TIN TỨC

Nhà thơ Bùi Phan Thảo với ‘Những ngọn khói về trời’ đau thấu tận tâm can

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2022-08-18 13:31:56
mail facebook google pos stwis
153 lượt xem

Nhà thơ Bùi Phan Thảo chia sớt nỗi đau với người bất hạnh, đồng thời nhận thấy những tấm lòng nhân ái, nghĩa hiệp ở TP.HCM, của cả đất nước và bè bạn năm châu trong những tháng ngày không thể nào quên chống chọi đại dịch Covid-19.

Trong hàng triệu cặp mắt nhìn vào cái vòng xoáy cơ cực đời sống ngày đó có nhà thơ Bùi Phan Thảo. Với góc nhìn hiện thực khách quan, bằng những ký tự thơ ghi lại nỗi đau nhân loại, anh đã ký sự đầy đặn từ những tháng ngày đầu tiên và khi dịch dã tràn về thành phố Sài Gòn đến lúc vượt qua đại dịch bằng trường ca Những ngọn khói về trời.


Nhà thơ Bùi Phan Thảo

Covid-19 ập đến, cuốn phăng đi cái vui vẻ, ồn ào náo nhiệt, cuốc sống tươi đẹp thường ngày. Bắt đầu từ những cơn ho rũ rượi và tiếng còi xe cứu thương inh ỏi vang trên đường phố. Trường ca Những ngọn khói về trời đã khắc họa một tầm nhìn thấu đáo qua những vần thơ bằng những cảm xúc trong hoàn cảnh thời cuộc đặc biệt. Với bút pháp điêu luyện, một phong cách trường ca mang tính chiến đấu đã tạo nên tác phẩm thơ in lại những cam go trong nỗi đau dai dẳng.

“Xe cứu thương rúc những hồi còi dài nhức nhối tâm can

xoắn thêm những nỗi lo rõ ràng và mơ hồ có tên và không tên

cứ sợ thành phố bật cơn ho rũ rượi

ôm ngực đau đôi mắt thâm quầng”…

Một cảm xúc khác lạ, một phong cách Bùi Phan Thảo dung dị mạch lạc

Và TP.HCM thành trung tâm đại dịch đã được khắc họa rõ nét qua những câu thơ thể hiện thái độ trách nhiệm của nhà thơ phản ánh hiện thực khách quan. Từ những sợi dây trắng đỏ giăng lên, đó là sự ngăn cách lạnh lùng vì sinh mạng từng người và cả cộng đồng:

“Điều ước lệ trở nên hữu dụng

sợi dây như bức tường để giữ chân nhau

thành phố căng mình ngày tháng thương đau

nỗi lo hằn trên từng gương mặt…

thành phố vắng hoe

như giấc ngủ kéo dài của người dậy muộn”.

Viết về Covid-19 không thể dùng cách viết nhuần nhị thiết tha, mềm mại và thi ảnh đẹp đẽ, nhưng với trường ca Những ngọn khói về trờinhà thơ đã thể hiện ký sự thơ, một cảm xúc khác lạ, một phong cách Bùi Phan Thảo dung dị mạch lạc. Nhà thơ phản ánh nỗi lo, nỗi đau và những tấm lòng nhân ái với trách nhiệm yêu thương. Người đọc thấy rõ tình cảm của nhà thơ với một trách nhiệm nhân văn, thấm đẫm tình người.

“Đất Sài Gòn dễ sống

siêng năng tần tảo là có cơm ăn

một góc vỉa hè cũng lập nghiệp, lập thân

đất không phụ người, người không phụ đất

Sài Gòn không đất lành chim đậu

nhưng Sài Gòn bao dung cưu mang những phận dân nghèo”.

Một thứ kẻ thù giấu mặt, tàn ác đến lạnh lùng. Phố xá đìu hiu/làng quê quạnh quẽ/ai ở đâu yên đấy/mà lòng nào yên. Covid-19 đã ngăn chặn bước tiến lên của xã hội con người, buộc chúng ta phải chiến đấu, chống chọi với chúng để giành sự sống khi “Sài Gòn đau một phần thân thể”.

“Sài Gòn đau trời đất cũng đau

những chùm ca bệnh dồn vào hẻm nhỏ

khăn tang trắng từ đầu con phố

nước mắt vòng quanh ra đến bờ kinh”.

Hàng vạn những chiến binh thầm lặng vào cuộc cứu người khát thở thảng thốt đến tuyệt vọng: mệt quá bác sĩ ơi/ tôi thở không nổi rồi. Các anh các chị trên tuyến đầu chống dịch đã vượt qua những cơn ho, trận sốt của mình.

“Đo Citi tới 30 là vùng dậy

vào ca trực ngay

bởi đâu còn ai để thay

áo xanh ướt đẫm

cơm hộp ăn vội vàng mà nuốt không trôi”.


Trường ca “Những ngọn khói về trời” do NXB Đà Nẵng ấn hành

Tất cả vì sinh mạng con người, họ dấn mình vào hiểm nguy, chấp nhận hy sinh để giành giật sự sống cho mọi người. Viết những dòng này, chắc chắn Bùi Phan Thảo đã hiểu rõ tình cảnh của biết bao thầy thuốc phải xa con thơ dại, có những cặp vợ chồng ở hai đầu trận tuyến và có những người chia tay người yêu khi ngày cưới cận kề:

“Sinh nhật con ba không về kịp

không được thổi nến và cùng con hát ‘Happy birthday to you’

chỉ nhìn con và hát mừng qua màn hình điện thoại

rồi ba lại vào ca với người bệnh đang chờ

khi mẹ vào trực chiến dài ngày trong bệnh viện

bầu sữa căng mẹ đứt ruột thương con

vắng sữa mẹ xa bầu sữa mẹ

bà tập cho con bú sữa bình

trong này mẹ dỗ dành bạn nhỏ sơ sinh

dồn tình thương con cho bé thơ vắng mẹ”.

Đã có những bác sĩ, điều dưỡng, người lo bữa cơm từ thiện cũng đã hy sinh trong trận chiến này. Đau xót quá! Cứu bao nhiêu mạng sống con người mà không cứu nổi đời mình.

Cả nước vì TP.HCM, trong khi cả nước không nơi nào thoát dịch, không nơi nào không mất mát hiểm nguy nhưng với tấm lòng của cả nước, thơm thảo mãi từ những bàn tay. Biết bao những bà mẹ, ông bố, biết bao người chiến sĩ bộ đội, công an. Biết bao lái xe, bác sĩ, điều dưỡng, hộ lý. Biết bao nhiêu tấm lòng chung tay góp lương thực, thực phẩm và những cây ATM gạo ra đời bằng sự sáng tạo Việt Nam. Các nhà báo, nhà văn mang đến người dân các tỉnh trụ lại Sài Gòn những cân gạo, gói mì, bó rau, quả bí… Bùi Phan Thảo đã chất chứa những vần thơ nhói đau, xao động tình người. Bùi Phan Thảo đã dụng công phác họa những chân dung tình thương, tình đời, tình người. Trường ca Những ngọn nến về trời đã tạo nên mạch thơ, chất thơ rúng động khác thường bởi tất cả:

“Nhận ra nhau qua khẩu trang nói bằng đôi mắt

và nụ cười tỏa sáng giữa hồn nhau

những bàn tay bợt bạt nhăn nheo

suốt ngày dài trong bộ đồ bảo hộ

thương mẹ nhớ con thôi đành để đó

giành mạng sống cho người khoan nghĩ đến niềm riêng”…


Với trường ca “Những ngọn khói về trời”, nhà thơ Bùi Phan Thảo nhắn nhủ chúng ta không thể lãng quên những tháng ngày chông chênh cơ cực, cái chết rình rập, cận kề và hãy sống lạc quan

Trong cuộc chiến cam go này, trường ca Những ngọn khói về trời với những vần thơ như những thước phim quay chậm, đặc tả hết nỗi lòng trăn trở của những người lao động trong vòng xoáy cuộc đời. Câu hỏi họ đã đặt ra, về hay ở? Họ làm cuộc hồi hương rồi nhắn nhủ: mong Sài Gòn hiểu cho tấm lòng chúng tôi. Chúng tôi chỉ tạm xa, chúng tôi sẽ trở lại Sài Gòn. Nhưng đã có nhiều người chưa kịp về tới nhà đã vĩnh viễn ra đi, đó mới là những mảnh đời tha hương bất hạnh và những ngọn khói ám khí bay lên.

“Nơi có những lò thiêu

ngọn khói bay lên quấn quanh váng vất

những linh hồn lìa khỏi xác thân

dìu nhau đi và bay lên

họ mong chờ được trở về nhà trong một vòng ôm

nay chỉ còn mãi mãi lặng im

nặng trĩu kiếp người gửi trong chiếc bình nhẹ bẫng”…

Đau nhất trong tiếng trẻ thơ bơ vơ khờ dại:

“Mẹ cha bỏ con đi giữa những ngày thành phố có mưa sụt sùi

lúc con bé bỏng dại khờ

người lớn giấu con cha mẹ đi làm xa, xa lắm”…

Trong biết bao nhiêu nỗi đau ấy, rất nhiều người không có kit xét nghiệm, không có vắc xin và thuốc điều trị kịp thời thì lại có những người táng tận lương tâm, làm giàu bất chính:

“Tiền chảy vào từng túi tham như suối

các người có thấy màu tiền đỏ như máu

đỏ như mặt trời

sẽ nhấn chìm các người cùng tội lỗi không bao giờ gột được”…

Làm sao che mắt được nhân dân, cái ác phải bị trừng trị và đất nước chúng ta đã vượt qua đại dịch:

“Hoa đã nở vàng trên phố

trong gió tin vui đưa về

lá vẫn xanh

đời lại điểm danh, điểm mặt

không ai không điều gì có thể lãng quên

nhân loại phải đi về phía trước

hãy cùng nhau sống đẹp

biết quý từng giây hiện hữu trên đời”.

Với trường ca Những ngọn khói về trời, nhà thơ Bùi Phan Thảo nhắn nhủ chúng ta không thể lãng quên những tháng ngày chông chênh cơ cực, cái chết rình rập, cận kề. Tất cả phải biết quý từng giây hiện hữu trên đờirút ra những bài học sâu sắc để làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn. Bằng những vần thơ đầy nhiệt huyết, thơ Bùi Phan Thảo là khúc tráng ca bi ai, tấu lên bầu trời nhằm xoa dịu nỗi đau mà sâu sắc uyên nguyên, chất chứa nhân văn thấm đẫm tình người.

Nguyễn Vũ Quỳnh/Thanh Niên

Bài viết liên quan

Xem thêm
Một Nhà thơ – Thầy thuốc Nhân dân nặng lòng với chiến dịch phòng chống Covid tại TP.HCM
Một Nhà thơ – Thầy thuốc Nhân dân nặng lòng với chiến dịch phòng chống Covid tại TP.HCM
Xem thêm
Nhà văn Lê Văn Nghĩa – sống nghĩa tình, viết nghĩa nhân
… Nhưng, khi tin nhà văn Lê Văn Nghĩa vĩnh viễn ra đi, tôi và bạn bè anh, không chỉ bàng hoàng, tiếc thương, mà còn thấy rõ cái khoảng trống mà một nhà văn sống một cuộc đời nhân nghĩa và viết về nghĩa nhân, để lại.
Xem thêm
Nhà văn Lê Văn Nghĩa giữa biết cười và dám cười
Bây giờ, nhà văn Lê Văn Nghĩa không còn nữa.
Xem thêm
Nhớ Nguyễn Khải
Đó cũng là lần đầu tiên mình tin anh Khải khuyên mình chân thành nhất. Trước nay anh nói câu gì mình cũng khả nghi. Anh sống khéo nổi tiếng, chưa chê văn ai nửa câu. Hoặc khen hoặc không chứ chưa bao giờ chê.
Xem thêm
Nhớ Trần Thanh Phương - người giữ kỷ lục về sưu tập chân dung và bút tích nhà văn
Nhà báo Trần Thanh Phương và vợ (chị Phan Thu Hương, nhà giáo) sống thanh bạch bằng đồng lương và tiền nhuận bút.
Xem thêm
Góc hài hước: Chị MYZ
Chị đã hơn 40 tuổi vẫn xinh đẹp, đi đến chỗ nào rực rỡ chỗ đó, đám trai già như mình, ông nào ông nấy gãy lưỡi vì chi...
Xem thêm
Nhà văn Vũ Hạnh qua đời, thọ 96 tuổi
Trong suốt cuộc đời cầm bút, Vũ Hạnh nổi danh với nhiều tác phẩm, trong nhiều thể loại, chứng tỏ tầm vóc​ một cây bút đa tài.
Xem thêm
Người thầy truyền lửa và văn đức
Cám ơn sự có mặt của một “Người Việt cao quý” trên cuộc đời này, để thế hệ cầm bút chúng tôi có được người thầy trong văn nghiệp.
Xem thêm
Tôi làm phim về bác sĩ Trần Hữu Nghiệp
Bác sĩ Trần Hữu Nghiệp, Nhà giáo nhân dân, nhà văn? Ba con người ấy trộn lẫn, hòa quyện nhuần nhuyễn trong ông.
Xem thêm
Á Nam Trần Tuấn Khải - Tấm gương về nhân cách người cầm bút
Xuyên suốt hành trình hoạt động của mình, cụ Á Nam đã giữ tròn vẹn khí tiết của một nhân sĩ, một trí thức, nghĩa là Sống Đúng Với Những Gì Tạo Nên Mình. Là hậu duệ đời thứ 28 của Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn, cụ lớn lên cùng Nho học,
Xem thêm
Nhớ nhà văn Nguyễn Quang Sáng
Nguyễn Quang Sáng là một nhà văn lớn.
Xem thêm
Lưu Quang Vũ - dòng mưa ánh sáng
Vì sao nhan đề bài viết là “Lưu Quang Vũ, dòng mưa ánh sáng” mà không là “Văn chương Lưu Quang Vũ, dòng mưa ánh sáng?”
Xem thêm
Nhà văn ra đi để lại gì cho nhân thế?
Cách đây hơn hai tuần, nhà văn Vũ Hạnh mãi ra đi, dù không phải nhiễm Covid 19,
Xem thêm
Khi nhà văn nằm xuống, đồi núi của anh ta mới trồi lên
Ra mắt cuốn tiểu thuyết thứ 9 giữa lúc nhiều thành phố trong cả nước phải giãn cách,
Xem thêm
Nhà văn Bích Ngân: Hiện diện cùng nỗi đau và chia sẻ nỗi đau đó, còn là phẩm hạnh của người cầm bút
Nhiều tháng qua, tôi không dám rời chiếc điện thoại. Phập phồng, hồi hộp, đợi chờ.
Xem thêm
Đọc CANH NĂM của Lê Thành Chơn
Trong 2 tập tiểu thuyết đồ sộ, nhà văn Lê Thành Chơn đã tỏ ra sắc sảo trong phát hiện
Xem thêm
Nhà văn Nguyễn Quốc Trung - người anh cao thượng của tôi
Chiều 10-9, nhà văn Nguyễn Quốc Trung đã trút hơi thở cuối cùng tại Quân y viện 175 sau 2 tuần chống chọi với Covid-19
Xem thêm
Nén hương cho một người cô độc
Đại tá, nhà văn Nguyễn Quốc Trung không vô danh.
Xem thêm
Nhà văn Nguyễn Quốc Trung: Người về “Bên rừng thốt nốt”
Thân hình gầy gò mỏng mảnh, dong dỏng cao, nước da tái xạm, môi đen như kẻ chì, dáng đi hơi chúi về phía trước, ấy là nhà văn Nguyễn Quốc Trung.
Xem thêm
Đại tướng Phùng Quang Thanh và người thủ trưởng cũ
Khi được tuyên dương anh hùng, Phùng Quang Thanh là Thượng sĩ Trung đội trưởng Đại đội 9, Tiểu đoàn 9, Trung đoàn 64, Sư đoàn 320. Năm 1968, Phùng Quang Thanh tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị
Xem thêm