TIN TỨC
  • Thơ
  • Chùm thơ Trần Quang Khánh - Dấu chân lính trên những đám mây mùa thu

Chùm thơ Trần Quang Khánh - Dấu chân lính trên những đám mây mùa thu

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-03-13 07:39:53
mail facebook google pos stwis
1146 lượt xem

Tập thơ Những đám mây mùa thu (2024) là tác phẩm thứ 3 của Trần Quang Khánh, sau Ký ức xanh (2021) và Nốt nhạc mùa (2022). Có thể nói đây là một hành trình đầy hoài niệm, một sự kết tinh của ký ức và chiêm nghiệm. Với giọng thơ trầm lắng, sâu sắc và mang đậm dấu ấn của một người lính từng đi qua chiến tranh, tác phẩm không chỉ là tiếng lòng của tác giả mà còn là chứng nhân của thời đại, của những thăng trầm lịch sử và những xúc cảm rất con người.

Mỗi bài thơ trong Những đám mây mùa thu như một nốt nhạc trong bản giao hưởng ký ức. Đó là tiếng thơ viết từ trận mạc, từ những ngày tháng hào hùng nhưng cũng đầy mất mát, từ những buổi chiều nhìn mây trời mà suy tư về thời gian, về kiếp người. Chùm bài được rút tỉa từ tập thơ và giới thiệu sau đây thể hiện khá rõ nét phong cách của Trần Quang Khánh: vừa hào sảng - mạnh mẽ, vừa tinh tế - sâu sắc. Mời bạn đọc cùng cảm nhận những vần thơ như những nốt trầm của một tâm hồn từng trải, đã đi qua chiến tranh và đang lặng lẽ chiêm nghiệm về đời.

Nguyên Hùng chọn và giới thiệu.

 

Tổ quốc giữa tim mình

 

Ta lặng đứng giữa biên cương Tổ quốc

Trắng mây trời, trắng cả rừng cây

Trắng mái tóc đoàn quân đi trong gió

Đôi mắt đen rọi sáng cả đêm ngày.

 

Những chiến sĩ băng mình qua bụi đỏ

Những hồng cầu giữ nhịp con tim

Lọc trong suốt trăm triệu lần sắc tố

Dòng sông sâu, câu hát mãi không chìm

 

Những nấm mộ vẫn nằm nghe gió hát

Nơi thung sâu, nơi chót vót mây trời

Bên vách đá, trong dòng sâu cửa biển

Đảo khơi xa đáy nước vẫn đầy vơi.

 

Tổ quốc ở trong tim người chiến sĩ

Người ra đi, cùng người sống ôm ghì

Dẫu có hóa thành muôn vàn sương khói

Vẫn quyện vào sông núi chẳng chia ly!

 

 

Khoảng cách

 

Qua sáu mươi thấy ngàn năm ngắn ngủi

Thuở Hùng Vương chỉ cách một tầm tay

Một trăm năm đã cọ vào ngực áo

Chỉ núi là vượt bước tầm mây.

 

Và em cũng băng hà trong đáy mắt

Không hồi quang phá ngưỡng say mê

Có chăng chỉ xạc xào gió thoảng

Ở bên tai nhưng chẳng phải lời thề!

 

Thôi cứ để thời gian về quá khứ

Những thành quách bó chặt phút đê mê

Những cơn sóng trào dâng trong vỉa đá

Cũng rêu phong kín cả lối đi về!

 

 

Đà Lạt chiều nay

 

Đà Lạt mà sao thật mặn mòi

Ngọt ngào say đắm cả giấc mơ

Thông vươn đồi vắng hồn muôn thuở

Hoa thắm vườn xưa giục ý thơ.

 

Thấp thoáng trong sương màu sắc đỏ

Thác tung trắng xóa bọt lưng trời

Em như ngọn lửa vùng thức dậy

Than Thở hồ xưa rộn tiếng cười.

 

Anh là dải núi ngàn năm cũ

Ngợp ánh bình minh lộng gió ngàn

Có phải mùa xuân đang thắm lại

Để màu sắc mới mãi không tan.

 

 

Ngọn lửa

 

Tôi đã đọc thơ Đường khi biết chữ

Đọc truyện, lịch sử Trung Hoa cũng từ khi biết chữ

Nhưng đọc nhiều nhất là những sách cổ xưa

Đọc Sở từ, đọc binh thư, đọc Sử ký,

                           đọc cả thuyết âm dương...,

                                                                 nho, đạo...

Hiểu đến đâu? Chẳng biết đến đâu!

 

Đọc trên lưng trâu gió Lào quạt lửa

Đọc dưới căn hầm bom Mỹ giật vách rung

Đất và máu rơi kín chữ thánh hiền

Nhem nhuốc mặt anh hùng qua ải.

 

Và tôi mơ đất nước được hòa bình.

 

Những người thân tôi đã ngã xuống

Bạn chia tay rời cõi tuổi 12

Trên cánh đồng đạn bom nhiều hơn hạt lúa

Những quả bom bi chen lẫn trái cam tròn.

 

Đất nước ca vang bài ca thống nhất

Vừa thấy bình minh chưa kịp ngắm vầng trăng

Súng đã nổ hai đầu đất nước

Gấp vội trang sách hối hả lên đường.

 

Vẫn bộ mặt rất quen

Trang phục rất quen

Ngôi sao từa tựa

Nhưng mũi súng lại chĩa vào người dân tôi,

đất Việt Nam tôi

Cái câu ca “núi liền núi, sông liền sông...”

chưa khép miệng!

 

Họ đã trở lại theo dấu chân xưa

Cái dấu chân và con đường hóa thạch

Ở Ải Chi Lăng, dưới bùn đen sóng Bạch Đằng...

Những đoàn cương thi đi tìm máu uống.

 

17 tháng 2 tất cả mưu ma chước quỷ

Những Quỷ Cốc, những Mạnh Đức tân thư,

Những Gia Cát hô mưa gọi gió, những Bạch Khởi,

bá vương Hạng Vũ, Trương Lương...

Tất cả mưu lược được trộn vào trong chữ:

Giết người, cướp đất.

 

Chúng biến bản làng thành mây khói

Đá nát tan, sông suối tanh hôi

Trong chớp lửa là vòng xoáy âm dương

Là chữ thánh hiền: nhân, lễ, nghĩa...

Thấy Trang tử đang hát cười chạy quanh

ngàn nấm mộ!

Gia Cát Lượng ném hình nhân an ủi hàng vạn người

ông vừa giết dưới gươm đao!

 

17 tháng 2 núi lửa phun trào

Không thể dấu trong từng rãnh xoắn.

Cái bộ mặt trăm năm, ngàn năm hiển hiện

Miệng lưỡi Tô Tần, miệng lưỡi Trương Nghi!

 

17 tháng 2 hoa đào nhuộm máu

Đã rực lên ngọn lửa ở biên thùy

Ngọn lửa soi vào lịch sử!

Ngọn lửa chỉ đường đưa ta đến với ngày mai!

 

 

Những đám mây mùa thu

 

Có ngờ đâu chúng ta lại gặp nhau

Nửa thế kỷ lang thang như mây mùa hạ

Cùng uống nước dòng Lam, cùng ngôi trường mái lá

Bom nổ cháy trưa hè vẫn vang khúc ca.

 

Đất Hưng Nguyên năm tháng dãi dầu

Ta chung câu gừng cay muối mặn

Bao thế hệ dưới mái trường Lê Hồng Phong thuở ấy

Theo lời thề non nước rủ nhau đi.

 

Chúng ta đi trong nắng, trong mưa,

trong bom đạn ngút trời

Ta đi dọc Trường Sơn, đi về biển cả

Ta xuôi Nam, ngược Bắc giữ màu xanh cây lá

Giữ cội nguồn sắc thắm của quê hương.

 

Cũng có người phiêu bạt tha hương

Đám mây nổi trôi dạt vào xứ lạ

Tuyết trắng trời đóng băng nỗi nhớ

Ai biết chăng lửa yêu thương vẫn ủ trong lòng.

 

Có ngờ đâu mùa thu hôm nay

Chúng ta gặp nhau giữa thành phố mang tên Bác

Khi mái tóc đã nhuốm màu mây bạc

Lấp lánh Trường Sơn sóng gió biển Đông.

 

Hỏi thăm nhau rồi nhắc tên nhau

Những khuôn mặt đã sờn theo năm tháng

Ngồi bên nhau mà vẫn hỏi thăm người bạn

thời thơ ấu

Trách thời gian, ai nỡ trách ai đâu.

 

Nhận ra rồi cái giọng nói thân quen

Qua kỉ niệm những ngày khoai sắn

Qua những khúc sông, những đoạn đường mưa nắng

Tên núi, tên làng, tên bố mẹ yêu thương!

 

Mải miết chúng ta đi cho đến một ngày

Tuổi xanh rụng rơi và thấy mùa xuân đến

Dẫu bờ tre, hàng dừa vẫn còn xơ mái tóc

Trên trời cao chưa hẳn đã xanh hơn.

 

Chúng ta vui vì một dải giang sơn

Trở lại vẹn tròn nỗi nhớ

Và sáng thu nay trong vòng tay bè bạn

Vẫn trọn tình khúc hát sông quê!

Bài viết liên quan

Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm
Giữ một mảnh hồn quê - Chùm thơ Võ Thị Thu Hằng
Từ làng quê đến đô thị, từ ký ức đến hiện tại, thơ Võ Thị Thu Hằng là những mảnh ghép giàu hình ảnh và cảm xúc. Trong nhịp sống hiện đại, tác giả vẫn cố giữ lại “hồn quê” - một hành trình lặng lẽ, nhiều suy tư.
Xem thêm
Khi tiếng hát đi qua đời người - Chùm thơ Vương Tâm
Giữa nhịp sống đô thị hiện đại, thơ Vương Tâm chọn nhìn về những phận người lặng lẽ và những ký ức không ồn ào.
Xem thêm