TIN TỨC
  • Thơ
  • Chùm thơ Trần Quang Khánh - Dấu chân lính trên những đám mây mùa thu

Chùm thơ Trần Quang Khánh - Dấu chân lính trên những đám mây mùa thu

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-03-13 07:39:53
mail facebook google pos stwis
1040 lượt xem

Tập thơ Những đám mây mùa thu (2024) là tác phẩm thứ 3 của Trần Quang Khánh, sau Ký ức xanh (2021) và Nốt nhạc mùa (2022). Có thể nói đây là một hành trình đầy hoài niệm, một sự kết tinh của ký ức và chiêm nghiệm. Với giọng thơ trầm lắng, sâu sắc và mang đậm dấu ấn của một người lính từng đi qua chiến tranh, tác phẩm không chỉ là tiếng lòng của tác giả mà còn là chứng nhân của thời đại, của những thăng trầm lịch sử và những xúc cảm rất con người.

Mỗi bài thơ trong Những đám mây mùa thu như một nốt nhạc trong bản giao hưởng ký ức. Đó là tiếng thơ viết từ trận mạc, từ những ngày tháng hào hùng nhưng cũng đầy mất mát, từ những buổi chiều nhìn mây trời mà suy tư về thời gian, về kiếp người. Chùm bài được rút tỉa từ tập thơ và giới thiệu sau đây thể hiện khá rõ nét phong cách của Trần Quang Khánh: vừa hào sảng - mạnh mẽ, vừa tinh tế - sâu sắc. Mời bạn đọc cùng cảm nhận những vần thơ như những nốt trầm của một tâm hồn từng trải, đã đi qua chiến tranh và đang lặng lẽ chiêm nghiệm về đời.

Nguyên Hùng chọn và giới thiệu.

 

Tổ quốc giữa tim mình

 

Ta lặng đứng giữa biên cương Tổ quốc

Trắng mây trời, trắng cả rừng cây

Trắng mái tóc đoàn quân đi trong gió

Đôi mắt đen rọi sáng cả đêm ngày.

 

Những chiến sĩ băng mình qua bụi đỏ

Những hồng cầu giữ nhịp con tim

Lọc trong suốt trăm triệu lần sắc tố

Dòng sông sâu, câu hát mãi không chìm

 

Những nấm mộ vẫn nằm nghe gió hát

Nơi thung sâu, nơi chót vót mây trời

Bên vách đá, trong dòng sâu cửa biển

Đảo khơi xa đáy nước vẫn đầy vơi.

 

Tổ quốc ở trong tim người chiến sĩ

Người ra đi, cùng người sống ôm ghì

Dẫu có hóa thành muôn vàn sương khói

Vẫn quyện vào sông núi chẳng chia ly!

 

 

Khoảng cách

 

Qua sáu mươi thấy ngàn năm ngắn ngủi

Thuở Hùng Vương chỉ cách một tầm tay

Một trăm năm đã cọ vào ngực áo

Chỉ núi là vượt bước tầm mây.

 

Và em cũng băng hà trong đáy mắt

Không hồi quang phá ngưỡng say mê

Có chăng chỉ xạc xào gió thoảng

Ở bên tai nhưng chẳng phải lời thề!

 

Thôi cứ để thời gian về quá khứ

Những thành quách bó chặt phút đê mê

Những cơn sóng trào dâng trong vỉa đá

Cũng rêu phong kín cả lối đi về!

 

 

Đà Lạt chiều nay

 

Đà Lạt mà sao thật mặn mòi

Ngọt ngào say đắm cả giấc mơ

Thông vươn đồi vắng hồn muôn thuở

Hoa thắm vườn xưa giục ý thơ.

 

Thấp thoáng trong sương màu sắc đỏ

Thác tung trắng xóa bọt lưng trời

Em như ngọn lửa vùng thức dậy

Than Thở hồ xưa rộn tiếng cười.

 

Anh là dải núi ngàn năm cũ

Ngợp ánh bình minh lộng gió ngàn

Có phải mùa xuân đang thắm lại

Để màu sắc mới mãi không tan.

 

 

Ngọn lửa

 

Tôi đã đọc thơ Đường khi biết chữ

Đọc truyện, lịch sử Trung Hoa cũng từ khi biết chữ

Nhưng đọc nhiều nhất là những sách cổ xưa

Đọc Sở từ, đọc binh thư, đọc Sử ký,

                           đọc cả thuyết âm dương...,

                                                                 nho, đạo...

Hiểu đến đâu? Chẳng biết đến đâu!

 

Đọc trên lưng trâu gió Lào quạt lửa

Đọc dưới căn hầm bom Mỹ giật vách rung

Đất và máu rơi kín chữ thánh hiền

Nhem nhuốc mặt anh hùng qua ải.

 

Và tôi mơ đất nước được hòa bình.

 

Những người thân tôi đã ngã xuống

Bạn chia tay rời cõi tuổi 12

Trên cánh đồng đạn bom nhiều hơn hạt lúa

Những quả bom bi chen lẫn trái cam tròn.

 

Đất nước ca vang bài ca thống nhất

Vừa thấy bình minh chưa kịp ngắm vầng trăng

Súng đã nổ hai đầu đất nước

Gấp vội trang sách hối hả lên đường.

 

Vẫn bộ mặt rất quen

Trang phục rất quen

Ngôi sao từa tựa

Nhưng mũi súng lại chĩa vào người dân tôi,

đất Việt Nam tôi

Cái câu ca “núi liền núi, sông liền sông...”

chưa khép miệng!

 

Họ đã trở lại theo dấu chân xưa

Cái dấu chân và con đường hóa thạch

Ở Ải Chi Lăng, dưới bùn đen sóng Bạch Đằng...

Những đoàn cương thi đi tìm máu uống.

 

17 tháng 2 tất cả mưu ma chước quỷ

Những Quỷ Cốc, những Mạnh Đức tân thư,

Những Gia Cát hô mưa gọi gió, những Bạch Khởi,

bá vương Hạng Vũ, Trương Lương...

Tất cả mưu lược được trộn vào trong chữ:

Giết người, cướp đất.

 

Chúng biến bản làng thành mây khói

Đá nát tan, sông suối tanh hôi

Trong chớp lửa là vòng xoáy âm dương

Là chữ thánh hiền: nhân, lễ, nghĩa...

Thấy Trang tử đang hát cười chạy quanh

ngàn nấm mộ!

Gia Cát Lượng ném hình nhân an ủi hàng vạn người

ông vừa giết dưới gươm đao!

 

17 tháng 2 núi lửa phun trào

Không thể dấu trong từng rãnh xoắn.

Cái bộ mặt trăm năm, ngàn năm hiển hiện

Miệng lưỡi Tô Tần, miệng lưỡi Trương Nghi!

 

17 tháng 2 hoa đào nhuộm máu

Đã rực lên ngọn lửa ở biên thùy

Ngọn lửa soi vào lịch sử!

Ngọn lửa chỉ đường đưa ta đến với ngày mai!

 

 

Những đám mây mùa thu

 

Có ngờ đâu chúng ta lại gặp nhau

Nửa thế kỷ lang thang như mây mùa hạ

Cùng uống nước dòng Lam, cùng ngôi trường mái lá

Bom nổ cháy trưa hè vẫn vang khúc ca.

 

Đất Hưng Nguyên năm tháng dãi dầu

Ta chung câu gừng cay muối mặn

Bao thế hệ dưới mái trường Lê Hồng Phong thuở ấy

Theo lời thề non nước rủ nhau đi.

 

Chúng ta đi trong nắng, trong mưa,

trong bom đạn ngút trời

Ta đi dọc Trường Sơn, đi về biển cả

Ta xuôi Nam, ngược Bắc giữ màu xanh cây lá

Giữ cội nguồn sắc thắm của quê hương.

 

Cũng có người phiêu bạt tha hương

Đám mây nổi trôi dạt vào xứ lạ

Tuyết trắng trời đóng băng nỗi nhớ

Ai biết chăng lửa yêu thương vẫn ủ trong lòng.

 

Có ngờ đâu mùa thu hôm nay

Chúng ta gặp nhau giữa thành phố mang tên Bác

Khi mái tóc đã nhuốm màu mây bạc

Lấp lánh Trường Sơn sóng gió biển Đông.

 

Hỏi thăm nhau rồi nhắc tên nhau

Những khuôn mặt đã sờn theo năm tháng

Ngồi bên nhau mà vẫn hỏi thăm người bạn

thời thơ ấu

Trách thời gian, ai nỡ trách ai đâu.

 

Nhận ra rồi cái giọng nói thân quen

Qua kỉ niệm những ngày khoai sắn

Qua những khúc sông, những đoạn đường mưa nắng

Tên núi, tên làng, tên bố mẹ yêu thương!

 

Mải miết chúng ta đi cho đến một ngày

Tuổi xanh rụng rơi và thấy mùa xuân đến

Dẫu bờ tre, hàng dừa vẫn còn xơ mái tóc

Trên trời cao chưa hẳn đã xanh hơn.

 

Chúng ta vui vì một dải giang sơn

Trở lại vẹn tròn nỗi nhớ

Và sáng thu nay trong vòng tay bè bạn

Vẫn trọn tình khúc hát sông quê!

Bài viết liên quan

Xem thêm
Những dòng thơ từ miền gió mặn
Nhân Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, tiếp nối chùm thơ của các nữ tác giả TP.HCM (cũ) đã đăng, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu những tiếng thơ từ Chi hội Nhà văn Bà Rịa – Vũng Tàu, vùng đất biển giàu cảm xúc.
Xem thêm
Vó ngựa tháng Ba - Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Chùm thơ ba bài Kỵ binh, Khi cầm chắc dây cương và Hoa café dẫn dắt người đọc đi từ kỷ luật thép của chiến trường, những phút giây xao lòng hướng về quê mẹ, cho đến cái say nồng nàn trước sắc trắng tinh khôi của cao nguyên tháng Ba. Ở đó, ta bắt gặp một cái tôi vừa quyết liệt, dứt khoát, vừa đầy trăn trở và yêu tin.
Xem thêm
Tháng Ba và những tiếng thơ nữ
Nhân Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu chùm thơ của mười nữ tác giả – hội viên Hội Nhà văn TP.HCM.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Phùng Hiệu
Tôi không có ý định vẽ một chân dung bụi bặm mang hồn cốt lãng tử của kẻ phiêu bạc muốn “đày đọa” hồn mình trong mọi ưu phiền phiêu linh chữ nghĩa. Tôi biết Phùng Hiệu “bị thơ làm” vì lòng anh vốn đa đoan, trắc ẩn với mọi thứ trên đường đời anh gặp.
Xem thêm
Thức với biển | Thơ Nguyễn Đình Tâm - Nhạc: Nguyễn Ngọc Trường
Nhân Ngày thơ Việt Nam 2026 - Thức với biển” là một khúc ca trầm lắng nhưng giàu nội lực về người lính biển và những con tàu ra khơi giữ chủ quyền Tổ quốc.
Xem thêm
Chợt nhớ sông Cầu | Thơ: Hoàng Quý - Nhạc: Đỗ Thanh Khang
Văn chương TP. Hồ Chí Minh xin giới thiệu ca khúc cùng tên do nhạc sĩ Đỗ Thanh Khang vừa sáng tác từ bài thơ Chợt nhớ sông Cầu này của ông.
Xem thêm
Ca khúc “Tiếng gọi đô thị mới”.
Nhân Ngày Thơ Việt Nam 2026 tại TP.HCM với chủ đề “Tiếng gọi đô thị mới”, nhạc sĩ Trần Tuấn Kiệt (Cần Thơ) đã sáng tác và gửi tặng Hội Nhà văn TP.HCM ca khúc cùng tên.
Xem thêm
Thơ Thành phố Hồ Chí Minh nhìn lại một dòng chảy nhiều ưu tư
Thành phố Hồ Chí Minh nơi hội tụ người muôn phương, nơi đất lành chim đậu. Nơi đây hàng triệu người sinh ra trên vùng đất lịch sử Sài Gòn - Chợ Lớn - Bình Dương - Bà Rịa Vũng Tàu hợp thành. Nơi này cùng hàng triệu người sinh ra lớn lên ở khắp mọi miền đất nước, cả ở nước ngoài, hội tụ về đây sinh sống làm việc, công tác và học tập, trên thành phố anh hùng. Thành phố đã tạo nên cuộc sống mới năng động và sáng tạo phát triển kinh tế, văn hóa, xã hội cao nhất toàn quốc. Thành phố 40 năm đổi mới đã làm nên dòng chảy thi ca thấm đượm cảm xúc nhân văn nghĩa tình với niềm tin vào sự phát triển đi lên cùng đất nước. Chính vì cái hay, cái đẹp của đất nước, của thành phố mới đã tạo nên sức sống mới ở những con người thơ. Từ đó nhà thơ đã tạo nên những bài thơ, trang thơ, tác phẩm thơ, tuyển tập thơ để lại những cảm xúc đẹp về con người đất nước trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hôm nay.
Xem thêm
Nối tiếp
Bài đăng Văn nghệ Online
Xem thêm
“Ngựa chín hồng mao”: Bản tình ca đẹp về Mỵ Nương – Thủy Tinh
Bài hát “Ngựa chín hồng mao” của tác giả Bùi Khánh Nguyên, phổ nhạc bài thơ “Lời Mỵ Nương” của Đào Phong Lan đưa ra một góc lý giải mới mẻ khác về tình yêu.
Xem thêm
Tàn thuốc - Chùm thơ Vương Huy
Bằng những biện pháp nhân hóa, ẩn dụ, lời thơ trong các bài thơ được phát họa mạnh mẽ nhưng cũng sâu lắng, mang đến cho người đọc sự chiêm nghiệm về cuộc đời, phận người với những day dứt, giữa hạnh phúc và ảo ảnh. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Vương Huy – Tàn thuốc.
Xem thêm
Hành trình đất nước trong thơ Hoàng Quý
Chùm 5 bài thơ được Văn chương TPHCM chọn giới thiệu dưới đây như những điểm dừng trên một hành trình lặng lẽ đi qua Tổ quốc — để cuối cùng trở về với nỗi thương mến dành cho con người và quê hương.
Xem thêm
Chùm thơ Lục bát cuối năm - Tác giả Hồ Xoa
Những ngày cuối năm luôn mang lại cho mỗi người những cảm xúc ngập tràn yêu thương và hoài niệm, những cảm xúc ẩn mình đâu đó nơi góc chùa xưa, nơi mảnh tình sót lại trong mùa trăng chín. Bằng lối miêu tả ẩn dụ, đã làm cho khung cảnh trở nên đẹp đẽ mỹ miều. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh Xin giới thiệu chùm thơ lục bát cuối năm – Tác giả Hồ Xoa.
Xem thêm
Con tàu năm mới - Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Chùm thơ của nhà thơ CCB Trần Ngọc Phượng không tìm cách gây ấn tượng bằng thủ pháp hay hình thức mới, mà chọn đi con đường lặng hơn: trở về với ký ức.
Xem thêm
Hành trình lắng nghe từ ngủ đông đến xuân – Chùm thơ Nguyên Bình
Qua bốn bài thơ dưới đây, nhà thơ Nguyên Bình từ Bà Rịa – Vũng Tàu sẽ mở ra một hành trình nội tâm từ tĩnh lặng đến hồi sinh. Giọng thơ trầm, giàu liên tưởng và khuynh hướng chiêm nghiệm giúp chùm thơ tạo được dư âm lắng, phù hợp với nhịp đọc chậm của người yêu thơ. Văn chương TP. Hồ Chí Minh trân trọng giới thiệu cùng các bạn.
Xem thêm
Nơi cây nở hoa chậm - Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Trong chùm thơ dưới đây, Hà Thiên Sơn chọn đi con đường lặng lẽ: từ cội mai quê nhà đến hoa chămpa xứ bạn, thơ anh gợi một vẻ đẹp âm thầm, bền bỉ và nhân hậu – nơi ký ức, đất đai và con người cùng nở hoa theo cách riêng của mình.
Xem thêm
Học yêu trong cõi đau – Chùm thơ Hoàng Quý
Nhà thơ Hoàng Quý từ Bà Rịa - Vũng Tàu trở lại với một chùm thơ trầm lắng và giàu suy tư, nơi tình yêu, nỗi đau và ý thức về thân phận con người được nhìn từ chiều sâu trải nghiệm.
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Võ Thị Như Mai và hành trình kết nối thơ ca quốc tế
Nhà thơ, dịch giả Võ Thị Như Mai hiện là giáo viên tiểu học chính ngạch tại Tây Úc với hơn 20 năm kinh nghiệm giảng dạy chuyên nghiệp.
Xem thêm
Chốn quê nhà giấu một câu kinh – Chùm thơ Thùy Vy
Thơ Thùy Vy là những bước đi chậm vào miền ký ức, nơi quê nhà, tuổi thơ và con chữ trở thành chốn nương tựa tinh thần. Không ồn ào hay phô diễn, chùm thơ chọn cách thủ thỉ, chiêm nghiệm và buông xả, gợi lên vẻ đẹp lắng sâu của đời sống nội tâm và những giá trị bền bỉ của yêu thương.
Xem thêm