TIN TỨC
  • Thơ
  • Chùm thơ dự thi của Nguyễn Đông Nhật và Phát Dương

Chùm thơ dự thi của Nguyễn Đông Nhật và Phát Dương

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2021-09-20 13:58:27
mail facebook google pos stwis
2567 lượt xem

PHÁT DƯƠNG (Sóc Trăng)
 

Cảm ơn vì đã khác nhau

 

Đưa tay với ra

Dù hai ta khác nhau

Những cú chạm truyền nhựa nhịp đập lan cộng hưởng

Giọng nói khác gương mặt khác vóc dáng khác món ăn mỗi bữa khác

Cùng quy tụ về chữ thương

 

Cảm ơn đã khác nhau

Sài Gòn như ngân hà mỗi ngôi sao mỗi kiểu người tỏa một kiểu sáng

Đổ dồn về đây lấp lánh

Hấp háy đôi mắt người trẻ trên đường tìm ước mơ

Người già vun vén ở nhờ

Người gắn bó

Người đến người đi thành phố giang vòng tay lặng lẽ

Trao những cái ôm

 

Rưng rức thơm

Mỗi bông mỗi màu vườn ươm nụ

Không phải bản tình ca du dương, khúc hát của phố bình dị phách gõ nhộn nhịp

Tiếng tứ xứ ba miền hòa tiếng xe

Tiếng vá ép tiếng bánh mì trăm loại tiếng rao

Mồ hôi rớt hoa thơm lại mọc

 

Không cần giống nhau mà điều đó có gì quan trọng

Vách chỉ để ngăn lòng thành phố chung nhà

Tô canh sấu ăn cùng mắm kho ngon bởi nghĩa tình

Bàn tay nhăn bàn tay non bàn tay to bè... khi tất cả cùng nắm trăm đốt tre liền phép khắc nhập màu nhiệm

Thành phố như tàng cây chào đón bầy chim

Xanh xanh xanh

 

Hòa nhập chẳng hòa tan

Người Sài Gòn giống mà không giống

Những vỉa hè áo vest chung mâm áo vá

Ngồi cạnh nhau cảm ơn vì đã khác nhau.
 

Ảnh Internet.

Nhìn đâu cũng thấy người hùng

 

Má kể hồi xưa xuôi ngược

Người với người sống bởi niềm tin

Dăm bạc lẻ cũng tới thành phố được

Đi trước trả sau, xe của những người hùng

 

Cái xứ kì khôi hảo hán khắp đường

Áo vá vai mà nghĩa tình đầy túi

Đợt đó nuôi ba bệnh mòn con mắt

Cô bán cơm thương cho mượn tiền “nào khá trả tui”

 

Cái xứ gì đâu người lèn chặt với người

Ai té đưa tay nâng, đâu giẫm nhau mà sống

Một tiếng “cướp” bỏ bán buôn cả thảy cùng nhau rượt

Có ghét nhau cũng đối đãi thiệt lòng

 

Xứ người dưng mà nghĩa nặng tình nồng

Má vay mượn từng mùa bông của phố

Mai mốt lớn lên con ơi con nhớ

Giữ nếp đất xưa đừng học thói xô bồ

 

Cái xứ lạ lùng chẳng ghét nổi ai

Về diết da thương, chờ hoài lần hẹn

Má tủm tỉm cười “Hồi đó gặp ba mày ở trển

Hoạn nạn ra tay phải lòng đất khách

Kêu anh hùng, ai ngờ thiệt tên Hùng!”

 

Một bàn tay vỗ không kêu

 

Con chim nào bay một cánh?

Tiếng vỗ nào chỉ một tay?

Phố vắng tiếng rơi nhọn hoắt

Trong đêm bóng lá thẫm dày

 

Tỉ mẩn con đường trải sỏi

Kiểu chi thoát được gặp ghềnh

Đâu phải lần nào vấp té

Cũng đều đủ sức tự lên

 

Một bàn tay ngân phím đợi

Một bàn tay nhấn phím thầm

Một bàn tay gieo hạt nghĩa

Hai bàn tay vỗ nảy mầm

 

Phố chẳng còn biên giới phố

Bàn tay nắm lấy bàn tay

Tiếng cười hai bàn tay vỗ

Mạ vàng những nụ mơ gầy

 

Ai chẳng một lần thất thế

Ai đâu sống nổi một mình

Cái ôm đều cần hai phía

Trao đi nhận lại, phố tình

 

Tiếng vỗ đều, nuôi phố lớn

Chừng nào con mắt còn nhìn

Đừng để một bàn tay mở

Chờ hoài chỉ có im thinh.

 

Nguyễn Đông Nhật

 

Lời biết ơn thầm

 

Chú Tư vê điếu thuốc

Pháo địch bắn vu vơ

Chiều Tân Uyên năm ấy

Khói đốt đồng cay cay.

 

Đặt ống trúm (1), cắm câu

Cho cái ăn tụi nhỏ

Đứa lên R, vô khẩu (2)

Thăm chú, ghé lai rai.

 

Mấy năm bị khai trừ (3)

Buồn; nhưng mà bám trụ

Cách mạng trong lòng chú

Là bà con - ruộng vườn.

 

*

Túi rau củ mùa dịch

Gửi từ miền quê xa

Trên trái dưa, trái cà

Không ghi tên tác giả

 

Làm nên sự sống này

Những bàn tay chai sạm

Thầm lặng họ cuốc cày

Ruộng vườn là cách mạng

*

Nhìn cây ATM (4)

Nhớ ống trúm năm nào

Ơi trái bí trái bầu

Ơi những chú Tư ơi. 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm
Giữ một mảnh hồn quê - Chùm thơ Võ Thị Thu Hằng
Từ làng quê đến đô thị, từ ký ức đến hiện tại, thơ Võ Thị Thu Hằng là những mảnh ghép giàu hình ảnh và cảm xúc. Trong nhịp sống hiện đại, tác giả vẫn cố giữ lại “hồn quê” - một hành trình lặng lẽ, nhiều suy tư.
Xem thêm