TIN TỨC
  • Thơ
  • Trang thơ Cần Giờ của các cây bút nữ

Trang thơ Cần Giờ của các cây bút nữ

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-10-19 08:34:19
mail facebook google pos stwis
3511 lượt xem

Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20-10, Văn chương TP.HCM chọn giới thiệu trang thơ của các nữ tác giả, một phần thu hoạch từ chuyến đi thực tế sáng tác của Đoàn nhà văn TPHCM đến huyện đảo Cần Giờ  vào cuối năm 2021.
 


 

LÊ HOÀNG ANH

Trước biển Cần Giờ nghĩ về hạt muối

 

Suốt đời hòa trong biển mênh mông

lại trắng như kim cương trên cát

ta theo gió nương vào mây xanh ngắt

theo hạt mưa tỏa đi tới vô cùng

 

Chỉ con người khi gặp bão giông

mới nhớ ta như nhớ một người thân 

ta hòa trong sữa mẹ ân cần

nuôi khôn lớn bao mầm xanh trẻ dại

 

Hỡi gừng cay sao yêu ta đến vậy 

chỉ chờ ta để kết bạn thủy chung

ta hiển hiện trong lòng mẹ bao dung

như đổ về theo suối nguồn trong vắt

 

Ta như núi kết thành muôn trái núi 

Nếu con người muốn so núi Thái Sơn

Ta lắng trong sâu thẳm tâm hồn

Nơi tình cha kết tinh vững chãi

 

Những lòng son những tấm lòng từng trải

Người muốn bao nhiêu ta có bấy nhiêu

Lòng đen bạc phải giật mình sợ hãi

Ta không ở cùng ngươi khi mỏi gối phiêu diêu

 

Ta thu vào bao chuỗi nắng trời chiều

Tỏa hơi ấm trong từng nhịp thở

Làn hơi ấm của hồng cầu mầu lửa

Lại nở thành hoa trong những nỗi buồn.
 

 

TRẦN THANH BÌNH

Vết chém hành tinh

 

Nhắc tên rừng Sác

 vết chém hằn sâu

 

chiến tranh khép lại

 một vùng đất chết

 mất bao năm để được hồi sinh?!

 

Chữ tình yêu mọc lên

 từ cây mắm cây đước

dắt ta vào những điều bí ẩn

dắt ta qua cay đắng hận thù!

 

Nếu trăm năm rửa sạch nỗi đau

 vết chém hành tinh lành lặn

 thì đây ba mươi năm

 màu xanh lan tỏa

 buồng phổi xanh

 hơi thở chúng sinh.

 

Chữ tình yêu mọc lên

 sưởi ấm hàng bia đá

 dựng tượng đài tổ quốc ghi công

xoa dịu người thương binh không muốn về nhà

bởi mặt trời bé con của anh đã tắt

 đạn bom thiêu rụi ước mơ!

 

Chữ tình yêu mọc lên

 mùa xuân anh đi quay gót trở về

 khơi dậy trái tim ngủ quên.

 

Đêm nay có bao người không ngủ?

 có bao người chìm trong giấc mơ?

 đôi tay đè nặng trên vòm ngực

 muốn đập vỡ

 muốn bóc trái tim

 bóc lõi những điều tử tế.

 

Cái tên rừng Sác

 vết chém hành tinh

 đã mọc da non.


 

MAI KHOA

Thăm nghĩa trang liệt sĩ Cần Giờ

 

Trong cái hanh hao của buổi chớm Đông

tôi về Cần Giờ bình yên đến lạ

gió lao xao thì thầm trên cây lá

đàn chim sẻ hồn nhiên lích chích đùa vui

 

Vòng trong vòng ngoài đã chật ních rồi(*)

hàng bia mộ quây quần bên đất mẹ

tên các anh những dòng chữ nhỏ bé

mà chứa chan nghị lực tuổi thanh xuân

 

Nơi các anh nằm trên đất mẹ bao dung

mâm cơm ngày bình yên lặng lẽ

bia Tổ quốc ghi công, như tấm lòng của mẹ

mời các anh về lớp lớp vây quanh

 

Mâm cơm quây quần điểm mặt từng tên

mỗi tính cách mỗi cuộc đời gắn bó

không gian lặng yên nghe từng hơi thở

mặt đất trỗi dậy những mầm xanh

 

Trong khói hương nghi ngút khoảng trời xanh

những cánh chim chứa chan khát vọng

mảnh đất này đang trở mình thức giấc

có những bàn tay viết tiếp ước mơ.
 

(*) Nghĩa trang liệt sĩ huyện Cần Giờ hiện đã quy tập 1.219 mộ liệt sĩ.

 

PHẠM THỊ CÚC VÀNG

Người canh giữ khát vọng xanh

 

Vắng tiếng bi bô trẻ

thiếu nụ cười hồn nhiên

không bước chân nhảy sáo

cây và cây. Nắng xiên

 

Tàn lá xoè mái che

tường nhà phủ màu đước

kết rễ mắm ngập nước

mặn. Trầm tích móng dày

 

Nghe chim rừng líu lo 

ấm tình ai - vọng cổ

tiếng guitar gợi nhớ

trống vắng chẳng nao lòng

 

Giữ rừng - dựng ước mơ

mặc hiểm nguy rình rập

biến đất chết Cần Giờ

sang màu tươi sự sống 

 

Những cống hiến lặng thầm 

mang lại điều hạnh phúc

khoác chiếc áo ngoạn mục

hoàn mỹ khát vọng xanh.
 

 

NGUYỄN THỊ MINH HỒNG

Trước biển Cần Giờ

 

Em đã nghe
khúc hát dòng Thị Vải, Soài Rạp, Lòng Tàu
tự bao đời chụm về cùng vươn ra biển lớn
qua Rừng Sác
một thời ác liệt
những chién sĩ đặc công tạc Cần Giờ hình cánh chim chao liệng
biển biếc triều cường hai lần lên xuống
cho ruộng muối lấp lánh khắp nhân gian.


 

Em xin hỏi
đảo Thạnh An vì sao độc đáo?
cát đen tuyền mà lòng dân trong sáng
như hạt muối kết tinh tuổi biển
thành Cần Giờ thân thiện
mặn mà mãi đời sau
xôn xao…

Ra về
nghe nôn nao
trong bàn tay vẫy
có người trồng rừng
đã từng tứa máu
cho màu xanh xanh thắm Cần Giờ
cho ngọn đước lại mọc trên thân mẹ
nắm bùn non lon ton giữ biển.

 

NGUYỄN THỊ CẨM CHÂU

Cần Giờ

 

Xin đừng kén chọn biển xanh

Dù trong đục cũng tạo thành dòng trôi

Thả mình đáy nước mặn mòi

Xin cùng biển một lần tôi hòa mình

Nhênh nhang cột đá đầu ghềnh

Cần Giờ biển mãi trữ tình trong tôi

Đua cùng sóng, xoãi tay bơi

Cảm ơn mặt nước nhân đôi bóng hình

Dù kè đá có làm thinh

Hàng dương vẫn hát, chẳng đành lặng im!

Bời bởi sóng vỗ ngăn tim

Muốn tan cùng nước, muốn đằm dòng xanh

Vuốt ve, con nước đa tình

Trong lành, biển hãy giữ gìn giùm tôi!

Vương bờ tóc, nhánh rong trôi

Vớt lên nửa nụ cười vui trong chiều…

 

PHAN THU NGUYỆT

Về Cần Giờ

 

Qua phà Bình Khánh... mênh mông

nụ cười tỏa nắng đón sông vào lòng

dập duềnh làn nước xanh trong

chao nghiêng con sóng - quay vòng thời gian

Cần Giờ xanh đước bạt ngàn

rừng xưa thay lá - mùa trăng soi dòng

đã từng máu nhuộm thấm sông

năm mươi năm đã tô hồng sử xanh

hồi sinh đọt lá trên cành

quê mình tươi thắm màu xanh đợi chờ

Đầm Dơi bán đảo nên thơ

chèo thuyền ra ngắm bến bờ yêu thương

Tang Bồng Ngọn Tháp tơ vương

Cánh Cung chót vót... dẫn đường thiên thai

chợ Hàng Dương - bóng nắng soi

người mua kẻ bán lần hồi đổi trao

chợ vui đủ giọng ngọt ngào

hải sản tươi sống dồi dào luân phiên

gõ chiều lên phím bình yên

nụ cười đất mới nối liền hồn xưa

trái tim hát khúc say sưa

hồi sinh đất mẹ ... nắng mưa quản gì

Cần Giờ nối nhịp đường đi

lắng nghe rừng hát thầm thì dư âm

 

 

NHẬT QUỲNH

Men theo con sóng tôi về

 

Nơi những chân trời mở ra

Nơi những dòng sông không khát nước bao giờ

Tôi bắt gặp dáng hình xứ sở cong theo nhịp sóng vỗ vào rừng đước

Theo con sóng

cánh buồm nâu dắt tôi ngược rừng ngập mặn

Phía chân trời chạm ngút ngát màu xanh

Tôi cúi xuống hôn lên từng gốc đước

Hôn vào đôi bàn chân những người thợ gác rừng

Nghe cộng sinh vào lòng mình niềm yêu thương khát vọng

Cảm ơn Cần Giờ ngày tôi đến nắng vàng như mật

Cảm ơn người Cần Giờ trầm lặng

Bỏ bên ngoài những tiện nghi hiện đại

Nâng niu vỗ giấc cho rừng

Giữa nhịp võng trưa thơm thảo câu hò

Để Sài Gòn xanh trong từng nhịp thở

Mai tôi về phố

Mang theo tiếng cười anh giòn tan hạt muối Lý Nhơn

Nghe những mầm xanh vọng lên từ đất

Thương một Cần Giờ lấp lánh trăng đêm!
 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm
Những nốt trầm giữa phố - Chùm thơ Thạch Đờ Ni
Từ Cà Mau, Thạch Đờ Ni tham gia cuộc thi bằng chùm thơ mang sắc thái văn hóa riêng – nơi công trường, phố xá và không gian tâm linh cùng tồn tại.
Xem thêm
Những phác thảo đô thị mới – Chùm thơ hưởng ứng của Vũ Thanh Hoa
Chùm thơ của nhà thơ Vũ Thanh Hoa có thể xem như những ghi chép ban đầu về một đô thị đang chuyển động: còn dang dở, còn phác thảo, nhưng đã gợi mở những cảm nhận riêng về sự gần gũi, kết nối và đổi thay.
Xem thêm
Đêm cực hình - Chùm thơ Kiều Bích Hậu
khi bóng đêm ập xuốngcũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm