TIN TỨC

Thầm lặng | Vũ Đảm

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng:
mail facebook google pos stwis
790 lượt xem

TRUYỆN NGẮN ĐẦU TAY

VŨ ĐẢM

Cô gái nằm khỏa thân trên tấm nệm ga trắng muốt, đôi mắt lim dim nhìn anh không chớp. Cô ngạc nhiên không hiểu tại sao từ lúc dẫn cô vào khách sạn này, anh chỉ ngồi hút thuốc mà không hề để tâm đến cô. Có lẽ đây là lần đầu tiên trong cuộc đời, kể từ ngày cô dấn thân vào cái nghề nhơ nhớp này, cô mới gặp anh là một.

Anh xử sự với cô thật chân tình, như cô là người yêu, người vợ của anh, điều đó thật xa lạ với tất cả những gã đàn ông mà cô từng gặp trước đây; họ cào cấu, giày vò thân xác cô như những con thú khát máu ngay sau khi cánh cửa phòng sập lại. Cô định ngồi dậy để đánh động cho anh biết rằng, cô đã sẵn sàng nhưng thấy anh vẫn đang ném hồn vào làn khói thuốc nên cô lại nhẹ nhàng đặt mình xuống. Còn anh, quả thật anh đã quên sự có mặt của cô, người mà anh đưa về khách sạn này, không phải là để thoả mãn cơn thèm khát dục tình mà là để kiểm nghiệm xem có thật là mình hoàn toàn mất khả năng ân ái hay không!

Anh đang nhớ lại đêm ấy, cũng vào giờ này, anh đang chìm đắm vào trong giấc ngủ mệt nhọc sau một ngày truy quét địch thì có tiếng súng rộ lên ở đầu phum. Lại bọn địch mà vào cướp bóc, anh vùng dậy, cầm súng cùng đồng đội lao ra. Trận chiến đấu kéo dài 20 phút, bọn địch bị đẩy lui để lại ba xác chết. Tiểu đội anh một người hy sinh, ba người bị thương trong đó có anh. Một tên Pôn Pốt đang định giở trò thú vật với em gái ông trưởng phum thì anh cũng vừa ập đến. Tên Pôn Phốt rút quả lựu đạn ôm chặt lấy cô gái, định lấy thân cô làm con tin thoát thân, nhưng anh đã kịp lao đến giữ chặt tay cầm trái nổ của tên địch và bồi cho hắn một cú đá vào bụng, tên Pôn Pốt đổ gục xuống đè lên trái lựu đạn. Anh chỉ kịp hét cô gái nằm xuống thì một tiếng nổ chói tai vang lên. Tên Pôn Pốt chết ngay tại chỗ, cô gái bình an vô sự, còn anh bị một mảnh lựu đạn vào bộ phận sinh dục và bụng. Anh được đưa về Nông Pênh để điều trị. Sau mười ngày mê man, anh tỉnh dậy đúng cái lúc vị bác sỹ quân y người Việt Nam đang thì thầm với đồng nghiệp: "Cụt mất quá nửa, anh ấy không thể làm đàn ông được nữa". Thoạt đầu anh không hiểu gì, nhưng khi biết mình bị mất gần hết cái mà tạo hoá đã sinh ra để duy trì nòi giống, để hưởng niềm khoái lạc cực điểm của cuộc đời thì anh bàng hoàng thốt lên: Trời! Có lẽ nào sự thật lại phũ phàng đến thế. Có lẽ nào hơn bảy năm qua, anh đã mong ngóng từng ngày để được về với Mai, cô người yêu xinh xắn ở cái làng quê ven sông Hồng lại là ngày mà anh không thể làm đàn ông được nữa? Nếu như anh cụt chân, mất tay, Mai còn chịu được, chứ sự mất mát đau đớn này! Nỗi xót xa cứ dâng lên xé nát tâm can anh. Có nên về với Mai không? Câu hỏi đó luôn bủa vây lấy anh, xoáy sâu vào tâm trí anh. Anh biết, nếu anh về nói rõ sự thật với Mai, Mai sẽ vẫn yêu anh, sẽ chấp nhận tất cả, nhận một đứa con nuôi và mãi mãi là người vợ thuỷ chung của anh. Mà thật ra tuy chưa làm lễ cưới, nhưng Mai đã là vợ anh từ cái đêm anh lên đường. Đêm ấy trăng sáng lắm, ánh trăng vàng óng ánh ướt đẫm trên bộ ngực trần của Mai. Mai nằm ngoan ngoãn trong vòng tay anh, để mặc anh chìm đắm vào niềm khoái lạc trên bộ ngực của mình. Nhưng mãi thế này ư? Anh chàng tham lam năn nỉ người yêu: "Ngày mai anh đi rồi, hãy hiến dâng cho anh đi?”. Mai đã sợ hãi và hốt hoảng kêu lên: "Đừng, đừng làm em sợ". Bàn tay Mai giữ chặt tay anh một cách quyết liệt, nhưng khi nghe câu nói buồn rượi của anh: "Lỡ anh không trở về thì sao!". Mai bỗng rùng mình, bàn tay cứ lỏng dần, lỏng dần rồi để mặc tấm thân thư sinh của anh phủ lên người mình. Mai đã ghì chặt lấy anh, dâng hiến cho anh thanh thản và mãn nguyện như trong đêm tân hôn.

- Anh Hai!

Cô khẽ gọi, anh quay lại và nhìn như thôi miên vào thân hình cô. Cô không đẹp nhưng thật dịu hiền, từ đôi mắt buồn thẳm của cô như đang mênh mang một điều gì khó hiểu. Anh lắc đầu thương cảm cho thân phận của cô. Khẽ đặt mẩu thuốc vào chiếc gạt tàn, anh vơ bộ quần áo ném cho cô rồi nói:

 - Cô mặc vào đi!

- Ủa ! Sao vậy anh Hai?

Cô ngạc nhiên, định nhào tới ôm lấy anh vuốt ve, nhưng cô bỗng co rúm người lại khi thấy ánh mắt anh như đang có lửa rực cháy. Cô ngồi dậy, ngoan ngoãn mặc áo quần vào rồi đến bên anh hỏi nhỏ:

- Anh hai sợ Siđa sao anh Hai? Em có mang bao cao su mà!

- Tại sao cô phải đi làm cái nghề này?

Thay cho câu trả lời, anh hỏi lại cô. Nếu như mọi lần, cô đã trả lời cái câu mà cô vẫn thường nói với khách chơi rằng, cô phải đi kiếm tiền để nuôi hai đứa con, một mẹ già và người chồng bị cụt chân. Nhưng với anh, cô không thể nào nói cái câu mà cô đã từng dối lòng để hòng kiếm thêm mấy chục ngàn thương cảm, cô đã kể tất cả sự thật cho anh nghe. Kể xong, cô ngồi trầm tư, không hề nghĩ rằng anh sẽ tin mình, nhưng anh hoàn toàn tin cô. Anh tin cô bị mồ côi cha, từ năm lên mười tuổi, cô bị người cha dượng đốn mạt lừa gạt dâng đời con gái của cô cho một gã "sếp" để tiến thân rồi sau đó bỏ rơi ba chị em cô để vượt biên giới với  nhân tình. Tiền học bổng của sinh viên không đủ nuôi mình và hai đứa em, cô đã phải giã từ giảng đường để dấn thân vào cái nghề bán hoa, kiếm tiền nuôi em ăn học.

- Thôi, cô đi đi - Anh giục rồi trao chiếc giỏ xách cho cô. Cô lắp bắp:

- Thế còn tiền?

- Coi như... Anh bỏ lửng câu. Cô cảm ơn anh rồi đi ra nhưng vừa tới cửa thì đã nghe tiếng anh gọi giật lại, cô đi đến ngồi bên cạnh anh đợi chờ.

- Tôi muốn nhờ cô một việc, à mà không, tôi sẽ thuê cô.

- Làm chi dzậy anh hai? - Cô hỏi, tay vuốt mấy sợi tóc đang loà xoà trước mặt anh. Anh xoay người, hai tay đặt lên đôi vai mảnh mai của cô. Cô ngước nhìn anh thật dịu dàng, nhưng muốn bảo rằng: em sẽ sẵn sàng làm theo ý anh. - Tôi thuê cô làm vợ tôi một thời gian, tôi sẽ dẫn cô về quê, sau đó sẽ đưa cô trở lại thành phố Sài Gòn này.

- Trời! Anh hai nói chi em hông có hiểu? - Cô thốt lên, đôi mắt tròn xoe nhìn anh không chớp. Anh lấy thuốc châm lửa rồi kể cho cô nghe về tình yêu của anh với Mai, về những năm tháng anh chiến đấu trên đất bạn Campuchia, về chuyện anh bị thương và không còn khả năng làm thiên chức của một người chồng. Cô lặng người đi vì xúc động, giọng nghẹn ngào, cô bảo anh:

- Anh Hai đừng làm dzậy, người ta sẽ hiểu lầm anh. Anh hãy nói thiệt với Mai rồi chia tay thì tốt hơn cho anh.

- Không được - Anh nói- Nếu anh nói rõ sự thật thì Mai sẽ không chịu đi lấy chồng đâu. Anh đã khao khát ngày trở về được sống bên Mai, cũng chính nhờ có tình yêu của Mai mà anh đã vượt qua bao lửa dạn, nhưng lấy anh, Mai sẽ không có hạnh phúc, anh không thể ích kỷ vậy được. Sáng hôm sau, anh bán đi một ít vàng trong số vàng mà ông trưởng phum đã giấu ở dưới đáy balô, mãi khi về nước, anh mới phát hiện ra, ông trả ơn anh, nhưng không dám đưa trực tiếp vì sợ anh sẽ trả lại. Anh đưa tiền cho cô mang về cho hai đứa em rồi dẫn cô đi may sắm áo quần, để chuẩn bị cho cuộc hành hương về quê. Sau ba ngày ba đêm vượt  hơn một  ngàn cây số, thêm hai giờ đi ôtô, anh và cô về tới quê vào lúc xế trưa. Lúc ấy Mai đang dạy học thì nghe tiếng cô bạn gái gọi ý ới:

- Mai! Mai ơi, anh Nghĩa về rồi.

Mai buông rơi quyển sách giáo khoa, lao ra hỏi dồn dập:

- Có thật không? Thật không?

- Tao nói điêu mày làm gì, này hình như dẫn cả phu nhân về nữa nhé! Mai chẳng còn nghe thấy gì nữa, cô hấp tấp chạy vào lớp, gấp sách vở, xin lỗi học trò, cho lớp học tan sớm rồi hối hả đạp xe về. Nghĩa ơi! Anh đã về thật rồi ư! Trời ơi! Bảy năm qua em đã mòn mỏi đợi chờ anh, em đã vượt qua bao cám dỗ để giữ trọn lời thề với anh. Mai như muốn hét lên cho bõ những ngày cô vò võ trông tin anh trở về. Nhảy xuống xe, Mai ào vào nhà Nghĩa như một cơn lốc. Nghĩa chạy đi tìm mẹ, chỉ có cô gái đang rửa chân tay ở cầu ao. Mai sững người lại nhìn người con gái xa lạ, đã mấy lần Mai định lên tiếng, nhưng hai hàm răng cứ cắn chặt lấy nhau. Cô gái rửa xong đứng lên và bắt gặp Mai đang nhìn mình. Linh cảm cho cô biết, người đang đứng trước mặt mình là người yêu của anh. Đẹp quá! Cô thầm thốt lên, một nỗi xót xa bỗng dâng lên trong lòng, cô định lao lại ôm lấy Mai, kể cho Mai nghe tất cả, nhưng ánh mắt rực lửa của anh hôm nào đã kịp thiêu cháy ý định của cô.

- Chị kiếm ai? - Cô hỏi Mai. Khuôn mặt Mai bừng đỏ. Cái giọng nói miền Nam mới dịu dàng làm sao, nhưng Mai như thấy nhói ở bên tai. Một ý nghĩ vụt xuất hiện trong Mai: Có lẽ nào đây là vợ Nghĩa? Không, mình tin Nghĩa.

-  Anh Nghĩa đâu hả chị? - Mai hỏi, ruột nóng như lửa đốt.

- Nhà tôi, ảnh ấy đi kiếm mẹ.

-  Sao? Chị là vợ của anh ấy?

- Dạ! Em và ảnh mới lấy nhau được hai năm - Cô lặp lại lời Nghĩa dặn.

Tai Mai ù đặc, cô quay ngoắt người, nhảy phắt lên chiếc xe, đạp như điên về nhà.  Vừa tới sân, Mai vứt xe đánh rầm rồi lao vào buồng nằm khóc nức nở. Cái tin Nghĩa lấy con gái ông tổng giám đốc, có biệt thự riêng ở thành phố Hồ Chí Minh đã nhanh chóng lan đi khắp làng trên xóm dưới. Người  ta đổ xô đến nhà ông bà Tình để ngắm xem vợ Nghĩa thế nào. Hãi quá! Cổ vàng, tai vàng, tay vàng, lại còn quần bò, áo U.S.A, giày cao gót. Giàu thế thằng Nghĩa loá mắt là phải. Thằng ấy thế mà thức thời, lấy vợ ở thành phố là sáng suốt chứ mò về cái làng chưa bảnh mắt đã chổng mông chổng tĩ ở ngoài đồng này làm gì. Tội nghiệp con Mai, đợi chờ bảy, tám năm trời, bao nhiêu đám béo bở đến dạm hỏi đều từ chối để bây giờ bị bạc tình. Dân làng cứ vậy xì xào bình phẩm. Người ta chửi Nghĩa là kẻ hám tiền, hám của. Nói khích bác ông bà Tình bằng những lời cay độc. Những lời ấy, ông bà Tình đều nghe thấy hết, không khí gia đình từ khi anh về lúc nào cũng ngột ngạt như có đám tang. Bà Tình nước mắt chan chan, bà nắm lấy tay anh nói như van:

- Con ơi! Con hãy nghĩ kỹ lại, từ ngày con đi, ngày nào con Mai cũng qua nhà, rồi thì những lúc bố mẹ ốm đau, nó thuốc thang chăm sóc.

Ông Tình gầm lên:

- Bây giờ còn nghĩ với ngợi gì nữa, nhà này không có những kẻ ăn ở thất đức, anh chị hãy dắt nhau đi đi, đi đi.

Anh im lặng dẫn cô sang nhà người chú, người duy nhất ủng hộ anh để ngủ nhờ. Khuya, khuya lắm, nằm bên cô, anh trằm trọc không sao ngủ được. Đến nhà Mai! Cái ý định ấy thôi thúc anh mỗi lúc một mãnh liệt, anh khẽ nhấc cánh tay của cô đang ôm ngang ngực mình, đặt xuống rồi ngồi dậy mặc quần áo ra đi. Con đường làng quen thuộc, ánh trăng quen thuộc làm sống lại trong anh những kỷ niệm đầy ắp của tình yêu. Anh mường tượng ra Mai đang cúi đầu bẽn lẽn, đôi má ửng đỏ, trước lời tỏ tình của anh. Mai run rẩy khi đón nhận cái hôn đầu tiên. Mai khóc trong khi tiễn anh lên đường.Đây rồi! Anh thốt lên khi nhận ra rặng trâm bầu trồng dọc hai bên ngõ nhà Mai. Rặng trâm bầu với những bông hoa đỏ như máu mà những lần hẹn hò, đợi Mai, anh thường bứt thành bó tặng Mai, làm cho cô chủ nhà thích thú cười như nắc nẻ. Vào! Quay về! Anh do dự nửa muốn nào, nửa  muốn quay về, nhưng rồi bàn chân anh cứ bước, bước.

- Cộc! cộc!

- Ai đấy?

Cửa mở, không phải là Mai mà là ông Lân, anh líu ríu chào. Đáp lại lời anh, ông Lân bảo:

- Con Mai nó lên trường rồi, cần gì anh lên đấy mà gặp nó. Nói xong ông quay vào ngồi phịch xuống ghế, vớ chiếc điếu cày, nhồi thuốc, châm lửa, rít lên xoe xoé rồi ngửa cổ nhả khói mù mịt.

- Dạ! Cháu đến để xin lỗi bác và Mai - Anh nói, giọng run rẩy. Ông Lân cười khẩy:

- Anh đâu có lỗi, chỉ tại con gái tôi nó ngu muội quá nên bây giờ mới khổ. Ngồi trong buồng, Mai nghe thấy hết câu chuyện nhạt nhẽo của hai người, Mai định không bao giờ nhìn đến mặt anh nữa, nhưng thấy xử sự như vậy trẻ con quá nên Mai mở va-li lấy tất cả thư từ và những kỷ vật mà anh trao tặng đi ra. Ông Lân lặng lẽ đi ra ngoài sân. Người anh run bắn lên như cái đêm chia tay bảy năm về trước.

- Xin gởi lại anh - Mai đặt chồng thư trước mặt anh rồi kéo ghế ngồi bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Tim anh đau nhói, anh cóm róm nhìn người yêu như một kẻ tội phạm nhìn nhà chức trách.

- Mai, anh có tội với em - Anh cố giữ cho giọng không méo mó - Anh đã chạy theo địa vị, vật chất để phản bội em, hãy tha lỗi cho anh. Mai nhếch mép cười, khuôn mặt dịu dàng đanh lại như bộ mặt của bà chánh án đang cố tỏ ra oai phong, lẫm liệt trước bàn dân thiên hạ. Ngay từ khi ở nhà anh về, Mai vật vã, đau đớn trước sự thật phũ phàng quá sức tưởng tượng của mình. Mai ngất lịm đi, tưởng sẽ bị gục ngã, trở thành  thân tàn ma dại, nhưng không, với lòng tự trọng và bản lĩnh của mình, Mai đã nén tất cả nỗi đau lại, Mai đã tự thề với lòng mình: Sống, ngẩng cao đầu hơn nữa. Chính cái bản lĩnh ấy giờ đây đã tạo cho Mai sự lạnh lùng đến tàn nhẫn. Mai vẫn ngồi im lặng, sự im lặng của Mai càng  làm cho anh thêm đau khổ. Giá như Mai cứ xỉ vả, nguyền rủa anh thì có lẽ anh còn cảm thấy dễ chịu hơn. Trong anh, hai con người, một của tình yêu mãnh liệt đang trào dâng như sóng biển và một của sự hy sinh đang trỗi dậy cùng một lúc. Tình yêu của anh càng dâng lên, càng muốn bộc lộ bao nhiêu thì lý trí anh như một tên đao phủ càng ra sức bóp chết nó bấy nhiêu. Một lúc sau anh bỗng rùng mình và nhận ra rằng "lý trí" - sự giả dối mà anh cố tạo nặn ra đã sắp quy hàng "tình yêu" - sự thật được khơi nguồn từ con tim. Hốt hoảng trước sự thật, anh mở miệng nói một câu gì đó với Mai mà chính anh cũng không hiểu mình nói gì, chỉ nghe thấy bên tai, lời Mai: "Ngày xưa, anh đã từng nói với tôi rằng kẻ phản bội lại tình yêu cũng đáng sợ và hèn nhát như những kẻ phản bội lại đồng đội". Phải rồi, tôi là kẻ phản bội! Phản bội! Anh bật dậy, miệng thảng thốt như một kẻ tâm thần. Ngay hôm sau, anh ra đi, một cuộc chạy trốn trước con mắt dè bỉu của xóm làng. Không có Mai tiễn chân như hôm nào, chỉ có đứa em và người chú đưa anh sang bến tàu Nam Định với lời dặn dò mật thiết: "Cháu vào tới nơi, nói ngay với bố vợ xin cho chú một chân giám đốc hay phó ở một cơ quan kinh tế nào đó. ở trong đó người ta chịu chơi hơn, chẳng mấy chốc mà nhà lầu xe hơi, chứ làm cái chân trưởng phòng nông nghiệp ở huyện này chẳng màu mè gì mà suốt ngày lo bị đấu đá!". Lên tàu, anh lên cơn sốt, cơn sốt rét rừng tái phát hành hạ như là để trả thù sự bội bạc của anh. Người anh run lên cầm cập, anh mê sảng gọi tên Mai, tên những đồng đội ngã xuống, có lúc anh hét lên: "Xung phong, bắn, pằng! pằng! pằng!". Trong toa người ta xúm lại chăm sóc anh, người cho thuốc, người cho lọ dầu gió, trái cây. Còn cô, cô đã khóc trước sự hy sinh của anh, trước những tình cảm của mọi người trao dành cho anh. Và lần đầu tiên trong cuộc đời, trái tim cô mới thật sự rung động, hình như cô yêu anh. Không, không phải hình như mà cô vừa yêu vừa kính trọng lại vừa sợ hãi, nhưng cũng chỉ thầm lặng vậy thôi bởi cô biết anh chỉ yêu một mình Mai và mãi mãi chỉ một mình Mai mà thôi.Ngày thứ ba, anh tỉnh dậy cũng là lúc đoàn tàu tới ga Hoà Hưng - Sài Gòn. Kỳ lạ thay, khi nhận ra cô, anh trở lại tỉnh táo như một người vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, đến nỗi cô bàng hoàng nửa tin, nửa ngờ. Cô năn nỉ mời anh về nhà nhưng anh từ chối, hẹn cô một  dịp khác. Anh lấy ở đáy balô ra số vàng còn lại trao cho cô và căn dặn:

- Em cầm lấy mà làm vốn, hãy bỏ cái nghề bán hoa ấy đi và điều quan trọng phải trở lại giảng đường. Hãy hứa với anh đi.

- Em hứa, nhưng còn anh, anh trở về đơn vị cũ hay đi đâu?

 - Giọng cô lạc đi, tay cô run rẩy cầm gói vàng mà anh vừa đặt vào. Cô muốn nói thêm một câu gì đó, nhưng chẳng thể nói được, cứ đứng dậy nhìn anh, đắm chìm trong biển cảm xúc mênh mông vô tận. Anh khẽ nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô rồi nói như thì thầm:

- Anh đã phục viên rồi, hiện anh đang có một người bạn làm giám đốc công ty dâu tằm ở Lâm Đồng, anh sẽ đến đấy. Vất vả lắm anh và cô mới chen ra được khỏi sân ga. Một chiếc xích lô ghé đến mời chào. Cô cúi xuống suy nghĩ hồi lâu, rồi như dứt khoát, cô nói:

- Không, anh Hai cầm lấy.

Cô vừa định đưa gói vàng cho anh thì ánh mắt rực lửa của anh đã làm tay cô rụt lại. Cô thất vọng và nhận ra rằng cô không thể nào thay đổi được quyết định của anh. Cô bẽn lẽn ngồi vào xe trước sự giục giã của anh. Ông xích lô co chân đạp, chiếc xe lăn bánh một cách nặng nhọc. Cô quay lại nhìn anh. Anh  đang trông theo cô với ánh mắt đầy tin tưởng, anh tin cô sẽ trở lại làm người lương thiện, cô sẽ học tiếp để trở thành  bác sĩ, cô sẽ có một tổ ấm gia đình. Đôi mắt cô nhoè đi. Cô khóc!                             

 V.Đ

  (Đã in trong Tập truyện Lão Phích- NXB Lao động, năm 1993).

Bài viết liên quan

Xem thêm
Đòi nợ - Truyện ngắn Kim Uyên
Phàm ngồi kiểm đi kiểm lại mấy lượt vẫn thấy thiếu tiền. Ngày hôm nay gã bán hết ba mươi ba con vịt nướng, mười bảy con vịt luộc, hai thúng bún, hai kí măng khô cùng nhiều đồ gia vị. Hết hàng là có lãi, vậy mà không một đồng lời, thậm chí còn hụt vốn.
Xem thêm
Chạy - Truyện ngắn Ngô Thị Thu An
“Chạy đi đâu đó một thời gian đi”. Anh bạn thân là bác sĩ khuyên tôi. “Em cần có thời gian để hồi phục nhiều thứ. Cuộc sống bào mòn em quá mức. Không ai có thể giúp em tốt hơn chính em”. Chạy đi đâu? Chạy như thế nào? Trong sự mệt mỏi và ngừng trệ của cả thể xác và tinh thần, những lời khuyên cứ trượt qua tôi, lùng nhùng như trong một mớ sương mù dày đặc vào một buổi sáng lập đông.
Xem thêm
Đêm của âm nhạc
Trích tiểu thuyết “My Antonia” của Willa CatherWilla Sibert Cather (1873 – 1947) là một nhà văn người Mĩ nổi tiếng rộng rãi với những tiểu thuyết viết về vùng biên giới cao nguyên rộng lớn ở miền trung Bắc Mĩ. Bà được coi là một trong những người chép sử biên niên tài năng nhất về cuộc sống của những người tiên phong khai hoang của thế kỉ 20. Tác phẩm hay nhất của bà là My Ántonia (1918). Nguồn: online-literature.com
Xem thêm
Lỗ thủng nhân cách
“Con vua không biết làm vua/ Con sãi ở chùa hỗn chúa lấn ngôi”
Xem thêm
Nhạt - Truyện ngắn Phan Duy
Một xã hội ê chề hiện ra sờ sờ trước mặt như một thằng câm khát khao được nói dù biết chắc là không thể, biết bao cay tủi bổ vào cuộc đời này một cách vô cảm. Thật ra, bản thân nó cũng từng tự lọc mình ra khỏi cái nhiễu nhương sậm màu bi đát.
Xem thêm
Rừng chưa yên tĩnh – Truyện ngắn Trần Quang Lộc
Phong cảnh rừng núi yên bình thoáng đãng như ăn sâu vào máu huyết người dân tộc rồi. Đi đâu, ở đâu, làm chức vụ gì, cuối cùng cũng quay về với núi rừng, sống với núi rừng, chết với núi rừng. Xa núi rừng một buổi cứ thấy nhớ!
Xem thêm
Đưa con về quê
Truyện ngắn của LÊ THANH HUỆ
Xem thêm
Chàng hoàng tử và cánh buồm nâu
Truyện ngắn của Đặng Đình Cung
Xem thêm
Con mèo đốm đen – Truyện ngắn Khuê Việt Trường
Chị gặp nó vào một buổi sáng, đêm hôm qua thành phố có cơn bão rớt, mưa suốt đêm, gió cứ gào qua phố làm chị không ngủ được.
Xem thêm
Hương Bánh Lọt Ngọt - Truyện ngắn Thúy Dung
Cho đến khi gần đất xa trời, ông Tám vẫn nhớ như in cái mùi của món bánh lọt ngọt. Màu xanh của lá dứa, màu nâu của đường mía, màu trắng của nước cốt dừa, khi ăn, nó ngọt thanh, hơi béo, trơn tuột vào đầu lưỡi, dai dai, nhai sơ sơ, nuốt một cái, ngon gì đâu. Đặc biệt là hoàn cảnh ông thưởng thức món ăn lúc đó, một kỷ niệm sâu dậm không bao giờ phai.
Xem thêm
Cha và con – Truyện ngắn của Kim Uyên
 Lão không muốn kéo dài sự cô đơn trong ngôi nhà của mình nữa. Nhưng quyết định rời khỏi căn nhà thân yêu quả là quá khó khăn. Vợ lão chết đã mấy năm nay, vài người hàng xóm khuất xa, bạn bè nhạt nhòa tin tức – lão chỉ một mình!
Xem thêm
Đêm nay anh ở đâu? | Truyện ngắn của Hoài Hương
Tác phẩm đăng Tạp chí Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh
Xem thêm
Đồng trăng – Truyện ngắn của T.Diên Lâm
Mặt trời nhả màu đỏ quạch lên mảnh đá đầu làng, tỏa màu huyết dụ, gã đưa tay nâng điếu tẩu cũ mèm, bám đầy những cợn bã thuốc lâu ngày không cọ rửa, làn khói vẩn đục cuộn trọn quanh mặt gã rồi tản lạc mờ dần, ánh mắt gã nhìn xa xăm, hiện qua làn khỏi mỏng, những mảng da sần sùi, thô nhám chi chít rổ, hằn một vết sẹo dài trông nặng đến khó nhìn.
Xem thêm
Con đò lặng lẽ - Truyện ngắn Lê Thị Việt Hà
Bao giờ cơn gió trở về, mùa mưa nặng hạt, những dòng mương ăm ắp phù sa, cho dòng sông thấp thoáng bóng con đò…
Xem thêm
Cá sấu báo thù – Truyện ngắn của Hồng Chiến
 Những cây gỗ hương cao lừng lững, đứng thành hàng như được xếp vào ô bàn cờ, trải dài trước mắt gần như vô tận. Ngửa mặt nhìn lên không thấy gì ngoài lá và cành cây. Dưới mặt đất chỉ có một con đường mòn dày đặc dấu chân trâu rừng đi giữa các hàng cây.
Xem thêm
Đứa con không về | Truyện ngắn của Bích Ngân
Người sung sướng nhất hẳn là nội tôi. Thoạt đầu bà không tin người đàn ông cao lớn, để ria, mang kính cận đang ôm chầm lấy bà lại chính là thằng Sang sún, người tròn như củ khoai đã rời bà lên tàu ra Bắc khi vừa lên tám.
Xem thêm
Cánh hoa mai | Truyện ngắn của Đặng Đình Cung
Một truyện ngắn thấm đẫm nhân văn về đề tài 30-4 và Thống nhất đất nước.
Xem thêm
Ký ức chiến tranh - Truyện ngắn Trần Thế Tuyển
Thế là lại lỡ một lần nữa. Cả tuần nay, Giang không ra sân được. Giang vào phòng thay đồ rồi vội bấm thang máy xuống phòng cấp cứu.
Xem thêm
Mẹ | Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Tác phẩm Giải thưởng Truyện ngắn Tạp chí Văn nghệ quân đội.
Xem thêm
Tiếng chuông muộn màng – Truyện ngắn của Trần Minh Ánh
Đêm đã khuya, mọi cảnh vật đã chìm vào giấc ngủ, tiếng điện thoại tôi đổ chuông, bên kia đầu dây là một giọng đàn ông tiếng Quảng Nam nhưng rất lạ: Alo có phải anh Minh không?
Xem thêm