TIN TỨC

Gởi ban mai cho em

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-08-14 13:02:16
mail facebook google pos stwis
1531 lượt xem

BÍCH NGÂN

Khát vọng xê dịch, với chị với em, có lẽ không chỉ từ cái đầu hay trái tim trong lồng ngực. Nó còn có ở mỗi bước chân, bước chân trong trí tưởng tượng và bước chân trên mặt đất.

Chị đang ngồi bên cửa sổ trong ngôi nhà trên Đồi Thơm, ngọn đồi mà năm tháng trước, sáng nào em cũng như con chim non cứ bay nhảy tung tăng mê đắm từng giọt sương, từng chồi từng nụ, từng cánh hoa lung linh trong nắng sớm.

Lát nữa thôi, mặt trời sẽ hiện ra.

Ráng hồng đã nhuộm thắm mặt biển. Đàn chim bay qua cũng ửng hồng những đôi cánh. Mỏm đất nhô lên khỏi mặt biển cũng dần dần lộ ra dáng hình.

Trên mặt nước loang sắc đỏ, mỏm đất trông như như một con cá dài to lớn và có đến hai chiếc đầu. Chiếc đầu nào cũng có mũi nhọn như cái mũi con cá lìm kìm. Hai cái đầu lại như trườn về hai phía. Một thân xác, hai cái đầu, hai đường bơi… khiến con cá khổng lồ kẹt lại giữa biển khơi.

Một lát nữa thôi, không, chỉ tích tắc thôi, mặt trời cũng sẽ không còn nấn ná bên “con quái cá” hai đầu, dù quả cầu lửa khổng lồ vẫn không hề xê dịch, triệu năm vẫn thế, như “con cá hai đầu” vẫn nằm lại, mãi nằm lại một chỗ, mãi mắc kẹt trong khát vọng xê dịch của mình.


Ảnh: BN.

Khát vọng xê dịch, cả em lẫn chị đều ít nhiều có được và dưỡng nuôi nó. Khát vọng đó, luôn làm chúng ta muốn làm mới mình, muốn có được sự ấm áp rỡ ràng của nắng mai, thứ nắng làm vạn vật thắm hơn, đẹp hơn. Thứ nắng có thể làm cả những góc khuất, góc tối cũng cảm nhận được hơi ấm và sự an bình trước nắng gió tưới tắm của năng lượng đất trời, của sự sống. Thứ khát vọng khiến chị em mình luôn cựa quậy, luôn hăm hở muốn đi, muốn đến, muốn thu hết vào tầm mắt những gì mới lạ, muốn cảm nhận được những gì mới mẻ tinh khôi, muốn hòa mình với cỏ cây hoa lá chim muông, muốn đắm chìm trong nắng mai, muốn vẫy vùng trong làn nước biếc xanh, muốn giang tay đón nắng, đón gió và không ngần ngại trước những thử thách, cũng như giữ cho mình sự hồn nhiên như cỏ cây ngay cả khi gió dập sóng vùi và nỗ lực qua thử thách nhiều khi cũng trùng trùng như sóng xô.

Chỉ xao nhãng vài giây nghĩ ngợi có em có chị, mặt trời đã bỏ xa mặt biển. Ráng hồng nhạt dần. Mầu cỏ cây bên bờ biển đã lên xanh. Con cá không lồ cũng khoác lên mình màu nâu của đất đá, mầu lục của cây lá, của thời gian. Tuy nhiên, cái cảm giác về khát vọng xê dịch của những vật thể chừng như đứng yên: dải đất, mặt trời, mặt trăng và triệu vì tinh tú thì vẫn nằm lại, trước mắt chị và trong tâm trí chị.

Khát vọng xê dịch, với chị với em, có lẽ không chỉ từ cái đầu hay trái tim trong lồng ngực. Nó còn có ở mỗi bước chân, bước chân trong trí tưởng tượng và bước chân trên mặt đất.

Chị chuẩn bị lên triền đồi đầy cỏ hoa đã từng níu đôi chân trần của em…

Nguồn: https://nhandan.vn/

Bài viết liên quan

Xem thêm
Ký ức về bố – Bút ký Vũ Mạnh Định
Pleiku những ngày này mưa dầm dề do ảnh hưởng bão. Mưa trắng xóa cả bầu trời, gió hun hút qua hàng cây phủ kín cả phố núi. Tiếng mưa khiến lòng tôi chùng xuống, ký ức bất chợt ùa về. Mưa như tấm màn xám phủ trùm đất trời, có khi kéo dài cả tháng không dứt. Ngày ấy tôi còn quá nhỏ để hiểu nỗi buồn của những cơn mưa, chỉ nhớ nó dai dẳng đến mức sáng hay chiều cũng nhập nhòe một màu xám đục. Nhưng chính sự dầm dề ấy lại trở thành lát cắt đặc biệt của tuổi thơ, để sau này, mỗi lần nghe mưa nơi khác, tôi ngỡ như vừa chạm vào những ngày Pleiku xưa cũ, ngày mưa dài đến mức thời gian như ngưng đọng.
Xem thêm
Một Việt Nam nhân hậu giữa bão lũ và nước mắt
Giữa màn đêm bị xé toang bởi gió, nước và tiếng kêu cứu, người ta lại nhìn thấy những điều kỳ diệu khác: tình người, sự hy sinh, lòng nhân hậu – những phẩm chất làm nên cốt cách vĩ đại của dân Việt.
Xem thêm
Hai vị đại tướng Nam Bộ qua bút ký của nhà văn Trần Thế Tuyển
Lịch sử QĐND VN có nhiều vị tướng huyền thoại. Trên mảnh đất Phương Nam - Nam Bộ cũng có những vị tướng như thế. Đặc điểm chung của các vị tướng Nam Bộ là sống hết mình: Hết mình vì đất nước, nhân dân; hết mình về đồng đội, bạn bè; sống chân thật, thuỷ chung …mà người đời thường gọi là “Ông Già Nam Bộ”.
Xem thêm
Sương rơi trên lá non - Tản văn Hồng Loan
Có những đoạn đời, ta đi qua như kẻ mộng du giữa những vết xước của chính mình. Mỗi ngày trôi, ta tưởng mình vẫn sống, nhưng kỳ thực chỉ là đang lặp lại những hơi thở cũ, nhạt nhòa và vô nghĩa. Tổn thương không chỉ làm ta đau, nó khiến ta lãng quên, quên mất rằng mình từng có một tâm hồn trong trẻo, từng biết rung động trước điều nhỏ bé nhất trong đời.
Xem thêm
Người gieo hạt yêu thương – Tản văn Chu Thị Phương Thảo
Nhắc đến quãng đời học trò, tôi không thể quên hình ảnh cô giáo Trương Hoàng Oanh – người đã dìu dắt tôi suốt những năm cấp hai. Với tôi, cô không chỉ là một người thầy, mà còn là người mẹ thứ hai, người để lại trong lòng tôi những ký ức không thể phai mờ. Cho đến hôm nay, mỗi khi nhắm mắt lại, tôi vẫn thấy rõ ánh mắt hiền từ của cô, vẫn nghe giọng nói trầm ấm khi cô gọi tôi bằng cái tên thân thương: “Nhím” – cái tên gắn bó với tôi như một phần ký ức ngọt ngào của tuổi học trò.
Xem thêm
Những người con đất Quảng - Bút ký Phùng Chí Cường
Ngày 20 tháng 7 năm 1954 hiệp định Giơnevơ được ký kết, chấm dứt gần 100 năm người Pháp đặt ách đô hộ lên đất nước ta. Nhưng ngay sau khi chữ ký chưa ráo mực, thì đế quốc Mỹ đã nhảy vào miền Nam hất cẳng Pháp, đưa con bài Ngô Đình Diệm về Sài Gòn để lập ra chính quyền bù nhìn thân Mỹ, chúng rắp tâm chia cắt lâu dài đất nước ta. Năm đó, nhiều cán bộ miền Nam đã ra Bắc tập kết, để lại quê nhà, gia đình vợ con và những người thân, rồi họ cùng nhau mòn mỏi trông chờ ngày đoàn tụ. Tới ngày 30 tháng 4 năm 1975, miền Nam được hoàn toàn giải phóng, hai miền Nam - Bắc mới được sum họp một nhà. Vậy trong hơn 20 năm xa cách ấy những người ở lại miền Nam, dưới sự đàn áp điên cuồng của đế quốc Mỹ cùng bè lũ tay sai, họ đã phải sống ra sao? Chúng ta hãy đi tìm câu trả lời:
Xem thêm
Từ dòng Lam đến Vàm Cỏ Đông
Một đêm diễn đặc biệt tại Nhà Văn hóa Thanh niên, với tên gọi “Giai điệu từ những vần thơ”, trong chuỗi chương trình “Những ngày Văn học Nghệ thuật TP.HCM”...
Xem thêm
Nha Trang – Viên ngọc xanh, từ hoài niệm đến khát vọng – Bút ký Nguyễn Phú Thành
Thành phố Nha Trang, thuộc tỉnh Khánh Hoà được mệnh danh là “Viên Ngọc Xanh” của bờ biển Đông, không chỉ là điểm đến lý tưởng cho những ai yêu thích biển đảo mà còn là nơi lưu giữ những hoài niệm và khát vọng của xứ sở. Đồng thời, Nha Trang cũng hội tụ vẻ đẹp của lịch sử văn hóa và, du lịch biển làm nên vẻ đẹp hiếm có làm say đắm lòng người.
Xem thêm
Ở nơi tận cùng con nước – Bút ký Hồng Sương
Nắng tắt bên sông Long Xuyên, vỡ thành từng mảnh nhỏ trong làn hơi nước mỏng tang. Thành phố vào giờ tan tầm, người xe chen nhau, nhưng trong nhịp hối hả ấy, có điều gì thật đỗi dịu dàng, thân quen. Tôi ngồi bên bờ hồ, tay cầm ly nước, ngắm nhìn đám lục bình trôi trên mặt nước xiết. Xa xa, những chiếc ghe đánh cá lặng lẽ như những kiếp người trôi giữa dòng đời, bền bỉ đi tìm cái sống trong mênh mang nước bạc.
Xem thêm
“Từ Bến Nhà Rồng đến Ba Đình” – Phần 2
Đây không chỉ là cuộc hành trình theo dòng lịch sử, mà còn là cuộc trở về trong tâm tưởng – nơi mỗi bước chân đều in dấu biết ơn, tự hào và khát vọng được góp phần làm đẹp thêm dáng hình Tổ quốc.
Xem thêm
Không còn bao lâu nữa!
Tùy bút của Trần Đôn
Xem thêm
Tuổi thơ, mùa bão lụt và quê hương thương khó
Câu chuyện của hai nhà giáo Phạm Phú Phong (Khoa Ngữ văn, Trường ĐH Khoa học - ĐH Huế) và Huỳnh Như Phương (Khoa Văn học, Trường ĐH Khoa học Xã hội và Nhân văn - ĐHQG TP. HCM)
Xem thêm
Với nhà văn Đoàn Thạch Biền
Làm một cuộc khảo sát bỏ túi với các anh chị và các bạn thế hệ 6X, 7X, 8X, 9X rằng người nào ảnh hưởng trong việc viết văn làm báo của mình nhất, đều nhận được câu trả lời: Nhà văn Đoàn Thạch Biền!
Xem thêm
Đoản khúc thời gian - Tản văn Hoàng Xuân
Trời tháng 10 bầm dập những đoản khúc, lúc mưa, lúc nắng, lúc lại dỗi hờn vừa mưa vừa nắng. Lòng tôi lại chông chênh nhớ về quá khứ. Quá khứ của những cơn gió lạnh đầu đông, của tiết trời giao mùa vương vấn, phảng phất xem lẫn một miền ký ức. Bao giờ tiết trời giao mùa cũng thế, làm cho con người có nhiều nỗi nhớ nhung, và cũng có nhiều cảm xúc dâng trào.
Xem thêm
Trên chuyến xe cuối ngày - Tản văn của Võ Văn Bảo Quốc
Ngày cuối tuần của một chiều cuối thu. Trong làn không khí se se lạnh của khoảng giao mùa, tôi trở về căn trọ nhỏ sau một ngày học đầy uể oải. Nhìn quanh căn phòng chỉ có mỗi mình, thoáng chốc trong lòng dâng lên chút cô đơn, lặng lẽ xen lẫn cảm giác tủi thân nơi đất khách quê người.
Xem thêm
Đồng bào vẫn đang kêu cứu!
Ghi chép của nhà văn Hội An
Xem thêm
Giấc mộng Kinh đô và khát vọng người viết
Bài đăng Tạp chí Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh số đặc biệt, 9/10/2025
Xem thêm