài thêm suốt hơn 30 năm sau đó.
Xem thêm
Văn chương gìn giữ văn hóa đọc
​Sách và văn hóa đọc đã góp phần gìn giữ, bảo tồn văn hóa quốc gia, dân tộc, phát triển năng lực cá nhân thông qua ngôn ngữ được sử dụng làm công cụ kết nối, truyền bá và lưu giữ những giá trị bất biến ngàn đời. Trong đó, văn chương cũng là một kênh đọc rất hữu hiệu, giàu tính nhân văn, nhân bản được nhân loại tụng ca.
Xem thêm
Hà Vi Tùng, vị tướng mưu lược…
Kỷ niệm 81 năm thành lập QĐND Việt Nam, 36 năm Ngày hội Quốc phòng toàn dân
Xem thêm
Pha Long nơi biên cương Tổ Quốc
“Pha Long nơi biên cương Tổ quốc” không chỉ là câu chuyện tìm mộ liệt sĩ, mà là một hành trình nhân văn về ký ức chiến tranh, tình ruột thịt và sự hóa thân thầm lặng của người lính vào từng tấc đất biên cương. Văn chương TP. HCM trân trọng giới thiệu bài ký của nhà thơ Nguyễn Văn Mạnh
Xem thêm
Phú Yên nghĩa tình và khát vọng hồi sinh - Ký của Nguyên Hùng
Bài đăng báo Văn nghệ số 50, ra ngày 13/12/2025
Xem thêm
Lời thì thầm của biển – Tản văn của Như Nguyệt
Còn bạn thì sao? Bạn nghe điều gì từ lòng biển? Tôi tin dù bạn nghe được điều gì, hãy giữ lấy niềm tin ấy thật chặt, bởi vì mọi “lời thì thầm” đều có sức mạnh của riêng nó.
Xem thêm
Diễn viên Thương Tín đã về cõi lặng
Thông tin từ chị Bùi Kim Chi (vợ Thương Tín) cho biết, Thương Tín đã qua đời vào khuya nay tại nhà riêng Phủ Hoà, Phan Rang.
Xem thêm
Ký ức về bố – Bút ký Vũ Mạnh Định
Pleiku những ngày này mưa dầm dề do ảnh hưởng bão. Mưa trắng xóa cả bầu trời, gió hun hút qua hàng cây phủ kín cả phố núi. Tiếng mưa khiến lòng tôi chùng xuống, ký ức bất chợt ùa về. Mưa như tấm màn xám phủ trùm đất trời, có khi kéo dài cả tháng không dứt. Ngày ấy tôi còn quá nhỏ để hiểu nỗi buồn của những cơn mưa, chỉ nhớ nó dai dẳng đến mức sáng hay chiều cũng nhập nhòe một màu xám đục. Nhưng chính sự dầm dề ấy lại trở thành lát cắt đặc biệt của tuổi thơ, để sau này, mỗi lần nghe mưa nơi khác, tôi ngỡ như vừa chạm vào những ngày Pleiku xưa cũ, ngày mưa dài đến mức thời gian như ngưng đọng.
Xem thêm