TIN TỨC

Vượt qua mùa thương đau

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2023-01-20 20:24:43
mail facebook google pos stwis
71 lượt xem

BÍCH NGÂN

Đau thương, mất mát cũng đã làm cho con người xích lại gần nhau, yêu thương, đùm bọc, chở che. Nhiều người cầm bút không chỉ lao tâm khổ tứ bởi trang viết mà còn như một chiến sĩ nơi tuyến đầu chống dịch.

1/Giữa đông mà Sài Gòn như đang mùa hạ với những cơn mưa dai dẳng sụt sùi. Mưa kéo dài, dằng dai khó dứt, khó rời như thứ nợ ân tình, nợ thế nhân và còn mang lại cái cảm giác se sắt buồn vui như là định mệnh. Mà suy cho cùng, tất cả đều mang gương mặt của định mệnh. Giọt mưa, cơn mưa, những chiếc lá non đang vật vã sống sót dưới cơn mưa, giọt cà-phê đắng ngọt vương nơi đầu lưỡi, đóa hồng xòe nở đến cánh cuối cùng, những tỏ bày yêu thương, khát vọng được dưỡng nuôi hay chối từ…

Lại nhớ bài thơ “Định mệnh” tôi viết trong một đêm tháng 7 sau vài ngày thành phố thực hiện giãn cách xã hội khi đại dịch bắt đầu gây nên nỗi kinh hoàng: “Định mệnh con sói già lắng nghe tiếng tru của bầy sói trẻ/Định mệnh tiếng thì thầm rót mật vào tai/Định mệnh hố sâu đào huyệt mộ/Định mệnh phận người không cho phép mình gục ngã”.

2/Và định mệnh người cầm bút là con chữ, là không thể không viết. Và thơ, thể loại trực diện đi từ trái tim đến trái tim. Thế là, người sống trong vùng cách ly, người chôn chặt chân trong vùng phong tỏa, các nhà văn quyết định phát động cuộc thi thơ “Nhân nghĩa đất phương Nam”. Website “Văn chương TP Hồ Chí Minh” vận hành vào sáng ngày 2/8/2021, cùng thời điểm phát động cuộc thi thơ, lần lượt đăng hơn 130 chùm thơ với hơn 350 bài của hơn 160 tác giả và có hàng trăm nghìn lượt truy cập. Vào thời điểm khốc liệt này, một câu thơ hay, một bài thơ hay, một đoạn văn hay cũng như liều “vaccine” cho chính người viết.

Cũng vào thời điểm mà đại dịch gây ra biết bao tang thương không chỉ cho thành phố phương Nam này, tôi càng nhận rõ hơn, sinh mệnh con người quá đỗi mong manh và định mệnh đất trời quá nghiệt ngã. Một thành phố cưu mang trên dưới 10 triệu con người sinh sống, làm việc, sáng tạo, năng động là thế, hối hả đến thế, bỗng chốc lặng phắt như một vùng đất chết.

Nhà văn Nguyễn Quốc Trung, bệnh nhân Covid-19, nhắn tin cho tôi từ giường bệnh ở Bệnh viện Quân y 175: “Tôi không sao đâu. Chắc chỉ ít hôm nữa là xuất viện”. Nhưng rồi, ba ngày sau, nhà văn đại tá từng xông pha trận mạc lại rời khỏi bệnh viện bằng xác thân lạnh giá mà không có một người ruột thịt thân yêu tiễn đưa. Nhà thơ Trần Hữu Lục, nhà văn Vũ Hạnh, nhà văn Nguyễn Thành Chơn… người nhiễm Covid, người vì dịch Covid mà không thể đến được bệnh viện kịp thời, đã vĩnh viễn ra đi trong đơn độc. Nhà thơ Huệ Triệu đã trực tiếp góp và vận động đóng góp hàng chục tấn gạo giúp người nghèo hoạn nạn trong đại dịch, nhưng đau đớn thay, chị lại phải chịu cảnh ly biệt với người chồng thân yêu của mình.

 

Ngày 18/11/2021, trước một ngày cả nước tưởng niệm đồng bào tử vong trong đại dịch Covid-19, Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh đã trao giải thưởng thơ “Nhân nghĩa đất phương Nam”. Giải nhất được trao cho tác giả Tự Hàn, là bác sĩ làm việc tại một bệnh viện tuyến đầu chống dịch. “Tưởng niệm”, một trong chùm thơ ba bài đoạt giải, tác giả viết tưởng niệm đồng đội - bác sĩ Trịnh Hữu Nhẫn hy sinh nơi tuyến đầu chống dịch. Một năm đã trôi qua, nhưng đọc lại “Tưởng niệm”, mắt tôi vẫn cay xè: “Anh ơi! ống nghe còn đây, áo blouse còn đây và cả hũ tro còn đây/sao anh chưa kịp nói một lời với mẹ, với vợ, với con đã theo loài mây trắng…”.

3/Chúng tôi tiếp tục phát động cuộc thi bút ký “Những hy sinh thầm lặng” nhằm viết về những tấm gương hy sinh cứu người của các y, bác sĩ; sự dấn thân của các lực lượng tuyến đầu trong cuộc chiến chống đại dịch… Bài dự thi đã chấm qua vòng sơ kết. Ban giám khảo đang đọc và có phiên họp chung khảo vào thượng tuần tháng 12. Trao giải cuộc thi bút ký “Những hy sinh thầm lặng” sẽ được tổ chức đúng vào dịp Ngày thơ Nguyên tiêu 2023.

Từ cuộc thi, nhiều hình ảnh, nhiều con người với những hy sinh thầm lặng mà cao cả cho con người, cho cuộc sống, cho sự đấu tranh sinh tử giữa lằn ranh cái chết và sự sống khiến tôi xúc động và vô cùng thán phục. Đó là sự tận hiến tài năng và sinh mệnh của những bác sĩ ở bệnh viện tuyến đầu; là “kỳ nữ” Kim Cương với tấm lòng nhân ái, tỏa lan; là nhà văn Trình Quang Phú, Chủ tịch Hội đồng hương Phú Yên tại TP Hồ Chí Minh, tuổi hơn 80 vẫn đảm nhận vị trí “tổng chỉ huy” túc trực ở bến xe miền Đông suốt nhiều ngày đêm, kết nối nhiều đơn vị, tổ chức 730 chuyến xe đưa khoảng 17.000 người lao động rời tâm dịch trở về Phú Yên; là doanh nhân trẻ Hoàng Tuấn Anh, “cha đẻ” của những ATM gạo, ATM oxy, ATM khẩu trang; là “Di sản từ trái tim Cường béo”, bài viết về anh Vũ Quốc Cường, một người nghèo mở quán cơm từ thiện phục vụ người nghèo, đặc biệt là thời điểm dịch bệnh bùng phát. Khi biết tin Vũ Quốc Cường qua đời vì Covid-19, ngày 28/8/2021, Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc gửi thư bày tỏ sự tiếc thương một trái tim nhân ái đã ngừng đập: “Những việc làm thiện nguyện cao đẹp của anh Cường như những bông hoa sen sẽ tiếp tục tỏa hương thơm, nhắc nhở và khơi dậy hơn nữa những trái tim nhân ái, những lẽ sống cao đẹp, cống hiến vì cộng đồng và xã hội…”.

Sau đại dịch Covid-19 lần thứ tư bùng phát và gây biết bao mất mát đau thương, thành phố phương Nam đang hồi sinh, hồi sinh từng ngày... Sự hồi sinh trong mất mát và trải qua mất mát còn là sự hồi sinh định mệnh “Định mệnh phận người không cho phép mình gục ngã”. Hồi sinh trong ưu tư, trong lắng đọng, trong sẻ chia mất - còn và trong nhịp đập của trái tim - mà tôi gọi là “Một siêu linh”.

Nguồn: https://nhandan.vn/

Bài viết liên quan

Xem thêm
Thương phố ngày đau… – Tản văn của Thanh Tuân
Nghe cái tên thôi đã thấy xa hoa, mĩ miều. Phố. Nghe tên thôi đã gợi sự sầm uất, tấp nập. Và phố, những tráng lệ, nguy nga của nhà cao tầng, biệt thự; những xô bồ của dòng người xuôi ngược; những inh ỏi còi xe gầm rú; những tiếng rao quà đêm ngọt lịm như rót mật. Và phố, rộn ràng với nhạc xập xình có, du dương có; lung linh với những ánh đèn muôn màu sắc… Cứ nghĩ phố mãi với những niềm vui say ngất bất tận, thế nhưng đâu ai hay phố cũng có những ngày buồn. Đó là những ngày phố trở bệnh.
Xem thêm
Sài Gòn ơi! Tôi hứa…
Gần một tháng rồi Sài Gòn oằn mình chống đỡ với nạn dịch covid. Các tòa nhà đóng kín, phố xá vắng vẻ, đìu hiu, quán hàng cửa đóng im lìm, lác đác còn lại những những của hàng nhu yếu phẩm và các quán xá phục vụ mang về. Tuy nhiên khách cũng thưa thớt vắng vẻ.
Xem thêm
Sài Gòn mùa thương
Em Hà Nội điện thoại vào quan tâm hỏi, những ngày Sài Gòn - TP Hồ Chí Minh giãn cách theo chỉ thị 16 có tâm sự gì, cảm xúc ra sao? Bỗng dưng cay mắt, bỗng dưng lạc một nhịp thở…
Xem thêm
Sài Gòn mưa - tình người như nước tràn đầy thương yêu
Tiếng mưa xối xả nghe đến thương con phố. Chen trong mưa tiếng còi xe cứu thương như xé đêm rẽ nước lao đi hối hả đau rát như vết cắt.
Xem thêm
Trăng Trung thu vẫn tỏa sáng ấm áp
Trung thu năm nay Sài Gòn - TP Hồ Chí Minh chắc buồn lắm
Xem thêm
Đại dịch và tình người
(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) - Tiếng lao xao ngoài ngõ vọng vào. Tiếng í ới gọi nhau nặng nề, yếu ớt. Những âm thanh này đã không còn xa lạ với Nhật gần nửa tháng nay nhưng anh vẫn vội vàng mở cửa bước ra xem. Đó là những người sống cùng con hẻm trong khu phố của anh. Những người bạn sớm tối với gia đình anh trong mấy chục năm qua.
Xem thêm
Những người xây nền móng cảnh sát biển Việt Nam
Lực lượng CSB Việt Nam đã có và vẫn luôn có những sĩ quan trung thành và sẵn sàng quên mình vì biển đảo của Tổ Quốc.
Xem thêm
Du Tử Lê – Ai nhớ ngàn năm một ngón tay
Bài viết tác giả gửi đăng nhân 2 năm ngày nhà thơ Du Tử Lê rời cõi tạm.
Xem thêm
Sài Gòn thương khó - Sài Gòn hồi sinh
Trước đã yêu Sài Gòn/ Trong mất mát yêu hơn Sài Gòn
Xem thêm
Chạm vào đâu cũng thấy mình mắc nợ
Nếu cắt đứt quá khứ, ta chỉ còn là cái cây bật gốc, với một tương lai héo rũ, yếu ớt.
Xem thêm
Mùa thu rồi cũng trôi qua | Đoản văn | Bích Ngân
Viết, nha chị! Mùa thu ngun ngút rồi cũng trôi qua.
Xem thêm
Nhớ nhà văn Lê Văn Nghĩa
(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) - Bạn là nhà văn, nhà báo nổi tiếng. Bạn mất vào thời điểm đại dịch bùng phát dữ dội phải cách ly, phong tỏa, bạn bè không thể tiễn bạn một đoạn đường…
Xem thêm
Những ký ức không thể nào quên| Lê Tú Lệ
Ông bà mình thường nói “Nghĩa tử là nghĩa tận”.
Xem thêm
Siêu lý của tình yêu - Bút ký của Nguyên Ngọc
Gần đây, Bảo tàng Quân đội đã công bố bức thư của Đặng Thùy Trâm gửi người yêu và cả trang nhật ký của Khương Thế Hưng, tức M. trong nhật ký của Trâm. Tôi biết cả hai người ấy gần như là từ đầu, cuộc chiến đấu anh hùng, tình yêu đẹp, buồn của họ, và từ lâu tôi cũng suy nghĩ nhiều về câu chuyện đau đớn này.
Xem thêm
Chiều mưa sông Sài Gòn và trăng 16 hạ ngươn
Mưa mùa Sài Gòn đã đến cái hẹn tới luc đỏng đảnh dỗi hờn “ông tha bà không tha” như triệu triệu năm miền đất phương Nam này...
Xem thêm
Cây học trò
Có lẽ rất lâu nữa tôi mới có dịp về lại chốn cũ, trường xưa Long Hựu, Vĩnh Bình ắp đầy kỉ niệm. Đời người khác nào đời cây luôn sẵn lòng, hết lòng dâng quả, tỏa hương ngọt ngào, thanh tao cho cuộc đời khi chữ tình bền sâu gốc rễ.
Xem thêm
Trên chuyến tàu về quê ăn Tết
Bản dịch của Trương Văn DânMệt mỏi! Chiếc xe lửa liên tục dằng xóc tạo nên những va đập trên lưng làm toàn thân tôi ê ẩm. Có lúc cơn mệt nhọc đã làm tôi thiếp đi trong một giấc ngủ ngắn, rồi giật mình thức giấc vì cái đầu lắc lư, đập lên thành toa, đau điếng.
Xem thêm
Tháng 12 xuôi về Tết hồn quê
(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) – Chiều nay, giữa đất Sài Gòn hoa lệ. Tôi lang thang một mình trên phố, dường như năm nay Sài thành cũng mang hơi hướng của tiết trời miền Trung lẫn cả miền Bắc, một chút lành lạnh hanh hao, có chút mưa có chút khắc khoải bồng bềnh. Có lẽ thành phố vừa trải qua một trận ốm nên gió chướng cũng ùa về theo. Một cánh chim nhỏ khẽ bay ngang giữa bầu trời rộng, chợt thấy mình lạc lõng, chơi vơi giữa dòng đời xuôi ngược trong dòng xe hối hả, ồn ào của một mảnh đất như lạ nhưng lại từng quen. Xa xa những cánh hoa màu tim tím lờn vờn buông nghiêng trong gió rồi khẽ chạm xuống mặt đất một niềm riêng mang.
Xem thêm
Hoa bông súng phèn
(Vanchuongthanhphohochiminhvn) - Nhá nhem tối, khi đóng xong cửa chuồng heo và chốt ngang cửa chuồng gà là tôi chạy tót ngay qua nhà anh, hai anh em dẫn nhau đi xem ti vi. Trong xóm đã có nhiều nhà mua được tivi trắng đen, nhìn lác đác những “bờ cào” dựng ngược trời, lơ lửng nóc nhà mà ước ao thật thích.
Xem thêm
Huyền sử mẹ | Trầm Hương
Bài viết kỷ niệm 40 năm thành lập Hội Nhà văn TP.HCM của nhà văn Trầm Hương
Xem thêm