TIN TỨC

Tần Hoài Dạ Vũ – Người thầy mẫu mực đất Quảng

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2023-12-08 00:09:43
mail facebook google pos stwis
2288 lượt xem

 Tần Hoài Dạ Vũ – nhà thơ, nhà báo, nhà giáo, nhà nghiên cứu văn hóa dân gian…xin được gọi ông là nhà nào đây ạ? Tần Hoài Dạ Vũ cười hiền lành, đầy khiêm tốn: “Cứ gọi tôi nhà giáo là được rồi!”. Người tôi nói đến, đó chính là thầy giáo Nguyễn Văn Bổn (bút danh Tần Hoài Dạ Vũ).

Nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ

    Nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ sinh năm 1946 tại làng Giao Thủy, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam. Hiện ông đang sinh sống và làm việc tại thành phố Hồ Chí Minh. Tôi vinh dự được biết ông qua những bài thơ trên trang Facebook “Tần Hoài Dạ Vũ”. Tôi vô cùng ấn tượng và yêu thích bài thơ “Đò chiều” của ông. Chỉ điều đó thôi đủ thúc đẩy tôi tìm kiếm trên Google để hiểu thêm về ông. Thật ngạc nhiên và thích thú biết bao khi được biết “Tần Hoài Dạ Vũ xếp hạng thứ 74.418 những người nổi tiếng trên thế giới và thứ 751 trong danh sách nhà thơ nổi tiếng trên toàn cầu.” (theo Google và https://www.sfgate.com) .

Thi sĩ Tần Hoài Dạ Vũ đã từng dạy học ở trường Trung học Trần Cao Vân – Tam Kỳ, khi vừa tốt nghiệp Ban Việt Hán trường Đại học Sư phạm Huế. Sau đó, thầy làm Giám học trường Trung học Quảng Điền, Thừa Thiên  Huế (nay là Trường THPT Nguyễn Chí Thanh). Ngày 1.4.1975 thầy được bổ nhiệm làm Hiệu trưởng trường Quốc học Huế, khi mới bắt đầu tuổi 30, là vị Hiệu trưởng trẻ nhất trong các đời hiệu trưởng của trường Quốc Học, Huế. Năm 1978, thầy chuyển về công tác tại Sở Văn hóa Thông tin tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng, phụ trách công việc sưu tầm và nghiên cứu văn hóa dân gian. Người ta biết đến thầy không chỉ bởi những cống hiến không mệt mỏi của thầy cho nền văn học Việt Nam với những tập thơ trữ tình có sức lôi cuốn mạnh mẽ, không thể nào quên được và những tập sách nghiên cứu về văn hóa – văn học dân gian xứ Quảng giá trị để đời, mà người ta còn biết ơn thầy với những hoạt động thiện nguyện không ngừng nghỉ, với hình ảnh mẫu mực của người thầy giáo nhân hậu bao dung, hết lòng vì học sinh thân yêu… Những năm tháng thầy gắn bó với mái trường, với phấn trắng bảng đen, với trang giáo án…thầy đã giành hết tâm huyết, trí tuệ và tình yêu thương của mình cho các em học sinh. Nhất là với những học trò nghèo, học giỏi, của mảnh đất đầy nắng mưa, lũ lụt khắc nghiệt ở miền Trung, thầy luôn dang rộng vòng tay cưu mang, giúp đỡ. Khi làm Hiệu trưởng Trường Quốc Học Huế, năm 1975, thầy đã mang 5 học sinh chuyên Toán chưa có chỗ ăn ở về nhà, bảo bọc các em tận tình. Và sau này, cả trăm suất học bổng mỗi năm học (mỗi suất một triệu đồng, mà gần đây thầy khiêm tốn gọi là “Quà khuyến học”), được thầy trao tặng cho các trò nghèo vượt khó của các trường học ở hai tỉnh Quảng Nam và Thừa Thiên Huế.

Từ Sài Gòn, ngay trong những ngày mưa lụt miền Trung, hay mỗi độ Tết đến Xuân về, người thầy giáo của nhiều thế hệ học trò – Nguyễn Văn Bổn, lại tất bật bay ra Quảng Nam, Thừa Thiên Huế làm thiện nguyện bằng chính những đồng tiền gom góp từ việc in thơ bán sách của thầy, nhằm động viên các em học sinh biết vượt qua nghèo khó mà vươn lên. Thầy dành quỹ thời gian ít ỏi còn lại của mình để giao lưu với sinh viên (khi làm việc ở Đại học Duy Tân, Đà Nẵng), truyền năng lượng tích cực trong học tập và làm việc của mình cho thế hệ trẻ. Từ lời nói, cử chỉ, cách ăn mặc cho đến lối sống… thầy luôn chỉn chu, mẫu mực. Bao nhiêu năm đã trôi qua, hình ảnh thầy vẫn in đậm trong lòng những học sinh nay đã thành danh trên nhiều lãnh vực, như các nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, Trần Xuân An, Nguyễn Tấn Sỹ…hay nhà khoa học nổi tiếng Nguyễn Minh Thọ, người có hàng trăm công trình nghiên cứu về Hoá lượng tử được công bố trên thế giới và được mời vào Hàn lâm viện khoa học New York. Thầy luôn khiêm tốn, trân trọng mọi người từ cách trả lời bình luận trên Facebook đến những cuộc trò chuyện, giao lưu với sinh viên. Với các em học sinh, thầy hiền từ như người ông, người cha với các con cháu trong nhà.

Dù đã ở vào độ tuổi “thất thập cổ lai hy”, nhưng thầy Nguyễn Văn Bổn vẫn ngày ngày say sưa (đọc sách, làm thơ, viết báo, viết sách) cần mẫn nhả tơ, gom mật cho đời. Được viết, được cống hiến, đối với thầy là một hạnh phúc. Vẫn nụ cười rạng rỡ, tiếng cười giòn tan, Tần Hoài Dạ Vũ- nhà thơ, nhà báo, nhà giáo, nhà nghiên cứu văn hóa dân gian (nhà văn Nguyễn Tam Mỹ của báo Quảng Nam còn gọi thầy là “nhà hùng biện”)… chỉ nhận : “Xin cứ gọi tôi là “nhà giáo” là đủ rồi!” . Trong bao nhiêu thứ NHÀ mà người đời phong tặng, Tần Hoài Dạ Vũ bằng lòng với danh xưng thân mật : “Thầy Bổn” mà các học trò yêu quý thường gọi. Nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20/11/2023, chúng tôi cùng các học trò cũ xin kính chúc thầy Nguyễn Văn Bổn (Tần Hoài Dạ Vũ) thật nhiều sức khỏe; và xin trân trọng gửi tới thầy lòng ngưỡng mộ và biết ơn!

 Hà Nội, ngày 10 tháng 10 năm 2023

  Phùng Trang Nhung

 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Hồn xuân trong thơ Hồ Chí Minh
Nhà thơ Trung Quốc Viên Ưng đã nhận định sâu sắc về Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Một trí tuệ lớn, một dũng khí lớn, một tâm hồn lớn”.
Xem thêm
“Trung thực và quả cảm” trong sáng tác và phê bình văn học, nghệ thuật
Bài viết của nhà thơ Mai Nam Thắng trên Văn nghệ số 4/2024
Xem thêm
Nguyễn Quang Thiều với ‘Nhật ký người xem đồng hồ’
Bài viết của Nguyễn Văn Hòa về tập thơ Nhật ký người xem đồng hồ của Nguyễn Quang Thiều
Xem thêm
Nửa lo giá chợ nửa ngây vì trời
Nguồn: Báo Văn nghệ số 4, ra ngày 27/1/2024.
Xem thêm
Dòng kinh yêu thương
Tháng 8 năm 1969, chương trình Thi văn Về Nguồn góp tiếng trên Đài phát thanh Cần Thơ vừa tròn một tuổi. Nhân dịp nầy, cơ sở xuất bản về Nguồn ấn hành đặc san kỷ niệm. Đặc san tập họp sáng tác của bằng hữu khắp nơi, với các thể loại như thơ, truyện, kịch… và phần ghi nhận sinh hoạt văn học nghệ thuật ở miền Tây trong một năm qua. Trong đặc san này, chúng tôi in một sáng tác của nhà thơ Ngũ Lang (Nguyễn Thanh) viết ngày 24/8/1969, gởi về từ Vị Thanh (Chương Thiện), có tựa đề “Đưa em xuôi thuyền trên kinh Xà No” Hơn nửa thế kỷ trôi qua với bao nhiêu biến động, ngay cả tác giả bài thơ chắc cũng không còn nhớ. Xin được chép lại trọn bài thơ của anh đã đăng trong Đặc san kỷ niệm Đệ nhất chu niên Chương trình Thi văn Về Nguồn, phát hành vào tháng 8 năm 1969.
Xem thêm
Minh Anh, người đánh thức thế giới
từng chữ từng chữ/ rơi vào từng dòng từng dòng/ chúng chụp lấy những khoảnh khắc/ đẹp não nùng/ không thể rời khỏi con tim/ cách duy nhất để tự nó đừng nở rộ quá mức/ vượt khỏi ký ức của ta/ là hãy viết xuống (Sự kỳ lạ của nghệ thuật viết).
Xem thêm
Ta sẽ không như cốc trà nguội cuối ngày
Bài viết của Nguyên Bình về tập thơ Vọng thiên hà của Hoa Mai.
Xem thêm
Con người Chí Phèo
Cái chết của Chí phèo như bản cáo trạng về xã hội thực dân nửa phong kiến thối rữa, nhàu nát, là tiếng kêu oan khốc thấu tận trời xanh của những kiếp người “siêu khổ”.
Xem thêm
Nguyễn Ngọc Hạnh - Hồn thơ reo mãi phía làng
Bài viết của Hoàng Thụy Anh và phóng sự ảnh của Nguyên Hùng
Xem thêm
‘Bút chiến’ thời Tự Lực Văn Đoàn
Trước khi được giải Lý luận phê bình của Hội Nhà văn năm nay thì “Tự chủ văn chương và sứ mệnh tự do” đã được chú ý trong cộng đồng đọc. “Câu chuyện cũ nhưng cách tiếp cận mới, khảo tả công phu, chưa kể những dẫn chứng “đấu đá” hậu trường văn chương, đọc rất vui”, độc giả bình luận.
Xem thêm
Khối đa diện “Mộng đế vương”
Nhà văn Nguyễn Trường chọn xứ đạo ở Cồn Phụng của ông Nguyễn Thành Nam, đạo vừa vừa, gọi là Đạo Dừa
Xem thêm
Hồn quê trong một sắc thơ miệt vườn
Nhà thơ Kiên Giang (1929-2014) - đúng ra năm sinh: 1927 - tên thật Trương Khương Trinh (bút danh khác: Hà Huy Hà, Ngân Hà, Trinh Ngọc, Cửu Long Giang…, gốc người làng Đông Thái, huyện An Biên, tỉnh Rạch Giá, nay là Kiên Giang).
Xem thêm
Góp... tìm tên cho “Khúc vĩ thanh 109” của Nguyễn Phúc Lộc Thành
Khúc vĩ thanh 109 Nguyễn Phúc Lộc Thành và nỗi băn khoăn của Lê Xuân Lâm
Xem thêm
An Bình Minh: Im lặng sống - Im lặng... viết
Nguồn: Thời báo Văn học & Nghệ thuật
Xem thêm
Tâm hồn tinh tế bẩm sinh của “Chàng thơ” Xuân Diệu qua thi phẩm Vội Vàng
Đôi đồng tử của “chàng” nhấp nhánh như ánh sao, đen và sâu không đáy, ẩn mờ sau bờ mi màu sẫm tuyệt vời, ánh lên những đốm lửa vui tràn đầy sinh lực. Viền tóc mềm mại chảy lửng lơ trước vầng trán toát lên vẻ hồn nhiên, tinh nghịch. Tính tinh tế của tâm hồn thể hiện qua nét môi đỏ mọng như hoa anh đào. Những nếp gấp nơi khóe miệng, nơi hàng lông mày biểu đạt sự phong phú của nhiệt tâm. Chàng là Xuân Diệu, người nồng và trẻ nhất trên chiếu thơ đương thời. “Chàng” đã đưa cái nồng, thắm, dào dạt vào thế giới thi ca vốn tẻ lặng, bình yên này. Sức xuân đang ca hát, nhảy múa trong tâm linh “chàng” một thoáng mê đắm như muốn níu kéo lòng người. Vội Vàng là phút giây bừng sáng nhất của tình yêu trong tâm hồn thi nhân, sự cao đẹp từng khoảng khắc đó, vĩnh cửu qua một đời người.
Xem thêm
Nàng xuân trong thơ Minh Đan
Nhiều thi ảnh độc đáo hiện lên trong thơ Minh Đan rất thật và đậm chất ái tình khi đối diện với tình yêu và cuộc sống.
Xem thêm
Im lặng sống và thông điệp nhân sinh
Im lặng giờ đây không còn là sự sợ hãi mà là để lắng nghe hơi thở cuộc sống, đón nhận những điều tốt đẹp của ngày mới, để những người đã mất được siêu thoát, an yên.
Xem thêm
Ảnh tượng ánh trăng trong thơ Hàn Mạc Tử
Khi “tiếng khóc” Tình già – Phan Khôi chào đời Thơ Mới, cho đến lúc trái bom cách mạng thực sự bùng vỡ dữ dội và làm sụp đổ thành trì nền chữ nghĩa bút tre mực tàu, thì chúng ta đã được chứng kiến một làn gió tân thời, thổi vào không khí thơ, một nhánh kênh xanh hòa vào dòng sông văn học.
Xem thêm
Một tinh thần Nghệ, một bản lĩnh Nghệ
Trường ca “Hốc Chọ” hấp dẫn tôi ngay từ những câu đầu tiên.
Xem thêm