TIN TỨC
  • Thơ
  • Chùm thơ lục bát Đỗ Nam Cao

Chùm thơ lục bát Đỗ Nam Cao

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2023-11-06 12:23:24
mail facebook google pos stwis
5522 lượt xem

Lục bát có vẻ không là thể thơ sở trường của một nhà thơ tự do phóng khoáng không chấp nhận mọi luật lệ khuôn phép như Đỗ Nam Cao. Suốt gần 40 năm làm thơ, Cao chỉ có trên dưới 10 bài thơ lục bát. Hóa ra, Cao hiểu làm lục bát hay quá khó, làm lục bát có bản sắc riêng càng khó hơn nhiều. Đây là thể thơ mơ ước của Đỗ Nam Cao, chỉ khi thấy đầy đủ nội lực anh mới dám làm lục bát. 5 bài thơ ngắn và nhất là trường ca “Hỡi cô cắt cỏ” tôi giới thiệu dưới đây cho thấy Đỗ Nam Cao đã tạo nên một thứ lục bát rất hay của riêng mình, để không phải xấu hổ với ca dao dân ca, với Nguyễn Du, Nguyễn Bính, Nguyễn Duy…

NHÀ THƠ NGUYỄN THẾ KHOA giới thiệu

 

Nhà thơ Đỗ Nam Cao (1948 – 2011)

 

HÀ NỘI MÙA ĐÔNG

 

Người im xe điếu tay cầm

Nuốt vào khói nước trầm trầm trông mưa

Tường rêu góc phố ai chờ

Cành bàng khô những gió mùa lượn quanh

Hồ Gươm ghế đá vắng tanh

Chiều Cổ Ngư nắng tắt nhanh trên đường

Sông Hồng

Ô ngô lên thắm bãi bồi

Người ơi nhớ nhé mai rồi bẻ ngô

Để thơm hè phố xửa xưa

Lửa than hồng quạt vào mưa lạ lùng

Nhà ai quấn chiếc chăn bông

Dấu trong chăn ấm lòng không nghĩ nhiều

Mênh mông góc phố buổi chiều

Tôi đi qua gió

Thổi nhiều hơn lên

 

Ở LÀNG ĐẠI PHÙNG

 

Xa quê lâu thiệt là lâu

Tôi về ngủ dưới dàn trầu mẹ tôi

Đêm trăng trắng tựa cục vôi

Mắt cay cay miệng à ơi mơ màng

Trong mơ rớt lá trầu vàng

Rớt mo cau rớt cô nàng xửa xưa

Em tươi tắn nụ cười mưa

Hoa xoan ướt mà em chưa lấy chồng

Ngon ơ cái khúc cải ngồng

Ngậm trong miệng mãi chịu không nuốt vào

Áo xanh áo đỏ cào cào

Bay trong hương lúa giã chào làng quê

Nhà cao phố rộng tôi về

Thương con săn sắt ngủ mê giếng chùa

 

Đêm 4.8.2002

 

NGÕ NHÀ EM

Tặng Ng. H

 

Ngõ nhà em có còn không

Còn cây bòng mấy quả bòng đòng dưa

Ngõ nhà em có còn mưa

Bìm bìm leo bìm bìm xưa có còn

Ngõ nhà em bé cỏn con

Còn sâu hun hút còn thon thót chờ

Ngõ nhà em đó bây giờ

Tôi đi qua ngõ ngõ hờ hững tôi

Ngõ nhà em gió chao ôi

Còn con đom đóm chưa thôi lập loè

 

Làng Đại Phùng, Tháng 02.2007

 

CÓ KHÔNG

 

Có không trong cõi vĩnh hằng

Có cô cắt cỏ có trăng lưỡi liềm

Có không trong cõi thần tiên

Rượu ngon lại uống bạn hiền lại chơi

Chỉ còn sờ sợ chút thôi

Có thơ không để tôi rơi xuống trần

 

11.2011

 

HỠI CÔ CẮT CỎ

 

Bờ đê vắng nghé vắng trâu

Không quai nón tuột không câu hẹn hò

Đầm sen không gió hững hờ

Đường thôn không ngõ thập thò bóng trăng

Chiếc liềm ai nỡ đem quăng

Vào trong dĩ vãng xa xăm mịt mờ

Đền thiêng hóa thánh lậy thờ

Hỡi cô cắt cỏ bây giờ ở đâu

Quạnh hiu bến mộng thả câu

Giật lên được chỉ phép màu mà thôi

Chợt vầng mây sáng rực trời

Hiển linh thánh Tản cả cười cùng cô

Mưa rào rạch nước cá rô

Tôi bơi ngược đến kiệt khô sức mình

Sống là trống thúc thình thình

Chết vác vai những cột đình gốc đa

 

Xiêu xiêu quán chợ bà mưa

Mưa mưa cha đã cầy bừa ruộng xong

Áo tơi rũ xuống mặt đồng

Mẹ đi cấy mạ mãi còng cả lưng

Mũi trâu vẹo vọ dây thừng

Năm đôi ba vụ nửa mừng nửa lo

Mờ xa lã sã cánh cò

Bóng cô cắt cỏ lò dò trong mưa

Tôi ngồi ngẫm dưới sao thưa

Lập lòe đom đóm hiểu chưa thấu làng

 

Nắng đá ong

Chim cu mượt

Mươn mướt giếng làng

Ganh gánh nước trong

Chân trần nhân nhấn ngó sen

Tóc tha thả lưng nhây nhẩy

Khuất sau ngõ thơm hoa bưởi

Bướm vàng còn con nhấp nhới

Con còn phấp phới ruổi chơi

Thì em xỉnh xinh

Em xinh em đứng một mình được a

Tim tím hoa cà

Biêng biếc tầm xuân

Muốn tình gửi má bồ quân

Gửi môi quả nhót gửi chân cửa chùa

Hỡi em Tấm của ngày xưa

Hỡi cô thôn nữ nắng mưa tảo tần

Tứ thời cái áo tứ thân

Hỡi cô cắt cỏ của thần Tản Viên

Còn riêng cái yếm hoa hiên

Thì quên đi nhé bạc tiền quên đi

Sợi rơm thơm tổ chim ri

Ổ rơm vàng nói lên gì hỡi cô

 

Tôi đi mò ốc móc cua

Móc mò gẫy cả lưng chưa thấy nàng

Em về chết chú kiến càng

Động tình kiến đã vội vàng bỏ đi

Để bà mãi mãi son môi

Để ông mãi ống bình vôi củ hành

 

Thôi sao được

Anh đánh cược

Chiếc lược sừng trâu

Một xâu lá bưởi

Một chuỗi hạt cườm

Lườm lườm nguýt nguýt lườm lườm

Ừ lươn ừ lẹo

Một tẻo tèo teo

Thật thà anh sẵn đem theo

Một keo đánh vật

Nếu anh thua thật

Anh mất yếm đào

Yếm xanh yếm trắng yếm nào

Một đàn cào cào

Một ao củ ấu

Một đấu tám xoan

Một rằng ngoan hai rằng ngoan

Đòng đong cân cấn khoan khoan mại cờ

Một con cò bợ bơ vơ

Một con nghé ngọ cọ bờ vai em

Tiếng chầy thình thịch đêm đêm

Tiếng kêu con vạc kêu mềm bờ ao

Lặng thinh tiếng phải lòng nhau

Ngoài sân ngan ngát hương cau tiếng gà

Tiếng rên nặng nhọc của bà

Đuôi trâu quật muỗi sau nhà nửa đêm

Chõng tre ngủ gió hây thềm

Tóc hương bồ kết ướt nhèm bờ vai

Chợt nghe như tiếng thở dài

Cối khuya ngừng giã gạo ai trắng rồi

Hỡi cô cắt cỏ của tôi

Lấm lem xin cứ nhích ngồi lại đây

Tay nâng bím tóc nặng dầy

Gió cây vối thổi khô đầy đặn trăng

Thì chàng với thiếp

Khiêm khiếp mắt nàng

Bổ đôi quả cau một nhát

Chẻ sợi lạt mỏng tang

Quạt đan gió cuồn cuộn sang

Mát suốt cả làng

Mát ơi võng lọng theo chàng về dinh

 

Dinh tùng dinh

Dinh tùng dinh

Dinh dính nhựa mít

Dinh dính vôi

Buồn vui dinh dính

Gió đi qua đình

Em đi qua đình

Thì mình em cũng quả tình nem Phùng

Để anh lúng túng

Để bông hoa súng

Để nhện giăng tơ

Để con sin sít chui nhủi

Để con bổ củi bổ hoảng

Để choáng thằng Bờm

Chui vào đống rơm

Ăn cơm nắm

Ngắm sao

Mơ đến ngày nảo ngày nao

Mưa rào tháng chạp

Ngồi ngáp chờ sung

Rụng trúng thành hoàng

Long sàng tre chõng của chàng

Cánh sen nở võng ru nàng bống tiên

 

Thì thôi về bãi Tự Nhiên

Để em tắm để thánh hiền lòi ra

Con vua cũng thể đàn bà

Dẫu chàng đánh dậm vưỡn là đàn ông

Ôi Tiên Dung hỡi Tiên Dung

Giọt phù sa mẹ sông Hồng đẻ đau

Đất trời đã gả trầu cau

Thiếp chàng duyên nợ từ đâu hỡi thần

Hoa thơm ong chích bướm vần

Nên chồng nên vợ còn ngần ngại sao

Sông dài bãi rộng trời cao

Màn anh đã mắc em vào động tiên

Cực xinh cái núm đồng tiền

Hỡi cô cắt cỏ chiếc liềm của ai

Cười lên trăng đã hoa nhài

Yếm em nõn thế lược cài vào đâu

 

Hội xuân trống động mái đình

Chân đu đã nhún đã tình lả lơi

Vút lên chóng cả mặt trời

Cho bay đi hết chuyện đời đảo điên

Bay đi cái túi không tiền

Vuông khăn dải yếm chiếc liềm bay đi

Thoảng nghe trong gió xuân thì

Bầy chim chích khúc khích gì với nhau

 

Hội giã La hãy mau mau*

Mau chân kẻo chậm

Mau tay

Tay ải tay ai

Tay nắm cổ tay

Tay lần giải yếm

Cởi ra hội hè

Nhè nhẹ thôi

Nhẹ

Ngực e ấp ngực

Rất mực thần tiên

 

Đuốc đèn chợt sáng bừng lên

Trai hoan hỉ gái ngả nghiêng

Rõ hiền

Bây giờ má lúm đồng tiền

Là duyên lợi nhuận

Thuần phong

Mỹ tục

Đùng đục nhờ nhờ

Tôi đi đặt vó bỏ lờ

Nặng tay kéo những nghi ngờ hết thôi

 

Hỡi cô cắt cỏ trên trời

Làm cho chú cuội tuột rơi xuống làng

Nên tôi luôn tự dối lòng

Nên tôi luôn nói dối nàng của tôi

Đeo con cóc kiện ông trời

Đeo con kiến kiện củ khoai làm gì

Tò vò ngồi khóc tỉ ti

Còn trai méo miệng ỉ i mình tài

Liềm cùn tôi đã đem mài

Áo xưa đổi vạt cô hài lòng chưa

Cỏ ùn xanh ngẩn cơn mưa

Héo hon chân mạ hạn trưa cháy lòng

Nếu mà chỉ giận chỉ hờn

Thả cho cái nón tôi còn buộc quai

 

Chiều lơ lửng lửng lơ kìa

Bãi sông ngàn mía đang lìa bờ trôi

Níu vào đê níu vào thôi

Rối tinh lên cái yếm sồi của em

Mướt mườn mượt cỏ ôi mềm

Ngả lưng xuống cỏ cực niềm hoan ca

Ròn tan vỡ vội tiếng gà

Bao nhiêu con dế khóc òa cả lên

Ơi giời ơi trăng lưỡi liềm

Ơ em đang cắt cỏ miền thiên thai

Cô kia cắt cỏ cùng ai

Hỡi cô đang cắt cỏ ngoài bờ đê

Áo nâu non em sẽ về

Em về làm dâu

Làm dâu nuôi tằm

Đôi mắt lá dăm

Rượu tăm

Uống đêm trăng rằm

Ướt đằm lòng tôi

 

Xa rồi xa mãi người ơi

Hỡi cô cắt cỏ của tôi xa rồi

Còn không

Em lấy chồng chưa

Trời mưa ướt lá trầu vàng

Ướt em em chịu ướt chàng em thương

Mười thương thương lấy một thôi

Thương cau bổ nửa thương vôi quết trầu

Trầu cau đám cưới đỏ môi

Vui hơn tết lễ kết đôi Châu Trần

Nàng Bân nhớ rét nàng Bân

Áo em may muộn còn cần đến nay

Còn tôi còn mớ trầu cay

Còn ba đồng tiếc lắm thay nên liều

Trèo lên ngọn gió cánh diều

Trăng mồng tư trẩy liềm yêu tặng nàng

 

À ơi ơi hỡi à

Thằng cuội ngồi gốc cây đa

Để trâu ăn lúa gọi cha ời ời

Sao không gọi mẹ cuội ơi

Sao không gọi cái yếm sồi xửa xưa

Mẹ còn ăn bát riêu cua

Thì thừa sữa lạ nuôi vua mọi thời

 

Hà Nội – Hà Đông, La Khê 9.2004

ĐỖ NAM CAO

 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm
Giữ một mảnh hồn quê - Chùm thơ Võ Thị Thu Hằng
Từ làng quê đến đô thị, từ ký ức đến hiện tại, thơ Võ Thị Thu Hằng là những mảnh ghép giàu hình ảnh và cảm xúc. Trong nhịp sống hiện đại, tác giả vẫn cố giữ lại “hồn quê” - một hành trình lặng lẽ, nhiều suy tư.
Xem thêm