TIN TỨC

Những cánh dầu gió trong mưa - Tản văn Chu Phương Thảo

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2025-08-29 03:10:51
mail facebook google pos stwis
13 lượt xem

(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) - Cho Bình An! Sắp mưa rồi! Mây chuyển thành một màu đen kịt vắt ngang bầu trời như trên chọc nhưng tôi vẫn hiên ngang bước ra khỏi nhà, như thể đang đi ngược lại điều gì đó. Gió  mạnh dần, gió làm rối tung mái tóc và cả những suy nghĩ vốn chẳng gọn gàng trong tôi. Chút nữa thôi là mưa, tôi biết, vậy mà lòng lại nôn nao một cách kỳ lạ. Tự dưng... tôi thích mưa.

Ảnh minh họa. Nguồn internet

 

Gió từ bờ hồ ùa về như một làn nước mát tràn vào tâm trí. Mát thật! Tôi đi dọc lối nhỏ quanh công viên, đến những hàng dầu gió, mắt lướt tìm những bông dầu bé tí. Loài hoa ấy chẳng có màu sắc rực rỡ, chẳng có hương thơm nồng nàn nhưng lại có cách riêng để người khác khó quên. Những bông dầu xoay tít trong gió trước khi chạm đất, nhẹ tênh, quay cuồng như những giấc mơ của tôi. Tôi cúi nhặt một cánh, ngước nhìn trời. Mây và gió vẫn ồn ào như đang cãi vã. Mưa sắp đến rồi đấy… mà tôi vẫn chẳng muốn về nhà. Tôi cúi xuống, dưới chân, những cánh dầu bé xíu, đáng yêu cứ như đôi tai thỏ mềm mại rơi đầy khiến lòng tôi dịu lại. Cái loài hoa đến lạ, cứ hễ gió chọc ghẹo một chút là từng đôi cánh nâu be bé dễ dãi buông mình, xoay tít trên không rồi rơi xuống đất.

Tôi nhớ hồi dạy ở trường cũ, tôi hay đứng dưới tán cây dầu, háo hức giơ tay đón những cánh hoa mỏng manh ấy. Sau lớp tôi dạy có hơn chục cây dầu thẳng tắp. Giờ ra chơi,  bọn học trò tranh nhau đuổi theo những bông dầu, có đứa vội vã chạy theo cho tới khi cánh hoa đã nằm yên trên đất, có đứa kiên nhẫn chờ bông dầu xoay vừa tầm với rồi đưa hai tay gấp lại như bắt bướm. Tôi cũng bắt chước chúng và thích thú ngắm nhìn. Tiếng cười lan trong gió, hòa với hương nhựa cây dầu thoang thoảng, một thứ mùi ngai ngái, trong lành, rất dễ nhớ. Lúc đó tôi không biết tên nó, chỉ thấy những cánh nhỏ xíu xoay xoay rơi xuống mỗi lần có gió. Đáng yêu quá nên tôi vẫn gọi là "tai thỏ”. Cho đến một hôm, tôi đem thắc mắc ra hỏi mọi người thì người ấy gửi tôi một bài viết về nó. Một tin nhắn được gửi tới: “Nó có tên là Dầu gió đấy.” Tôi ngạc nhiên và thầm mỉm cười. “Dầu gió”, cái tên gì kỳ vậy? Tôi hỏi: Có phải nó thuộc họ dầu mà lại thích bay trong gió nên gọi là Dầu gió không?” Người ấy gửi lại một cái mặt cười làm tôi vui cả buổi. Người ấy không nói nhiều, nhưng luôn hiện diện bằng những điều rất đỗi ấn tượng. Như cái cách gửi cho tôi một bài viết, chỉ để tôi biết tên thật của “tai thỏ” là “Dầu gió”. Để rồi mỗi lần tôi dừng lại dưới tán cây, nhặt một cánh dầu rơi bất chợt, đặt nhẹ vào tay đem về nhà cất trong chiếc hộp gỗ, tôi lại nhớ về người ấy.                                                                                    

Có lần, trời sắp mưa, tôi nhắn: “Trời sắp mưa rồi đấy, anh biết không?” Người ấy chỉ đáp: “Ừ, anh thích mưa”. Và rồi tự dưng tôi thấy mình muốn bước ra khỏi nhà hòa lẫn vào trong mưa, không phải để ướt, mà để được cảm nhận cái đẹp mà người ấy vừa gọi tên. Tôi không hiểu vì sao, chỉ biết từ đó, công viên cũng trở nên khác hơn: gió mát hơn, trời xanh hơn, mây trắng dịu dàng hơn và cả những cơn mưa bất chợt cũng trở nên ngọt ngào.

 

Tôi khẽ mỉm cười, vì giữa những bộn bề hôm nay, tôi vẫn còn một nơi để nhớ, một người để thương và một chiều mưa để lắng lại trong tim. 

C.P.T

Bài viết liên quan

Xem thêm
Xứ nhãn du ký – Bài viết của Phan Anh
Theo con đường trên mặt đê phía tả ngạn sông Hồng chúng tôi xuôi về phố Hiến để đến với vùng đất nổi tiếng một thời của xứ đàng ngoài mà từng được người đời truyền tụng là tiểu Tràng An và đi liền cùng với câu ca “Thứ nhất Kinh kỳ, thứ nhì Phố Hiến”.
Xem thêm
Bữa cơm ân tình giữa lòng thủ đô
Trong khuôn khổ chuyến đi về thủ đô tham dự Kỉ niệm 8 năm thành lập và sơ kết 6 tháng đầu năm 2025 của CỘNG ĐỒNG TÌNH NGUYỆN VIỆT NAM, rất nhiều sự kiện đã diễn ra và đều vô cùng ý nghĩa, trong đó có sự kiện Hoàng Xuân được ăn bữa cơm thân mật cùng với Giáo sư, Anh hùng Lao động, Nhà khoa học Nguyễn Anh Trí.
Xem thêm
Đêm thơ “tứ thuỷ” – Ký của Trần Thế Tuyển
Đại tá, nhà thơ Trần Thế Tuyển vừa gửi qua Zalo cho Văn chương TP.HCM bài viết nóng hổi về Đêm thơ “Tứ Thuỷ” diễn ra ở Tuy Hoà tối 17/8/2025.
Xem thêm
Nhớ mãi Bác cả Trọng
Vẫn biết đó là quy luật muôn đời của tạo hoá, nhưng khi nghe tin “Bác cả Trọng” – Đại tá, nhà báo Phạm Đình Trọng, nguyên Trưởng Ban đại diện phía Nam Báo Quân đội nhân dân về với tổ tiên, chúng tôi không khỏi bàng hoàng…
Xem thêm
Cầu siêu giữa đại ngàn
Bài viết dưới đây của Đại tá nhà văn Trần Thế Tuyển ghi lại những cảm xúc sâu lắng của một người lính già tại lễ cầu siêu đặc biệt giữa đại ngàn Trường Sơn, nơi hội tụ nghĩa tình đồng đội và lòng tri ân sâu sắc.
Xem thêm
Miền ký ức giữa rừng đước Cần Giờ
Hướng tới ngày Thương binh Liệt sĩ 27/7, Văn chương TP. Hồ Chí Minh xin giới thiệu bài viết của nhà văn Đậu Thanh Sơn về vùng đất Cần Giờ – nơi từng là căn cứ địa của Trung đoàn 10 Đặc công Rừng Sác.
Xem thêm
Cua và tôm - Tản văn Trần Thế Tuyển
Bây giờ theo sắp xếp địa danh mới, gọi chung là lục tỉnh Miền Tây. Trước khi sáp nhập, chúng tôi có chuyến hành hương cửu tỉnh đồng bằng sông Cửu Long và ngộ ra nhiều điều – mừng có, lo có!
Xem thêm
Tản mạn “Đêm trừ tịch”
Tản văn của Đại tá nhà thơ Trần Thế Tuyển
Xem thêm
Gặp gỡ Trường Sa – yêu hơn Tổ quốc mình
Một hành trình giàu cảm xúc của nhà báo nhà văn Phương Huyền
Xem thêm
Không thể - Trần Thế Tuyển
Không thể – một khúc nhớ lặng lẽ nhưng chan chứa yêu thương và tri ân của Đại tá, nhà báo Trần Thế Tuyển dành cho Đại tá, nhà báo Phạm Đình Trọng
Xem thêm
Ngòi bút thi sĩ giữ lửa nghề báo: Một trăm năm mãi xanh
Chuyên mục Tiếng nói nhà văn của báo Văn nghệ, số 25, ngày 21/6/2025
Xem thêm
Ngày của sự sinh thành - Bút ký của Lê Thị Tuyết
Bài viết về ngày 30/4/1975 và những năm tháng không thể nào quên
Xem thêm
“Quan trí” - Bút ký của Lê Thanh Huệ
Nguồn: Báo Văn nghệ - Hội Nhà Văn Việt Nam số 3193
Xem thêm
Vì yêu mến chữ yêu người yêu văn
Bút kí của LA GIANG (Nguyễn Minh Đức)
Xem thêm
Trước bóng tiền nhân – Ký của Nguyên Hùng
Bài đăng Tạp chí Sông Lam, số tháng 5 năm 2025
Xem thêm
Cây bàng vuông trên đất Hải Châu
Về quê, tôi nhận được tin nhắn của Chuẩn Đô đốc Ngô Văn Phát Nguyên Chính uỷ Vùng 5 Hải quân “Trân trọng mời anh dự lễ trồng bàng vuông do Mặt trận Tổ quốc huyện đảo Trường Sa tặng“. Đúng giờ chúng tôi đến ngôi nhà nhỏ của Chuẩn Đô đốc nằm cạnh dòng kênh nhỏ bên bờ biển Thịnh Long nổi tiếng, thơ mộng. Đồng đội, bạn học và bà con nội ngoại của chủ nhà đã tề tựu đông đủ. Phần lớn là cựu chiến binh (CCB) lớn tuổi quân phục hải quân trắng tinh với đường viền màu xanh da trời thân thuộc.Gặp nhau là quý rồi. Một CCB cao niên mặc quân phục Hải quân nhắc lại lời của Người Anh Cả quân đội – Đại tướng Võ Nguyên Giáp làm mọi người rưng rưng. Tôi thấy đôi mắt Chuẩn Đô đốc Ngô Văn Phát đỏ hoe. Càng thấy việc làm của vị tướng Hải quân này có ý nghĩa.Chỗ quen biết từ lâu (anh trai Ngô Văn Phát học cấp 3 cùng liên khoá với chúng tôi), Ngô Văn Phát bộc bạch:• Có thể nói cả đời quân ngũ, tôi gắn bó với biển đảo. Năm 2024 thăm lại Trường Sa. Bà con và đồng đội tặng cây bàng vuông. Tôi mang về quê trồng để ghi nhớ những năm tháng gắn bó với Trường Sa, biển đảo. Khi làm báo QĐND, tôi có dịp làm việc với Ngô Văn Phát và đơn vị của anh- những chiến sĩ Hải quân như cây phong ba, bàng vuông giữa biển cả. Người con trai có dáng nhỏ thó, nhanh như sóc từ làng quê “ chân lấm tay bùn” trở thành vị tướng chỉ huy tài ba như đồng đội của anh khen tặng. Trở về đời thường, Ngô Văn Phát sống bình dị như bao chàng trai miền sông nước này. Luôn hướng về quê hương, góp sức xây dựng nông thôn mới, Ngô Văn Phát còn trực tiếp làm Chủ tịch Ban liên lạc cựu học sinh THPT B Hải Hậu tại TP.HCM và khu vực phía Nam. Dưới sự hướng đạo của vị tướng – cựu học sinh này, hội cựu học sinh THPT B Hải Hậu đã làm được nhiều việc cho quê hương, cho ngôi trường nơi có cây gạo đã đi vào truyền thuyết.“Cây gạo trường ta“ của nhạc sĩ An Hiếu (phổ thơ TTT) đã trở thành ca khúc truyền thống nơi mảnh đất “tầm tang“ giàu đẹp.Cây bàng vuông được Chuẩn Đô đốc Ngô Văn Phát trồng cạnh dòng kênh nơi mảnh đất địa linh sinh nhật kiệt.Mảnh đất miền hạ sông Ninh, cách nay 500 năm tứ tổ khai sáng và cửu tộc lập nghiệp, trong đó có tổ cả của người viết bài này- Cụ Trần Vu – Dinh điền sứ thời hậu Trần. Mảnh đất ấy cách đây vài trăm năm quan triều Nguyễn – nhà thơ NGUYỄN CÔNG TRỨ đã đến đây dẫn dắt cư dân khai phá lập nên miền đất mới. Địa linh sinh nhân kiệt nơi này đã sản sinh ra nhiều “nhân vật nổi tiếng”. Tên tuổi của họ gắn với sự cống hiến cho đất nước như: các vị tướng: Trần Thanh Huyền (Chính uỷ Quân chủng Hải quân) Trần Văn Xuyên (Phó Tư lệnh Quân chủng Hải quân); Ngô Văn Phát (Chính uỷ vùng 5 Hải quân)… và những người “nổi tiếng“ khác: Trần Văn Nhung (nhà toán học đầu đàn- TTBGD); BS Trần Đông A (bàn tay vàng ngành phẫu thuật Việt Nam); Trần Minh Oanh, Nguyễn Văn Tuấn (Chủ tịch tỉnh); Phạm Tất Thắng (Chủ tịch – Bí thư huyện uỷ)… Lễ trồng cây bàng vuông Trường Sa ở quê hương Chuẩn Đô đốc chỉ mang tính biểu tượng. Thông điệp mà Chuẩn Đô đốc Ngô Văn Phát gửi gắm; đó là sự tri ân với đất và người.Đất là nơi chôn nhau cắt rốn – quê cha đất tổ của anh. Người là bậc sinh thành, thầy cô giáo cũ, bà con cô bác đã góp phần nuôi dưỡng, giáo dục anh nên người – cho quân đội vị tướng nhân hậu và nghĩa tình. Và còn nữa, những đồng đội của anh; trong đó có cả những người không trở về sau ngày toàn thắng.Cây bàng vuông do quân dân Trường Sa tặng Chuẩn Đô đốc Ngô Văn Phát sẽ xanh tươi, đơm hoa kết trái, bồi thêm sức sống của vùng đất “ địa linh sinh nhân kiệt“ này. Đó là biểu tượng về chủ quyền biển đảo thiêng liêng của tất cả chúng ta- những cư dân sống trên dải đất hình chữ S thân yêu.Hải Hậu, cuối tháng 5-2025
Xem thêm
Văn chương và lòng yêu nước
Với bài viết “Cờ Tổ quốc trong trái tim tôi”, nhà thơ Trần Xuân Hóa (Đảng bộ phường Cát Lái) vừa được trao giải Khuyến khích tại cuộc thi viết cảm nhận “Quốc kỳ Tổ quốc Việt Nam”
Xem thêm