TIN TỨC
  • Truyện
  • Đóa vạn thọ bừng sáng - Truyện ngắn của Trầm Hương

Đóa vạn thọ bừng sáng - Truyện ngắn của Trầm Hương

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-01-25 21:46:58
mail facebook google pos stwis
714 lượt xem

TRẦM HƯƠNG

“Chị tuổi dần, mệnh kim, hợp với màu vàng, trắng”. Cô bạn là chuyên gia phong thủy trong cơ quan khuyên Dần nên mặc áo vàng hoặc trắng, trang trí hoa vàng trong nhà ngày tết sẽ được may mắn quanh năm. Tuy không tin tuyệt đối vào phép thuật phong thủy nhưng Dần cũng định bụng tết này sắm một chậu địa lan chưng trong phòng khách.

Dần đi qua những cửa hàng bày bán hoa lan. Ôi chao, những chậu địa lan vàng tươi rực rỡ biết bao. Dần không thể cưỡng lại trước những đóa hoa tươi tắn, tràn đầy sức sống e ấp tỏa hương sắc bên những chiếc lá xanh dài rủ xuống mềm mại, duyên dáng. Chậu sứ trắng, lá xanh, hoa vàng. Sự hòa trộn màu sắc ấy gợi lên sự thanh thoát, tươi trẻ, sang trọng, may mắn và an lạc. “Tết này, mình nhất định sắm một chậu địa lan. Ngắm hoa đẹp và đọc sách!”. Dần thầm nhủ sau một năm làm việc quần quật, chị sẽ tự thưởng cho mình mấy ngày tết thư giãn với tĩnh lặng, hoa và sách.

“Nhất định phải là địa lan, không chưng hoa nào khác!”. Kiên định với chọn lựa ấy, Dần hân hoan hỏi giá. Cô bán hoa cười tươi hơn hoa: “Chậu lớn hai triệu năm cành. Chậu nhỏ một triệu rưỡi ba cành”. Dần lặng đi. Là trụ cột chính của gia đình, nuôi hai con đang tuổi ăn học, tuy hùng hục làm việc kiếm được khá nhiều tiền nhưng Dần là tuýp phụ nữ có thể chi hàng trăm triệu cho học phí của con nhưng đắn đo khi mua đôi giày hay chiếc áo nếu hơn năm trăm ngàn. Địa lan có hợp phong thủy, có đẹp đến mấy mà mất cả mấy triệu đồng mới rinh cái đẹp ấy về nhà khiến Dần phân vân. Chị trả giá: “Chậu nhỏ 500 ngàn”. Trả giá mà bụng Dần run, sợ cô chủ bán ngay, không khéo mình bị hớ. Đang vén môi cười tươi như hoa, cô chủ xị mặt, lạnh tanh: “Chị nghĩ sao mà trả giá đó?! Một triệu rưỡi là một triệu rưỡi, không bớt một xu!”. Như sợ vẻ quê mùa củ chuối của Dần làm giảm giá trị chậu hoa tươi xinh đắt tiền, bà chủ đứng át trước chậu hoa, tước đoạt cả quyền ngắm hoa của khách. Dần mủi lòng, lủi thủi bước ra khỏi cửa hàng hoa sang trọng lắp kính sáng choang, mát rượi. Chị bước sang cửa hàng khác, hy vọng biết đâu sẽ mua được chậu địa lan với giá mềm hơn. Nhưng Dần lại thất vọng, tiếp tục rảo bước. Vừa đói vừa mệt, Dần thừa nhận: “Công bằng mà nói, cửa hàng đầu tiên hoa đẹp hơn mà giá cũng mềm hơn. Có điều một triệu rưỡi, mắc quá!”. Một ý nghĩ vụt qua đầu Dần: “Hay là mình đợi ngày cận tết sẽ ra mua. Biết đâu lúc đó giá hoa sẽ rẻ gơn chút đỉnh. Mình trả xuống chút, chắc một triệu tư bà ta sẽ bán”. Còn mấy ngày nữa mới Tết nên Dần cũng nhẩn nha, dù trong bụng đã chọn chậu địa lan giá “triệu rưỡi” rồi.

Mới bước vào cơ quan, Dần được chào đón ngay bằng trận mưa nước mắt của Phượng, cô bạn cùng làm chung phòng công tác xã hội: “Dần ơi, chị mới đi khám bệnh. Không ổn rồi em ơi! Chị bị ung thư vú. Bác sĩ chỉ định mổ liền, sáng mai nhập viện!”. Dần sửng sốt trước tin dữ. Những năm gần đây, chị đón nhận nhiều tin dữ như thế từ bạn bè, người thân. Ung thư là căn bệnh tăng chóng mặt trên đất nước chị. Mỗi lần nghe chị A, anh B, chị C… nào đó vướng bệnh, chị giật thót mình sợ hãi. Sự đa cảm khiến lòng chị nặng trĩu. Cảm giác đó loang loang vào tâm hồn, như tiếng “chuông nguyện hồn ai”, với câu hỏi “Không biết lúc nào hồi chuông ấy dành cho mình”. Dần càng nhói lòng hơn khi biết hoàn cảnh bi đát của bạn. Sau khi làm ăn thất bại, phải bán nhà, bán xe, nợ nần lút đầu; chồng Phượng ly hôn, cưới một cô vợ trẻ trung, giàu có. Phượng bị gia đình ruồng bỏ, không chồng con, chới với vì trống vắng, bội phản, lại phải gánh khoản nợ mấy trăm triệu đồng. Mỗi tháng chị phải trích phần lương ít ỏi trả nợ. Cuộc đời chị quá thảm thương. Những tế bào ung thư vậy là bộc phát theo khổ đau, nước mắt hoành hành Phượng.

Cơ quan Dần tuy nghèo nhưng sống tình nghĩa. Hiểu hoàn cảnh Phương, mỗi người một ít, góp tiền cho chị đi bệnh viện. Mổ ung thư vú là một ca đại phẫu, chắc chắn tốn nhiều tiền. Phượng lại phải thuê nhà ở, không có người thân bên cạnh. Chỗ dựa duy nhất của Phượng giờ đây là những đồng nghiệp nghèo trong một cơ quan nghèo. Một cuộc phát động quyên góp nhanh chóng và khá tế nhị diễn ra. Năm chục, vài trăm… gom lại cũng được vài triệu. Phượng ứng thêm lương. Trong hoàn cảnh Phượng, chị em hiểu có thêm đồng nào là tốt thêm đồng đó. Dần chạnh lòng sực nhớ đến niềm mơ ước sắm chậu địa lan chưng tết giá một triệu rưỡi. Trước nỗi đau người bạn đồng nghiệp gánh chịu, Dần thấy việc sắm một chậu địa lan chưng tết quả là quá xa xỉ. Ba tờ năm trăm nằm sát rạt, ngay ngắn trong một ngăn bóp của chị. Những đóa địa lan rực rỡ thoáng qua trong ý nghĩ  Dần, rồi dần chìm xuống cho một ý nghĩ mới vụt đến, thôi thúc Dần có một quyết định nhanh chóng. Chị lấy ra ba tờ năm trăm, thêm một tờ nữa, dúi vào tay Phượng…

Phượng xuất viện trở về, tiếp tục những đợt hóa trị. Những người bạn nghèo ở cơ quan nghèo lại chia sẻ với chị những đồng tiền vào hóa chất, những bữa ăn trưa đậm nghĩa tình. Mọi người an ủi, động viên chị vượt qua những ngày khó khăn của đời người. Hình như những tế bào ung thư sợ tình yêu thương, nên Phượng dần hồi phục sức sống. Tóc Phượng dần mọc trở lại như cỏ lún lún sau mưa xuân.

Tết năm ấy, Dần không chưng địa lan trong nhà. Chị chỉ tốn có một trăm ngàn mua hoa vạn thọ. Nhà chị cũng vàng rực và sực nức hương thơm.  Địa lan dẫu chỉ là mơ ước nhưng phong thủy đã chuyển hóa trong niềm vui khi cu Lý- con trai Dần vò lá vạn thọ trong tay, chợt reo lên: “Con nhớ rồi, có người nói lá vạn thọ ăn được đó mẹ. Lá vạn thọ trộn thịt gà rất ngon!”. Mắt cô chị sáng lên với phát hiện của cậu em nhưng tỏ ra thận trọng: “Mẹ đừng tin em mà làm theo, lỡ người ta xịt thuốc trừ sâu, ăn vào nguy hiểm”. Dần ôm hai con vào lòng, cười tươi: “Hồi dưới quê mẹ có ăn thịt gà xé phay trộn lá vạn thọ thiệt, ngon lắm. Em con nói không sai. Nhưng con nói cũng có lý. Tốt nhất là chúng ta chỉ ngắm hoa thôi!”. “Thịt gà xé phay, thịt gà xé phay ngon quá mẹ ơi. Tết này nhất định mẹ làm món này nghen. Không trộn lá vạn thọ mình trộn lá chanh cũng được!”, cu Lý háo hức kể thêm nhiều món ngon mẹ nấu trong. Nhìn những đóa hoa vạn thọ bừng sáng trong căn phòng khách, Dần thầm cám ơn người bán hoa. Chỉ với một trăm ngàn, chị có được quá nhiều tiếng cười, niềm vui ngày tết.

T.H

Bài viết liên quan

Xem thêm
Hận thù và Yêu thương – Truyện ngắn Đông Sơn Lữ Khách
Có những vết thương chiến tranh tưởng chừng đã ngủ yên trong ký ức, nhưng chỉ cần một ký hiệu, một hình xăm, một cái tên… tất cả lại ùa về như ngày hôm qua. Thế nhưng, giữa bóng tối ấy, tình yêu của một chàng trai Việt và một cô gái Hàn đã thắp sáng hi vọng – hi vọng rằng hận thù rồi cũng sẽ nhường chỗ cho yêu thương.”
Xem thêm
Kịch hay – Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân
Vài tấm hình được quăng trên chiếc bàn kính, bên trong hiện rõ hình hai người dường như có cảm giác đang tựa vào nhau nhưng vẫn còn do dự vì bị sự ràng buộc bởi miệng lưỡi của người đời. Bóng chiều tà từ từ đổ xuống khung cửa sổ bằng kính của ngôi nhà sang trọng. Thứ ánh sáng cuối ngày có màu hồng đậm vẫn kịp hắt vào khiến đôi mắt người phụ nữ đột nhiên cũng ửng hồng và bắt đầu đong đầy hoàng hôn trong đó.
Xem thêm
Lời thề sinh tử - Truyện ngắn của Phạm Thanh Thúy
Thuôn không muốn lão Nhạc vào nhà. Lão Nhạc già lụ khụ, ăn mặc lôi thôi, dù con cái lão cũng chẳng đến nỗi nào.
Xem thêm
Người đến từ nghìn trùng – Truyện ngắn Chu Phương Thảo
Tôi sinh ra ở một làng chài nhỏ, nơi những triền cát trắng kéo dài đến tận chân trời, nơi gió và sóng chạm nhau cùng thì thầm những bản tình ca êm dịu. Tuổi thơ tôi trôi qua như một giấc mơ dịu ngọt, vắt qua những buổi chiều vàng nắng, theo tiếng cười hồn nhiên vang vọng bên những mái nhà thấp thoáng khói lam chiều. Cuộc sống tuy chật vật, nhưng lòng người nơi ấy rộng như biển cả, ấm như nắng sớm.
Xem thêm
Trôi trên sông trăng – Truyện ngắn Vừ Thị Mai Hương
Mưa sầm sập. Mưa ào ào. Ánh trăng loang loáng trong làn mưa, vỡ tan trong ánh chớp. Trong màn đêm tối đen mịt mùng, xung quanh chỉ vọng lại tiếng nước đổ ào ào từ trên núi xuống. Tiếng bước chân chạy uỳnh uỵch trong đêm.
Xem thêm
Phán chấu. Truyện ngắn của Nông Quốc Lập
Tiếng gọi cầu cứu của thằng Bun như xé toang khoảng không gian ra thành nhiều mảnh. “Cứu cái gì, cứu ai, cháy nhà à, giết người à, rắn cắn à…?” Tiếng những người làng hỏi nhau, những cặp mắt tròn xoe, ngơ ngác. Dù không biết chuyện gì xảy ra với nhà Bun, nhưng khi nghe tiếng gọi cứu thì ai cũng ra khỏi nhà hướng về nơi có tiếng gọi.
Xem thêm
Bông bí vàng trên giàn mướp hương - Truyện ngắn Phan Thành Đạt
Hưng rón rén bước lên thềm, gõ cửa. Không ai đáp. Chỉ có tiếng chim trên giàn, tiếng cá quẫy nhẹ dưới ao. Giữa khung cảnh ấy, hình ảnh một cậu trai thành phố đứng giữa sân quê bỗng trở nên bé nhỏ, lạc lõng – nhưng cũng là khởi đầu cho một mùa hè không giống bất cứ mùa hè nào trước đó.
Xem thêm
Người đàn bà vẽ tranh kiếng – Truyện ngắn Lưu Kiều Nhi
Tôi về đến nhà đúng lúc ba và chị Hai đang hì hục đem mớ tranh kiếng của má ra cất ở nhà kho phía sau. Tôi biết ngay là má có việc đi đâu đó nên hai người họ mới cả gan đến thế. Chị Hai nói má không chịu ở nhà nghỉ dưỡng bệnh, lại lén đi lặt cuống ớt với mấy người đàn bà trong xóm. Ba cười hiền lành bảo: Kệ bả. Bắt bả ở nhà hơn bắt cóc bỏ dĩa. Lại phụ ba một tay, dọn cho xong đống nợ này đi bây!
Xem thêm
Án ma ni thiên ý - Truyện ngắn Ny An
Ở gần cuối xã Xay Xát, đi qua khỏi con dốc sỏi đá bụi bay xám mặt sẽ tới Quán Phật. Hai lùm thiết mộc lan um tùm đứng trước ngõ hút tài lộc, nở bông ngào ngạt mỗi tối. Quán Phật nằm giữa khu vườn thuốc nam, lắp camera từ ngõ vào tới cửa và phòng khách. Bờ tường gắn lưới thép B40 ngăn khu vườn với dải cát trắng trải dài đầy dứa dại, cây bụi và xương rồng gai nhọn tua tủa.
Xem thêm
Một ngày không xảy ra chuyện gì. Truyện ngắn của Wayne Karlin
Dịp kỷ niệm 50 năm kết thúc chiến tranh Việt Nam, năm 2025, nhà văn Wayne Karlin ở tuổi tám mươi đã viết truyện rất ngắn “Một ngày không xảy ra chuyện gì”, đăng trên báo Washington Spectator với lời giãi bày: “Quãng thời gian tồi tệ nhất mà tôi phục vụ trong lực lượng lính thủy đánh bộ là thời tham chiến ở Việt Nam. Và thời gian đẹp đẽ nhất cũng chính là khi tôi tiếp tục kết nối với đất nước Việt Nam (kể từ sau chiến tranh)”.
Xem thêm
Hoàn lương - Truyện ngắn Võ Đào Phương Trâm
Khải ôm cái túi vải trên tay, bước ra khỏi cổng trại giam, Khải ngước mặt nhìn lên trời, khoảng trời bao la, trong xanh với những tia nắng đầu ngày tỏa dịu ấm áp, bầu trời bên ngoài cổng trại giam rộng lớn hơn nhiều so với khoảng trời bên trong khuôn viên của khám, dù có những lúc phạm nhân ra ngoài lao động thì cũng không thấy mênh mông đến vậy.
Xem thêm
Miếu thiêng – Truyện ngắn Võ Đào Phương Trâm
Đà Lạt! Chiều xám đặc, ánh sáng dường như không len nổi qua ngôi miếu bỏ hoang, nhiều năm âm u với những mảng cỏ dại phủ đầy dưới chân, xung quanh là những tầng cây rậm rịt. Bóng tối như trở thành điểm đặc biệt ở nơi này, và một điều nữa là, chẳng ai bén mảng đến đây, bởi không gian lạnh toát và ám mị.
Xem thêm
Công chúa Ngọc Anh – Truyện lịch sử của Nguyễn Thị Việt Nga
Công chúa Ngọc Anh bước ra khỏi cổng chùa Thiên Mụ thì dừng bước. Gót hài hoa di nhẹ lên bậc đá dẫn xuống đường. Nàng thẫn thờ nhìn dòng Hương xanh ngăn ngắt phía dưới đang lững lờ trôi. Giây lát, đôi mắt trong veo lại hướng lên phía dãy núi điệp trùng.
Xem thêm
Thư gửi nhà văn - Truyện ngắn của Đặng Chương Ngạn
Truyện ngắn đăng trên “Viết & Đọc” chuyên đề Mùa Hè 2025
Xem thêm
Luân hồi - Truyện ngắn Nguyễn Đức Hạnh
Truyện ngắn Luân hồi của Nguyễn Đức Hạnh là một bản giao hưởng đầy ám ảnh về sự trả giá của phản bội và sức mạnh vĩnh cửu của lòng trung thành.
Xem thêm
Biển Hồ mênh mông - Truyện ngắn của Đặng Chương Ngạn
Hành trình tìm nhau giữa nghịch cảnh và nỗi đau không biên giới
Xem thêm
Màu áo xanh - Truyện ngắn của Trần Hà Yên
Truyện đăng Văn nghệ Công an & Công an Nhân dân điện tử
Xem thêm
Hương trầm - Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Nguồn: Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam số 35 tháng 4 năm 2025, trang 26.
Xem thêm