TIN TỨC

Cô gái trong chiếc hòm – Truyện ngắn Lê Thị Việt Hà

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2025-06-26 23:41:49
mail facebook google pos stwis
555 lượt xem

Trong tôi ba tỏa sáng như một vầng hào quang lung linh. Có nghĩa là không thể như thế được. Không thể!

Bao giả thiết được đặt ra và đều chỉ là giả thiết.

Bằng trí tưởng tượng phong phú của một cô giáo dạy văn, chị Hai đặt ra một  chuyện tình éo le mà lãng mạn. Trận đánh lớn diễn ra, súng nổ liên hồi, máy bay thả bom sát rạt, gầm rú, quần nát một vùng đồi. Người lính duy nhất còn lại chiến đấu đến viên đạn cuối cùng đã ngất lịm bên bờ suối. Khi sương mờ giăng giăng trong làn hơi đêm đã im tiếng súng, dân bản lén ra vùng đối có súng nổ ác liệt hồi chiều tìm bộ đội để cứu giúp. Sau khi chôn rất nhiều xác chết, họ phát hiện ra anh . Già làng cứu sống, cho dưỡng sức trong nhà mình. Con gái già làng rực rỡ như bông cúc quì trong nắng hàng ngày nấu cho anh ăn, sắc lá thuốc cho anh uống đã ưng cái bụng. Sau đó họ đã trao nhau ánh mắt mãnh liệt của gió núi, của thác chảy của bước chân con nai rừng tìm bạn. Một buổi sáng, anh quyết định từ biệt già làng đi tìm đồng đội cũ. Cô gái mang gùi chạy theo. Cô muốn cùng anh tìm ra đơn vị vì cô thuộc đường rừng hơn anh. Hơn nữa cô không thể ngồi yên khi anh đi một mình trong rừng thẳm. Anh không thể cản ngăn được nên đành nghe lời cô gái. Họ luồn rừng đi mãi về phía có súng nổ. Tìm được đơn vị, cô gái xin ở lại làm công tác cứu thương. Thực ra cô không muốn xa anh, cô sợ những viên đạn vô tình, cô sợ sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa. Nhưng một mảnh vỡ sắc lạnh của chiến tranh rút hết mạch sống bông cúc quì. Cô gái ngã xuống, trên tay còn ôm một thương binh. Anh bộ đội đau đớn như cây cúc quỳ bị con lợn rừng dẫm nát. Anh mang theo hình ảnh cô gái đi suốt chiều dài khốc liệt của chiến tranh và…

Chị Ba phản bác. Chị bảo chiến tranh ác liệt, kỉ luật quân đội gắt gao không cho phép anh bộ đội yêu một cô gái dân tộc kiểu đó. Đây đích thị là một y tá hẳn hoi trong quân đội. Anh bộ đội đẹp trai đã làm xao lòng cô gái ấy. Cô gái ngưỡng mộ tinh thần chiến đấu mạnh mẽ, tài chỉ huy sáng suốt của anh. Anh bộ đội cảm mến lòng nhân hậu, đức hi sinh và nét dịu dàng của cô y tá. Họ đã thầm lặng yêu nhau. Chiến tranh dài quá không cho phép họ thành vợ chồng, hoặc biết đâu cô gái cũng đã không còn nữa.

Với tôi, cô ta đang còn sống, đang chờ đợi anh bộ đội mà biết đâu họ đã từng có một đứa con không chừng. Họ có quan hệ ngoài chồng ngoài vợ. Bản năng một người đàn ông xa vợ đã đánh gục ý thức kỉ luật anh bộ đội. Mặt tôi bừng đỏ lên bởi suy nghĩ đó. Chị Hai lấy tay bụm miệng tôi lại vì sợ hãi. Đúng là đàn bà. Nhát gan.

Anh Ba gạt phăng. Không chấp nhận giả thiết nào. Anh bảo họ là bạn chiến đấu của nhau. Đó là thứ tình cảm thiêng liêng, cao đẹp trong chiến tranh mà không ai được phép quên lãng. Chính những tình cảm đó đã nâng bàn chân họ vượt qua gian khó và tao ra những chiến thắng thần kì. Những suy nghĩ tầm thường sẽ làm tổn thương những giá trị tinh thần cao cả.

Anh Hai thì khác. Im lặng và cấm mọi người bàn tán nhỏ to. Vẫn như mọi ngày. Mưc thước và nghiêm nghị. Sáng dậy sớm, pha trà cho ba uống, cùng ba ăn sáng, đọc báo rồi đi làm. Tối nào phải trực bệnh viện thì tranh thủ gọi điện nhắc ba đi ngủ sớm . Có cảm giác họ như hai người bạn. Có cảm giác anh Hai không biết đến chuyện đó.

Có lẽ đàn bà và đàn ông mãi là hai vũ trụ khác biệt dù họ tồn tại theo nhau. Tôi và hai chị dâu, ba và hai anh trai không cùng chung quan điểm trong chuyện này. Chúng tôi, ba người đàn bà vẫn không thể không bàn bạc xì xầm khi có thể. Nhất là tôi.

Thực sự tôi hụt hẫng, có cái gì đó sụp đổ trong tôi. Nhiều câu hỏi lắm nhưng không thể hỏi vì không dám hỏi nên không thể giải đáp. Giá như mẹ còn sống. Tôi nghĩ mẹ chắc chắn biết bởi chiếc hòm giấu hình ảnh cô gái đó nằm trong phòng mẹ. Mẹ không thể không biết nhưng tại sao mẹ im lặng? Mẹ đã chịu đựng nỗi đau và chôn kín trong lòng suốt cuộc đời? Mẹ tha thứ, mẹ không dám ghen hay bộc lộ sự tổn thương vì uy lực của ba, vì mái ấm gia đình? Mẹ lấy những mảnh vỡ trong lòng mình để xây đắp bức tượng đài ba trong tâm hồn con cái. Giả thiết mẹ không quan tâm là sai trái vì mẹ vốn là người có tâm hồn sâu sắc. Ôi ! Mẹ tôi. Người vợ đã gồng trái tìm mình căng phồng lên chứa hết nước mắt cuộc đời, để giữ vẹn nụ cười trên môi. Với con cái, với gia đình, với bè bạn và với cả chính mình.

Để không vỡ tung trái bóng tổn thương tôi xin đi công tác xa . Đi cái đã, ở nhà biết đâu tôi sẽ không kìm nén được, phá vỡ tất cả thì kinh khủng lắm. Tôi tôn trọng bức tượng đài mẹ đắp. Tôi sợ không giấu được ánh mắt thật vọng, tức giận mỗi lúc ba trầm ngâm bên bình trà giữa đêm khuya vắng. Tôi nhớ lời mẹ dạy hồi nhỏ rằng con cái không được phép bàn chuyện của cha mẹ, không được áp đặt suy nghĩ của con cái để nhìn nhận cha mẹ và ngược lại.

Tôi đi. Đi phăm phăm về phía gió núi vùng đất đỏ Tây Nguyên. Bạt ngàn rừng cao su, cà phê và hồ tiêu. Màu xanh ngồn ngộn tràn xuống lối đi, khuất lấp đường chân trời. Có ai biết, có ai biết mà còn nhớ ẩn sâu dưới màu xanh kia là những sự thật gì? Tôi, một người trẻ lớn lên sau hòa bình làm sao hình dung ra nơi đây từng là trận địa.  Tôi đi. Hừng hực khát khao khám phá. Sự thật sẽ mở ra trước đôi mắt bẽ bàng của ba tôi. Hả hê nhé ! Hóa giải nỗi đau mẹ nhé!.

Bằng tất cả kinh nghiệm của một người làm công tác đoàn thường xuyên tham gia chiến dịch mùa hè xanh tôi đã đến bản làng sau hai ngày tìm kiếm. Với lí do đi tìm đồng đội cũ của ba, tôi được trưởng công an xã tận tình đưa tới nhà già làng. Tôi hụt hẫng khi bước lên bậc thang đầu tiên vì già làng đón tôi không già như tôi tưởng. Tóc hơi xoăn, có sợi bạc, má có phần răn reo nhưng vẫn hồng hào. Thân hình sạm đen, nổi gân guốc trong bộ đồ xà rông đã sờn bạc. Điều hụt hẫng thứ hai quan trong hơn là già nói tiếng Kinh không rõ, biết chiến tranh nhưng chưa hề tham chiến. Chỉ có giọng cười hào sảng như tiếng chiêng núm ngân vang làm an lòng người đối thoại. Tôi đưa bức ảnh ra hỏi cội nguồn. Già làng đưa tấm ảnh ra xa, nheo nheo đôi mắt ngắm nghía. Tôi hồi hộp chờ đợi. Không nói, ông đặt nhẹ tấm hình xuống và nhìn tôi, nhìn anh bạn dẫn đường, nhìn lên mái nhà sà và lại im lặng. Bất chợt, ông lắc đầu. Sau thoáng thất vọng, tôi với người gần hơn, nhìn thẳng mắt già làng  gặng cứu vớt một chút trí nhớ gì đó trong ông. Nhưng vẫn là những cái lắc đầu. Chợt ông bảo “Klen.Già Klen biết đấy. Bộ đội đấy”. Chúng tôi cảm ơn và từ biệt để đi tiếp.

Chiều Tây Nguyên lồng lộng gió ngàn làm tôi thấy lạnh hơn. Một lát, có tiếng chó dấm dẳng vang tới và đằng sau là già Klen. Trưởng công an nhanh nhảu đón già và giới thiệu vị khách tôi. Đối diện tôi là người đàn bà nhỏ nhắn, đôi mắt hơi mờ và có nụ cười thật hiền. Tôi nghĩ câu chuyện sắp được nghe sẽ rất dài nên bảo trưởng công an về trước. Tôi xin già ở lại tối nay.

Bên ánh lửa phập phù, đầy muội than, già thành một con người khác-một cô dân công hỏa tuyến mạnh mẽ, nhanh nhẹn chịu nhiều mất mát của chiến tranh. Trong tiếng hú vọng của đại ngàn tôi được biết những trận càn ác liệt cuớp đi sự sống bao con người. Tôi biết được những con người bỏ lại tuổi xuân, hạnh phúc gia đình trên những tuyến đường lửa cháy như già. Và nhất là tôi đã biết em gái già và bao cô gái khác như cô gái bí ẩn trong tôi đã không về bản nữa. Mãi mãi. Nghĩa trang vùng này cũng không có mộ cô. Mái tóc cô cuộn theo dòng suối, hình hài cô lẩn đỏ núi đôi và đôi mắt …tôi không dám nhìn những tia sáng khát khao, hi vọng, yêu thương đong đầy trong đó. Lung linh như vầng hào quang ba tỏa trong tôi. Tôi chợt thấy mình như bông cúc quì nhỏ bé thiếu ánh sáng mặt trời. 

Trong miên man suy nghĩ tôi đã say cùng già cho tới sáng hôm sau.

Trước khi từ biệt tôi đã phải làm một việc khó khăn nhất trong cuộc đời. Trao bức hình cô gái cho già. Tôi sợ nước mắt vui sướng mà đớn đau một lúc trào dâng trong tâm hồn người chị già nua sau một đời chờ đợi em mình. Sự trở về chỉ là hình ảnh nhạt nhòa nhưng thiêng liêng lớn lao, nhưng hụt hẫng vô bờ bến. Không manh mối để vẫn hi vọng hay giữ được một phần thực nào đó để cảm thấy được gần gũi trong nhau. Mơ hồ mà rất thực, bí ẩn như lòng đất mà cũng rõ ràng như mặt đất. Tôi như chạm vào nỗi đau già chịu đựng và cũng chẳng bao giờ chạm được những mất mát mà cô gái đã mang theo. Trong tôi cô gái đã bước ra khỏi chiếc hòm, trở về với bản, với gió, với màu xanh của Tây Nguyên hùng vĩ.

 Tôi ôm lấy bờ vai nhỏ bé của già từ biệt. Bờ vai gầy mà rộng mênh mông./.   

L.T.V.H

Bài viết liên quan

Xem thêm
Nhà thơ Lương Minh Cừ một thời “Dọc trời hoa lửa”
Nhà thơ Lương Minh Cừ đã chọn Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam 21/4 để ra mắt tập thơ mới “Dọc trời hoa lửa” tại Trường Đại học Cửu Long, với sự tham dự của nhiều đồng nghiệp cầm bút phương Nam.
Xem thêm
Cuộc thi Dịch Văn học Việt – Trung, Trung – Việt mùa 2 (2026)
Trong khuôn khổ chương trình “Giao lưu Văn chương Việt – Trung năm 2026”, Cuộc thi Dịch Văn học Việt – Trung, Trung – Việt mùa 2 chính thức được phát động vào ngày 21/4/2026 tại Trường Đại học Hoa Sen (TP.HCM).
Xem thêm
Chi hội nhà văn Bà Rịa – Vũng Tàu giới thiệu tác giả tác phẩm
Ngày 18/4/2026, Chi hội Nhà văn Bà Rịa -Vũng Tàu phối hợp với Bảo tàng -Thư viện Bà Rịa -Vũng Tàu và Câu lạc bộ Bạn đọc tổ chức chương trình giới thiệu tác giả, tác phẩm, hưởng ứng Tuần lễ Văn hóa đọc và Ngày Sách Việt Nam năm 2026.
Xem thêm
Tiến sĩ Christine Chen và Giao lưu văn chương Việt Nam - New Zealand tại Hà Nội
Vào ngày 21/04/2026 tới đây, tại Thủ đô Hà Nội có sự kiện văn hóa đặc biệt với sự xuất hiện của Tiến sĩ (Danh dự) Christine Chen - một tác giả người New Zealand gốc Trung Quốc, đang tích cực hoạt động trong mạng lưới thi ca đương đại thế giới.
Xem thêm
Ghi nhận và lan tỏa giá trị sống của người cao tuổi qua “Dấu ấn đời người”
Hội Người cao tuổi (NCT) Việt Nam và Hội Nhà văn Việt Nam phối hợp tổ chức Chương trình “Người cao tuổi & Kỷ nguyên vươn mình”. Chương trình vừa diễn ra tại Trung tâm Hội nghị tỉnh Đồng Tháp, thu hút trên 1.400 đại biểu là NCT cùng đông đảo văn nghệ sĩ trên địa bàn tỉnh tham dự.
Xem thêm
Nâng cao “chất thép” trong ngòi bút bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng
Sáng 15/4/2026, tại Hà Nội, Ban Tuyên giáo và Dân vận Đảng ủy Chính phủ tổ chức hội nghị tập huấn và tọa đàm chuyên đề về “Kỹ năng và định hướng sáng tác tác phẩm dự thi Cuộc thi chính luận về bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng lần thứ 2, năm 2026”.
Xem thêm
Triển khai đồng bộ, hiệu quả các hoạt động lĩnh vực văn hóa, thông tin, thể thao và du lịch
Ngày 15/4/2026, tại Hà Nội, Bộ VHTTDL tổ chức họp báo thường kỳ Quý I năm 2026. Chánh Văn phòng, Người phát ngôn của Bộ VHTTDL Cao Lê Tuấn Anh chủ trì họp báo.
Xem thêm
Giải thưởng sáng tác – quảng bá văn học, nghệ thuật, báo chí
Căn cứ Kế hoạch số 50-KH/BTGDVTU ngày 01/4/2026 của Ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy TP.HCM về việc phát động Giải thưởng sáng tác, quảng bá tác phẩm văn học, nghệ thuật, báo chí giai đoạn 2026–2030
Xem thêm
Đô thị mới và cảm hứng thi ca
Cuộc thi thơ với chủ đề “Tiếng gọi đô thị mới” do Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh tổ chức (nhận tác phẩm từ ngày 1-3 đến 31-12-2026) là một trong những hoạt động trọng điểm của văn học, văn hóa-nghệ thuật thành phố năm 2026. Cuộc thi không chỉ là sân chơi cho giới thi sĩ và người yêu thơ mà còn được kỳ vọng khơi nguồn cho dòng chảy của thi ca trong không gian đô thị mới...
Xem thêm
Thông báo về việc cập nhật thông tin hội viên theo địa chỉ mới sau sáp nhập
Để cập nhật danh sách hội viên theo địa chỉ mới sau sáp nhập, Văn phòng Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh đề nghị quý hội viên cung cấp thông tin địa chỉ nơi ở hiện nay (theo đúng tên phường mới) và số điện thoại liên hệ (trong trường hợp có thay đổi mà chưa cập nhật với Văn phòng Hội).
Xem thêm
Lời ngỏ từ Ban Tổ chức Cuộc thi thơ “Tiếng gọi đô thị mới”
Nếu còn một chút rung động với thành phố này – với những đổi thay, với những điều đang lớn lên mỗi ngày – xin các bác, các anh chị gửi về vài bài thơ hưởng ứng.
Xem thêm
Lịch sử thành phố hào hùng trong tim của một bác sĩ
Sáng 11-4, tại Đường sách TPHCM, Hội Nhà văn TPHCM tổ chức chương trình giao lưu ra mắt ấn phẩm Thành phố trong tim của tác giả, bác sĩ Huỳnh Thị Minh Tâm.
Xem thêm
Nhạc sĩ Ngô Tùng Văn đã lặng lẽ “ra đi”, để lại những bài ca tử tế
Thật bất ngờ và buồn bã khi hay tin nhạc sĩ Ngô Tùng Văn đột ngột ra đi, như một nốt lặng không lời. Mới đó thôi, chúng tôi còn ngồi với nhau, ăn uống, trò chuyện về âm nhạc, về thơ, về những dự định còn dang dở. Anh đã từng phổ cho tôi hai bài thơ bằng những giai điệu mộc mạc, nhưng ngọt ngào va chân thành như chính con người anh vậy.
Xem thêm
Vẻ đẹp của nhà văn nữ trên trang viết và trong cuộc đời
Sáng 10.4.2026, tại Hà Nội, Ban Nhà văn nữ Hội Nhà văn Việt Nam đã tổ chức chương trình gặp gỡ và giao lưu “Nhà văn nữ Việt Nam: Sống và Viết”, quy tụ nhiều cây bút nữ đến từ các vùng miền trên cả nước.
Xem thêm
Nhà thơ Nguyễn Đức Mậu trở về cánh rừng nhiều đom đóm bay
Nhà thơ Nguyễn Đức Mậu, một tác giả nổi tiếng từng được trao tặng Giải thưởng Nhà nước, vừa đột ngột qua đời ở tuổi 78, vào ngày 8/4/2026 tại Hà Nội.
Xem thêm
Nhà thơ Nguyễn Đức Mậu – tác giả bài thơ “Màu hoa đỏ” đột ngột qua đời
Nhà thơ Nguyễn Đức Mậu - tác giả bài thơ nổi tiếng Màu hoa đỏ đã đột ngột qua đời vào sáng 8/4 khi đang đi trên một chuyến xe bus.
Xem thêm
Bệ đỡ mới cho văn học sử
NXB Tổng hợp TPHCM vừa ra mắt hai tác phẩm chủ đề văn học sử với nhan đề Văn chương quốc âm về thế kỷ XIX và Môi trường kêu cứu, văn chương đáp lời.
Xem thêm
Phê duyệt Đề án “Chuyển đổi số trong lĩnh vực văn hóa đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2045”
Ngày 4/4/2026, Phó Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Chí Dũng ký ban hành Quyết định số 611/QĐ-TTg phê duyệt Đề án “Chuyển đổi số trong lĩnh vực văn hóa đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2045”.
Xem thêm
Thông báo về việc thành lập Ban Sơ khảo cuộc thi thơ “Tiếng gọi đô thị mới”
Một cuộc thi thơ hướng tới diện mạo tinh thần của đô thị mới – nơi truyền thống và hiện đại cùng cất tiếng.
Xem thêm