TIN TỨC
  • Truyện
  • Chị Liên | Truyện ngắn dự thi của Hứa Khánh Linh

Chị Liên | Truyện ngắn dự thi của Hứa Khánh Linh

Người đăng : vctphcm
Ngày đăng:
mail facebook google pos stwis
330 lượt xem

CUỘC THI TRUYỆN NGẮN HAY 2022

Nhà con bé nằm ngay ngã ba, trên lề một con đường rẽ vào làng bên cạnh cao tốc. Đối diện cổng nhà nó là một chiếc bàn dài đặt trước bức tường đá lởm chởm, chẳng biết ai để chiếc bàn ở đó tự bao giờ. Hàng ngày bác Lan, một người đàn bà đã luống tuổi dáng người thô kệch đem hoa quả ra bày biện trên chiếc bàn ấy.

Con bé để ý hàng ngày cũng có tới 4-5 lượt khách dừng lại mua hàng, bác Lan đắt khách có lẽ một phần bởi vị trí địa lợi của nó. Nhưng bác Lan không phải người đầu tiên buôn bán ở chỗ này.

Chiếc bàn đã trải qua mấy lần đổi chủ. Con bé chẳng thể nhớ được những người trước bác Lan là ai nữa, họ buôn bán được một thời gian rồi lại rời đi, để lại chiếc bàn bơ vơ lạc lõng cho tới khi có người khác nhận ra tiềm năng của nó mà tận dụng. Nhưng có một người làm con bé nhớ mãi, đó là chị Liên. Chị Liên còn trẻ lắm, khoảng hăm lăm hăm sáu gì đó. Chị không đẹp, nhưng rất có duyên, duyên nhất có lẽ là đôi đồng tử nâu tròn óng ánh cùng nụ cười ngọt dịu tựa đóa huệ thuần thanh. Chị bán còn đắt hàng hơn bác Lan bây giờ. Có mấy anh thanh niên trong làng si mê chị Liên, ngày nào cũng lái xe máy lượn qua lượn lại dăm bảy lượt. Con bé lân la hỏi nhưng chị bảo chưa ưng ai cả. Con bé và chị quấn nhau lắm. Hàng ngày mỗi khi đi học về, con bé lại chạy ra phụ chị bán hàng hoặc ngồi cạnh chị trên cái ghế nhựa, líu lo kể chuyện về một ngày đi học của nó. Nó chả bao giờ giấu chị thứ gì, ngay cả chuyện nó thích cậu bạn lớp bên mà chưa dám kể cho ai. Chị hay cho nó khi quả táo, lúc quả mận, quả chuối. Hôm nào chị dễ tính còn cho cả cân xoài làm nó sướng run cả người. Nó hiểu chị lắm. Nó biết chắc rằng chị nói chưa ưng ai là nói vậy thôi, chứ mỗi khi anh Toàn đến mua hàng, ánh mắt chị lấp lánh lạ thường. Anh Toàn là công an ở đâu đó trên thị xã, anh đẹp trai, cao to, trắng trẻo khác hẳn với mấy thanh niên trong làng. Anh Toàn ngày nào cũng đến hàng chị Liên, đôi khi không mua hàng mà chỉ tìm cớ ngồi cạnh chị tỉ tê tâm sự. Chị Liên mê anh Toàn lắm, ngày nào chị cũng thấp thỏm trông ngóng anh. Hôm nào anh không đến, chị lo lắng mà buồn rười rượi, cho tới chập tối lúc dọn hàng vẫn ngóng ra cao tốc mãi. Có hôm nó dò hỏi chị:

- Chị bảo chị chưa ưng ai, mà sao mỗi khi anh Toàn đến chị vui quá vậy?

Chị Liên giật mình:

- Đâu có đâu.

Nhưng khuôn mặt chị mách bảo cho con bé biết rằng chị đang nói dối. Con bé thở dài:

- Em không hiểu sao nhưng mỗi khi nhìn anh Toàn em thấy bất an lắm. Anh ấy đẹp trai mà trông công tử thế nào ấy. Em lo rằng sau này chị sẽ khổ.

Chị Liên im lặng, không nói gì. Con bé biết rằng chị cũng cảm thấy thế, nhưng có lẽ tình yêu đã khiến con người ta tròng trành chìm sâu, hiếm khi nào người ta yêu mà dành chỗ cho lý trí chen chân vào.

Bẵng đi một thời gian, con bé không thấy anh Toàn qua lại thường xuyên như trước. Anh như bốc hơi hẳn, không còn xuất hiện lần nào nơi gian hàng của chị nữa. Linh cảm mách bảo cho con bé chuyện chẳng lành, nó lân la dò hỏi chị. Nhưng chị một mực im lặng, khuôn mặt buồn bã, rũ rượi, nụ cười cũng theo đó mà biến mất. Chị hay ngồi thẫn thờ hàng giờ liền, ánh mắt vô định nhìn vào khoảng không. Lắm lúc có khách đến mua hàng chị cũng chẳng để ý, làm con bé phải vội vàng chạy xuống bán giúp, chị mới sực tỉnh. Chị cũng chẳng còn chú tâm vào những câu chuyện hàng ngày của nó, thỉnh thoảng chị lại quay mặt đi chùi vội hàng nước mắt. Nó đem thắc mắc của mình đi hỏi mẹ, thì nhận được một câu trả lời đầy bàng hoàng. Mẹ nó nói:

- Cái Liên nó có thai rồi. Nghe bảo là của cái thằng cao cao trắng trắng hay qua lại hàng của nó ấy. Cái thằng thật tệ bạc, làm mà không thèm chịu trách nhiệm, để cái Liên mang tiếng chửa hoang. Bây giờ trong làng đang đồn ầm lên kia kìa, bố mẹ nó cũng giày vò đay nghiến nó. Không khéo con bé chẳng sống nổi ở đây đâu.

Con bé nghe mẹ nói mà bủn rủn chân tay. Nó oà lên khóc nức nở và chạy ngay xuống chỗ chị Liên, gục đầu vào lòng chị khóc không thành tiếng. Chị Liên dường như cũng hiểu, chị vỗ lưng nó mà hai hàng nước mắt rơi xuống thấm đẫm tóc con bé. Nó là người ngoài mà còn thấy chua xót đến như vậy, nói gì tới nỗi đau đớn của chị Liên. Hai chị em cứ ôm nhau khóc chẳng biết bao nhiêu lâu, khi đã hoàn hồn lại, nó hỏi chị: - Sao chị không lên thị xã tìm thằng khốn kiếp đó? Chị cười chua chát:

- Lên trên đấy có biết bao nhiêu là người, chị biết tìm ở đâu? Nếu người ta yêu thương chị thật lòng thì đã không trốn chạy như thế. Bây giờ đi tìm thì nào có ích gì, người ta chưa chắc đã chịu nhận trách nhiệm, chỉ rước khổ về mình mà thôi. Có trách thì chỉ trách chị sao mà nhẹ dạ quá, đặt tình yêu nhầm chỗ mà tự làm mình khổ.

Nó ngậm ngùi nhìn chị:

- Vậy chị tính sao với đứa bé?

Chị quả quyết:

- Dù có khó khăn đến mức nào, bằng mọi cách chị vẫn sẽ sinh con và nuôi nấng nó nên người. Chị không thể để một sinh linh vô tội chưa chào đời mà đã phải chết chỉ vì những lỗi lầm của người lớn. Mỗi khi nghĩ rằng trong bụng mình đang mang chứa một thiên thần, chị lại như được hồi sinh mà tự nhắc nhở mình phải sống thật tốt.

Con bé nhìn chị mà lòng ngổn ngang suy nghĩ. Hai chị em im lặng hồi lâu, chị nắm lấy tay nó:

- Tình yêu là sự tin tưởng. Nhưng sự tin tưởng ấy phải được đặt đúng chỗ, nếu không tình yêu sẽ biến thành bất hạnh. Chị mong em sẽ tìm được một nửa chân chính của đời mình.

Nó nhìn chị mà đôi mắt rớm lệ.

Bụng chị Liên ngày càng to ra. Những lời bàn ra tán vào ngày càng lan xa và nặng nề hơn. Những chàng trai khi xưa say mê chị Liên chẳng còn xuất hiện nữa, hàng hoa quả của chị ngày một thưa vắng khách qua lại. Những quả táo, chùm nho nằm im bất động, như đang buồn cho nỗi niềm người con gái. Những bà cô sớm sớm đi chợ về thường đứng đối diện hàng chị mà bĩu môi chỉ trỏ, rằng chị là một đứa chửa hoang, một con yêu quái làm hỏng hết cả thanh danh gia đình. Con bé nghe loáng thoáng rằng cha mẹ chị không chịu cho chị sinh đứa bé, doạ sẽ từ mặt và đuổi ra khỏi nhà trước khi đứa bé ra đời. Nó thương chị lắm mà chẳng thể làm gì. Những điều độc ác ấy ngày một trở nên nặng nề hơn. Chẳng còn ai mua hàng của chị Liên nữa, có hôm chị ngồi cả ngày mà chẳng bán được chút gì. Người làng đi qua ai cũng ném cho chị cái nhìn khinh bỉ và kì thị. Hình như chỉ còn con bé là quan tâm săn sóc đến chị. Mỗi trưa nó đều lén mẹ mang cho chị chút thức ăn, bởi nó biết chị không hề muốn về nhà. Nơi địa ngục ấy chỉ chờ chị bước vào là bao nhiêu lời cay đắng, độc địa sẽ trút xuống. Nghĩ tới việc chị sẽ phải chịu đựng những lời lẽ ấy hàng đêm, nó xót xa đến không ngủ được.

Vào một ngày nọ, vào lúc chập tối, chị Liên gọi nó xuống hàng và gói cho nó tất cả những thứ hoa quả còn sót lại. Chị không nói, nhưng nó biết chị định làm gì. Con giun xéo mãi cũng quằn, chị sẽ chẳng thể sinh con một cách bình yên nếu cứ ở lại cái nơi này mãi. Nó nhìn chị mà khóe mắt cay xè, sao ông trời bất công với người con gái này đến thế. Chị mới 26 tuổi, còn rất trẻ. Cuộc đời chị mai đây sẽ đi về đâu? Chị không biết, nó càng không biết. Nó chỉ có thể ngậm ngùi cho chị. Nó hỏi:

- Em có thể gặp chị lần cuối ở đâu?

Chị đáp:

- Ở chiếc bàn này, vào lúc nửa đêm nay nhé.

Đêm đó, nó thao thức, bồn chồn. Nửa đêm, nó lẳng lặng trốn nhà ra ngoài. Chị Liên đã đứng đó từ bao giờ. Chị chả mang theo gì nhiều, ngoài một cái bị bên trong đựng vài bộ quần áo. Chị nhìn nó trìu mến:

- Có lẽ em là thiên sứ do ông trời gửi đến như một món quà dành cho chị.

Nó khóc nấc lên, không thể nói được gì. Vậy là từ nay nó sẽ mất đi một người bạn thân thiết, cuộc đời nó sẽ trống trải hơn nhiều lắm. Nó ôm đôi vai gầy của chị mà nước mắt chảy tràn. Chị vỗ về rồi đẩy nó ra, chị chúc nó sống tốt hay dặn dò gì đó nó chẳng còn nghe rõ nữa. Nó nhìn theo dáng vẻ liêu xiêu của chị bước đi trên con đường cao tốc cho tới khi biến mất vào màn đêm.

Chiếc bàn lại bơ vơ, lạc lõng giữa dòng đời tấp nập. Thiếu đi dáng ngồi của chị và những thứ hoa quả bày biện trên đó, trông nó côi cút đến lạ, trống vắng như lòng con bé. Cuộc sống vẫn thế chảy trôi, nó dần quen với sự biến mất của chị. Đôi khi nó cũng tò mò, băn khoăn về cuộc sống mới của chị ở nơi xứ lạ, nhưng nó đâu thể giải đáp được thắc mắc của chính mình. Nó chỉ ước ao rằng sau này, vào một lúc nào đó của cuộc đời, chị và nó sẽ gặp lại nhau. Có lẽ khi ấy hai chị em sẽ có nhiều điều để nói lắm. Còn hiện tại, nó chỉ có thể cầu cho chị và đứa con ra đời bình an và hạnh phúc.

Hai tháng sau, chiếc bàn có người khác dọn tới, ấy là bác Lan.

H.K.L

Bài viết liên quan

Xem thêm
Tiếng chuông muộn màng – Truyện ngắn của Trần Minh Ánh
Đêm đã khuya, mọi cảnh vật đã chìm vào giấc ngủ, tiếng điện thoại tôi đổ chuông, bên kia đầu dây là một giọng đàn ông tiếng Quảng Nam nhưng rất lạ: Alo có phải anh Minh không?
Xem thêm
Nguyễn An Bình - Chùm thơ dự thi (Chùm 2)
Buổi chiều cơn mưa nhỏ qua đâyMang theo cánh cò quay về chốn cũCầu Ba Son in bóngRực rỡ trong ánh chiều tàSoi từng nhịp yêu thươngNối khu đô thị mới Thủ Thiêm bao năm cách trởXanh lục bình vừa trôi vừa nởĐêm bừng lên ánh điệnLấp lóa dòng xe xuôi ngược.
Xem thêm
Nguyễn Đức - Chùm thơ dự thi
Tôi ngồi ngẫm lại đời tôiNợ bao ánh mắt nụ cười thân thươngNợ tóc mây bên kia đườngBồng bềnh theo gió, hương sang bên này
Xem thêm
Xuân bên cửa trời
Truyện đăng Văn nghệ Công An
Xem thêm
Tóc xanh, má thắm, môi hồng – Truyện ngắn Nguyễn Hải Yến
Người đàn bà kéo con vào lòng, che chiều gió hắt, hỏi Thụy chờ ai? Có phải cũng đợi chồng? Thụy cười, bảo không, em tìm thấy người yêu rồi, tận chiến trường miền Đông, cũng đã đón được anh ấy về… Em ở đây chờ một người. Khi bạn ấy về, em trả lại lời hứa mười tám tuổi…
Xem thêm
Mê muội - Truyện ngắn Nguyễn Thị Bích Vượng
Một hôm, trời về chiều, mưa bụi lây phây, vẫn như mọi ngày tan giờ làm việc, Lan qua chợ mua thức ăn, rồi hai vợ chồng cùng về, mới đến đầu ngõ, chị nhìn thấy bố chồng đang đứng ở cổng.
Xem thêm
Người đàn bà bên kia sông – Truyện ngắn của Văn Giá
Làng tôi nằm sát con sông Thương. Từ chân đê vào làng đi qua một con đường đất nhỏ, hai bên trồng phi lao, cắt qua cánh đồng. Khoảng cách từ làng ra sông không quá xa. Người lớn ở trên đê, mỗi khi có việc gì gấp, gọi vọng vào trong làng vẫn có thể nghe thấy, nhất là khi gặp gió xuôi thì rõ mồn một.
Xem thêm
Rome còn thơm mùi Oải hương - Truyện ngắn của Thu Trân
Chuyên mục Đọc truyện ngắn hay trên báo Văn nghệ
Xem thêm
Cọng rơm - Truyện ngắn của Bùi Thị Huyền
Trở về thăm làng sau mấy chục năm tha phương cầu thực, Mỳ vui và hân hoan như chưa hề xảy ra những biến cố trong cuộc đời mình. Nói là về thăm làng nhưng thực ra cái làng Trà đó không phải nơi chôn nhau cắt rốn của cô. Nó là quê, cái nơi cách đây đã lâu lắm rồi, Nhân - một nửa của Mỳ ngày nào, sinh ra và lớn lên trong ngôi nhà nhỏ dưới chân núi Trà, ngọn núi chơ vơ giữa vùng đồng bằng duyên hải.
Xem thêm
Tìm cha - Truyện cực ngắn của Lê Thanh Huệ
Nguồn: Giải thưởng truyện ngắn của Tạp chí Thế giới mới (1993 – 1994)
Xem thêm
Bông hoa của bản – Truyện ngắn Nguyễn Thị Thu Trang
Tiếng khóc thút thít của Mai vọng từ phía buồng lại, xóa tan sự tĩnh lặng của đêm. Páo ngồi bên bếp, nồi nước đang sôi ùng ục bốc khói, tay Páo cầm thanh củi cời những viên than hồng rực, ánh mắt vô định nhìn những ngọn lửa bập bùng cháy cũng như lòng Páo lúc này đang không yên. Páo muốn đi vào trong phòng Mai, nói với Mai rằng hãy đứng dậy và bỏ đi cùng anh. Hãy bỏ lại tất cả cuộc sống hiện tại để đến một nơi khác bắt đầu cuộc sống mới như đôi chim cu tự xây tổ mới cho mình, như đôi hoẵng chạy vào rừng sâu sống cuộc sống yên bình… Từ nhỏ Páo đã chứng kiến Mai khổ quá rồi, giờ nếu tiếp tục để Mai chịu khổ hơn nữa anh thấy mình càng vô dụng như khúc gỗ dưới sàn nhà, như cây lá han trong rừng.
Xem thêm
Yêu nhau ở đất lửa
Truyện ngắn của NGUYỄN XUÂN VƯỢNG
Xem thêm
Làng quê đang trôi
Khoan giếng trên đồi. Giở mảnh giấy ghi nhì nhằng những cuộc hẹn nhận qua điện thoại, hắn rút bút bi gạch ngang, tay co giật, run run, đường gạch ngoằn ngoèo. Hắn khựng lại, gãi gãi tai, nhưng rồi cũng lên đường.
Xem thêm
Gió chướng lạnh lùng, mưa rung lá hẹ – Truyện ngắn của Triệu Vẽ
Lâu lắm rồi đêm nay bà Sáu mới lại nghe một tiếng vạc sành đơn côi, trong cái hơi lạnh rờn rợn của mùa gió chướng. Không hiểu sao bà muốn lên bàn thờ đốt cho ông Sáu cây nhang. Con dâu bà nó cứ càm ràm mùi nhang giờ toàn hóa chất độc hại, hay má chuyển sang nhang điện. Bà không ưng. Bà thích hửi cái mùi nhang khói thiệt lẩn quẩn trong nhà, trong gian thờ vào lúc chạng vạng, nghe ấm cúng bình an không có tả được.
Xem thêm
Chợ phiên Mèo Vạc – Tạp văn của Nguyễn Duyên
 Ai đã từng đến chợ phiên vùng cao? Tôi chưa từng đến chợ phiên vùng cao nên tôi rất mong mỏi. Khi trên xe ô tô nhà thơ Trần Đăng Hào chủ tịch Hội VHNT Ninh Bình thông báo với anh chị em: Ngày mai có chợ phiên Mèo Vạc đó. Lòng tôi dâng lên bao cảm xúc đợi chờ chợ phiên tới!
Xem thêm
Em sẽ gây tai nạn
Truyện cực ngắn của LÊ THANH HUỆ
Xem thêm
Cô gái có khuôn mặt trăng rằm Truyện ngắn Trần Thế Tuyển
Trên đời này chuyện gì cũng có thể xảy ra. Là người lính đã trải qua mấy cuộc kháng chiến, được đào tạo, học hành bài bản, ông Hữu không tin vào sự mù quáng, vô căn cứ. Nhưng thế giới tâm linh là điều ông đặc biệt quan tâm. Điều gì con người chưa có khả năng khám phá, lý giải thì đừng vội phủ nhận. Hãy nghiêm túc tìm hiểu nó với thái độ đúng đắn nhất. Ông Hữu thường nói với cấp dưới như thế.
Xem thêm
Gọi mãi tên nhau
Truyện cực ngắn của LÊ THANH HUỆ
Xem thêm
Chuyện ngày cuối năm - Truyện Ngắn Cát Huỳnh
Nhìn hắn bây giờ với dáng vẻ đường bệ. Nếu là người lạ chắc thế nào cũng lầm tưởng hắn là một cán bộ cấp cao ở tỉnh.
Xem thêm
Triết gia miệt vườn – Truyện ngắn của Vương Huy
 Lão Bần nâng ly trà lên miệng nuốt đánh ực một cái, lão gằn giọng nói: Tôi đọc triết từ thời trẻ và tôi rất mê Bùi Giáng. Nhưng sau nầy nghĩ lại, nếu Bùi Giáng viết ít lại sẽ hay hơn. Tôi thích triết Heidegger vì triết ổng sâu kín.
Xem thêm