TIN TỨC
  • Truyện
  • Giọt lệ sau bức tranh cổ | Võ Chí Nhất

Giọt lệ sau bức tranh cổ | Võ Chí Nhất

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2023-02-16 07:58:04
mail facebook google pos stwis
1877 lượt xem

CUỘC THI TRUYỆN NGẮN HAY 2022

VÕ CHÍ NHẤT

Cái cảm giác bị ai đó dõi theo, nhìn trộm thật khó chịu, nó khiến người ta thấy thời gian trôi qua chậm hơn bình thường. Và anh đang có cảm giác mỗi ngày trôi qua thời gian như được kéo dài ra thêm một chút. Nó không còn là chiếc đồng hồ cũ kỹ có 24 giờ quen thuộc nằm im trên tường như cặp mắt ráo hoảnh của anh lúc này. Anh đã suy nghĩ thật kỹ và anh không khóc. Anh không khóc. Thật sự là như thế.

Đã có thật nhiều sự kiện diễn ra trong 3 ngày nay. Và anh phải gồng mình gánh chịu. Theo lẽ thường thì anh đã giam mình trong phòng và úp mặt vào gối ít nhất cũng phải 30 phút. Nhưng hiện tại anh lại không làm như vậy, và anh cũng không hiểu là vì sao?

Anh miết ngón trỏ dính đầy mực vẽ lên mặt mình, chỗ hai đường rãnh dọc khuôn mặt người mà mỗi khi khóc, nước mắt theo cái rãnh đó chảy xuôi xuống. Rồi anh ngồi xuống chiếc ghế đẩu bóng lưỡn quen thuộc. Những gì hiện hữu lại đang thể hiện sự thất vọng của anh với chính bản thân mình.

Cái xó xỉnh hiện tại của anh có được sau khi cuộc chiến chia gia tài với 2 người anh trai và người chị gái kết thúc. Một sự kết thúc đúng nghĩa. Còn lại một khoảng không gian kín, trưng đầy những bức tranh anh vẽ lâu nay vốn đã được treo đầy trên tường. Vợ con anh sẽ không trở về nếu tình cảnh này không kết thúc sớm. Điều đó thì anh biết. Anh còn biết rằng anh đã không chủ động liên hệ với gia đình nhỏ của mình vì biết người vợ vẫn còn buồn. Cô ấy càng buồn hơn vì đức ông chồng đã thất bại trong cuộc chiến cuối cùng. Và, còn mẹ anh nữa. Bà bỏ đi trong đêm mưa, ngay sau khi cuộc chiến gia sản chấm dứt. Anh đồ rằng lối xử sự của mấy anh em đã khiến bà đưa ra quyết định như vậy.

Có một lối đi nhỏ bên hiên mà một người có thể chui lọt, chỗ cánh cửa sổ để mở được che lại bằng một bức tranh mà ông ngoại anh để lại từ cái thời mà ông còn là một nhà buôn tranh nổi tiếng xứ Củ Chi này. Một bức thủy mặc theo trường phái Nam Tông mà ông rất quý vì ông phải bỏ ra kha khá vốn mới mua lại được từ một thợ họa tài danh thời đấy. Bởi ông thấy bức tranh như vẽ lại người con gái độc nhất và cũng là người ông yêu quý nhất trên đời. Nhưng dường như việc trang trí một bức thủy mặc ở vị trí này không phù hợp cho lắm, và cũng không đúng với cách bài trí mà thầy anh truyền đạt ở khóa học vẽ cơ bản. Nhưng anh vẫn đặt bức tranh ở vị trí đó, như một sự nhắc nhở, hoài niệm về cái thời thơ ấu đầy ắp kỷ niệm.

Bức tranh cổ đề hai chữ “Thiếu nữ” bằng tiếng Tàu bên góc, hồi được treo trong nhà cũ, cũng ngay vị trí chiếc cửa sổ để mở ở hướng Đông. Anh rất quý bức tranh vì đó là cả gia tài của ông ngoại. Ông còn tưởng đó là bức vẽ con gái ông hồi còn là một thiếu nữ mười tám đôi mươi. Nét vẽ tự do, phóng khoáng, chỗ đậm chỗ lợt, chỗ sáng chỗ tối bổ sung cho trọng tâm bức vẽ, nhất là cánh môi hồng nhuận như tô son và không cần phải nói thêm, nó đã làm xiêu lòng cha anh từ cái nhìn đầu tiên.  

Tranh được vẽ trên giấy xuyến, loại giấy được mệnh danh là thiên niên thọ chỉ, loại giấy bền ngàn năm. Tuy vậy, nhưng cũng không phải là tuyệt đối nếu không biết cách bảo quản nên anh đặt nó bên cửa sổ để ánh mặt trời có thể hong khô lớp giấy cũ kỹ đó, giúp giấy co giãn tự nhiên và khi ánh nắng chiếu đến nơi anh làm việc thì cũng không còn quá gắt. Đến mỗi tối ánh trăng tuồn vào chỗ bàn anh làm việc, lốm đốm những bông hoa mai điểm trên một cái bàn đầy bút và màu vẽ. Và gió nữa, gió làm bức tranh lay nhẹ, như tiếng ai đó sụt sịt bên cửa sổ. 

Nửa đêm, anh không ngon giấc vì chao đảo trong một giấc mơ lạ. Trong mơ anh đã thấy một người đàn ông lạ hoắc đứng trước đầu giường mình rồi giật tóc, dựng đầu anh dậy một cách ngang ngược, vô lý hết sức. Đến khi anh ngồi dậy thì ông ta đã đối diện anh, lườm lườm cặp mắt đỏ lửa như quỷ Dạ Xoa vừa bước ra từ trong bóng tối vô hình. Anh dụi mắt nhìn ông ta thật kỹ, ông ấy chỉ có một nửa cái đầu và một bộ óc trắng hếu nhô lên như một cái nấm mũ rơm, ổng xô tới nắm chặt lấy thân mình anh kéo xuống nước. Anh nín thở. Ngoắc ngoải. Vùng vẫy…

- Méo…

Là tiếng của một con mèo. Anh đoán đó là con mèo mun nhà hàng xóm đang vồ rượt chuột trên mái tôn đã kéo anh ra khỏi giấc mơ đó. Anh thở dài và nghĩ rằng mình phải cảm ơn nó. Thật sự cảm ơn nó. Nhưng cũng chính tiếng kêu đó làm anh không thể ngủ lại được nữa. Cứ vài giây thì nó “méo” một tiếng, vài khắc thì nó cào mạnh vào cái mái tôn thảm hại nhà anh. Anh chồm dậy và kéo áo lau mồ hôi trên trán rồi ngồi bó gối một lúc. Bỗng nghe thấy tiếng con chuột la e é thảm thiết là anh biết nó đã bại trận và bị tóm. Trò chơi kết thúc. Thật mừng. Trận hỗn chiến trên mái tôn đêm nay làm anh chợt nhớ đến căn nhà 3 gian ngày trước. Cái căn nhà để lại trong anh thật nhiều kỷ niệm. Mẹ hay xuất hiện trước cửa sổ để kiểm tra bài hay nhắc nhở anh về một điều gì đó mà những người mẹ thường cho đó là việc làm có ích với đứa con của mình. Và bây giờ anh cũng đặt bức tranh “Thiếu nữ” cạnh bàn làm việc của mình ở đó, như một sự nhắc nhở…

Lúc nhỏ anh thường hay nghe đám mèo đực động dục kêu réo ngoài buồng chuối sau hè, nhưng tiếng “eo” được kéo dài ra một cách ghê rợn, thê lương còn ác hơn tiếng kêu đêm nay.

Anh biết là mình không thể ngủ được nữa nên loay hoay tìm cặp kiếng đặt bên gối thì vô tình quơ trúng cái gối bông của con gái để lại.

- Sóc, con.

Anh cầm nó lên, nâng niu một lúc trước khi thì thầm bên tai nó như một thói quen rồi đặt xuống, kéo mền đắp lại rồi mới mang kính vào, bước lại góc tường mở thêm đèn cho sáng.

Gió đêm từ cánh cửa sổ để mở ùa vào một hơi lạnh. Anh vẫn giữ thói quen không khép cánh cửa sổ này lại, vì khi khép lại thì không khí càng bó rọ, tù túng. Còn mùi rượu thì vẫn cứ thoang thoảng đâu đây nhưng anh nhớ là mình đã trút giọt rượu cuối cùng cách đây ít nhất 6 giờ đồng hồ rồi mà? Rồi thì anh kéo ngón trỏ một đường dưới môi như gạt đi một giọt nước vô hình trên mặt mình rồi bước đến bàn làm việc bắt đầu pha màu. Anh phải làm việc.

Anh ngây người ra nhìn cái đồng hồ kia một lúc. Nó chậm rãi nhích từng giây từng phút một cách chăm chỉ và đều đặn như nhịp thở. Anh đang tự hỏi rằng có bao giờ nó cảm thấy mệt mỏi và muốn được nghỉ ngơi không? Anh lần ngón trỏ lên đường rãnh dưới mắt kéo một vệt dài để biết rằng đôi mắt mình vẫn còn ươn ướt nhưng chiếc đồng hồ kia vẫn cứ ráo hoảnh và chễm chệ trên bức tường vôi bạc thếch. Anh muốn trêu nó. Anh muốn nó làm việc hết công suất, thậm chí là 26 giờ một ngày. Một chiếc đồng hồ có 26 giờ. Phải rồi. Ý nghĩ đó thật táo bạo nhưng cũng thật là dối trá. Mà những gì dối trá thì chớ có tồn tại được lâu. Nhưng nó đáng được như vậy, anh không muốn nhìn thấy con mắt ráo hoảnh của nó nữa. 

Rồi anh cụp mắt xuống nơi bức tranh treo bên cửa sổ. Hóa ra nguồn cảm hứng của anh bao năm qua vẫn nằm yên ở đây. Vẫn ở đây và cứ nóng hôi hổi như một giọt nước mắt. Anh chép miệng một tiếng mẹ rồi im bặt. Anh không muốn “tay chân” bất hòa vì những thứ tài sản vô tri đó, nhưng còn vợ anh, con gái anh? Rồi anh cúi xuống kẹp chặt đầu giữa hai chân mà thét lên một tiếng “Không” để rồi ngã vật xuống sàn. Anh quơ quào luống cuống như lúc bị người đàn ông có nửa quả đầu dìm xuống nước rồi bấu chặt lấy cái ghế đẩu lồm cồm ngồi dậy. Trông anh lúc này thật thảm hại.

Anh lao vào vẽ được một lúc thì chậm lại, lau mồ hôi. Anh nghĩ rằng mình phải vẽ một bức chân dung mới, thay cho bức tranh bên cửa vốn đã không được bồi một lớp đế để giấy cứng cáp hơn nên nhuộm phải nước rửa thời gian. Vì đấy là mẹ hồi còn trẻ, anh muốn vẽ người mẹ của mình hiện tại. Người mẹ đã ra đi trong cái đêm nọ. Anh phải vẽ thật nhanh ra giấy vì cái đêm nọ vẫn cứ hừng hực trong anh. Hoàn thành ngay trong đêm nay thì lại càng hay nhưng dù có gắng đến mấy anh cũng chẳng thể vẽ nổi đôi mắt. Đôi mắt đỏ hoe của bà phóng về phía màn đêm xa vợi vì mải lảng tránh ánh nhìn của anh trong cái đêm chia chác đó. Đôi mắt ấy là đôi mắt của một người mẹ, và anh ám ảnh vì đôi mắt ấy. Đôi mắt giận dữ nhưng cũng đầy yêu thương. Anh đã vẽ xong mũi miệng, tóc tai nhưng còn đôi mắt thì đành chịu rồi ngủ thẳng trên bàn làm việc lúc nào không hay.

Anh cảm thấy nong nóng bên cùi chỏ trái như là hơ lửa, cả mái tóc cũng bắt đầu ấm lên rồi ngẩng đầu dậy. Hóa ra trời đã sáng bảnh từ lúc nào. Như một phản xạ, anh ngó về phía cánh cửa sổ để mở nằm xéo trước mặt mình đầu tiên. Anh lao đến dụi mắt nhìn kỹ lần nữa. Lúc đó cặp mắt anh đanh lại như một cái ống nhòm soi bức tranh bị khoét cặp mắt. Anh không muốn tin vào mắt mình, anh ấn bàn tay ngang ngực cố kiềm nén cơn tức như một đốm lửa sắp bùng cháy. Và trong chút chốc, đốm lửa đó bùng lên thành ngọn lửa lớn, lan ra khắp căn phòng, thiêu rụi những bức tranh treo quanh anh, anh lao đến chụp bức “Thiếu nữ” ôm vào lòng, lửa đỏ táp vào mặt anh. Anh rú lên.

Mất một lúc anh mới lấy lại bình tĩnh. Anh nhận ra tình hình không chỉ tệ như vậy. Hai đường rãnh dưới hốc mắt bức tranh còn bị lem nữa. Dường như có ai đó đã đặt cặp mắt mình vào đây rồi khóc hu hu vậy. Vốn dĩ giấy xuyến đã mỏng và rất nhuận mực, khả năng thấm hút nước cao, vậy mà… vậy mà… Anh kêu trời, anh đấm điên cuồng vào cái bàn làm việc rồi quay sang ngó trân vào bức tranh đang dở dang nằm im ỉm trên bàn. Thật quái lạ, nhưng cũng thật là trùng hợp. Rồi anh đi tìm nguyên cớ của sự bất hạnh đó. Với anh thì đó là bất hạnh, nó hơn cả sự mất mát.

Và anh lao vào tìm nguyên nhân mà bức tranh bị khoét cặp mắt. Nơi lồng ngực anh như có một cục lửa đang cháy phừng phừng. Nó thôi thúc anh, làm anh luống cuống như con gà mắc tóc không biết bắt đầu điều tra từ đâu vì anh không phải là cảnh sát. Mà anh cũng không muốn vác bộ dạng này của mình đi báo cảnh sát.

Tối đó anh không ngủ được. Chỉ biết ngồi đối diện với bức tranh dang dở. Cơn đói kéo đến, và anh muốn bỏ đi ăn một lúc rồi trở lại bàn nhưng có thứ gì đó trì níu bước chân anh. Được một lúc thì anh buồn ngủ, cơn buồn ngủ như có linh tính, nó kéo đến thật đúng lúc.

Sáng hôm sau anh thức dậy và mọi chuyện cũng xảy ra tương tự, anh bước đến nhìn bức tranh cổ thì thấy hai đường rãnh dưới hốc mắt bức tranh bị lem. Vệt lem còn mới toanh như có ai đó vừa ấn cặp mắt nhìn vào đây. Và anh chạm nhẹ vào mặt giấy, vẫn còn âm ẩm. Thế là vết lem chồng vết lem. Vốn dĩ giấy đã cũ và ngả màu trắng ngà vì không được bảo quản tốt như bức họa của một danh họa Tàu thời cổ. Thành thử anh muốn đóng quách cánh cửa sổ ấy lại cho xong rồi tìm cách cứu chữa bức họa. Nhưng đóng lại thì căn phòng này chẳng khác gì một căn phòng giam. Anh không muốn. 

Tối đêm sau anh vẫn ngồi vào bàn vẽ tranh như một thói quen, và tận sâu trong suy nghĩ, anh muốn tìm ra ai là người đang ẩn mình sau bức tranh treo bên cửa sổ ấy, song anh cố gắng không biểu lộ ra bên ngoài để người đó phát hiện. Người đó chắc cũng quanh đây thôi, phạm vi khoảng cách 90 độ hình học. Anh tin tưởng rằng mình sẽ tóm được người đó trong gang tấc. Anh chẳng có gì ngoài những bức tranh. Bức cổ nhất thì đã bị khoét đi cặp mắt. Và anh biết rằng như đang có ai dõi theo mình nên bị phân tâm, anh cũng chả vẽ vời được cái cặp mắt đỏ lửa ấy. Ngồi hơn một tiếng đồng hồ vẫn chưa khai mở được gì, và đầu anh nảy ra một ý tưởng là phải tìm cho được người ẩn mình sau bức tranh cổ nhìn anh làm việc mỗi đêm. Anh làm bộ ngồi vào bàn pha màu rồi đột nhiên anh đứng bật dậy như một cái lò xo tông ra cửa lớn thật nhanh rồi chạy dọc bên hiên nhà tìm kiếm.

- Méo!

Hóa ra chỉ là một con mèo hoang. Nó kêu méo một tiếng khiến anh chùn bước rồi nó nhảy phốc ra đằng trước, cách chỗ anh đứng một đoạn khá an toàn mới xoay đầu nhìn lại kêu tiếp một hồi. Hình như nó đang trách anh làm nó giật mình. Vậy ra chẳng có ai cả, nhưng gút mắc trong anh vẫn cứ còn đấy. Anh vẫn đinh ninh rằng ai đó vừa đứng ở đây kia mà.

Đêm lại đến, anh vẫn ngồi lỳ ra đó. Không gian quen thuộc và vẫn giữ nguyên ý nghĩa cùng hình dung đó. Anh đang nghĩ thật lung về tâm trạng của mẹ và đôi mắt ấy. Đôi mắt vẫn còn trống không trên bức họa. Rồi anh lại ngó đến cái đồng hồ ráo hoảnh trên tường kia đếm từng giây từng phút trước khi mi mắt anh đổ sụp xuống. Anh nghĩ là mình cần nhâm nhi chút rượu trắng. Một chút cay đắng sẽ làm anh tỉnh ngủ để hoàn thiện bức tranh này ngay đêm nay thay cho bức tranh bị khoét mắt kia. Anh mơ màng ngẩng cái cổ đầy râu lởm chởm lên lắng nghe tiếng gió thổi bên hiên nhà, qua cái cây xoài đầy lá. Và anh nghe tiếng lá cây xào xạc như tiếng chân ai bước đến gần.

Rồi anh đứng phắt dậy, lao về phía khung cửa sổ, xé toạc bức tranh thành hai mảnh. Gió lạnh xộc vào mặt. Anh lặng người.

- Mẹ… Mẹ vẫn còn ở đây sao…

Bà mẹ vẫn im lặng. Còn anh thì nắm chặt tay bà không buông, cũng không buồn đi vòng qua hiên nhà nữa, anh nhoài người qua khung cửa ôm chầm lấy mẹ mình một lúc. Trong giây phút đó, như có một đôi tay lực lưỡng nào nhấc bổng anh lên không trung vô định, anh cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm như một cái lông ngỗng. Anh cố nép vào vai người mẹ đang đứng bên kia cánh cửa. Hình như anh ngửi thấy mùi mồ hôi ủ trên quần áo bà. Một mùi hương quen thuộc, nồng say. Và dù cho có không cần phải mở mắt ra anh cũng biết đó chính là mùi của mẹ mình. Trong phút chốc, như có bàn tay nào vuốt nhẹ lên sống lưng, anh thoải mái vô cùng. Anh cất tiếng, nhưng cứ như có gì đó chẹn ngang cổ họng, anh hước đều một nhịp rồi nói:

- Mẹ, con nhớ mẹ lắm, mẹ ơi. Mẹ về với con, đừng bỏ đi nữa…

Bà mẹ sụt sịt trong bóng tối loang loáng ánh trăng sáng đằng xa, còn anh thì sụt sịt một cách nồng nhiệt dưới ánh đèn neon trăng trắng phủ xuống vai. Chợt bà vỗ nhẹ vào gò vai đẫm mồ hôi lạnh của anh, tỏ ý muốn nói rằng bao nhiêu đó đã đủ lắm rồi. Một người đàn ông trưởng thành không ai lại mít ướt như thế. Bà vừa cười vừa nói:

- Mẹ nghĩ rằng còn người phụ nữ khác vẫn đang im lặng, vẫn chờ con nắm chặt tay dẫn về đấy. Nghe mẹ, mọi chuyện đã qua, con không nên bỏ rơi những người yêu thương mình. Sáng mai đi tìm mẹ con Sóc về đi con. Đừng để hai mẹ con nó đợi nữa…

Như một tín hiệu cho phép, anh òa khóc như một đứa trẻ. Nước mắt tuôn xuống hai đường rãnh dọc khuôn mặt anh như thác đổ. Anh biết trong anh có hai con người cùng song song tồn tại, và anh biết nỗi nhớ trong anh nó kinh khủng nhường nào nhưng anh chưa bao giờ thổ lộ. Anh cắn chặt ngón tay cái của mình để không phải bật thành tiếng cho đến khi nó rỉ máu, một dòng máu mặn chát lan nhanh tới đầu lưỡi…

Anh ngẩng đầu lên nhìn mẹ mình như việc xa cách mấy ngày đó đã biến lặn không còn chút tăm hơi, và anh cố khắc ghi từng đường nét trên khuôn mặt người mẹ, rồi lặng đi khi nhìn thấy ánh mắt đó. Đúng là ánh mắt đó, ánh mắt đỏ hoe của bà phóng về phía màn đêm xa vợi. Toàn thân anh như có một làn sóng đánh dạt nhè nhẹ, khiến anh rùng mình, từng mạch máu như được khơi thông. Anh tần ngần nhìn xuống nửa bức tranh bị mình xé: Mưa, nắng, gió đã làm cho màu vẽ thấm sang phần sau và tạo ra âm bản của tranh ngay bên ngoài, nên mẹ mới khoét được chỗ giấy vẽ nơi cặp mắt. Anh chợt thấy mình vô tâm đến đáng giận. Anh gật đầu trong tiếng nấc nghẹn ngào:

- Sáng mai con sẽ đi tìm mẹ con Sóc. Còn bây giờ thì mẹ vào nhà với con. Con phải bắt đền mẹ vì mẹ đã khoét cặp mắt trên bức tranh cổ bằng cách giúp con hoàn thiện bức tranh mới.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Mây trắng Tràng An – Truyện lịch sử Nguyễn Thị Việt Nga
Từng dải dài lững lờ như tơ trời vắt qua bầu không gian xám nhạt. Có cụm mây xốp như gấm, có mảng mây mỏng như làn khói, có vệt rời rạc như hơi thở cuối cùng của một người hấp hối. Tất cả trôi, không âm thanh, không phương hướng. Trôi như đã trôi ngàn năm trên trời đất Tràng An này.
Xem thêm
Hoa vẫn nở - Truyện ngắn của Nguyễn Thị Minh Phương
Hoa vẫn nở của Nguyễn Thị Minh Phương là một truyện ngắn thấm đẫm không khí miền núi, nơi bi kịch gia đình, thân phận người đàn bà và sự mù quáng của lòng ghen được kể lại bằng giọng văn chậm, sâu và nhân ái.
Xem thêm
Khai khẩu - Truyện ngắn của Nguyễn Trường
Lúc đó khoảng 9 giờ sáng, một người lính tìm gặp Diệu Thúy, trao cho cô lá thư, nói là của ngài Trung tá tỉnh trưởng Kiến Hòa.Diệu Thúy hồi hộp mở thư ra đọc: “Gửi cô Diệu Thúy. Việc cô nhờ tôi đã có kết quả, đúng 11 giờ trưa nay, cô đưa cậu Hai đến dinh tỉnh trưởng, phải đúng giờ”. Bức thư làm Diệu Thúy hiểu và bắt đầu lo. Bởi vì, kể ra cô cũng liều thật, bây giờ ngài trung tá tỉnh trưởng làm được theo lời khẩn cầu của cô, nghĩa là cô phải đáp đền những đề nghị của ngài, mà cái đề nghị đó mới oái oăm làm sao.
Xem thêm
Đuổi theo bóng nắng - Truyện ngắn của Lữ Thị Mai
Nhà tôi ở sườn đồi, nhìn xuống dòng sông Mã. Cha tôi kể rằng, xưa kia đây vốn là vùng chuyên quy tập hài cốt bộ đội hy sinh.
Xem thêm
Chuyện lạ ngày Xuân “Ăn trộm đào”
LTS: Mỗi độ Tết đến, giữa không khí lễ hội tưng bừng, không ít người phương Đông vẫn còn niềm tin mơ hồ rằng thực và ảo có thể bất chợt giao nhau. “Ăn Trộm Đào” là một câu chuyện như thế — vừa mang dáng dấp hội hè, vừa phảng phất trò ảo thuật dân gian. Truyện do nhà văn Bồ Tùng Linh (Pu Songling) ghi chép trong Liêu Trai Chí Dị vào đời Thanh. Bản tiếng Anh dùng để dịch ở đây là của Herbert A. Giles xuất bản năm 1880 trong cuốn Strange Stories from a Chinese Studio. Hiện nội dung được công khai trên Project Gutenberg, như một nhịp cầu nối kho tàng truyện cổ với độc giả quốc tế.
Xem thêm
Thương nhau ngày Tết - Truyện Võ Đào Phương Trâm
Mưa cuối mùa, tầm tã nặng hạt, như trút cho hết nước xuống từng ngõ ngách nội đô. Tiếng gió thốc mạnh, va vào tấm bạt như muốn xé toạc bằng cơn thịnh nộ. Mỗi lần gió lớn, tấm bạt tròng trành đổ ào đống nước nặng trịch xuống đường, văng tung tóe. Bên dưới, người đàn bà ngồi co ro, cái gánh chè đậu đen, đậu xanh còn nóng hổi nhưng chưa bán được một nửa, đành chịu cảnh vắng khách. Chiếc nón lá thỉnh thoảng bị gió thổi bật ra phía sau như một trò bỡn cợt với thân phận người nghèo, trượt giữa mặt đường đời, chông chênh và cam chịu.
Xem thêm
Quỳnh hương điện ngọc – Truyện lịch sử Nguyễn Thị Việt Nga
Dương Vân Nga lại tiến đến bên chiếc long bào. Tay đưa ra, rồi dừng lại giữa chừng. Vải gấm thêu chỉ vàng sáng lên lấp lánh dưới ánh nến. Mỗi sợi chỉ vàng là một lời thề, một trách nhiệm, một cái giá phải trả. Chiếc áo này của triều Đinh, của nhà Đinh. Nếu trao cho Lê Hoàn, nó sẽ thuộc về một triều đại khác, một dòng tộc khác. Nhưng nếu không trao? Bà nghĩ đến quân Tống đang rình rập. Nghĩ đến cảnh binh đao khói lửa ngút trời. Nước không còn, thì áo bào cũng mất. Nước không còn, thì ngai vàng cũng mất. Và mẹ con bà, làm sao toàn mạng? Không, vận nước phải lớn hơn vận mẹ con bà! Vận nước phải đặt lên trên hết! Lê Hoàn! Nếu ý trời đã định, nếu lòng người đã thuận, bà còn gì phải hoang mang?
Xem thêm
Thân thiện - Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
“Thân thiện” của Lê Thanh Huệ là một văn bản văn xuôi dung lượng lớn, được viết như một cuộc đối thoại mở giữa con người với tri thức, chiến tranh, công nghệ và tương lai nhân loại.
Xem thêm
Gặp gỡ bất ngờ – Truyện ngắn Đỗ Thị Thu Hiền
Nhà văn Đỗ Thị Thu Hiền, tên thật Đỗ Thị Hiền, sinh năm 1952 tại TP. Phủ Lý, tỉnh Hà Nam (cũ), nguyên giáo viên mất sức. Năm 1997 đến năm 2007 chị là UV.BCH, Chánh văn phòng Hội VHNT tỉnh Hà Nam. Hiện chị sống và viết tại TP. Bà Rịa (cũ).
Xem thêm
Gió đồng khoáng đạt – Truyện ngắn Hồ Tĩnh Tâm
Tôi cùng với anh bạn Dũng Hạnh đi xe gần hết nửa ngày, thêm gần nửa buổi ngồi đò nữa thì tới được đồng Ngao. Cánh đồng rộng ngút ngát, nhìn thấy ngờm ngợp con mắt. Anh bạn nói: “Phải mua thủ can rượu cho chắc. Nó sống mụ mị giữa đồng, hết rượu có mà chạy trào máu mắt”.
Xem thêm
Cánh ngỗng đỏ bay qua giếng ngọc – Truyện lịch sử Nguyễn Thị Việt Nga
Mối hòa hiếu của hai quốc gia lân bang được bắt đầu khi Trọng Thủy bước vào thành. Chàng là một người trẻ tuổi đẹp đẽ, trong trẻo, sáng ngời như ánh dương đầu hạ. Mắt đen thăm thẳm như nước giếng mới khơi. Lưng cao, tiếng nói dịu, lễ nghi chu toàn. Kim Quy không ngờ đó là con trai Triệu Đà. Vì chàng khác hẳn sự hiểm độc của người cha. Chàng chỉ là người trần, sinh ra từ người mẹ chết sớm, lớn lên trong cung cấm nhưng đầy mộng mơ. Chàng không biết cha mình là hóa thân của kẻ thù truyền kiếp của Kim Quy. Trọng Thủy khi ấy chỉ mang một ước vọng: tìm thấy một nơi bình yên, một người con gái xinh đẹp có thể khiến chàng được sống thật với lòng mình. Chàng cũng từng kinh sợ những cuộc giao tranh, trừng phạt, giết chóc của vua cha. Rời xa vua cha cùng kinh thành là điều chàng từng mong muốn.Trọng Thủy nhận lệnh vua cha đến Loa Thành gặp Mỵ Châu nhưng chưa một lần biết mặt người con gái đó. Chàng lãng mạn tin rằng Mỵ Châu là đóa hoa đẹp nhất của đất Âu Lạc.
Xem thêm
Tiếng trống gọi mùa ban - Truyện ngắn của Hà Minh Hưng
Tâm lý chung nhiều người khi đã đến một nơi rồi, lần trở lại thường không còn háo hức lắm.
Xem thêm
Chùm truyện siêu ngắn của Cristina Rivera Garza
Cristina Rivera Garza sinh năm 1964, nhà văn nổi tiếng người Mexico. Sự nghiệp của bà bắt đầu được ghi nhận từ những năm 1980, khi bà đoạt giải thơ Punto de Partida năm 1984 với Apuntes, giải truyện ngắn quốc gia San Luis Potosí năm 1987 với La guerra no importa. Tác phẩm được biết đến nhiều nhất của Cristina Rivera Garza là Nadie me verá llorar, tác phẩm này đã mang lại cho bà Giải IMPAC/CONARTE/ITESM năm 2000. Carlos Fuentes từng gọi đây là “một trong những tiểu thuyết vừa đẹp vừa ám ảnh nhất từng được viết ở Mexico”. Năm 2024, bà đoạt giải Pulitzer cho thể loại hồi kí - tự truyện với tác phẩm El invencible verano de Liliana.
Xem thêm
Lock down – Truyện ngắn của Bùi Đế Yên.
Nhà văn Bùi Đế Yên làm thơ trước khi viết truyện ngắn. Đọc truyện của chị, tưởng chị đang ngồi thủ thỉ kể một câu chuyện vừa mới xãy ra đầy hấp dẫn, khi nghe hết chuyện, lòng ta cứ thấy bâng khuâng …
Xem thêm
Nguyền rủa - Truyện ngắn
Gia đình bà Hường chuyển về sống lam lũ với xóm nghèo. Các khu dân cư mọc lên như nấm sau mưa; lối mòn biến thành đường nhựa. Ông Tấn suốt ngày cắp laptop vợ mua, đi “quan hệ kinh doanh”; đám trẻ con tò mò kháo nhau ông không biết dùng máy vi tính.
Xem thêm
Đêm trước phiên chợ – Truyện ngắn của Lương Mỹ Hạnh
Lão Hạo không lộ mặt, ra lệnh cho tay chân nhanh chóng neo thuyền lại. Chúng lấy những đoạn dây chão to bằng cổ tay chằng buộc hai thuyền kẹp cứng với nhau. Mặt đằng đằng sát khí, hơn chục thằng cầm dao, kiếm, côn nhảy sang thuyền thằng Lanh. Một cuộc ẩu đả bất phân thắng bại nổ ra, hai bên cùng xông vào nhau đấm đá túi bụi.
Xem thêm
Tro bụi ngược chiều – Truyện ngắn Tịnh Bảo
Nắng trưa vàng như chảo mật ong tưới xuống. Nghĩa trang lớn nằm ở ngoại ô, những ngôi mộ nơi góc khuất bị cỏ dại bọc kín, bia đá lấm bụi, từng vệt bẩn kéo dài chảy xuống theo vệt nước mưa, có lẽ do cơn mưa chiều qua.
Xem thêm
Nắng chiều còn chảy – Truyện ngắn Đỗ Thanh Tuân
Trời xứ núi chuyển giông lúc nào cũng dữ dội như đón bão. Gió ầm ào. Cây rừng nghiêng ngả. Lá bay tứ tán. Mây ùn ùn về sắp đầy đầu núi, đen kịt.Chiếc xe máy chở Lan vừa chạy vừa nhảy cà tưng qua mấy ổ gà, những mỏm đá nhô cao của con đường núi thiên thẹo. Nước lùa ra đường đầy rều rác, cây bụi. Nhìn lên một bên là vách cheo leo, nhìn xuống bên kia là vực trong mưa chiều, trong cái sâu hun hút. Xa dưới kia, thác nước ào ào dội. Chốc chốc, chiếc xe dẹo mình cót két. Vậy mà bà chủ tiệm tạp hóa cứ đinh ninh là sẽ bắt cho cô chiếc xe thồ xịn nhất để vào nóc. Đúng xe núi hẳn hoi. Thiệt núi. Bà cười cố ý nhấn mạnh chữ “núi”. Xe cô, cứ để đó, khi mô trở ra thì lấy về. Dù chuẩn bị tâm lí trước nhưng Lan vẫn ngẩn người. Ở đây người ta sống bằng niềm tin. Lời nói ra xác tín như rìu chặt vào cây. Bà đưa Lan cái choàng mưa, tiện tay dúi thêm cái bao bóng lớn, nói ngó trời trong rứa chứ chút nữa thể nào cũng mưa, bỏ ba lô vào bọc ni lông cho khỏi ướt. Nhìn mớ đồ lỉnh kỉnh trong hành trang của Lan, bà cười. “Mong cái nóc Tu Mơ Rông giữ chân cô được.”
Xem thêm